Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

24.

_kitty_puppy



Taxi đỗ bên ngoài khu biệt thự Nam Đảo.

Ghế sau xe, Nghiêm Sơn Hoàng tựa vai An Khánh Huy, nhắm hai mắt, hô hấp nhẹ nhàng, không có dấu hiệu tỉnh lại.

An Khánh Huy rũ mắt, nhìn xoáy tóc của Nghiêm Sơn Hoàng.

"Biết cậu tỉnh rồi."

Không có động tĩnh.

An Khánh Huy lại mở miệng.

"5 phút trước, tớ đã thấy cậu mở mắt, lại nhanh chóng nhắm lại."

Cho dù bị vạch trần, Nghiêm Sơn Hoàng cũng cực kỳ giữ vững bình tĩnh.

Nghiêm Sơn Hoàng sau vài giây, mới chậm rãi ngồi thẳng, xoa xoa mắt, làm bộ vừa tỉnh, vẻ mặt mông lung nhìn hai bên.

"Đến rồi?"

Trong lời nói mang theo mơ hồ vừa mới tỉnh ngủ, trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng không hề bình tĩnh - Cậu rốt cuộc tại sao ngủ trên vai An Khánh Huy? Còn ngủ cả đoạn đường!

Lúc mở mắt, phát hiện mình đang tựa vào vai An Khánh Huy ngủ, sợ tới mức Nghiêm Sơn Hoàng vội vàng nhắm mắt lại lần nữa!

An Khánh Huy thấy Nghiêm Sơn Hoàng nghiêm túc diễn.

Nhớ tới trên hành lang ngoài phòng học, Nghiêm Sơn Hoàng giả bộ bất tỉnh.

Kỹ thuật diễn không có chút tiến bộ nào, vẫn rất kém.

Nhà Nghiêm Sơn Hoàng ở Nam Đảo, khu nhà cao cấp nổi tiếng ở thành phố S, cả khu biệt thự chiếm diện tích gần 50 nghìn mét vuông, bên trong chỉ xây 18 tòa biệt thự. Ngoại trừ côn trùng kêu, cơ hồ không nghe thấy tiếng người, càng đi vào trong, càng an tĩnh.

Đèn đường kéo dài nghiêng bóng dáng hai người.

An Khánh Huy nghiêng đầu, thấy Nghiêm Sơn Hoàng rũ đầu, không biết đang nghĩ gì.

An Khánh Huy mở miệng.

"Từ sông Thanh Xuyên về, cậu cứ ngẩn người."

Nghiêm Sơn Hoàng hoàn hồn, không kịp phản ứng.

"Cái gì?"

"Sao thế?"

Là . . . . . . Bởi vì cảm thấy trong lòng cậu có chuyện, cho nên mới muốn kiên trì đưa cậu về?

"Thật ra..."

Nghiêm Sơn Hoàng nhìn chằm chằm bóng cây lộn xộn trên mặt đất.

"Thật ra không có gì, thật ra không có chuyện, không đúng, vẫn có gì đó."

Xoắn xuýt hồi lâu.

"An Khánh Huy."

"Huh?"

"Bọn mình thảo luận nghiêm túc một chủ đề đi!"

Nghiêm Sơn Hoàng cảm thấy nghiêm túc như vậy, có chút xấu hổ khó giải thích được, nhưng con đường từ sông Thanh Xuyên về, đầu óc cậu đều luẩn quẩn.

"Cậu, cậu có mục tiêu gì không?"

Hai tay An Khánh Huy đút trong túi áo, lưng giữ thẳng, anh rũ mắt nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, trả lời.

"Có."

Mắt Nghiêm Sơn Hoàng khẽ trợn to, tò mò.

"Mục tiêu của cậu là gì? Cầm hạng nhất thi toàn quốc? Vào đại học trâu bò, ra nước ngoài học chuyên sâu? Hoặc là, kiếm thật nhiều nhiều tiền? Gây dựng sự nghiệp? Làm nghiên cứu khoa học cực lợi hại cực đỉnh cao?"

"Không phải."

Quả nhiên tư duy của học thần, học tra không đoán ra được.

Nghiêm Sơn Hoàng nín thở.

"Đó là?"

An Khánh Huy đáp.

"Không nói với cậu."

??

"Được thôi."

An Khánh Huy không muốn nói, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không truy hỏi nữa. Cậu xuất thần một lát, vẻ mặt ấm ức.

