Chương 39
Hòa Hi huyện thái gia, cái tên nghe làm sao cứ thấy quen quen. Tiêu Chiến hơi nhíu mày, nâng cằm suy nghĩ xem mình đã từng nghe qua cái tên này ở đâu rồi. Mặt trời lúc này đã đứng bóng, treo chót vót tít trên cao, ánh nắng gay gắt có thể làm bỏng cả da thịt. Tiêu Chiến vừa ngẩng mặt, bị ánh nắng trực tiếp chiếu thẳng đến đôi mắt, nhất thời cảm thấy một trận đau rát nhẹ truyền đến, vội vã nâng tay che chắn, hai mắt đều nhắm tịt cả lại.
Đầu óc một trận xoay vòng, mọi thứ dường như trở nên tối đen, các loại hình thái huyễn hoặc mơ hồ thay phiên nhau xuất hiện, trước mắt là bóng dáng của một nam nhân, nam nhân này cậu đã gặp qua rồi. Mặt mày tú lệ, giữa ấn đường tỏa ra làn khói xanh nhạt, đích thị là Trương Định - phu quân của Liễu Thị kia.
Trương Định đang trèo lên một ngọn núi cao, hai tay hai chân bấu víu trên vách núi cheo leo, móng tay dài ngoằng cắm sâu vào đất đá thô cứng, cả người dựa hẳn vào vách đá trước mặt, như một loài bò sát, từng chút, từng chút di chuyển hướng lên trên đỉnh núi.
Hắn cứ trèo mãi, trèo mãi không biết mệt, trời trong đứng gió, thế nhưng Trương Định ngay cả một giọt mồ hôi cũng không thấy rơi.
Tiêu Chiến cũng chẳng biết mình hiện tại đang ở chỗ nào mà có thể quan sát hết mọi hành động của Trương Định một cách rõ ràng như vậy. Nơi này xung quanh toàn thung lũng, trừ đi ngọn núi nhỏ mà Trương Định đang miệt mài trèo lên cao thì cũng chỉ toàn núi với núi, một mảnh xanh bạt ngàn trùng trùng điệp điệp.
Ngưng mắt nhìn lại, Tiêu Chiến cảm thấy Trương Định dường như đã không còn trèo lên nữa, mà là với tay lấy một vật gì đó....
Hoa?
Tiêu Chiến cố gắng trừng to mắt, nhìn cho rõ vật mà Trương Định không quản khổ nhọc cũng phải lấy cho bằng được kia. Thứ nọ có nhiều nhánh nhỏ xòe ra xung quanh, màu đỏ như máu, thân mình thẳng đuột không có lấy nổi một chiếc lá, chỉ đơn giản là phần thân nối liền với cánh hoa. Cậu có thể thấy được nét mặt vui mừng của Trương Định, thấy được nồng đượm nhu tình trong mắt hắn, ắt hẳn lúc này đây, hắn là đang nghĩ về thê tử hiền lương ở nhà.
-- hảo nam nhân.
Tiêu Chiến thầm khen một tiếng, đầu lại nhói một cái đau điếng, cảnh vật phút chốc vặn vẹo dữ tợn, thung lũng xung quanh, núi non trùng điệp hết thảy đều biến mất, bên tai chỉ còn lại tạp âm hỗn loạn.
Cậu khẽ nhíu mày -- thực ồn.
..... Song, những thứ mà Tiêu Chiến nhìn thấy cũng như gián tiếp trải qua sẽ không một ai biết được.
Trên đường lớn của huyện Hưng Hòa, sau khi dùng bữa và chạm trán với đám côn đồ ác bá, Tiêu Chiến -- quân sư tiền nhiệm của Đại Hưng quốc* đột ngột té xỉu mà không hề có một dấu hiệu nào báo trước, đến nay vẫn mê man bất tỉnh, dọa cho một đám tùy tùng gia nhân bên cạnh hớt hãi mang người về phủ, ai nấy đều nang vẻ mặt như uống phải độc dược.
