Truyen3h.Co

(Nahyuck) Gấp đôi đường

Đông

sootsootsoot

Vào một ngày mùa đông sau hai năm ra trường, Donghyuck đã lâu không gặp bạn trai. Hiện tại nó làm người mẫu ảnh, còn anh bạn trai đúng như kế hoạch trở thành một nhiếp ảnh gia. Nó nhớ Jaemin lắm, thành thử vào một tối không nhịn được nữa, nó đã đặt vé máy bay đi ngay trong đêm để đến gặp bạn.

-"NaNa ơi, mày đâu rồi?"
Ló đầu nhỏ, Donghyuck chồi ra từ bệ cửa sổ, mắt đảo quanh một lượt tìm bạn trong căn nhà gỗ ấm áp đang đốt củi tí tách. Ngoài trời tuyết đang rơi, những bông tuyết nhỏ mang theo hương vị từ miền Bắc xa xôi đậu lại trên chiếc khăn len nhỏ của Donghyuck, những bông tuyết bám lên mái tóc nâu tạo thành một mảng tương phản bắt mắt, nhìn từ xa trông nó hệt như một con gấu Bắc Cực từ đâu đi đến quấy rối, nghịch phá bệ cửa sổ nhà dân.

Lúc ấy, Na Jaemin vẫn đang cuộn mình trong chăn ấm. Cậu kéo chăn lên đỉnh đầu, miệng khẽ gừ nhẹ, thế rồi cậu lại nghe thấy tiếng kêu của loài gấu đang bám víu lấy khung cửa gỗ, miệng nhỏ không ngừng tru tréo làm nũng bạn:
-"NaNa ới ời, Hyuckie đến thăm mày nè, mau ra đây đi~"_
Giọng Lee Donghyuck líu lo, tâm trạng vui vẻ của nó làm hai bàn chân đang kiễng như sắp bay lên không trung.

Jaemin tỉnh dậy từ giấc mộng, bây giờ cậu mới nhận ra người đang chờ cậu ngoài kia lại chính là người thương của mình. Cậu trai họ Na liền bật dậy, tay chân tuy vẫn còn luống cuống nhưng đã nhanh chóng liền trèo xuống giường, chạy đến bên cửa mở ra, thấy Donghyuck, Jaemin nở nụ cười tươi rói, người nghiêng sang trái làm động tác chào bằng điệu bộ hoan nghênh hết mức có thể, cung kính mời bạn gấu ta vào nhà.

Gió lạnh như dao cắt từng đợt vào mặt, Jaemin nắm tay bạn kéo vào trong căn nhà ấm nóng. Nhìn Donghyuck phủ kín cả người là tuyết, tim Jaemin xót xa vô cùng, miệng xuýt xoa thương bạn, tay không ngừng phủi đi những hạt tuyết lạnh giá bám trên người người Donghyuck. Bạn thương gấu nhà ta quá cơ. Xoa xoa đôi má màu bánh mật đang đỏ ửng vì lạnh của bạn, Jaemin ôn nhu nhìn bạn cười thích thú với động tác thân mật vừa rồi của mình.

Trái lại Donghyuck không để tâm mấy đến chuyện của nó. Bởi khi vừa bước vào nhà, mặt bạn nhỏ Lee đã lập tức chuyển sang chế độ sáng bừng nắng hạ, nó đắc chí lắc lắc người, rũ bỏ lớp "hộ vệ" ở ngoài, tay chân vì tăng nhiệt độ đột ngột mà có chút nóng rát.

Nhưng tinh thần của nó lại đang rất ư là vui vẻ, thiếu chút nữa muốn nhảy cẫng lên vì phấn khích. Mùi gỗ trầm hương cùng bạch đàn hoà quện lại đi khắp phòng Na Jaemin, nó yêu mùi hương này, một hương thơm dễ chịu, ấm nóng không đâu sánh bằng, đó là mùi hương chỉ ở đây mới lưu giữ, chỉ ở nhà Na Jaemin mới có được.

Đầu óc nó có chút tê tê, một dòng điện năng lượng tích cực truyền vào mạch máu của Donghyuck, nó nhanh chóng hít một hơi đầy lồng ngực cho đến khi thoả mãn híp cả mắt nhỏ.

Lee Donghyuck hưởng thụ cảm giác thoải mái đang lấp đầy cơ thế mình, quả nhiên, chưa bao giờ nó có thể ngừng yêu thích sự ấm áp bên trong căn nhà gỗ nhỏ của Na Jaemin.

Na Jaemin nhìn Donghyuck đang tự mãn chỉ biết lắc đầu cười, ôi mặt trời nhỏ của cậu đáng yêu thật đấy.

-"Sao bồ lại đến lúc này? Sáng nay trời lạnh như vậy bộ không sợ ốm liệt giường sao? Bồ đừng có mà phá hoại sức khoẻ của mình đấy nhé."
Đi đằng sau bạn, Na Jaemin liên tục mở miệng hết công suất, tay gỡ đồ cho gấu nhỏ, xuýt xoa nắm lấy bàn tay đã đông cứng vì lạnh của bạn ủ ấm lại bằng chính đôi tay của mình, sờ tay bạn lạnh như que kem vậy, Jaemin lại càng xích lại giúp bạn làm ấm cơ thể.

