Truyen3h.Co

ᴋᴇᴏnʜʏᴇᴏɴ [ᴄᴠ] | 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒂𝒊, 𝒄𝒉𝒐 𝒕𝒐̛́ 𝒂̆𝒏!!!

5.

_kitty_puppy


Mãi cho đến lúc khai giảng, Nghiêm Sơn Hoàng cũng không ra ngoài nữa.

Lúc chú Trần lái xe đến đường Thanh Xuyên đón cậu, Nghiêm Sơn Hoàng gần như đã tỉnh rượu. Cậu vốn không uống mấy, trong đầu lưu lại ký ức mơ hồ. Trước chủ động trả tiền cơm, sau lại cảm ơn Phạm Mạnh Tiến và Kim Châu Hưng, do dự hai giây, cuối cùng vẫn phiền bọn họ, thay cậu nói tiếng cảm ơn với Khánh Huy .

Phạm Mạnh Tiến nói giỡn, nói lần tới ăn cơm, nếu có duyên gặp nhau, mấy người sẽ lại chung bàn với nhau.

Nghiêm Sơn Hoàng đáp tiếng OK, nhưng trong lòng nghĩ chắc không có cơ hội nào đâu.

Nghiêm Sơn Hoàng không ngốc, có thể cảm giác được, An Khánh Huy quả thật không chào đón cậu lắm.

Nghiêm Sơn Hoàng mặc dù ở đâu nhân duyên cũng không tệ, nhưng cậu hiểu, mình hoàn toàn không tới mức người gặp người thích, hoa gặp hoa nở- Cái gọi là "Nhân duyên tốt", bên trong có mấy phần là nhìn mặt mũi Nghiêm gia, trong lòng cậu vẫn hiểu.

Không chào đón thì không chào đón, dù sao sau này cũng không tiếp xúc nhiều lắm.

Sau khi về nhà, dì Lan hầm canh gà, Nghiêm Sơn Hoàng ăn ít, không nghĩ đến nửa đêm lại ói sạch, dọa dì Lan vội vàng gọi bác sĩ gia đình.

Nghiêm Sơn Hoàng nằm trên giường trong phòng ngủ, loại cảm giác cả người như bị bỏ trên lửa nướng lại đến nữa, mạch máu xông lên, giống như muốn nổ tung, khát nước cực kỳ, nhưng uống liền 3 cốc nước cũng không có tác dụng.

Bác sĩ kiểm tra hết tất cả một lần, kết quả hiển thị toàn bộ bình thường, khỏe không thể khỏe hơn, nhưng Nghiêm Sơn Hoàng kiên định tỏ vẻ mình đang sốt, toàn thân đều nóng, cuối cùng, bác sĩ chẩn đoán chức năng tự chủ thần kinh rối loạn, thuốc cũng không kê.

Bất quá Nghiêm Sơn Hoàng thật sự yếu ớt.

Hạ Trí Hạo gọi điện thoại tới, hỏi Nghiêm Sơn Hoàng có muốn tham gia họp mặt không, đều là người quen, mọi người nhân lúc chưa khai giảng, nắm chắc thời gian chơi thâu đêm.

Nghe điện thoại đầu bên kia ồn ào khủng khiếp, Nghiêm Sơn Hoàng cầm điện thoại, chậm chạp lăn nửa vòng trên giường, nhìn chằm chằm đèn thủy tinh trên trần nhà, hữu khí vô lực cự tuyệt.

"Bị bệnh, vô sự bãi triều, tiếng bên mày làm tai tao đau."

Hai nhà là bạn hợp tác trong làm ăn, lúc trước lại cùng trường cùng lớp, chơi với nhau đã rất nhiều năm. Hạ Trí Hạo chắc là đã đổi chỗ yên tĩnh, có 2 phần lo lắng, hỏi.

"Bị bệnh thật? Bác sĩ khám chưa? Bệnh gì?"

