ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!
55.
Nghiêm Sơn Hoàng thầm nghĩ, biểu hiện của tớ rõ vậy sao?
Nghiêm Sơn Hoàng mấy hôm nay quả thực có chút không dám nhìn vào mắt An Khánh Huy, luôn cảm thấy đáy mắt An Khánh Huy giống như ẩn giấu xoáy nước, nhìn một cái, liền sẽ dẫn tới Nghiêm Sơn Hoàng thần trí không rõ, hoàn toàn đánh mất năng lực suy nghĩ lý trí.
Ví dụ hiện tại.
Nhịp tim Nghiêm Sơn Hoàng tăng nhanh chút, tần số thở cũng rối loạn, trong miệng theo bản năng nói.
"Có sao? Sao tớ không phát hiện? Ha ha ha -"
Đúng lúc này, ánh đèn chung quanh đột nhiên lại sáng lên. Không khí ái muội đột nhiên mất đi, Nghiêm Sơn Hoàng lui về sau một bước.
"Bọn mình . . . . . . bọn mình ngồi vòng đu quay đi! Nghe nói trên vòng đu quay ở đây có thể nhìn thấy cảnh đêm, hẳn không tệ, cũng không biết người xếp hàng có nhiều không . . . . . ."
An Khánh Huy cầm bóng bay, hơi rũ mắt nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, không nói chuyện.
Trong bụng Nghiêm Sơn Hoàng nổi trống, không nghĩ nhiều giơ tay lên, kéo tay áo cổ tay An Khánh Huy.
"Bọn mình, bọn mình đi nhá?"
Không biết chọt trúng điểm nào của An Khánh Huy, Nghiêm Sơn Hoàng thấy An Khánh Huy bỗng nhiên cười một cái.
"Được thôi."
Người xếp hàng phía dưới vòng đu quay rất nhiều, hàng rất dài, không nhúc nhích. Tay Nghiêm Sơn Hoàng đút trong túi, nhảy tại chỗ, liếc một cái, đoán còn phải đợi 2-3 lượt mới đến bọn họ.
Đứng một lát, luôn cảm thấy xung quanh có người đang nhìn bọn họ. Dùng cùi chỏ chọt chọt An Khánh Huy, thấy An Khánh Huy cúi đầu, Nghiêm Sơn Hoàng ghé sát vào lặng lẽ nói.
"Cậu có cảm thấy có người đang nhìn bọn mình không?"
"Có."
Nghiêm Sơn Hoàng nhìn quanh trái phải, chợt phát hiện, cậu và An Khánh Huy quả thật thấy được.
Từ đầu đến vị trí bọn họ đứng, đếm khoảng 10 vị trí, thế nhưng toàn là tình nhân! Từng đôi một, ngay ngắn, khiến Nghiêm Sơn Hoàng bỗng dưng có loại ảo giác hôm nay là lễ tình nhân!
Nghiêm Sơn Hoàng có chút không được tự nhiên, cậu tới gần An Khánh Huy, nhỏ giọng hỏi.
"Bọn mình vẫn xếp hàng chứ?"
Nghiêm Sơn Hoàng khua tay múa chân.
"Tớ dường như thấy xung quanh bọn mình, tràn ngập vô số bong bóng hồng phấn, còn có mùi ngọt dính của yêu đương!"
An Khánh Huy nhìn dáng vẻ Nghiêm Sơn Hoàng, con ngươi xoay trái xoay phải.
"Muốn ngồi đu quay không?"
"Muốn!"
"Ừa, tiếp tục xếp hàng."
Hai người xếp hàng nửa tiếng, rốt cuộc ngồi vào trong ghế có mái che. Theo âm nhạc du dương, ghế chậm chạp bay lên. Nghiêm Sơn Hoàng giống như chưa từng thấy cảnh đời, tay bám thủy tinh nhìn ra bên ngoài, cực kỳ mới lạ.
"An Khánh Huy, cậu trước đây từng ngồi vòng đu quay chưa?"
"Chưa."
"Ố?"
Nghiêm Sơn Hoàng xoay đầu.
"Hôm nay cậu cũng là lần đầu?"
Kinh ngạc xong, cảm thấy hình như không phải tật xấu gì.
