ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
23.
Kim Châu Hưng đang vùi đầu ăn cơm rang, không chú ý tới An Khánh Huy đổi đĩa.
Phạm Mạnh Tiến liếc thấy, nhìn nhìn An Khánh Huy bưng cốc nhựa uống trà duy nhất lên, không nói chuyện.
Bắt đầu từ bữa lẩu ăn cùng nhau tuần trước, trong lòng hắn vẫn có chút không nói rõ được.
Loại cảm giác này, hiện tại cảm giác càng rõ ràng.
An Khánh Huy mà hắn biết, không có cảm xúc mãnh liệt đối với cái gì cả, luôn là thờ ơ.
Chơi game, là vì nói chuyện với hắn và Kim Châu Hưng, dẫn theo anh em bay. Cũng không giống Kim Châu Hưng và mình, thua sẽ nổi cáu không cam chịu.
Ở chỗ An Khánh Huy, mặc kệ là thắng hay thua, vẻ mặt cũng không thay đổi.
Mở đường đua, câu cá, đều là vì kiếm tiền.
Về học hành, Phạm Mạnh Tiến cảm thấy, IQ người ở chỗ đó, lại quen ưu tú, cùng với An Khánh Huy đã từng nói, thi hạng nhất, là có thể nhận được học bổng toàn phần, ở ký túc điều kiện tốt nhất, nhận được tự do ở mức độ nhất định, mình có thể cầm hạng nhất, tại sao lại không cầm?
Cho nên, Phạm Mạnh Tiến vốn cho rằng, người anh em này của hắn, tâm tình quá nhạt nhẽo, thậm chí còn có chút bi quan chán đời không quá rõ ràng. Đoán chừng bất kỳ tồn tại nào, cũng không thể dễ dàng câu được để ý và tâm tình của anh.
Cho đến lúc xuất hiện một Nghiêm Sơn Hoàng.
Người này, giống như ngoài ý muốn. Khiến Phạm Mạnh Tiến không khỏi phủ định phán đoán của mình.
Nói tới, hắn thật ra không rõ lắm, giữa An Khánh Huy và Nghiêm Sơn Hoàng, rốt cuộc là tình huống gì.
Nhưng hắn có thể nhìn ra, mức độ để ý của An Khánh Huy đối với Nghiêm Sơn Hoàng, đã vượt ra khỏi tất cả những cái khác, thậm chí là vượt qua phạm vi bình thường.
Cho dù loại để ý này, là hưng phấn của thợ săn lúc đối mặt với con mồi, là ham muốn chiếm hữu không buông tay, hay là cái khác, Phạm Mạnh Tiến đều cảm thấy có chút sợ.
Ném toàn bộ tâm tình mạnh mẽ, tới trên người một người, ngoài mặt là, cường thế, tiên phong nắm giữ quyền chủ động.
Nhưng trên thực tế, tất cả lực chú ý, tâm tư, tâm tình, toàn bộ vây quanh người đó, đã trước một bước hoàn toàn sa bản thân vào bị động.
Sông Thanh Xuyên chảy chậm rãi, gió thổi rất nhẹ, mang theo hơi nước ướt át ập vào mặt.
Giải quyết xong nửa đĩa cơm rang, Kim Châu Hưng rốt cuộc lót cho dạ dày đói bụng, hắn ngẩng đầu, kéo dài ngữ khí cảm khái.
"Đây mới là nhân sinh chứ!"
Lại sờ sờ bụng mình.
"Đáng tiếc, nghĩ đến về nhà còn phải làm hai đề thi, ngực tao đau vãi luôn!"
Nghiêm Sơn Hoàng đang ăn thịt cá, nghe vậy kinh ngạc.
"Giờ cũng gần 2h rồi, cậu về nhà còn muốn làm đề? Vậy phải thức đến muộn lắm nhỉ?"
"Mẹ tớ đăng ký 2 lớp học thêm cho tớ, ngày mai cả ngày, lớp học thêm còn có bài tập. Tối nay có thể làm 2 tờ thì làm 2 tờ đi, dù sao về cũng không ngủ được."
Kim Châu Hưng cầm đũa chọt chọt nửa đĩa cơm rang còn lại của mình.