May mắn ở chỗ trong phủ có sẵn quan ngự y túc trực, nhưng lão ngự y lại không tìm ra căn nguyên vì sao Tiêu Chiến lại lâm vào hôn mê....
Đây là đại họa giáng xuống đầu bọn họ a!
.........................
Vài khắc trôi qua, ngay khi tất cả mọi người tưởng chừng đã lâm vào bế tắc, hộ vệ trong phủ cũng đã chuẩn bị ra roi thúc ngựa, ngày đêm tiến thẳng biên cương báo tin xấu này cho Vương gia bọn họ hay, thì Tiêu Chiến vẫn đang hôn mê bất tỉnh không rõ nguyên do đúng lúc kịp thời mà tỉnh lại.
Gia nhân hộ vệ trên dưới trong phủ nháy mắt như được cứu sống, ai nấy đều có cảm giác bản thân vừa mới đi dạo một vòng quỷ môn quan.
" quân sư! "
Nha hoàn Tiểu Thúy kích động hô to, hai hàng nước mắt vẫn còn đọng lại trên đôi gò má ửng hồng, mí mắt đỏ au.
" quân sư ngài cuối cùng cũng tỉnh! Nếu ngài còn không chịu tỉnh lại, chúng nô tài phỏng chừng cũng không thể sống nổi ! "
"...."
Người nào đó chỉ mới tỉnh lại vẫn chưa hiểu sự tình cớ sự ra sao, sau khi được hộ vệ báo cáo tường tận mọi việc thì mới vỡ lẽ, trong chốc lát chỉ biết trầm mặc không thốt nổi nên lời.
Song, Tiêu Chiến cũng chẳng ngây ngốc quá lâu, lập tức nhờ người đi tìm Liễu Thị, cùng nàng ta nhắn một tiếng -- rằng phu quân nàng ta vẫn bình an vô sự, rất mau sẽ trở về sớm thôi.
Thị vệ hai mặt nhìn nhau, không hiểu tại sao Tiêu Chiến lại sai phái họ làm chuyện này, nhưng đã là quân sư hạ lệnh, bọn họ dĩ nhiên tuân theo mà không cần tìm hiểu tường tận lý do.
Như vậy, sau một phen kinh tâm động phách, trời bên ngoài cũng đã khoác lên tấm áo của đêm đen, nhà nhà thắp nến, đèn đuốc sáng trưng. Tiêu Chiến không nghĩ tới mình lại bất tỉnh lâu như vậy, nhưng tuyệt nhiên cậu cũng chẳng hề nghĩ đến là bản thân đang mắc phải một căn bệnh nào đó. Mà cậu đơn thuần chỉ quy vào việc 'do mình xuyên không mà ra' !.
Lão tổng quản trông nom sắc mặt của chủ nhân, nhận thấy y da dẻ vẫn hồng hào đầy sức sống thì mới an tâm. Lại sai người hầm một nồi canh gà, lão rút ra từ trong túi áo một phong thư gấp gọn.
" quân sư, ngài xem, đây là thư của Vương gia nhà ta gửi cho ngài. "
Nghe là thư của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến nhận lấy mở ra xem. Nội dung thư đại khái kể về việc trong quân doanh có sự kiện linh dị xảy ra, vị Vương gia nào đó đặc biệt nhấn mạnh rằng nếu có cậu cùng chung đến đó thì hay biết bao, có thể nhờ cậu 'nhìn' qua một cái.
Lúc nan giải cũng rất cần đến trí thông minh của cậu phát huy kịp thời. Vài câu như vậy, người nào đó dần dà lôi hết thảy mọi ưu điểm của 'quân sư nhà mình' ra để nói, hơn hai trang giấy dài, chiếm trọn đều toàn là lời khen....
Khen đến mức dù là Tiêu Chiến chỉ một mình một phòng xem thư của người nọ, vẫn có thể xem đến mặt đỏ tai hồng.
Thật ngại....