"Rối loại chức năng tự chủ thần kinh."

"Đụ mẹ, trâu bò quá, tiên sư cái này nghe nghiêm trọng lắm nha, Nghiêm Sơn Hoàng mày khai giảng có thể ngồi dậy được chưa?"

"Cút cút cút, tao yêu học như vậy, ngay cả bò cũng sẽ bò đến trường, nộp bài tập nghỉ hè!"

Hạ Trí Hạo cười to.

"Nghiêm thiếu của chúng ta lợi hại, đến lúc đó tao nhất định có mặt vây xem!"

"Không nói cái này, Hạ Trí Hạo tao hỏi mày nhé, mày có hay không -"

"Gì?"

Nghiêm Sơn Hoàng suy nghĩ một chút, cuối cùng không hỏi ra.

"Không có gì, thôi vậy, mày chơi của mày, khai giảng gặp."

Buông điện thoại, Nghiêm Sơn Hoàng liếm liếm môi khô khốc.

Câu Nghiêm Sơn Hoàng không hỏi ra là-Mày có bao giờ liên tục mấy buổi tối, đều mơ thấy cùng một người hay không?

Nghiêm Sơn Hoàng có.

Nghiêm Sơn Hoàng đã mấy buổi tối liền mơ thấy An Khánh Huy.

Lần nào cũng là con hẻm quanh co kia, An Khánh Huy nhìn sang cậu, vết thương trên cánh tay chảy róc rách máu tươi.

-------
Mồng 1 tháng 9 khai giảng, trước một ngày đến trường nhập học. Chú Trần lái xe đưa Nghiêm Sơn Hoàng đi, dì Lan cũng cùng đi - Ký túc 2 tháng không có người ở, bên trong phải đổi lại hết.

Lái xe đến con đường bên ngoài trường tư Gia Ninh, liền không di chuyển được, trước trước sau sau, núi xe biển xe. Mỗi lần khai giảng đều sẽ một lần như vậy, đổi lại trước đây, Nghiêm Sơn Hoàng lười chờ, sẽ mở cửa xuống xe tự đi bộ tới trường.

Nhưng nóng lên mấy ngày liền tiêu hao sạch sức lực của Nghiêm Sơn Hoàng, đầu cậu tựa vào cửa sổ thủy tinh, mệt mỏi ngẩn người.

Dì Lan nói chuyện với Nghiêm Sơn Hoàng.

"Buổi sáng cậu cả và tiểu thư đều gọi điện tới, nghe tiểu thiếu gia cháu vẫn chưa dậy, đều nói đừng làm ồn cháu, để cháu ngủ ngon."

"Vâng."

Nghiêm Sơn Hoàng mím môi, mắt từ từ chớp hai cái, do dự hỏi.

"Mẹ cháu thì sao?"

Dì Lan ôn hòa nói.

"Phu nhân không gọi điện thoại, chắc là bận quá, nhưng trong lòng phu nhân nhất định nhớ cháu."

Gạt người.

Bản thân Nghiêm Sơn Hoàng hiểu hơn ai khác, trong lòng mẹ cậu thật sự không nhớ cậu.

Chỉ cách một con đường, xe di chuyển nửa tiếng mới đỗ ở cổng trường.

Cổng trường chắc là nghỉ hè mới sơn mới, dưới ánh mặt trời kim quang lấp lánh. Nghiêm Sơn Hoàng mặc đồng phục học sinh đi vào trong, vòng qua suối phun điêu khắc phun nước ào ào, một đường đi về phía nhà dạy học.

Từng hàng cây ven đường cao lớn tươi tốt, phía trước cột thông báo còn chen lấn không ít người. Nghiêm Sơn Hoàng không đi chen chúc, lớp 11 chia lớp lần nữa, sáng nay, tin tức lớp và tầng lầu mới, giáo viên chủ nhiệm đã sớm gửi đến điện thoại cậu.