"Mẹ tớ cũng ác, lớp 11 vừa mới khai giảng, bà ấy đã tìm thực đơn lớp 12 rồi, sợ tớ dùng não quá độ, còn hỏi khắp hàng xóm láng giềng, hầm canh gì bổ não nhất. Cho nên nói, báo hiệu này, bây giờ, mẹ tớ giờ mới bắt đầu phát công, chỉ đăng ký hai lớp học thêm mà thôi, chắc là kỳ sau, thứ 7 cũng sẽ bị chiếm hết."
Trong nhà Nghiêm Sơn Hoàng không ai quan tâm học hành của cậu, học thêm hay không, đều tùy cậu. Hiện tại chỉ nghe, cũng cảm thấy áp lực lớn.
Buổi tối thanh tịnh, có rượu có đồ ăn có anh em, Kim Châu Hưng lải nhải liền nói hết ra.
"Từ lúc tao tiểu học, mẹ tao đã nhắc mãi, bảo tao học hành cẩn thận, cố gắng học, sau này kiếm nhiều tiền, chuyển ra đường Thanh Xuyên. Tao rất tự hiểu, tao á, thiên phú cũng bình thường, so lên thì không đủ, so xuống thì có thừa, cách yêu cầu của bà ấy, chắc là kém không chỉ một chút. Nhưng tao cũng tận lực, dốc toàn lực."
Hắn hai miếng ăn hết một xiên đậu khô nướng.
"Lớp 10 vào trường tư Gia Ninh, mẹ tao chắc là bành trướng, nói muốn đưa tao ra nước ngoài. Nhà tao bao nhiêu tiền, tao có thể không biết? Chính là đập nồi bán sắt, cũng không có số tiền này. Hơn nữa, nếu không phải trường học miễn giảm một nửa chi phí học, còn có học bổng, tao căn bản sẽ không vào trường tư Gia Ninh."
Phạm Mạnh Tiến ngoắc tay, lại bảo ông chủ cầm 2 lon bia dứa.
Kéo móc kéo ra, đặt vào trong tay Kim Châu Hưng.
Kim Châu Hưng cười mắng.
"Biến, ông đây là người phải về nhà làm đề, uống bia cái rắm ý!"
Nói thì nói như thế, tay lại rất thành thật, nhận lấy.
Phạm Mạnh Tiến cười.
"Đây không phải vì phối hợp với không khí sao?"
"Không khí gì?"
"Thiếu niên thời kỳ dậy thì mê mang, tới bờ sông ban đêm, thổ lộ tâm sự."
Kim Châu Hưng bị chọc cười.
"Tiên sư mày mới là thiếu niên mê mang, ông đây rất hiểu. Học hành cẩn thận, thi trường tốt, kiếm nhiều tiền, dưỡng lão cho mẹ tao. Mục tiêu của tao vững vàng, rõ ràng, mê man cái rắm!"
"Đừng rắm với rắm, rõ không văn minh."
Phạm Mạnh Tiếni tự cầm lấy mở lon uống bia dứa.
"Cơ mà, nếu mẹ mày nghe thấy những lời này của mình, không biết vui cỡ nào, cơm sáng mai nhất định nấu thêm cho mày quả trứng gà."
"Mày đừng quan tâm bữa sáng của tao có thêm trứng gà hay không."
Kim Châu Hưng ngại mắt kính vướng, lấy xuống đặt trong tay.
"Còn mày, Mã Đinh, đã nghĩ kỹ chưa, mày rốt cuộc còn học không?"
An Khánh Huy vẫn luôn không mở miệng cũng ngẩng đầu, nhìn về phía Phạm Mạnh Tiến.
Nghiêm Sơn Hoàng yên lặng ăn đồ, tự giác không xen vào.
Phạm Mạnh Tiến đặt lon đã mở, uống được một nửa lên trên bàn vuông nhỏ, không sao cả cười cười.
"Chắc là không học nữa, tao không giống mày và An ca, có thể từ con đường đi học tìm được đường ra. Lại nói, tao đi học, nhà tao phải làm sao, quán phải làm sao."
Kim Châu Hưng cúi đầu, xếp chỉnh tề từng que xiên BBQ, âm lượng thấp xuống.