Hoàn cảnh tồi tệ trong nhà An Khánh Huy, chắc là bà mẹ kế kia cũng sẽ không có lòng tốt dẫn An Khánh Huy đến công viên trò chơi ngồi vòng đu quay chơi.
Biết hôm nay cũng là lần đầu tiên An Khánh Huy ngồi vòng đu quay, Nghiêm Sơn Hoàng thả lỏng hơn chút.
"Tớ trước đây từng đến công viên trò chơi với bạn cấp 2, mọi người chạy đi chơi tàu lượn siêu tốc fly-away gì đó, so ra, vòng đu quay lộ vẻ không ngầu lắm, còn không có ai lập team với tớ. Tớ chỉ có thể thỏa hiệp với hiện thực, bỏ qua mơ ước vòng đu quay của tớ!"
"Sau này sẽ không đâu."
Nghiêm Sơn Hoàng không kịp phản ứng.
"Sẽ không cái gì?"
"Tớ sẽ đi cùng cậu."
Nghe thấy câu này, Nghiêm Sơn Hoàng nhất thời không trả lời, quay đầu đi, làm bộ chuyên chú nhìn neon lấp lánh ngoài thủy tinh.
Từ Neverland đi ra, Nghiêm Sơn Hoàng bị gió lạnh thổi, duy trì hình tượng, không rụt cổ lại. Nghiêm Sơn Hoàng run giọng hỏi.
"Bọn mình giờ đi đâu? Về nhà sao?"
Bóng bay lúc đi ra khỏi công viên, đã đưa cho một bé gái. An Khánh Huy cầm điện thoại, ngón tay nhanh chóng ấn trên màn hình.
"Mã Đinh gọi ăn khuya, đi không?"
"Ăn khuya? Đi đi đi, tớ ăn không vô, nhưng hưởng khí nóng cũng tốt, thời tiết lạnh quá!"
Nghiêm Sơn Hoàng hà hơi cho tay mình, lại nhìn tay An Khánh Huy.
"Cậu lạnh không?"
An Khánh Huy nhét điện thoại lại túi quần, trả lời.
"Lạnh."
"Tớ biết ngay mà."
Nghiêm Sơn Hoàng mò tay An Khánh Huy, đặt vào cổ mình, dán chặt, cong mắt cười.
"Không lạnh nữa nhỉ? Cho cậu trải nghiệm ấm áp nhân gian!"
Đèn đường sáng rõ, trong mắt Nghiêm Sơn Hoàng toàn là ánh sao.
Gọi xe đến chỗ đã hẹn, Nghiêm Sơn Hoàng đi theo An Khánh Huy, vào một quán đồ xiên.
Biển hiệu không lớn, mặt tiền cửa hàng càng nhỏ, cũng chỉ 10 bàn, nhưng buôn bán rất tốt.
Đẩy cửa ra đi vào, mùi cay sặc người, trong nháy mắt xua tan lạnh lẽo của đêm đông.
Nghiêm Sơn Hoàng mắt sắc, liếc mắt liền nhìn thấy Phạm Mạnh Tiến, cùng với vết sẹo trên mặt hắn.
"Mày đây là ai giữ lại kỷ niệm cho mày, vết sẹo dài vậy?"
Phạm Mạnh Tiến Quang Lỗi cầm lon bia, kể chuyện.
"Hôm đó tao một mình ở trong quán, có một ông anh dẫn theo huynh đệ đến gây chuyện. Là đàn ông, khẳng định không thể sợ đúng không? Tao tùy tiện xách một cái ghế nhựa, nện người. Ông anh kia độc hơn tao, đập chai bia, thủy tinh sắc, hơi không để ý cái là sẽ thấy máu. Tao nghĩ thầm, người này cũng quá độc, trở tay xách một cây gậy sắt, muốn phân cao thấp với hắn!"
Nghiêm Sơn Hoàng nghe tới sợ.
"Mạo hiểm vậy? Vết sẹo này có phải bình thủy tinh xoẹt qua không?"
An Khánh Huy ngồi xuống bên cạnh Nghiêm Sơn Hoàng.
"Đừng nghe cậu ta khoác lác."
Phạm Mạnh Tiến nghẹn lời, sờ sờ mũi, nói thật.