Trường tư Gia Ninh không thiếu nhất chính là tiền, rất rõ ràng ở trong trung tâm thành phố, chiếm diện tích lớn kinh người, thư viện, sân đá bóng, sân bóng rổ, sân tennis, bể bơi, mọi thứ không thiếu, còn xa xỉ xây trường đua, vườn thực vật, nhà ấm thủy tinh các loại tràn đầy hơi thở đồi bại của tư bản chủ nghĩa.

Tòa dạy học là kiến trúc kiểu châu Âu rộng lớn, tường ngoài gạch đỏ, đỉnh nhọn, hơi thở học viện cổ kính rất nặng. Tổng cộng 5 tầng, bên trong còn lắp thang máy.

Bất quá với lượng thang máy ít ỏi, xếp hàng còn không bằng leo cầu thang, ai xếp hàng đứa đấy ngu.

Nghiêm Sơn Hoàng hôm nay chính là thằng ngu.

Nghiêm Sơn Hoàng nói với chính mình, mình đang ốm, nếu leo cầu thang nửa đường ngất, đó mới là ngu thật.

Đợi 5 lần, mới đi được thang máy đến tầng 4.

Lớp 11A, lớp mới của Nghiêm Sơn Hoàng.

Lúc Nghiêm Sơn Hoàng đến đã gõ chuông rồi, trong phòng học chỉ trống lẻ tẻ 2-3 vị trí. Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng, Nghiêm Sơn Hoàng xách cặp rỗng, ỉu xìu hô "Báo cáo".

Giáo viên chủ nhiệm là người địa trung hải (*), hơi phát tướng, trung niên, đoán chừng chỉ 2 năm nữa, dây lưng rộng 3 đốt cũng không quấn được cái bụng tướng quân lồi ra.

((*) địa trung hải: ý là hói đầu)

"Là Nghiêm Sơn Hoàng nhỉ? Vào đi, chỗ ngồi thầy đã sắp xếp xong, em ở chỗ cuối cùng hàng 1 cạnh cửa sổ."

Nghiêm Sơn Hoàng lễ phép nói tiếng cảm ơn thầy, đi qua bục giảng, đi xuống hàng cuối cùng.

Dọc đường không ít người đều nhìn Nghiêm Sơn Hoàng, trong phòng học còn có tiếng thảo luận vụn vặt, mí mắt Nghiêm Sơn Hoàng không có sức nâng - Lúc này, cậu suy yếu chỉ muốn nhanh chóng ngồi xuống.

Ngồi yên ở vị trí, Nghiêm Sơn Hoàng mới kịp phản ứng, vị trí bên cạnh mình trống, bạn cùng bàn của cậu đến còn muộn hơn cả cậu.

Trâu bò.

Giáo viên chủ nhiệm ở trên bục giảng bắt đầu lên tiếng.

Trước xoay người ở trên bảng đen viết xuống ba chữ, kiểu chữ đẹp đẽ.

"Chào các bạn, thầy họ Diệp, Diệp Châu Khinh, bắt nguồn từ danh ngôn Đông Pha, 'Nhất diệp chu khinh, song tưởng hồng kinh', là giáo viên chủ nhiệm của các em, hai năm tiếp theo dạy các em môn ngữ văn, rất vui cũng rất vinh hạnh, có thể trải qua quãng thời gian cấp 3 quý giá nhất, khó quên nhất cùng với các em! Lớp chúng ta là lớp chọn 1 của khối, 42 học sinh, mỗi người, đều là thông qua tổng hợp toàn bộ phương vị bình xét . . . . . . Bạn học từ phân bộ đến vẫn chưa quá quen với bản bộ, hi vọng các bạn giúp đỡ lẫn nhau . . . . . ."