"Thật ra, là hôm nay nghe Mã Đinh và Kim Châu Hưng tán gẫu, tớ đột nhiên nghĩ, mục tiêu của tớ là gì. Vấn đề này rất rộng, cũng không có ý nghĩa thực tế mấy, nhưng tớ chính là, chính là đột nhiên phát hiện, 17 năm nay của tớ, dường như không có mục tiêu gì. Vừa nghĩ như vậy, thì hơi mờ mịt. Ha ha, có phải quái dị lắm không?"

"Tại sao không có mục tiêu?"

"Có lẽ là, nói như vậy có thể sẽ rất thiếu đòn, nhưng quả thực chính là, tớ mặc kệ nhận được cái gì, đều rất dễ dàng."

Nghiêm Sơn Hoàng nêu ví dụ.

"Một bạn học tiểu học của tớ, mục tiêu là mua Garage Kits, cậu ấy liền rất tiết kiệm, tích cóp tiền tiêu vặt cả tuần. Nhưng tiền tiêu vặt của tớ siêu nhiều, căn bản không cần tích cóp, trực tiếp quẹt thẻ có thể mua cả đống.

Còn có một chị gái họ Lâm rất chiếu cố tớ, mục tiêu của chị ấy, là thừa kế sự nghiệp của cha chị ấy, phát triển bản đồ thương mại, cho nên chị ấy luôn cực kỳ cố gắng, sau này nhất định có thể đạt được mục tiêu đó."

Nhìn người đi bên cạnh, An Khánh Huy dường như thấy được chút bóng dáng quen thuộc.

An Khánh Huy đã từng, dường như cũng mơ hồ như vậy.

Không hề qua loa, An Khánh Huy nghiêm túc hỏi.

"Cậu có từng nghĩ tới, thừa kế sự nghiệp trong nhà?"

Giống như bị đâm một cái, Nghiêm Sơn Hoàng liên tục khoát tay.

"Anh chị tớ đều rất lợi hại, thừa kế gia nghiệp gì đó, căn bản không cần tớ, hơn nữa tớ không có hứng thú."

"Là bản thân cậu không có hứng thú, hay là người khác nói với cậu, không cần có hứng thú?"

Nghiêm Sơn Hoàng ngây ra.

"Có ý gì?"

An Khánh Huy nói thẳng.

"Hẳn là đã rất nhiều người nói với cậu, cậu là con út, không cần thừa kế gia nghiệp, cũng không cần ưu tú, không cần cố gắng."

"Sao cậu biết?"

Nghiêm Sơn Hoàng cố ý thả ngữ khí nhẹ nhàng.

"Đúng là vậy, không ít trưởng bối, bao gồm cả dì Lan chăm sóc tớ lớn lên, đều nói như vậy. Còn có bạn bè tớ, Hạ Trí Hạo, cũng từng nói như vậy."

Nghiêm Sơn Hoàng còn nhớ Hạ Trí Hạo từng rất hâm mộ nói với cậu, Nghiêm Sơn Hoàng mệnh cậu tốt thật đấy, trong nhà cậu tài phú đã tích cóp nhiều năm như vậy, thủ đoạn của mẹ cậu lại cao siêu, anh chị cậu còn hoàn toàn di truyền đầu óc và thủ đoạn của mẹ cậu, trọng điểm là, bọn họ còn không yêu cầu cậu học này học kia! Dù sao đời này, cậu sống phóng túng cũng không lo, chính là suốt ngày vung tiền, cũng có thể vung cả đời!

Nghiêm Sơn Hoàng trước kia cũng cảm thấy như vậy.

Cho dù trời sập xuống, cũng không tới phiên Nghiêm Sơn Hoàng chống đỡ.

Nghiêm Sơn Hoàng hiểu, không ít người tiêm cho cậu suy nghĩ này, là vì không xuất hiện cục diện khó xử huynh đệ bất hòa. Chính cậu cũng không có tâm tư tranh giành gia sản, cảm thấy đời này có thể làm việc yêu thích, có thể mỗi ngày đều vui vẻ, vậy là đủ rồi.

Về phần nỗ lực, dốc sức làm, đặt mục tiêu thực hiện, Nghiêm Sơn Hoàng tới giờ chưa từng nghĩ qua những thứ này.

Cho nên sau khi nghe xong lời của Kim Châu Hưng và Phạm Mạnh Tiến, Nghiêm Sơn Hoàng mới đột nhiên giật mình - Hóa ra, một loại trạng thái sinh tồn khác, là như vậy.

Lại quay đầu lại nhìn 17 năm trước của mình, sống giống đần độn, cái gì cũng không để ý.

Buông ngón tay nắm chặt ra, Nghiêm Sơn Hoàng dừng lại, nhìn An Khánh Huy, dò hỏi.

"Suy nghĩ như vậy, là có vấn đề, đúng không?"

