Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

6.

_kitty_puppy


"Lớp chúng ta là lớp mới, 42 học sinh, có người vẫn luôn ở bản bộ, có người vẫn luôn ở phân bộ, có quen biết nhau, có người vẫn chưa quen biết nhau. Nhưng từ nay về sau, lớp 11A chúng ta, chính là một tập thể, một đại gia đình! Chúng ta sẽ cùng nhau . . . . . ."

Giáo viên chủ nhiệm ở trên bục giảng sục sôi dâng trào, dưới bục giảng, vô số người bí mật lấy điện thoại ra. Không lâu lắm, tin " An thần và Nghiêm hoa khôi trường vừa gặp mặt đã không hợp", giống như bồ công anh bị gió thổi bay, lấy lớp 11A làm khởi điểm, nhanh chóng truyền khắp khối 11, sau đó bao trùm cả 3 khối, không bao lâu, ngay cả chú gác cổng cũng biết.

Lớp A đang tiến hành giới thiệu bản thân, nhân tiện chọn ban cán sự lớp.

Bắt đầu từ nhóm đầu tiên gần cửa, theo thứ tự đứng lên giới thiệu bản thân. Muốn làm cán sự lớp, thì nói chức vị tranh cử cùng với lời tranh cử.

Âm thanh tiến vào tai hình như cách rất xa, Nghiêm Sơn Hoàng gối trên cánh tay, nhắm hai mắt, lắc lư trước mắt toàn là hình ảnh vết máu dính trên khóe miệng bị rách của An Khánh Huy .

Nghiêm Sơn Hoàng phiền lòng từng trận.

Cậu bạn xoay rubik ngồi trước mặt Nghiêm Sơn Hoàng tên là Triệu Vũ Phàm, nói mình muốn tranh cử chức lớp trưởng, tiếp đó chính là diễn thuyết lâm thời còn sục sôi dâng trào hơn cả giáo viên chủ nhiệm phát biểu.

Chờ Triệu Vũ Phàm ngồi xuống, mọi người đều bị chấn động đến mông lung, mãi hồi lâu mới vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.

Đến lượt Nghiêm Sơn Hoàng .

Tay Nghiêm Sơn Hoàng chống mặt bàn đứng lên.

"Tớ là Nghiêm Sơn Hoàng ."

An Khánh Huy ngồi phía sau giương mắt lên, vừa lúc nhìn thấy, tay Nghiêm Sơn Hoàng chống trên bàn đang run rẩy nhẹ.

Nghiêm Sơn Hoàng nói xong cũng ngồi xuống, cậu thật sự không có sức nhiều thêm cho dù chỉ 1 giây, cả người choáng váng đến lợi hại, tình hình còn nghiêm trọng hơn buổi sáng khi đến trường không ít.

Bác sĩ trong nhà nói Nghiêm Sơn Hoàng không bị bệnh, nhưng cậu luôn cảm thấy mình mắc bệnh nan y, sắp chết.

Lỗ tai vo ve, sau khi Nghiêm Sơn Hoàng ngồi xuống, cũng không nghe rõ An Khánh Huy đã nói gì, hình như giống cậu, cũng chỉ nói mấy chữ.

Tiếp theo là bỏ phiếu tranh cử cán sự lớp, Nghiêm Sơn Hoàng gục trên bàn học, tay phải theo ý thức che bụng - Dạ dày co giật đau đến mồ hôi ròng ròng.

Nghiêm Sơn Hoàng hé mắt, mơ hồ thấy mọi người đang vỗ tay, nhưng tiếng vỗ tay lại không truyền vào lỗ tai, một loại cảm giác trống rỗng từ đâu tràn ra, như đang kéo cậu vào trong lửa.

"Thầy ơi, bạn ấy bị ốm."

-------
Nhận tài liệu xong, Kim Châu Hưng từ lớp cách vách vọt tới, ngữ khí hưng phấn, gọi to.

"An ca!"

An Khánh Huy đang ghi tên lên sách, nhìn người đến một cái, bút trên tay lướt không ngừng.

Kim Châu Hưng kéo ghế ngồi xuống, hỏi.