Donghyuck không để tâm mấy lời cằn nhằn đó, nó quay qua mặt đối mặt với Jaemin rồi nở một nụ cười xán lạn:
-"Miễn được đến nhà NaNa thì lạnh mấy cũng đến~"

Tròn mắt nhìn bạn, Na Jaemin có chút ngẩn ngơ, "Sao hôm nay Donghyuck của nó đáng yêu thế nhỉ?" cậu cười cười trông bạn hí hửng nhảy lên tấm thảm lông cừu. Giọng Donghyuck vẫn ngọt ngào như thế, nó thật đặc biệt, ngọt như kẹo đường, mềm như bông gòn, nghe đi nghe lại vẫn thấy thú vị. Jaemin vui vẻ ôm lấy áo bạn đem treo lên giá gỗ ở góc phòng.

Đang lơ mơ vì câu thả thính của bạn, lúc Na Jaemin quay lại thì không biết từ lúc nào con gấu chân ngắn đã lon ton trèo lên giường cậu trước, chăn quấn lấy người ủ thành một đoàn, trông không khác gì miếng thịt cuộn rau củ béo núc ních ngon lành cả, Jaemin đành cười trừ, chân tự động đi vào bếp pha ca cao nóng để làm ấm bụng bạn.

Trời lạnh, tuyết rơi ngập cả đường đi, Jaemin nhìn qua ngoài cửa sổ lạnh lẽo gió đang rít gào, bên trong lòng cậu lại có một mảng ấm áp đang len lỏi bao trùm trong trái tim cậu. "Vậy mà Donghyuck vẫn không quản đường xá xa xôi, thời tiết khắc nghiệt để đến đây với mình", sự ấm lòng lan toả trong trái tim của Jaemin, tưởng chừng như nội tâm cậu có thể toả ra nhiệt lượng của mặt trời ngay lúc này.

Nhận được tình cảm đặc biệt mà Donghyuck dành cho cậu, Jaemin lại càng thêm yêu bạn gấu nhỏ của mình, một tay vẫn đều đều khuấy ca cao, tay kia thêm một chút mật ong đặc sánh vàng ươm, hương thơm vừa đắng vừa ngọt khuấy động cả cả một gian bếp. Na Jaemin tự hào trước thành quả của mình, một ly ca cao nóng theo đúng khẩu vị tiêu chuẩn của Lee Donghyuck.

Nhấc cốc ca cao nóng đang bốc khói nghi ngút trên bàn lên, từng cụm hơi nước trắng nhạt di chuyển theo hướng đi của Jaemin.

Hương thơm đắng ngọt của cốc ca cao đã thành công thu hút sự chú ý của con gấu nhỏ đang cuốn chăn làm tổ trên giường Jaemin. Cậu cong cong đuôi mắt khi thấy đầu gấu con chui ra khỏi ổ: "Ôi sao người yêu mình lại đáng yêu thế này cơ chứ", Jaemin nhắm mắt ôm lấy trái tim đang thổn thức của mình.

Ngồi xuống giường, Jaemin đưa cốc ca cao cho bạn, đồng thời thì thầm gọi tên bạn bằng chất giọng trầm ấp có chút ngọt xốp của mình:
-"Hyuckie ơi, lại đây uống ca cao nào~"

Donghyuck ngước mắt, nó thấy tim mình đập nhanh dữ dội, trái tim nhỏ có chút bấn loạn trước nụ cười của Na Jaemin.

Công nhận bạn trai nó đẹp dữ thần, làn da trắng sứ, khớp tay rõ ràng, cái cổ thiên nga mảnh khảnh thon dài hệt một con búp bê được trạm khắc tinh xảo, đôi mắt to tròn ngây thơ đang nhìn nó lại nổi bật hàng mi dài cong vút đẹp hơn cả con gái.

Không chỉ vậy, điều làm nó thổn thức Na Jaemin lại chính là nụ cười quyến rũ nhưng cũng không kém phần ngọt ngào của cậu, nụ cười ấy đã không biết bao nhiều lần khiến nó ôm mặt phấn khích khi nhìn bạn trai trong điện thoại. Có thể nói Lee Donghyuck yêu đến chết mê chết mệt nụ cười của Na Jaemin, một nụ cười có thể sánh ngang với thiên thần tuyết, vô cùng thuần khiết và trong sáng.

'Ngắm đi ngắm lại vẫn không đủ mà'_ Donghyuck bĩu môi, nó liếc mắt nhìn tên bạn trai đẹp đến phát hờn đang lọ mọ lấy đồ ăn vặt cho nó."Nhưng thật tuyệt vời khi trời rét buốt đến cắt da cắt thịt như thế này lại có thể ngắm trai đẹp ở khoảng cách gần như thế", Donghyuck có chút tự mãn, nó đắc ý cười khúc khích, khoé miệng cong lên hết mức có thể, thể hiện sự hạnh phúc đang căng tràn trong lồng ngực nó.