Trong mắt Nghiêm Sơn Hoàng, là mơ hồ thuần khiết, giống như gặp phải vấn đề khó khăn không giải được, theo bản năng tìm An Khánh Huy, muốn từ chỗ An Khánh Huy nhận được đáp án hoặc là kiến nghị.

Vô ý thức lệ thuộc vào.

An Khánh Huy nhìn lại, không có trực tiếp trả lời, mà chỉ nói.

"Tớ nói đúng, hoặc là sai, không có bất kỳ ý nghĩ nào cả. Vấn đề này, chỉ có tự cậu có thể trả lời."

"Được rồi."

Ánh mắt Nghiêm Sơn Hoàng u ám, đi nhanh hai bước, đến phía trước An Khánh Huy, xoay người, đi lùi từng bước, hỏi An Khánh Huy.

"Thật sự không thể tiết lộ mục tiêu của cậu là gì? Thật sao, thật sao?"

"Không thể."

Mặt An Khánh Huy đen trầm, giống như ẩn giấu dòng xoáy. Ngược sáng, khiến người ta không phân rõ được cảm xúc trong mắt anh.

Giọng An Khánh Huy hơi khàn.

"Sẽ dọa đến cậu."

Nghiêm Sơn Hoàng bỗng nhiên không dám nói chuyện nữa.

Nghiêm Sơn Hoàng luôn cảm thấy, An Khánh Huy nói ra 4 chữ này, khiến cậu rét run khó giải thích được, trong giọng nói rõ ràng nhẹ nhàng, giống như nén một cỗ nóng nảy.

Nghiêm Sơn Hoàng lại nghĩ đến Phạm Mạnh Tiến đã nói.

An Khánh Huy sẽ đi đua xe, không chỉ là vì tiền, nhiều hơn là, vì kích thích, có thể kích thích tàn bạo nghẹn trong lòng tuôn ra.

Cho nên, An Khánh Huy trước đây . . . . . . rốt cuộc trải qua cái gì?

Đề tài kết thúc, mãi tới cửa nhà Nghiêm Sơn Hoàng, hai người cũng không nói nữa.

Dừng lại, Nghiêm Sơn Hoàng chỉ chỉ tòa nhà màu trắng phát sáng một ngọn đèn phía sau.

"Đến nhà tớ rồi, cậu mau về đi, nếu không trời sắp sáng rồi, cảm ơn cậu."

Thấy An Khánh Huy xoay người muốn đi, Nghiêm Sơn Hoàng lại gọi người lại.

"Chờ chút!"

An Khánh Huy nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.

"Huh?"

Nghiêm Sơn Hoàng nhất thời lại không biết nói gì, đôi môi giật giật, nghẹn ra một câu.

"Chú ý an toàn!"

*******
Buổi tối chủ nhật, Nghiêm Sơn Hoàng về trường.

Trước tiên tưới nước cho chậu hoa thiên điểu đặt bên cửa sổ, Nghiêm Sơn Hoàng lục manga ra tiếp tục đọc.

Nghe thấy điện thoại kêu ting ting, mắt Nghiêm Sơn Hoàng cũng không di chuyển duỗi tay mò tới, mở ra nhìn, phát hiện là group lớp.

[Thường dân - Lý Hoa] - Blackjack, muốn chơi thì giơ tay nhỏ của các bạn lên!

[Lớp phó học tập - Phương Tử Kỳ] - Địa điểm, phòng ngủ của tao, đến nhanh đi các bạn!

Blackjack? Nghiêm Sơn Hoàng gõ chữ.

[Hoa khôi trường - Nghiêm Sơn Hoàng] - Giơ tay, lập tức đến!

Lớp phó học tập Phương Tử Kỳ ở dưới tầng Nghiêm Sơn Hoàng, phòng đôi.

Đi vào mới phát hiện, bạn cùng phòng của Phương Tử Kỳ vậy mà là Mộng ca. Bên trong Triệu Vũ Phàm và Lý Hoa, còn có cái người tên là Quản Dật Dương cũng ở đây.

Hai người nhìn nhau, Quản Dật Dương dời tầm mắt, cũng không nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.

Nghiêm Sơn Hoàng cũng không để ý, đẩy cửa đi vào.

"Các bạn, xin gia nhập chiến đấu!"

"Phê chuẩn phê chuẩn, hoan nghênh tân binh ra chiến trường!"

Phương Tử Kỳ cười híp mắt phất tay.

"Hoa khôi trường, chọn đê, đậu phộng, hạt dưa, hạt dẻ cười, muốn ăn gì?"

"Hạt dưa!"

"Ok ok!"