"Ba mày . . . . . . vẫn chưa có tin tức?"
"Tao sớm đã coi ông ta chết rồi."
Vẻ mặt Phạm Mạnh Tiến nhạt xuống, khóe miệng nhếch lên châm chọc.
"Ông ta năm đó cá cược tràn lan, thua cược, giấu mẹ tao vay lãi cao, không trả được tiền, bỏ trốn. Ông ta bỏ lại tao và mẹ tao, ngày đó chạy không còn bóng dáng, tao coi ông ta đã chết. Tao và mẹ tao, hiện tại cũng rất tốt, ít nhất ăn mặc không lo. Cho nên đi học hay không, ở tao, thật sự không quan trọng như vậy."
Nghiêm Sơn Hoàng từng miếng từng miếng ăn thịt cá.
Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên cảm thấy, mình đã đủ may mắn.
Mặc dù cha Nghiêm Sơn Hoàng vào lúc cậu còn chưa ra đời đã qua đời ngoài ý muốn, mẹ quá bận không quan tâm cậu, nhưng cậu còn có anh chị, có đủ điều kiện kinh tế, có xe có nhà, áo cơm không lo.
Nghiêm Sơn Hoàng không cần quá cố gắng, cũng đã đạt được thứ mà rất nhiều người mơ ước.
Thậm chí so với đại đa số người, Nghiêm Sơn Hoàng vừa ra đời, đã ở vạch đích.
Kim Châu Hưng vỗ vỗ vai Phạm Mạnh Tiến.
"Rồi rồi rồi, ông bố kia của mày cũng thật không phải người. Như bây giờ cũng rất tốt, dù sao, bảo mày đi làm hàm số học thuộc công thức hoá học, không bằng bảo mày biểu diễn thăng thiên tại chỗ."
Phạm Mạnh Tiến cười đạp ghế Kim Châu Hưng một cái.
"Biến mẹ mày đi, sỉ nhục tao à?"
Kim Châu Hưng cười to, xách ghế nhựa trốn về sau.
An Khánh Huy uống ngụm trà, nói chuyện với Phạm Mạnh Tiến.
"Không đủ tiền nhớ nói."
"Ừ, hai tháng nay có thể trả đúng hạn, nếu thật sự không gom đủ, tao lại mở miệng tìm mày vay."
Phạm Mạnh Tiến cầm lon, cụng cụng với chén nhựa đựng nước trà của An Khánh Huy.
"Anh em tốt, tao không nói cảm ơn."
Phạm Mạnh Tiến uống rượu, An Khánh Huy uống trà.
"Ừ, tao ở nhà mày ăn cơm không ít."
Phạm Mạnh Tiến giương môi cười.
Thấy ông chủ muốn đến bờ sông thu lưới, Kim Châu Hưng tiện tay đặt ghế nhựa xuống, cách mấy bước gọi Nghiêm Sơn Hoàng.
"Hoa khôi trường, muốn đi xem cùng không?"
Nghiêm Sơn Hoàng đối với mấy cái này đều cảm thấy rất hứng thú.
"Muốn! Chờ tớ!"
Trên đầu ông chủ đội đèn pha, Nghiêm Sơn Hoàng và Kim Châu Hưng theo sau.
Sườn dốc bờ sông ngâm nước, trơn, lại đen thui, bọn họ không đi xuống, ở bên bờ nhìn.
Kim Châu Hưng ở trong gió đêm duỗi lưng một cái, câu sau không ăn nhập câu trước mà nói câu.
"Thật ra Mã Đinh ban đầu không gọi cái tên này."
Tầm mắt Nghiêm Sơn Hoàng từ bờ sông thu lại, nhìn về Kim Châu Hưng.
"Vậy gọi là gì?"
"Ngụy Gia Cường, ha ha ha, có phải quê mùa lắm không? Cái tên hiện tại, là tự cậu ta đổi, sau khi cha cậu ấy bỏ đi."
Ngữ khí Kim Châu Hưng rất nhẹ nhàng, nói cho Nghiêm Sơn Hoàng nghe.
"Mạnh Tiến, ý là (quang minh lỗi lạc). Hồi đó á, trong nhà cậu ấy bị siết nợ lãi cao, đe dọa này, đổ dầu này, đủ cả. Mã Đinh nói, cậu ấy đời này, tuyệt đối sẽ không giống như cha cậu ấy, làm chuột chạy qua đường, hèn nhát."