"Cái này, thật ra là lúc tao sửa xe, không để ý, vạch một đường lên mặt!"
Nghiêm Sơn Hoàng cười to.
"Mã Đinh, cậu bịa chuyện đặc sắc lắm á!"
Phạm Mạnh Tiến vỗ ngực một cái.
"Đương nhiên! Thực không dám giấu, đoạn chuyện này của tớ đã truyền ra ngoài, đoán là trong thời gian ngắn, ít có người dám đến quán gây sự với tớ."
Nghiêm Sơn Hoàng gật đầu lia lịa.
"Lanh trí!"
Phạm Mạnh Tiến đã sớm lấy xong món ăn, nháy mắt bỏ toàn bộ vào nồi, hắn lại hỏi Nghiêm Sơn Hoàng.
"Muốn sữa đậu hay nước trái cây? Hay là nước ngô ô mai bơ lạc?"
Nghiêm Sơn Hoàng suy nghĩ một chút.
"Sữa đậu đi, sữa đậu giải cay nhất."
Phạm Mạnh Tiến ngoắc tay ra hiệu nhân viên.
Nhân viên đi tới, order xong, bàn bên cạnh cũng có người reo lên.
"Chỗ chúng tôi cũng thêm một chai sữa đậu, giống mỹ nữ kia!"
Nghiêm Sơn Hoàng phản ứng chậm mấy giây, mới nghe rõ, "mỹ nữ" trong miệng người kia nói, là chỉ mình.
Nghiêm Sơn Hoàng cau mày.
Bàn bên cạnh có người tiếp lời.
"Ài em nói này anh Long, còn chưa thấy rõ là nam hay nữ mà, sao đã gọi mỹ nữ, mỹ nữ rồi?"
Người được gọi là anh Long sắc mặt đỏ lên, trên cổ đeo xích vàng, cười đùa nói.
"Ngoại hình đẹp vậy, nam nữ quan trọng không? Bọn mày nói, đúng không?"
Vừa nói, còn liếc mắt nhìn Nghiêm Sơn Hoàng.
Tính Nghiêm Sơn Hoàng trước giờ rất ổn, cậu từ nhỏ lớn lên đẹp, đủ loại ánh mắt có ý vớ vẩn đã thấy nhiều. Nhưng trước mặt bị nhìn chằm chằm như vậy, có có hơi ghét.
Nghiêm Sơn Hoàng còn chưa phản ứng, Phạm Mạnh Tiến đã đập đũa trước.
"Con nhái già này uống nhiều rồi, không ngừng cạc cạc được đúng không?"
Anh Long đập "cạch" chén rượu lên bàn, đôi mắt một mí híp lại.
"Thằng chó nói ai đấy?"
Phạm Mạnh Tiến quét qua vẻ mặt lạnh như băng của An Khánh Huy, ngữ khí nói ra khỏi miệng còn ngang ngược hơn đối phương.
"Tiếng đứa nào đáp lại, tao nói đứa đấy. Nhìn như vậy, rất biết bản thân là loại gì nhỉ?"
Bàn anh Long vừa vặn 4 người, vỗ bàn một cái, tất cả đứng lên, ai cũng vóc người đô con, hung thần ác sát.
Thấy 3 người Phạm Mạnh Tiến đều là bộ dạng học sinh, anh Long hừ cười, liếc Nghiêm Sơn Hoàng.
"Để mỹ nữ này qua đây, dịu dàng, đút các anh uống chén rượu, chuyện hôm nay coi như thôi! Bằng không -"
Anh Long còn chưa rêu rao xong, một cái ghế nhựa đã nện mạnh về phía hắn, cuối cùng rơi vào trên bàn, "xoảng" đập vào nồi, dầu đỏ văng khắp nơi, ngọn lửa bắn tóe lên.
An Khánh Huy đứng lên, quay mặt sang, giữa lông mày toàn là tàn bạo.
"Lặp lại lần nữa?"
Xung quanh ăn cơm thấy đánh nhau, nháo nhào tránh xa.
Bị ghế nhựa đập rách mặt, xương gò má anh Long trực tiếp rách da chảy máu. Đã bị người đập vào mặt, hỏa khí của hắn trỗi dậy, cầm chai bia lên, liền ra tay.