Nghiêm Sơn Hoàng không thân với lớp phó học tập, đối thoại chỉ dừng lại ở trên mặt "Nhanh nhanh nhanh nộp bài tập!" và "Ngay đây! Chờ tao chép xong đề cuối!" như vậy.

Cơ mà Triệu Vũ Phàm và Nghiêm Sơn Hoàng từng phổ cập bát quái của lớp phó học tập.

Nói lớp phó học tập coi làm đề là chất dinh dưỡng của sinh mệnh, học như nhập ma, thi cuối học kỳ, một mạch tiến lên 5 hạng, sau khi có được thành tích, bởi vì tâm tình vô cùng kích động hưng phấn, cười cực kỳ tùy tiện, trực tiếp liệt mặt, miệng mắt méo xệch. Cả kỳ nghỉ hè ở bệnh viện truyền dịch châm cứu, mới rốt cuộc cứu vãn được mặt mũi trước khi khai giảng.

Nghiêm Sơn Hoàng đối với cái này ấn tượng cực kỳ khắc sâu!

Đón lấy túi hạt dưa Phương Tử Kỳ ném qua, Nghiêm Sơn Hoàng đứng bên cạnh bàn xem bọn họ chơi một ván Blackjack, sau đó bị dọa tới mức hạt dưa cũng không có tâm tư cắn nữa.

Một game đánh bài hay ho, lại bị đám học bá này chơi thành một đề toán!

Ván mới, Phương Tử Kỳ là nhà cái, Quản Dật Dương thách đấu.

Mấy ván sau, Nghiêm Sơn Hoàng đang xem đến mơ hồ, liền thấy Triệu Vũ Phàm ôm một quyển vở, cầm bút xoẹt xoẹt tính toán.

". . . . . . Bài còn lại 43 tấm, nếu Phương Tử Kỳ muốn không bạo điểm, hạ bài phải xuất hiện 4, 4/43, xác suất là, 9%!"

Lý Hoa quẳng giấy nháp ra, cho ra một con số chính xác hơn.

"4 có thể bị Quản Dật Dương cầm, cho nên xác suất giữa 6.97% và 9%!"

Nghiêm Sơn Hoàng nhón một hạt dưa.

"Cái này cũng có thể tính?"

Triệu Vũ Phàm còn chưa kịp trả lời, đã thấy Quản Dật Dương cầm bài, trong mắt mang theo chút giễu cợt, nghiêng đầu nói với Nghiêm Sơn Hoàng.

"Cậu quả thực có thể tính. Blackjack không chỉ là một game đánh bài, là game liên quan đến tính toán xác suất phi thường phức tạp hơn, còn có liên quan đến trình độ năng lực tính nhẩm của người chơi.

Cơ mà, đối với bạn học Nghiêm Sơn Hoàng mà nói, ngoại trừ có thể tính 3 cộng 2 bằng 5, những cái khác, cậu cũng không hiểu nhỉ? Cơ mà cũng phải, cậu không cần hiểu, dù sao cũng nhiều tiền, thua trực tiếp đưa tiền là được."

Những lời này, Quản Dật Dương là dùng âm lượng bình thường nói.

Cả phòng ngủ giống như bị ấn im lặng, không có động tĩnh.

Tiếng Nghiêm Sơn Hoàng cắn hạt dưa trở nên rõ ràng.

Nghiêm Sơn Hoàng cũng không đè thấp âm lượng, dựa về phía Triệu Vũ Phàm, lớn tiếng mà nói.

"Lớp trưởng à, bạn học này là ai vậy? Lớp mình à? Đầu óc cậu ấy có phải bị bệnh gì không?"

Triệu Vũ Phàm nhớ rõ, tự học buổi sáng tuần trước, mình mới giới thiệu Quản Dật Dương là ai với Nghiêm Sơn Hoàng, cùng với yêu hận tình thù trong đó.

Nhưng Nghiêm Sơn Hoàng hỏi, hắn phải trả lời.

"Cậu ấy là Quản Dật Dương, lớp bọn mình, không bị bệnh."

Nghiêm Sơn Hoàng gõ gõ cằm, kéo dài ngữ điệu.

"À, hóa ra không bị bệnh à, vậy nói chuyện như kiểu đầu óc không tỉnh táo, gặp người là phun?"

Quản Dật Dương tức tới sắc mặt xanh mét, bài cầm trong tay cũng gập xoắn lại.

"Nghiêm Sơn Hoàng, con mẹ mày nói ai đấy?"

"Ai gặp người là phun, tao nói người đấy."

"Chẳng lẽ tao nói sai?"