Nghiêm Sơn Hoàng vẫn sốt nhẹ, ngồi xuống liền nằm nhoài lên bàn, câu có câu không nghe phát biểu khai giảng của giáo viên chủ nhiệm. Nam sinh ngồi trước mặt cậu còn không chuyên tâm hơn cậu, tốc độ tay ở dưới gầm bàn di chuyển rubik cực nhanh, một bên dùng âm lượng rất thấp nói chuyện với bạn cùng bàn.

"Ui mẹ ôi, hoa khôi trường ngồi ngay sau tao? Mau véo tao cái! Đây chính là hoa khôi trường trong truyền thuyết? Nhan trị thật sự kinh khủng, còn đẹp hơn cả chị gái tao vừa nãy gặp lúc đi lên tầng! Không đúng, nam sinh rốt cuộc có nên dùng từ xinh đẹp không?"

Bạn ngồi cùng bàn hắn tiếp lời.

"Nam sinh khác không thể dùng từ này hình dung, hoa khôi trường có thể!"

"Đúng đúng đúng, có đạo lý!"

"Cơ mà hoa khôi trường không phải học tra sao, sao cũng ở lớp A?"

Giọng người xoay rubik lại giảm thấp chút.

"Không nghe giáo viên chủ nhiệm nói sao, mỗi người đều thông qua tổng hợp toàn bộ phương vị bình xét. Hoa khôi trường trong nhà có mỏ, những người khác vào trường, cho phí tài trợ, cùng lắm là quyên một sân vận động hoặc hồ bơi, trong nhà hoa khôi trường không làm cái này, người ta trực tiếp mua trường! Thiếu gia của trường cũng không vào lớp A được, người phàm bọn mình có thể chắc?"

Bạn ngồi cùng bàn hắn hít ngụm khí lạnh, nghẹn ra 2 chữ.

"Trời má!"

Nghiêm Sơn Hoàng mơ hồ, trong thân thể giống như phừng phừng đốt cháy, nóng lợi hại. Trong ngoài toàn thân, ngay cả thở cũng khó chịu, trên bục giảng giáo viên chủ nhiệm phát biểu mạnh mẽ dâng trào, bạn học phía trước tám nhảm vụn vặt, đều khiến cậu bực mình muốn phát cáu.

Trong phòng học đột nhiên yên tĩnh.

Âm thanh giáo viên chủ nhiệm trên bục giảng không ngừng, nói xong câu "Hi vọng mọi người không phụ thời gian, không phụ cảnh xuân tươi đẹp", mới bị một tiếng "Báo cáo" cắt đứt.

Lỗ tai Nghiêm Sơn Hoàng ngứa, luôn cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc đến nói không ra lời.

Tay Nghiêm Sơn Hoàng chống đầu, trước mặt ngồi dậy, ngẩng mắt nhìn - Trời đất!

Buồn ngủ nhanh chóng bị dọa sợ không còn.

Anh trai xã hội sao lại ở cửa lớp?

Nghiêm Sơn Hoàng nhìn chăm chú, phát hiện trên người An Khánh Huy áo sơ mi trắng, phía dưới quần đồng phục màu đen, tóc hơi rối, khóe môi rách, vừa nhìn đã biết, hẳn là mới từ hiện trường đánh nhau đến đây, trong mắt còn mơ hồ có chút tàn bạo chưa tan.

Bạn học xoay rubik phía trước kích động, đè nén hưng phấn, nói nhanh chóng.

"Đụ mẹ nó vận khí thần kỳ gì vậy, An thần vậy mà ở lớp chúng ta? Không đúng, An thần sao có thể không ở lớp chúng ta! Đụ mẹ đụ mẹ, cùng ở trong một lớp, mày nói tao có khả năng được hào quang của học thần chiếu rọi, thi vào top 20 hay không?"

Bạn ngồi cùng bàn hắn thở dài.

"Học thần hotboy trường song đảm, bạn học An Khánh Huy thật là vất vả."

(Đảm ở đây là đảm nhiệm.)