"An ca, tao nghe được tin tức, mày và hoa khôi trường bất hòa, ngay cả làm bạn cùng bàn cũng không muốn làm với người ta? Hoa khôi trường đẹp không? Có đẹp như trong truyền thuyết không? Sao mày không làm bạn cùng bàn với người ta chứ?"

Ném sách tiếng Anh sang bên cạnh, An Khánh Huy lật bìa trong của sách toán ra, ngữ khí bình thản, đáp.

"Mày gặp rồi."

"Hả?"

Kim Châu Hưng không hiểu ra sao, hỏi lại.

"Tao gặp rồi? Không khoa học, cho dù chỉ là kề vai lướt qua, tao cũng có thể nhớ kỹ!"

An Khánh Huy bổ sung một câu, khẳng định.

"Đã cùng ăn cơm."

Thấy Kim Châu Hưng hồi lâu không có lên tiếng, An Khánh Huy ngẩng đầu, liền thấy Kim Châu Hưng vẻ mặt quỷ dị, hỏi.

"Trời đất, tiểu thiếu gia? Đụ mẹ hoa khôi trường chính là tiểu thiếu gia?"

"Ừ."

Nhớ lại mình ở trước mặt hoa khôi trường bát quái người thật, tâm tình Kim Châu Hưng khó có thể miêu tả.

"An ca, hành động của tao . . . . . . có phải cợt nhả quá rồi không?"

An Khánh Huy đánh giá rồi đáp.

"Bình thường."

Kim Châu Hưng gãi gãi tóc, nhìn quanh khắp nơi mấy lần.

"Không đúng, vậy, tiểu thiếu gia đâu?"

"Phòng y tế trường."

Đưa Nghiêm Sơn Hoàng đến phòng y tế trường, là lớp trưởng mới nhậm chức Triệu Vũ Phàm.

Giáo viên chủ nhiệm vốn muốn để An Khánh Huy ngồi phía sau đưa Nghiêm Sơn Hoàng đi, nhưng nhớ tới hai người hình như không hòa hợp lắm, tạm thời sửa lời, bảo Triệu Vũ Phàm đưa.

Triệu Vũ Phàm là người tính tình không rảnh mồm được, đi cùng Nghiêm Sơn Hoàng, cậu đi vài bước lại nghỉ một lát, hắn cũng không thấy sốt ruột, một bên còn rất hăng hái tán gẫu.

"Không nghĩ đến, khi tới bản bộ, vậy mà có thể cùng một lớp với An Thần! Trời giáng đại vận mà!"

Nghiêm Sơn Hoàng ngồi dưới giàn hoa, toàn thân nhũn ra, chuẩn bị tích ít sức tiếp tục đi. Trường học to quá cũng có chỗ không tốt, tòa dạy học cách phòng y tế trường thật sự quá xa, Nghiêm Sơn Hoàng sâu sắc nghi ngờ, nếu thật sự có ai cần cấp cứu, có thể còn chưa chạy đến phòng y tế, người đã không còn hay không.

Nghiêm Sơn Hoàng chậm chạp hỏi.

"An thần?"

"Đúng vậy, An thần!"

Vừa nhắc tới thần tượng trong lòng, Triệu Vũ Phàm liền kích động.

"Bạn học Nghiêm, cậu vẫn luôn ở bản bộ chắc là không rõ lắm, An thần chính là truyền thuyết! Cậu ấy là được nhà trường tốn số tiền lớn đào đến, tốn giá lớn. Vào trường thi khai giảng, cơ hồ môn nào cũng tối đa, điểm luôn đè ép người xếp thứ 2! Tham gia thi đua, nghiền ép cả lớp lớn! Cuối kỳ trước, không phải thi liên kết toàn thành phố sao, An thần không có chút hồi hộp nào chiếm thứ nhất, điểm vẫn nghiền ép người thứ 2! Nghe nói học thần của Bát trung cầm toàn bộ vị trí thứ 2, sau khi xem xong điểm của An thần, tự bế tại chỗ, nghỉ hè đầu treo xà nhà dùi đâm cổ, hai tháng không ra ngoài, thề phải tắm máu rửa nhục."