Quản Dật Dương nặng nề ném bài trong tay lên bàn, tuôn ra suy nghĩ trào phúng.

"Nếu không phải mẹ mày mua trường, điểm của mày tao nhắm mắt cũng có thể thi được, vào được lớp A? Tiên sư đừng mộng đẹp nữa! Không phải ỷ vào trong nhà có tiền sao? Mày nếu không họ Nghiêm, không có người mẹ cưng chiều mày, mày là cái rắm!"

Nghiêm Sơn Hoàng vẻ mặt bình tĩnh.

Nghiêm Sơn Hoàng lớn đến 17 tuổi, lời như này nghe quá nhiều, mở miệng là có thể học thuộc 10 câu 100 câu không vấp. Dù sao nói tới nói lui, tới tới lui lui chỉ mấy câu này, cũng không có gì mới mẻ.

Tâm tình Nghiêm Sơn Hoàng tốt, trước giờ đều nói với bản thân, không cần chấp nhặt với đứa ngu điên rồ, nếu không mình cũng lộ vẻ rất đần. Người ta đó là chênh lệch tâm lý, chắc là còn ghét giàu, tâm tình không cân bằng, cho nên mới phát tiết bíp bíp loạn.

Ném vỏ hạt dưa, Nghiêm Sơn Hoàng ngẩng ngẩng cằm.

"Ờ, tao chính là ỷ vào nhà tao có tiền, thì sao?"

Sắc mặt Quản Dật Dương trầm xuống, đá văng ghế ra, đứng lên.

"Vậy có dám cược không? Đứa nào con mẹ nó nếu thua, thì quỳ xuống gọi bố!"

"Gọi bố? Bạn học này, làm học sinh cấp 3 thời đại mới, mày ấu trĩ không?"

Nghiêm Sơn Hoàng bình tĩnh lại cắn hạt dưa, đánh giá Quản Dật Dương từ đầu đến chân một lần.

"Tao từ chối, nhan sắc không đạt tiêu chuẩn, tao mới sẽ không có thằng con trai xấu như mày."

Trong lời nói là ghét bỏ rõ ràng.

"Mày là không dám?"

Quản Dật Dương bị Nghiêm Sơn Hoàng chọc tức hít vào một hơi, tay rũ bên người nắm thành quyền.

"Mày cũng không nghe tao nói hết, là sợ? Còn 2 tuần thi tháng, biết chứ? Cả khối 10 lớp, tổng cộng 420 người. Trình độ mày nát bét, tao công bằng, để mày top 100, mày nếu có thể thi được đứng đầu 320 đứa trong khối, tao lập tức quỳ xuống gọi mày là bố. Vụ cược này, dám cá không?"

Mí mắt Nghiêm Sơn Hoàng cũng không ngẩng lên, mặc kệ hắn.

Quản Dật Dương mang theo ác ý tràn đầy, ngữ điệu chậm rãi.

"Hay là nói, mày hiểu trình độ của mình, ngay cả đứng đầu 310 đứa trong khối cũng không thi được. Đúng rồi, mẹ mày có phải cũng biết mày bùn nhão không dính được tường, cho nên mới quăng tiền mua trường cho mày?"

Nghiêm Sơn Hoàng bị đâm một cái.

Lần này, đau tới hô hấp Nghiêm Sơn Hoàng cũng ngừng lại.

- Có phải mẹ mày cũng biết mày bùn nhão không dính được tường, mới mua trường?

Triệu Vũ Phàm đứng ngay bên cạnh, phát hiện sau khi Quản Dật Dương nói xong, sắc mặt Nghiêm Sơn Hoàng thay đổi, trong lòng quýnh lên, vội vàng ở sau lưng kéo kéo áo Nghiêm Sơn Hoàng.

Hắn đã nhìn ra, Quản Dật Dương thật sự hẹp hòi! Chắc là theo đuổi Đặng Mông Mông hơn một năm, người ta không thèm để ý, giờ lại đi tìm Nghiêm Sơn Hoàng xin QQ, kích thích này đại phát.

Trong nhà Quản Dật Dương không có tiền, là dựa vào thành tích học sinh xuất sắc tiến vào.

Người này hắn không thích tiếp xúc, bởi vì Quản Dật Dương chơi không tốt, tư tưởng đều rất cực đoan, nhận định người có tiền ở trong lớp đều là sâu mọt, thành tích kém hơn bọn họ đều là ngu, dù sao cũng chính là thích tự phụ.

Nói tới, mới bắt đầu làm lớp trưởng, Triệu Vũ Phàm cho rằng, vấn đề lớn nhất của lớp, chắc là giữa học sinh bản bộ và học sinh phân bộ sẽ có xung đột. Nhưng sau đó hắn phát hiện, hắn đã nghĩ nhầm, mâu thuẫn lớn nhất, thật ra là mâu thuẫn giàu nghèo.