Tiêu Chiến hơi nhếch khóe môi kiềm chế ý cười, gấp phong thư lại như cũ, đứng lên đến bên giường, chậm rãi nhét phong thư nọ xuống dưới gối nằm của mình, ngẫm nghĩ -- ngày mai có nên viết một lá thư hồi âm gửi đến người nọ hay không?
.................
" A Định... Chàng đâu rồi... A Định.."
Từng tiếng khóc nỉ non, từng âm thanh đứt quãng tràn đầy bất lực và buồn bã tột cùng. Trong đêm tối, Liễu Thị lê bước trên con đường vắng, nơi chỉ có những ánh đèn treo trước cửa nhà dân hai bên đường hắt ra, thân ảnh nàng ta liêu xiêu trong đêm tối, từng bước từng bước chậm rãi, hiêu quạnh không sao tả xiết.
Năm đó bị đuổi đi, Liễu Thị tưởng chừng sẽ phải tự kết liễu đời mình, kết thúc một cuộc đời đầy đau khổ và tủi nhục.... Nào ngờ Trương Định lại xuất hiện vào ngay lúc ấy, dùng chính những lời nói đầy mật ngọt và hành động thiết thực, nói cho nàng ta biết cuộc sống này vẫn đáng sống biết bao. Cuộc đời bao phủ bởi màn đen che lấp, phút chốc được nhìn thấy ánh sáng từng chút một đang dần mở ra ở phía trước, Liễu Thị không chút do dự đã nắm lấy tay của đối phương, cùng người kết tóc se duyên, nguyện sống đến răng long đầu bạc vẫn sắc son một lòng.
Trải qua khỏng thời gian sống cùng nhau, Liễu Thị biết Trương Định vẫn luôn giấu mình chuyện gì đó, nàng ta mặc dù tò mò, nhưng bởi vì tấm chân tình trước sau như một của phu quân nên cứ vậy xem như không hay biết gì mà tiếp tục sống bên cạnh đối phương.
Trương Định sẽ luôn khen nàng ta là người đẹp nhất trong mắt hắn.
Sẽ luôn nói cho Liễu Thị biết, hắn yêu nàng ta nhiều bao nhiêu qua mỗi ngày.
Trương Định.... Cũng đã nói là sẽ mãi mãi chỉ yêu một mình Liễu Thị. Dẫu có là đầu thai chuyển thế, luân hồi địa đạo, hắn vẫn sẽ tìm được nàng. Bọn họ sẽ lại kết nghĩa phu thê, mối lương duyên này sẽ được kéo dài, sánh cùng với thiên địa nhật nguyệt.
Bấy nhiêu đó đã là quá nhiều đối với Liễu Thị, nàng ta luôn nhận lấy những gì mà Trương Định trao cho, lại chưa từng nghĩ mình sẽ trao hắn lại những gì.
Kết quả,
Chẳng có gì cả....
Trương Định đi khỏi nhà vào buổi sáng như mọi khi, Liễu Thị vẫn cứ tin ắt hẳn cũng chỉ như mọi hôm -- khi mặt trời bắt đầu xuống núi, nàng sẽ lại được nghe hắn gọi "nương tử, đã để nàng đợi lâu rồi".
Nào biết đêm đó Trương Định không về, Liễu Thị thức trắng ngồi đợi trước hiên, đến sáng thì lập tức tìm đường vào thành, dò hỏi tin tức của phu quân.
" A Định...! "
Mang theo hơi thở nặng nhọc, Liễu Thị tựa hết cả thân mình vào một bức tường thành gần đó, đầu óc nàng ta bỗng dưng choáng váng, ngay cả tầm nhìn cũng không còn rõ ràng.
Liễu Thị hai tay ôm đầu, thân hình dần tụt xuống, đến cùng gục ngã nơi ven đường vắng hoe.
Dưới ánh sáng mờ ảo, Liễu Thị trơ trọi nằm đó, một người từ bên trên bức tường thành nhảy xuống ôm lấy nàng ta, nhẹ nhàng cẩn trọng mang vào bên trong phủ đệ có tấm hoành màu vàng sáng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co