Học tra như Nghiêm Sơn Hoàng, đối với cuộc đối đầu giữa các học bá hoàn toàn không có hứng thú, cậu dựa vào trụ hoa, hữu khí vô lực đáp.

"Ờ."

Sự lãnh đạm của người nghe cũng không thể dập tắt nhiệt tình như lửa của Triệu Vũ Phàm.

"An thần không chỉ có thành tích lợi hại, đánh nhau còn cực kỳ nuột!"

"Cậu từng thấy cậu ấy đánh nhau?"

Giọng nói Triệu Vũ Phàm giảm thấp xuống chút.

"Ừ, tình cờ gặp qua một lần, một đám thiếu niên bất lương xách gậy sắt đến gần trường chặn An Thần, không nghĩ tới bị phản sát hết! Quá con mẹ nó kích thích luôn!"

Nhớ tới chút đối chọi gay gắt giữa Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy, Triệu Vũ Phàm ngừng miệng, lại không nhịn được tò mò, hỏi.

"Bạn học Nghiêm, có thể hỏi cậu vấn đề không?"

Nghiêm Sơn Hoàng rất biết ơn đối phương đưa mình đến phòng y tế, hào phóng gật đầu.

"Cậu hỏi đi."

"Tớ hỏi thật nhé! Chính là, tại sao cậu không muốn ngồi cùng bàn với An thần vậy?"

Nghiêm Sơn Hoàng nhớ tới cái nhìn của An Khánh Huy từ cửa phòng học nhìn sang, trong ánh mắt là bài xích chân thật, tâm tình không khỏi khó chịu một hồi.

"Cậu ấy không ưa tớ, tớ không ưa cậu ấy, chỉ đơn giản vậy thôi."

Đến phòng y tế, bác sĩ vội vàng phải đi họp, nên nhanh chóng làm kiểm tra xong cho Nghiêm Sơn Hoàng, cũng không kiểm tra ra vấn đề gì, dứt khoát sắp xếp giường, để Nghiêm Sơn Hoàng
nằm nghỉ ngơi.

Nghiêm Sơn Hoàng không thích phiền toái người khác, sau khi nói cảm ơn, để Triệu Vũ Phàm về lớp trước.

Các công việc khai giảng làm xong, học sinh ở ngoại trú về nhà, nội trú về ký túc xá.

An Khánh Huy đeo cặp sách một bên vai chuẩn bị đi, bị giáo viên chủ nhiệm gọi lại.

Ngày giáo viên chủ nhiệm nhận lớp này, đã bị mấy lãnh đạo lần lượt gọi đi gặp mặt nói chuyện. Mọi người đều dặn dò hắn, lớp A là gánh nặng, không cầu có công, chỉ cầu an ổn, quan trọng nhất 2 điểm, một là chiếu cố tốt Nghiêm Sơn Hoàng, tiểu thiếu gia Nghiêmgia không được sơ ý. Hai là chiếu cố tốt An Khánh Huy, anh là gương mặt của trường.

Ấn tượng của giáo viên chủ nhiệm đối với Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy cũng không tệ, cảm thấy hai học sinh đều rất lễ phép.

Hắn gọi người lại, ngữ khí rất hòa nhã, nói.

"An Khánh Huy à, ngoại trừ khóe miệng, trên người còn vết thương khác không? Đi, thầy đi cùng em đến phòng y tế xem sao, bôi ít thuốc."

Thấy An Khánh Huy muốn cự tuyệt, giáo viên chủ nhiệm nói trước.

"Giúp bạn học, trừng ác dương thiện, đều là vô cùng chính xác! Nhưng em mới 17 tuổi, còn trẻ, không thể ỷ vào ít tuổi thân thể tốt, mà quên đi mấy vết đau nhỏ này, thầy nói với em này -"

Thấy giáo viên chủ nhiệm bắt đầu thao thao bất tuyệt, An Khánh Huy liền tự giác.

"Thầy ơi, em đi cùng thầy."

Đi tới cạnh bồn hoa ở cửa phòng y tế, điện thoại giáo viên chủ nhiệm vang lên. Khai giảng vốn bận, phòng bộ môn bên kia giục họp. Cất di động vào túi, giáo viên chủ nhiệm rất không yên lòng, dặn dò.