Kiểu học sinh xuất sắc, điều kiện trong nhà không tốt như Quản Dật Dương, nhiều đứa đều không thích phú nhị đại như Nghiêm Sơn Hoàng, ngấm ngầm nói xấu bíp bíp không ít.

Mà bây giờ, tuyên bố trực tiếp ném "Bang" mâu thuẫn lên trên mặt.

Làm lớp trưởng, Triệu Vũ Phàm đau đầu.

Lý Hoa không nhìn được, trong tay cầm giấy nháp, lắc lư đầu bút.

"Tao nói Quản Dật Dương, ý mày là gì? Hoa khôi trường lại không chủ động chọc mày, mày khác đéo gì thằng điên cá cược? Còn cược cái gì đều là mày quyết, thật sự cho rằng tất cả thiên hạ đều là của mày, mày muốn cược, người ta phải cược với mày, mày bành trướng hay là phiêu đến điên?"

Nghiêm Sơn Hoàng nói chuyện.

"Tao sẽ không cược với mày, mày ở chỗ tao, thật sự vẫn chưa đủ tư cách."

Tay Quản Dật Dương gác trên mặt bàn, bỗng siết chặt, cơ nổi lên, còn muốn nói gì đó.

Nghiêm Sơn Hoàng mặt lạnh, khóe môi căng chặt.

Nghiêm Sơn Hoàng bỗng nhiên cười một cái, trực tiếp cắt đứt lời chưa ra khỏi miệng của Quản Dật Dương, ngữ khí chậm rãi từ từ.

"Về phần thi tháng, thật sự không cần mày bận tâm, trăm phương ngàn kế khích lệ tao học hành cẩn thận. Mày vẫn là chăm sóc tốt bản thân mày, làm thêm 2 tờ đề thi. Về chuyện gọi bố, chờ xong rồi tao kiểm tra xem top 220 đầu tiên, lại xem có nên cho mày cơ hội vô cùng vinh quang này hay không, để mày gọi tao một tiếng bố."

Triệu Vũ Phàm căng nét mặt - Ngữ điệu của hoa khôi trường cũng chọc giận người ta quá đi!

Sắc mặt Quản Dật Dương cực kỳ khó coi, nghẹn ra một câu.

"Vậy tao chờ."

Chờ Quản Dật Dương đóng cửa "rầm" một cái rời đi, ký túc yên tĩnh 2 giây.

Trong tay Phương Tử Kỳ vẫn cầm bài, vẻ mặt mông lung.

"Tiên sư bố tao vẫn chưa kịp phản ứng, sao thế, sao thế, bọn mình không phải đánh bài sao?"

Nghiêm Sơn Hoàng tiếp tục mò hạt dưa, trên mặt không có vẻ gì.

Phương Tử Kỳ khẩn trương đến nói lắp.

"Tao, tao hôm nay không nên làm ồn lên đánh, đánh Blackjack!"

Nghiêm Sơn Hoàng thở phào, an ủi hắn.

"Nhập cuộc với mày cũng không có gì, Quản Dật Dương không ưa tao, hạ quyết tâm muốn kích tao, gây phiền phức với tao. Cho dù không có ván hôm nay, cậu ta cũng sẽ tìm cách đến tìm tao."

Mộng ca chậc chậc cảm khái.

"Đàn ông bụng dạ hẹp hòi quá!"

Nghiêm Sơn Hoàng một lần nữa cúi đầu, không để người ta nhìn thấy thần sắc trong mắt cậu.

Trong lòng Nghiêm Sơn Hoàng hiểu, cậu nói muốn thi vào được top 220 khối, thật ra không liên quan lắm với Quản Dật Dương.

Mắt Triệu Vũ Phàm lộ ra lo lắng.

"Nghiêm Sơn Hoàng-"

Nghiêm Sơn Hoàng cắn hạt dưa, vẻ mặt không có gì khác biệt với bình thường.

"Không sao đâu, tao không dễ bị kích thích như vậy."

*******
Kim Châu Hưng mấy bước nhảy lên tầng, nhận đúng số phòng, bắt đầu "bang bang" đập cửa.

Chưa được 2 tiếng, cửa mở ra.

An Khánh Huy không mặc đồng phục, mặc T-shirt trắng rộng thùng thình, tóc vẫn ẩm, chắc là vừa tắm xong.

"Chuyện gì?"

Kim Châu Hưng hai bước nhảy vào, trở tay đóng cửa lại, gào lên.