Nghiêm Sơn Hoàng nghĩ thầm, anh trai xã hội lại còn là học thần? Cơ mà, chả nhẽ không phải tam đảm? Trùm trường bọn họ mà Nghiêm Sơn Hoàng từng gặp, đặt trước mặtAn Khánh Huy, sống không quá 3 hiệp, nhiều lắm là sống 20 giây.

Giáo viên chủ nhiệm tính tình tốt, hỏi dịu dàng.

"Bạn học này là An Khánh Huy nhỉ, sao lại đến muộn?"

An Khánh Huy không nói chuyện, từ phía sau anh xông vào một nam sinh cao gầy đeo kính,Nghiêm Sơn Hoàng biết, là Kim Châu Hưng.

Kim Châu Hưng đỡ mắt kính, nói.

"Báo cáo thầy, em buổi sáng vội đến trường, ở gần trường, bị một đám côn đồ chặn, muốn cướp tiền tiêu vặt của em! Lúc em sắp khuất phục dưới uy hiếp của thế lực ác, mất đi tiền tiêu vặt của mình, bạn học này trùng hợp đi ngang qua, gặp chuyện bất bình, giúp đỡ em, đánh côn đồ, cứu em từ trong nước sôi lửa bỏng!"

"Hóa ra là vậy!"

Giáo viên chủ nhiệm không nghi ngờ, vui vẻ gật đầu, khen ngợi.

"An Khánh Huy rất tốt, giúp đỡ bạn học."

Hắn lại nhìn về phía Kim Châu Hưng, hỏi.

"Bạn học này không phải lớp mình nhỉ?"

Kim Châu Hưng gật đầu, đáp.

"Em ở lớp bên cạnh, thầy ơi em đi trước!"

Giáo viên chủ nhiệm đánh giá An Khánh Huy, thiếu niên này đặc biệt thon gầy, cao, sống lưng thẳng, trên mặt không có biểu tình gì, lạnh nhạt, nhưng ngoại hình đẹp, khí chất nổi bật.

Hắn gật gật đầu, nói.

"Vào đi, tan học nhớ đến phòng y tế khám. Vị trí thầy đã sắp xếp, em ngồi hàng cuối cùng gần cửa sổ, làm bạn cùng bàn với bạn học Nghiêm Sơn Hoàng."

An Khánh Huy nhìn sang.

Tầm mắt hai người đối diện nhìn nhau.

An Khánh Huy không có phản ứng dư thừa gì, hờ hững thu tầm mắt lại.

"Thầy ơi, em không muốn ngồi cùng bàn với bạn ấy."

"Thầy ơi, có thể đổi chỗ không?"

Nghiêm Sơn Hoàng và An Khánh Huy, hai người đồng thời mở miệng.

Trong phòng học chợt yên lặng, 40 bạn học khác đang ngồi, cảm giác nghẹt thở.

Giáo viên chủ nhiệm cũng sửng sốt, bất quá kịp phản ứng rất nhanh, liền nói.

"Đã vậy, chúng ta xử lý hòa bình, bạn An Khánh Huy dời bàn đến phía sau bạn Nghiêm Sơn Hoàng."

An Khánh Huy chỉ đeo cặp sách màu đen, từ cửa đi tới hàng sau, dễ dàng cầm cái bàn lên.

Thân hình anh thon dài gầy gò, áo sơ mi trắng dài tay gấp xoắn tùy ý, lộ ra cánh tay, có thể nhìn thấy mạch máu xanh nhạt dưới làn da trắng lạnh. Lúc này, anh cúi đầu, sống mũi cao thẳng, tóc mái lòa xòa rũ tự nhiên, che đi nửa con mắt sâu đen cùng với đuôi mắt hẹp dài.

Không chút nào nhìn ra được tàn nhẫn sắc bén lúc đánh nhau, ngại ồn, lưu loát tháo cằm người ta.

Nghiêm Sơn Hoàng thu hồi tầm mắt, không nhìn An Khánh Huy nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co