"An Khánh Huy, đi hai bước nữa là phòng y tế, thầy không vào với em, tự em làm được chứ?"

An Khánh Huy gật đầu.

Lại dặn thêm 2 câu, giáo viên chủ nhiệm lúc này mới vội vã đi.

Trường tư Gia Ninh có tiền, không chỉ thể hiện ở cổng trường kim quang lấp lóe, đủ loại nhà ấm thủy tinh và vườn cây, cùng với trường đua chiếm diện tích cực lớn, còn thể hiện ở phòng y tế độc chiếm một toà nhà nhỏ, đầy đủ tiện nghi.

Bác sĩ không có ở đây, lại mới khai giảng, cả tầng lầu đều trống. Nhìn thấy cửa treo tấm biển phòng y tế, An Khánh Huy cầm tay nắm, mở cửa đi vào.

Mùi thuốc sát trùng gay mũi.

Buổi chiều gió rất lớn, thổi bay rèm cửa màu lam nhạt.

Trên bàn màu trắng đặt cái lọ dán nhãn, An Khánh Huy chọn lấy một bọc cồn sát trùng định cầm đi. Dư quang nhìn thấy, bên cạnh mở sổ ghi chép mới tinh, chỉ có một cái tên viết phù phiếm,Nghiêm Sơn Hoàng
.

Ý thức được cái gì, An Khánh Huy quay đầu qua, liền nhìn thấy trên giường bệnh bên phải, Nghiêm Sơn Hoàng đang ngủ mê man.

Cả người Nghiêm Sơn Hoàng co rụt trên giường bệnh, nằm nghiêng, tay phải nắm chặt một góc gối, tư thế ngủ rất không có cảm giác an toàn.

Tóc mái mềm mại màu nâu nhạt rũ xuống tự nhiên, che đi mặt mày nhắm chặt, bị hô hấp lay động nhẹ nhàng.

Nghiêm Sơn Hoàng ngủ không quá an ổn, hình như là quá nóng, trở mình một cái, liền vén toàn bộ chăn lên.

An Khánh Huy đứng tại chỗ mấy giây, đi đến bên giường.

Nghiêm Sơn Hoàng chậm rãi mở hé mắt.

Nghiêm Sơn Hoàng không tỉnh táo, trước mắt bao phủ một tầng sương mù, trong tai chỉ có thể nghe thấy tiếng mình thở hổn hển. Tầm mắt từ từ tập trung, cậu nhìn thấy một đoạn cổ tay vắt ngang trước mắt mình, dưới làn da trắng lạnh, là mạch máu màu xanh.

Cổ họng bốc cháy.

Mùi thơm mê người nhàn nhạt này dường như quanh quẩn ở chóp mũi.

An Khánh Huy khom lưng nắm góc chăn, định đắp kín giúp Nghiêm Sơn Hoàng liền rời đi, lại không nghĩ tới, cổ tay đột nhiên bị một cỗ sức mạnh rất lớn nắm lấy, khiến anh nhất thời không tránh được. Sau đó tầm mắt đột nhiên xoay chuyển, lúc lấy lại tinh thần, anh đã nằm ngửa trên giường bệnh, Nghiêm Sơn Hoàng ngồi đè trên người anh, hai tay trái phải vững vàng nắm lấy cổ tay anh, đang nhìn từ trên xuống dưới, vẻ mặt chuyên chú đánh giá anh.

Trạng thái bị áp chế khiến An Khánh Huy không vui, anh nhìn lại Nghiêm Sơn Hoàng, phát hiện đối phương hô hấp dồn dập, ánh mắt mất tiêu cự, hình như . . . . . . không tỉnh táo lắm.

Cau chặt lông mày, An Khánh Huy vừa định tránh khỏi khống chế của Nghiêm Sơn Hoàng, liền phát hiện người đè trên người anh cúi người xuống, dùng đầu lưỡi ướt át mềm mại, ở trên vết thương khóe môi anh liếm láp, vẻ mặt si mê.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co