"An ca, An ca, hoa khôi trường đối chọi với người ta!"

Tầm mắt An Khánh Huy ngưng lại, xoay người đi về phía bàn học.

"Sao thế?"

Đi theo phía sau An Khánh Huy, Kim Châu Hưng mấy câu nói đại khái câu chuyện.

"Hiện tại cả khối đều truyền khắp, đoán chừng không bao lâu, cả trường cũng biết hết, Quản Dật Dương lớp bọn mày tìm hoa khôi trường cá cược, nói ai thua người đó quỳ xuống gọi bố. Hoa khôi trường trực tiếp từ chối, nói không thèm thằng con xấu như Quản Dật Dương ha ha ha! Ôi đm, tao nếu là Quản Dật Dương, nghe lời này, tao có thể biểu diễn hộc máu thăng thiên ngay tại chỗ!"

An Khánh Huy ngồi xuống, trước mặt bày một tờ bài thi, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, bút chì trên ngón tay linh hoạt xoay một vòng.

"Ừ, cậu ấy không kích động."

"Đúng, đầu óc hoa khôi trường rất tỉnh. Họ Quản tao có ấn tượng, mắt nhọn xếch lên, âm u, cả ngày cứ suy nghĩ linh tinh mấy chuyện dở hơi."

Kim Châu Hưng đỡ mắt kính.

"Nếu tao nhìn, Quản Dật Dương này cũng bị bệnh. Cậu ta theo đuổi Đặng Mông Mông, Đặng Mông Mông không thích cậu ta, thích hoa khôi trường, bình thường lắm mà! Hoa khôi trường đẹp, tính lại tốt, rất nhiều con gái không phải đều thích kiểu này sao?"

"Đặng Mông Mông là ai?"

"Chính là cô gái ở nhà ăn, sảnh buffet, tìm hoa khôi trường xin số QQ. Quản Dật Dương khai giảng lớp 10 đã tia người ta, không nghĩ tới bổn tướng ta đây tâm hướng minh nguyệt, mà sao minh nguyệt chiếu cống rãnh! Chắc là lần này, bị kích thích, tìm hoa khôi trường trả thù đấy."

"Biết rồi."

Kim Châu Hưng chia vui xong, chuẩn bị rút lui.

"Vậy An ca, mày làm đề trước, tao đi xem xem bên hoa khôi trường tình hình thế nào!"

Trong phòng ngủ của Nghiêm Sơn Hoàng hết sức náo nhiệt.

Triệu Vũ Phàm và Lý Hoa từng người dọn tài liệu phụ đạo cất đáy hòm ra, xếp lên mặt bàn, từng môn thêm vào với nhau, còn dày hơn cả gạch.

Phương Tử Kỳ hết sức luyến tiếc mà đặt một cuốn sách photo ra, lẩm bẩm.

"Đây là đề thi kinh điển tao thu thập được, bên ngoài muốn mua cũng không mua được, Lý Hoa thèm khát đã lâu, tao cũng không lấy ra. Hoa khôi trường, mày chăm chỉ, nhất định làm xong! Mày thật sự làm hết, không nói top 220 khối, ngay cả top 20 đầu cũng không có vấn đề!"

Lý Hoa vạch trần.

"Sao mày không thi được top 20 khối?"

Phương Tử Kỳ vẻ mặt như nhìn đứa ngu.

"Tao đây không phải vẫn chưa làm hết sao?"

Mộng ca cũng xen vào, hiến một quyển sách bài tập.

"Một đại lão khóa trước trước lúc chơi bóng rổ Amway cho tao, nói nguyên nhân anh ấy thi điểm cao như vậy ở ngay trong này! Tao mặc dù vẫn chưa nghĩ ra, nhưng đại lão cũng không thể dọa tao nhỉ?"

Lý Hoa lại ném một dãy số điện thoại cho Nghiêm Sơn Hoàng.

"Đây là một giáo sư hàng top, chuyên phụ đạo 1 - 1, tiền đắt, tính dữ, nhưng trình độ ở đó, hoa khôi trường mày có thể thử chút!"

Nghiêm Sơn Hoàng nhìn tài liệu phụ đạo và sách bài tập trước mặt, cảm thấy choáng!

"Tụi mày đây là muốn tao làm hết?"

Mộng ca vỗ một cái lên bàn.

"Đúng! Cho dù chỉ còn một hơi thở, hoa khôi trường mày cũng phải làm hết mấy thứ này! Thằng nhãi Quản Dật Dương kia không phải thứ tốt, tâm tư quá độc! Hoa khôi trường, mày đầu sắt, không phải top 220 khối sao, chuyện nhỏ như con thỏ!"