Trước sau chưa đến 1 phút, Nghiêm Sơn Hoàng vẫn mông lung, liền phát hiện hai bên đã đánh nhau.
Nghiêm Sơn Hoàng biết lực chiến đấu của mình yếu, nhanh chóng tìm góc đứng, không thêm phiền phức. Nhìn quanh trái phải, lại phát hiện lon bia mà Phạm Mạnh Tiến gọi còn chưa bật, cầm trong tay ước lượng, cảm thấy xúc cảm vẫn ổn, liền nhắm trúng người nện tới.
Độ chính xác của Nghiêm Sơn Hoàng rất tốt, nện cái là trúng, còn để lại trên trán anh Long một cái u lớn, ngày mai không xanh cũng phải tím.
Phạm Mạnh Tiến và An Khánh Huy cùng đánh nhau, đã quen. Hắn biết cái người gọi là anh Long kia, tinh chuẩn mà đâm trúng vào tâm An Khánh Huy, tối nay đừng nghĩ yên ổn.
Hắn một mình ra tay với hai người, anh Long và tên tiếp lời lúc trước, đều vứt cho An Khánh Huy giải quyết.
An Khánh Huy trước đây nghiêm túc học đánh nhau, sau đó ở đường Thanh Xuyên, từng nhóm một, rèn luyện trình độ đánh nhau tần suất cao. Lớp chính quy cộng thêm hoang dã ngoài đường, nhanh thế nào độc thế nào, thì làm thế đó.
Đạp cái tên tiếp lời kia lăn lộn trên mặt đất, không dậy nổi. Năm ngón tay An Khánh Huy dùng sức, bóp chặt phần gáy anh Long, "rầm" một tiếng ấn đầu người ta lên mặt bàn.
Trong nồi là dầu nóng cuồn cuộn, hun mắt người ta đau.
Tàn ác bị đè nén nhiều ngày nhả ra, tung hoành ở trên mặt. Ngón tay An Khánh Huy túm chỗ lõm xuống phần gáy, giơ đầu anh Long lên, lại "rầm" một tiếng, lại đập lên bàn.
Trong nháy mắt, máu mũi bị đụng ra.
Anh Long đỏ mắt, lườm An Khánh Huy, đau nhức ở gáy khiến hắn không kêu ra tiếng.
Hắn không nghĩ tới, người này nhìn cao cao gầy gầy, ra tay lại độc như vậy! Đối diện ánh mắt An Khánh Huy, trong lòng thoáng chốc tuôn ra sợ hãi.
Một chân An Khánh Huy giẫm lên ghế, nhìn anh Long máu mũi đầy mặt, má dán lên mặt bàn, đầy chật vật, vẻ mặt hờ hững, chậm rãi nói.
"Vừa nãy nói gì? Lặp lại lần nữa."
Giọng An Khánh Huy không thấy hỉ nộ, lại khiến người ta run gan.
Răng anh Long toàn là bọt máu, máu tươi đầy mồm. Hắn không dám nói, nhưng lại không dám không nghe, khó khăn lặp lại.
"Để, để . . . . . . qua đây, đút anh uống chén rượu -á!"
"Phịch" một tiếng, không ai thấy rõ, An Khánh Huy đã bẻ gãy một cây đũa nhựa, đâm vào hổ khẩu (*) của anh Long.
-------
((*) hổ khẩu: khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ)
-------
Máu tươi tuôn ra, từng giọt rơi trên mặt đất.
Xung quanh trong chốc lát trở nên yên lặng, ngay cả Phạm Mạnh Tiến cũng bị động tác của An Khánh Huy dọa, không biết nên phản ứng thế nào.
Chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của anh Long, cùng với kêu rên đau nhức.
"Đút rượu, gọi anh?"
An Khánh Huy từng chữ từng chữ nói rõ ràng, tay trái cầm đũa, lại cắm sâu vào bên trong.
Sống lưng anh Long hơi run, động cũng không dám động.
An Khánh Huy thong dong xoay chiếc đũa, vẻ mặt hờ hững khiến người ta nhìn rét run.
Nghiêm Sơn Hoàng là vật sở hữu ở nơi mềm mại nhất của An Khánh Huy, không cho phép bất kỳ ai bên cạnh nhòm ngó, một cái cũng không được.