Mặc dù đang quay lưng lấy đồ ăn cho Donghyuck nhưng Jaemin vẫn biết được được khuôn mặt cười ngây ngốc của con gấu nhỏ sau đầu, cậu phì cười bởi mặt ngốc nghếch của người thương, nội tâm từ lúc nào đã có đàn bướm bay tán loạn bên trong.

Cầm theo gói bánh sừng bò cùng chút khoai tây chiên, Jaemin hoàn thành nhiệm vụ chăm bẵm cho gấu ăn, cậu ngồi xuống giường cùng Donghyuck, đặt hết đồ ăn sang bàn để đèn ngủ, xong Jaemin mới cùng bạn nằm xuống giường.

Xoa đầu gấu, Jaemin hôn nhẹ lên mái tóc người thương, cảm nhận hương thơm của sữa đang quấn lấy chóp mũi của mình. Na Jaemin thích thú, cậu di chuyển đến vầng trán cao của Donghyuck, lưu lại một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn, rồi tiếp đến hàng lông mi dài của bạn, mặt Jaemin lướt qua, di chuyển dọc theo sống mũi của Donghyuck tới đôi má phúng phính màu bánh mật có ba cái nốt ruồi nhỏ như sao sáng lấp lánh trên khuôn mặt người thương. Cậu cúi xuống thưởng thức mật ong dưới môi mình. Tưởng chừng, Jaemin có thể cảm thấy vị ngọt theo từng dấu hôn cậu để lại trên cơ thể của Donghyuck. Dừng lại ở đôi môi trái tim kia, Jaemin ngắm nhìn đôi môi xinh đẹp hồng nhuận ấy, nó thật đẹp trên khuôn mặt đang mơ màng của người yêu, tâm trí cậu có chút chững lại.

Thấy Jaemin không chịu tiếp tục, Donghyuck nhướn mày, Jaemin vẫn nhìn nó y nguyên như lúc ban đầu, nhìn nó chằm chằm không động đậy, nó khó chịu rướn người dậy. Nhưng bạn vẫn đang nở nụ cười tươi rói với mình, Donghyuck khó hiểu, nó ngập ngừng.

Thế rồi Lee Donghyuck lại kéo Jaemin lại, nó vươn cổ đưa môi mình áp lên môi đối phương, bản thân mang theo vị ngọt cảm nhận rõ ràng hương lá bạch đàn của Na Jaemin đang dần chiếm hữu lấy nó.

Jaemin có chút bất ngờ. Lần đầu Donghyuck chủ động hôn trước như vậy, Jaemin trong lòng giương cờ vẫy tán loạn, cậu chỉ định trêu chọc bạn một chút, thật không ngờ hôm nay Donghyuck lại đáng yêu như vậy.

Chán chường trước sự đơ ra của bạn, Donghyuck giận dỗi rời môi Jaemin, nó đánh mắt sang chỗ khác, bĩu bĩu môi:
-"Quà Giáng Sinh cho mày đấy nhé Na, tao mới vào nghề, vẫn nghèo lắm không có tiền mua đồ xịn đâu."

Xong nó tính quay đi cho bớt ngại, nhưng Jaemin liền áp bạn xuống, môi khẽ mút lấy mật ngọt, vươn lưỡi thăm thú khoang miệng Donghyuck. Quả nhiên vẫn ngọt ngào như vậy. Xúc tác mềm mại, mê hoặc lấy tâm trí của cậu, tựa như kẹo bông gòn quấn lấy Na Jaemin, ngọt ngào tan vào lòng cậu. Jaemin không nhịn được mà dây dưa thêm.

Hai người kéo dài nụ hôn ngọt ngào cho đến khi mặt Donghyuck đỏ bừng, Jaemin mới ngừng lại. Ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên vì nụ hôn ban nãy, Jaemin thoả mãn rúc đầu vào hõm cổ Donghyuck, ôm lấy bạn, thoải mái dựa vào ngực bạn, hưởng thụ mùi sữa non ngọt nhẹ của Lee Donghyuck. Hàng mi dài khép lại, cậu thì thầm:
-"Yêu mày nhất đấy Hyuckie~~~"

Thấy bạn không trả lời, Jaemin ngẩng lên nhìn thì thấy con gấu nhỏ đã say ngủ từ lúc nào. Miệng tự động tạo thành một đường bán nguyệt, Jaemin nhẹ nhàng đem Donghyuck dựa vào người mình để ôm trọn lấy cơ thể bạn vào lòng.

-"Tao cũng yêu mày nhất luôn NaNa."

Jaemin chỉ kịp nghe thấy tiếng nói mớ của bạn rồi lại thấy con gấu nhỏ chóp chép miệng xong im ru thiu thiu ngủ không buồn động đậy. Vòng tay qua người bạn, Jaemin hạnh phúc đến không nói nên lời.

Hết òi, tạm biệt cả nhà >:3❤️
Mãi một tình yêu mãi một Nahyuck nhe~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co