Nghiêm Sơn Hoàng sờ sờ đầu mình, ở trong lòng phản bác câu cuối cùng của Mộng ca -Chất tóc tao mềm lắm đấy.

-------
(Đầu sắt, hán việt là 'đầu thiết', tóc là 'đầu phát', chỗ này ẻm chơi chữ thôi)
-------

Lúc Kim Châu Hưng vào cửa, nghênh đón hắn chính là đánh giá của mọi người.

Triệu Vũ Phàm làm đại biểu mở miệng.

"Mày không mang đến thứ gì?"

Kim Châu Hưng đầy mặt mờ mịt.

"Mang theo gì?"

"Không cần mang theo gì sất!"

Nghiêm Sơn Hoàng vội vàng nói.

"Người đã đến, chính là tâm ý đã đến! Không cần mang theo đồ!"

Kim Châu Hưng đóng cửa lại, đi thẳng vào vấn đề.

"Kỳ thi tháng này là sau kỳ nghỉ mồng 1 tháng 10, hôm nay 13 tháng 9, cách thi tháng không còn mấy ngày, bọn mình phải suy nghĩ cẩn thận chút, lập ra kế hạch học tập!"

Hắn suy nghĩ một chút.

"Nếu không . . . . . . bọn mình làm trước một đề thử xem sao? Xem xem điểm yếu ở đâu, sau đó nhằm vào học nâng cao?"

Đề nghị này nhận được đồng ý của mọi người, rất nhanh, trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng liền xòe ra một cây bút và một tờ bài thi.

Mọi người để ý, Triệu Vũ Phàm càng khích lệ đầy mặt.

"Hoa khôi trường cố lên, mày có thể làm được!"

Nghiêm Sơn Hoàng nhấc bút.

Tốc độ Nghiêm Sơn Hoàng làm bài thi rất nhanh, vượt ngoài dự liệu của mọi người.

Để bút xuống, Nghiêm Sơn Hoàng đẩy bài thi lên phía trước.

"Được rồi, tao làm xong rồi!"

Phương Tử Kỳ lấy ra đáp án tiêu chuẩn, bắt đầu phê.

Phê đến phía sau, tay hắn run lên.

Triệu Vũ Phàm có chút kích động.

"Lớp phó học tập mày mất bình tĩnh vậy, chẳng lẽ hoa khôi trường là cố ý giấu sự học bá của mình, thời khắc mấu chốt, để lộ ra thực lực chân chính của bản thân?"

Phương Tử Kỳ phê xong, trong lúc nhất thời không biết nói gì.

Ủ hồi lâu, mới nhìn về phía Nghiêm Sơn Hoàng.

"Hoa khôi trường, mày làm thế nào vậy, một tờ đề thi to vậy, không chính xác một câu?"

Tầm mắt mọi người hạ xuống, Nghiêm Sơn Hoàng vô tội.

"Có lẽ là . . . . . . tao có kỹ năng thiên phú tránh né hoàn mỹ các đáp án chính xác?"

Lý Hoa cầm bài thi của Nghiêm Sơn Hoàng qua, nhìn từ đầu tới đuôi, không thừa nhận cũng không được.

"Kỹ năng thiên phú này quả thực quá lợi hại, đáp án toàn là mơ hồ, mỗi một câu, 4 lựa chọn, có tỷ lệ chính xác 25%, nhưng không đoán đúng cái nào."

Mộng ca tự đáy lòng cảm thán.

"Đỉnh vãi, 100% né đáp án đúng, tao thừa nhận, tao không làm được!"

Hội xúc tiến học tập hoa khôi trường lần đầu tiên kết thúc, mọi người để lại tài liệu phụ đạo và đề thi đầy bàn, từng người về phòng ngủ, hẹn ngày mai tiếp tục họp.

Nghiêm Sơn Hoàng tiễn người đi, đóng cửa lại, ngã sấp trên giường, suy nghĩ một chút, lại bò dậy, tùy tiện mò một tờ đề thi.

À, hình như là quyển vật lý.

Đề đầu tiên . . . . . . không biết, lướt, đề tiếp theo.

Không biết, lướt, đề tiếp theo!

Lướt . . . . . . lướt . . . . . .

Không tới mấy phút, Nghiêm Sơn Hoàng làm xong một đề.

Nghiêm Sơn Hoàng chớp chớp mắt, lẩm bẩm.

"Khó tin thật, cả một quyển, vậy mà không một đề nào, có thể giữ được bước chân mình!"

2 chap 2-0 cho Anh chx húi hjhj

iu mn nhìu

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co