Mắt thấy máu tuôn ra trong hổ khẩu của anh Long càng ngày càng nhiều, trên mặt đất đã tích một vũng nhỏ, An Khánh Huy lại không có chút ý thu tay lại.
Phạm Mạnh Tiến muốn đi lên khuyên, nhưng nhìn gò má An Khánh Huy, đầu tim nổi lên lạnh lẽo.
Nghiêm Sơn Hoàng vẫn luôn đứng an tĩnh, lại có hành động.
Nghiêm Sơn Hoàng đi lên mấy bước, đến gần, thấy tay trái An Khánh Huy cầm đũa, trên cổ tay dính mấy giọt máu. Liền từ bên cạnh rút một tờ giấy, cẩn thận lau sạch giúp An Khánh Huy.
Sau đó đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay An Khánh Huy, nhẹ giọng.
"An Khánh Huy, buông tay, thối quá đi."
Giống như vụn băng rơi vào nước ấm, lạnh nhạt sắc bén va vào nhau của An Khánh Huy đều bị đè lại một lần nữa.
An Khánh Huy buông tay ra, đứng thẳng, rũ mí mắt mỏng manh, thấp giọng hỏi Nghiêm Sơn Hoàng.
"Không sợ?"
Nghiêm Sơn Hoàng biết An Khánh Huy hỏi là ý gì.
"Không sợ."
Xé giấy ướt, An Khánh Huy tỉ mỉ lau sạch hai tay mình, ngay cả kẽ hở cũng không bỏ xót.
Xác định đã sạch, An Khánh Huy mới ném giấy ướt đi, đi ra ngoài.
Chờ Nghiêm Sơn Hoàng đi theo ra, Phạm Mạnh Tiến không vội đi.
Hắn ngồi xổm xuống, rút ví tiền của anh Long ra, bên trong một xấp tiền giấy. Đếm mấy tờ, Phạm Mạnh Tiến đưa cho ông chủ, nhếch mép lộ ra hàm răng trắng.
"Phí đền bù."
Chuyện này ông chủ thấy không ít, nhận lấy tiền, không nhiều lời.
Đứng bên đường lớn, gió lạnh thổi, Nghiêm Sơn Hoàng hắt hơi một cái.
Nghiêm Sơn Hoàng theo thói quen trốn bên cạnh An Khánh Huy, cau mũi, lại oán trách.
"Mùi máu lúc nãy, thối quá đi, tớ sắp bị thối ngất rồi!"
An Khánh Huy nhìn bộ dạng mỏng manh ghét bỏ oán trách của Nghiêm Sơn Hoàng, ngón trỏ đụng đụng môi cậu.
"Cắn không?"
Hỏi thì hỏi, nhưng không chờ Nghiêm Sơn Hoàng trả lời, trực tiếp duỗi ngón tay vào trong miệng Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng không từ chối, cắn rách, khắc chế hút hai ngụm máu.
Thoải mái.
Dùng đầu lưỡi đẩy ngón tay An Khánh Huy ra, Nghiêm Sơn Hoàng giương mắt nhìn An Khánh Huy.
Trái tim lúc nãy nhìn thấy tràng diện đánh nhau kích thích cũng không sao cả, bỗng nhiên nhảy lên.
Hoàn toàn không giống với lúc đánh nhau, Nghiêm Sơn Hoàng từ trong con ngươi đen trầm của An Khánh Huy, nhìn thấy ôn nhu mơ hồ.
Nghiêm Sơn Hoàng liếm liếm môi, nhớ tới lời An Khánh Huy nói lúc bóp cổ người ta, cắm đũa vào hổ khẩu.
Ma xui quỷ khiến, Nghiêm Sơn Hoàng nhỏ giọng nói.
"Ca ca, tớ, tớ sau này đút cậu uống rượu nhé."
Nghiêm Sơn Hoàng cho rằng An Khánh Huy không nghe thấy, lại không nghĩ tới, An Khánh Huy rũ mắt, dùng bụng ngón tay nhẹ nhàng sờ sờ khóe miệng Nghiêm Sơn Hoàng, khàn giọng trả lời.
"Được."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co