"Cậu ấy muốn sống (quang minh lỗi lạc)."
Nghiêm Sơn Hoàng không nói rõ trong lòng là cảm giác gì, cậu nghe tiếng nước chảy rào rào lúc kéo lưới cá, mở miệng.
"Tên rất hay."
"Đúng, trình độ văn hóa của Mã Đinh, có thể đặt được cái tên này, không biết giở từ điển bao nhiêu lâu, cũng không dễ dàng."
Kim Châu Hưng không chút lưu tình bóc Phạm Mạnh Tiến, đỡ mắt kính, lại nói.
"Tớ và An ca, luôn rất để ý chuyện Mã Đinh rốt cuộc muốn tiếp tục đi học hay không. Gia đình bọn tớ như vậy, nhất định chỉ có thông qua con đường đi học, mới có thể đi lên. Cho nên, An ca còn lôi kéo Mã Đinh, dạy thêm cho cậu ấy.
Nhưng hiện giờ, tớ lại cảm thấy, người với người thật sự không giống nhau.
Nhà tớ, mặc dù không nhiều tiền, nhưng đủ ấm no. Không có gì cần tớ phải bận tâm, đi học là công đức viên mãn. Mã Đinh không giống, trên vai cậu ấy đã gánh gánh nặng kế sinh nhai trong nhà. Cho nên, làm anh em, tớ có phải . . . . . . Chỉ cần tôn trọng lựa chọn của cậu ấy? Hoa khôi trường, cậu cảm thấy, suy nghĩ này của tớ có đúng không?"
Nghiêm Sơn Hoàng không gật đầu, cũng không lắc đầu.
"Anh tớ dạy tớ, mỗi người đều có cách sống riêng của mình, cưỡng ép nhúng tay vào nhân sinh của người bên cạnh, cũng không phải chuyện tốt, đại khái, cuộc sống giống như uống nước, lạnh ấm tự biết?"
Kim Châu Hưng có chút ngạc nhiên nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.
"Hoa khôi trường, không nghĩ tới cậu là hoa khôi trường như vậy."
"Vậy cậu cho là tớ thế nào?"
Kim Châu Hưng sờ sờ mũi.
"Ờm, đại khái chính là . . . . . . thiếu gia nhà giàu ngờ nghệch? Ha ha ha, dù sao, cậu với tớ, Mã Đinh, hoàn cảnh lớn lên gì gì đó, chênh lệch thật sự xa."
Nghiêm Sơn Hoàng trợn mắt.
"Tớ lại không ngốc!"
Kim Châu Hưng cười hì hì bồi tội.
"Ừ, là lỗi của tớ, tớ nghĩ ngu ngốc quá rồi."
Ông chủ sạp BBQ đang kéo cá lên, Kim Châu Hưng cất giọng hỏi.
"Thế nào, bao nhiêu?"
Ông chủ cười ha ha, bộ dạng rất vui vẻ, nếp nhăn trên mặt đều giống như mang theo cười.
"Mấy con cá này không có não, nhảy hết vào trong lưới!"
Kim Châu Hưng cười to.
Nghiêm Sơn Hoàng cũng cười.
Cảm thấy giờ khắc này, rất khiến người ta vui vẻ.
Lúc đi về, nhìn sạp BBQ cũ nát phía xa, cùng với An Khánh Huy và Phạm Mạnh Tiến ngồi bên bàn vuông nhỏ, trong đầu Nghiêm Sơn Hoàng bỗng nhiên quanh quẩn một ý nghĩ.
Mục tiêu của Kim Châu Hưng học tốt, thi trường tốt, tìm công việc tốt, kiếm tiền, chăm sóc gia đình.
Mục tiêu của Phạm Mạnh Tiến, là trả nợ, quản lý tốt gara ô tô, chia sẻ gánh nặng thay mẹ.
Thậm chí ông chủ sạp BBQ, mục tiêu có thể là thu hút thêm vài thực khách, vớt thêm mấy con cá, kiếm tiền, nuôi gia đình, nuôi con lớn.
Vậy . . . . . . Nghiêm Sơn Hoàng thì sao, mục tiêu của cậu là gì?
Bước chân Nghiêm Sơn Hoàng dừng lại.
Nghiêm Sơn Hoàng đột nhiên phát hiện, sống 17 năm, cậu vậy mà không nói ra được mục tiêu của mình là gì.
Từ bờ sông lái xe rời đi, không tới mấy phút, đã về đường Thanh Xuyên.
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn bốn phía, kinh ngạc.
"Cách bờ sông gần vậy?"
"Đúng vậy."
Phạm Mạnh Tiến chỉ chỉ phương hướng.
"Bên kia, lách qua hẻm, trực tiếp đi xuống, chính là bờ sông. Cho nên đường Thanh Xuyên ở cũng không tệ lắm, có gió sông, mùa hè mát mẻ."
Lái xe về nhà kho, Phạm Mạnh Tiến kéo cửa cuốn xuống, khóa lại.
Vỗ vỗ bụi trên tay, Phạm Mạnh Tiến nhìn về phía Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cậu về thế nào? Nếu không thì ở lại?"
Nghiêm Sơn Hoàng khoát tay.
"Không phiền phức, tớ gọi xe về nhà, rất thuận tiện."
Phạm Mạnh Tiến cũng không miễn cưỡng, lại hỏi An Khánh Huy.
"Kim Châu Hưng lát chạy về nhà làm bài tập, An ca còn cậu, bọn mình làm thêm tăng nữa? Trong nhà có món nguội."
Tay An Khánh Huy đút trong túi quần jean, lộ ra đoạn bao cổ tay màu đen.
"Không, tao tiễn cậu ấy."
"Hả?"
Nghiêm Sơn Hoàng không thích phiền toái người khác.
"Tớ cũng không phải con gái, không cần tiễn tớ."
An Khánh Huy không nói lời nào, xoay người đi ra ngoài.
Cuối cùng vẫn tiễn.
Không biết là nguyên nhân bởi vì lúc đua xe, a-đrê-na-lin phân bố quá nhiều, quá hưng phấn, hay là ở trên xe hút máu An Khánh Huy nhiều, vừa ngồi lên xe, Nghiêm Sơn Hoàng đã toàn thân mềm nhũn kéo dài, không mở mắt ra được.
Còn chưa lái bao xa, Nghiêm Sơn Hoàng đã cụng đầu vào cửa sổ thủy tinh, mơ hồ ngủ.
Xe taxi lái trên đường cái vắng vẻ, dọc đường đèn đường không ngừng lui về phía sau, ánh đèn màu ấm xuyên qua cửa sổ xe, rơi xuống ánh sáng trùng điệp.
Lái vào đường hầm.
Trong tầm mắt là hình ảnh đã hình thành kiên cố, An Khánh Huy chuyển mắt qua, nhìn thấy lông mi Nghiêm Sơn Hoàng, ở dưới ánh sáng, rũ xuống bóng râm hơi rõ ràng.
Nghiêm Sơn Hoàng ngủ không an ổn, hơi cau lông mày, ngón tay gấp lại, cầm lỏng măng-sét, hô hấp an tĩnh lại vô hại.
Nhìn một lát, An Khánh Huy rũ mắt, duỗi tay, kéo người tới, gối trên vai mình.
Động tác rất nhẹ.
Nghiêm Sơn Hoàng theo bản năng cọ cọ vải áo chỗ vai An Khánh Huy, vô thức rầm rì ra tiếng.
"An Khánh Huy. . . . . ."
Chạy ra khỏi đường hầm.
Bên đường bóng người thưa thớt, ngoài cửa xe là neon vắng lặng lướt qua nhanh, cách vài giây, An Khánh Huy đáp lại trầm thấp.
"Ừ."
đêm nay bà chã húi xem wc, nay ra sớm cho mn luôn, tui beta xong cái là up ngay á. sai chộ nào thì mn chấm cho tui để tui sửa nhâ
bà chã húi yêu Anh lắm, yêu Anh 2 mùa rồi
hức hức Jude cố lến
cấm thằng jude với thằng erling vào trận hôn hít thơm má nhau nghe chưa. tài ơi nay có 3 bóng trong sân=))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co