Truyen3h.Co

namjin | be mine

Chap 2

_ngocanhiudoi

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã 1 năm trôi qua. Anh và hắn giờ đây đã trở thành những học sinh cuối cấp, những sự việc hay câu chuyện đùa diễn ra thường ngày sẽ chỉ còn là những kỷ niệm đẹp trong hồi ức mỗi người một khi hai người ra trường. Thi thoảng ngồi trong lớp, Jin lại lặng lẽ đưa mắt ra ngoài cửa sổ, quan sát cây hoa phượng đã bắt đầu nở hoa chưa... Tuy chỉ mới giữa học kỳ I, nhưng anh cảm thấy sao bản thân mình lại lo xa quá đỗi... Có lẽ, anh muốn thời gian trôi chậm lại, hay ngừng trôi luôn cũng được, để chuỗi ngày tươi đẹp giữa anh và NamJoon không bao giờ kết thúc.

Nhân dịp ngày lễ trọng đại, nhà trường cho học sinh nghỉ một bữa để xả stress. Mặt đứa nào cũng hớn hở, vui như trẩy hội. Mấy đứa bạn trong lớp cũng bắt đầu lên kế hoạch rủ nhau đi chỗ này chỗ kia, xem như vui chơi hết mình vì cũng là năm cuối cấp rồi. Park Jimin - người bạn thân nhất của anh - sắp xếp kế hoạch xem phim và rủ một đám nhí nhố cùng đi theo, trong đó có cả NamJoon nữa. Jin thầm nghĩ, đây sẽ là một dịp tốt để anh và hắn lại cùng nhau làm một thứ gì đó thật đáng nhớ trước khi ra trường.

Vào trong rạp, bầu không gian tối om, chỉ có mấy vệt sáng xanh lam nho nhỏ hiện lên dưới nền nhà để đánh dấu các hàng ghế, nguồn ánh sáng còn lại tập trung phát ra từ màn hình khổng lồ đang chiếu đến khung cảnh hoang tàn của một thành phố. Thật sự là tối lắm, tối đến nỗi Jin không thể thấy gì. Đang mò mẫm lên bậc thang để vào đúng hàng ghế ngồi, bỗng anh vấp ngã, những tưởng mình sẽ đập mặt xuống đất tới nơi...

Nhưng không.

Một bàn tay ấm áp giữ cánh tay anh lại, nhẹ nhàng đỡ lấy thân người nhỏ nhắn, yếu ớt sắp ngã khuỵu xuống của anh. Tim anh bỗng dưng đập loạn xạ, mặt nóng ran cả lên, có cảm giác như từng lọn tóc nâu đang bết vào sau gáy. SeokJin vội vàng quay mặt lại, nhưng chẳng thể thấy gì, chỉ cảm thấy trán mình như đụng phải mũi của người nào đó.

"Xin lỗi!" anh vội vàng lùi lại, tay tiếp tục mò mẫm trên bức tường dọc theo bậc thang.

"Không sao," một giọng nói trầm ấm khẽ vang lên. Đúng là NamJoon-sii rồi, anh không thể lầm được. Chỉ có ở gần hắn mới có cảm giác kỳ lạ khi nãy... Có hắn cạnh bên, anh mới thấy mình trở nên buồn cười một cách ngốc nghếch khi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay hắn lan toả khắp người anh...

Jimin ngồi phía hàng ghế trên thấy anh đang chật vật phía dưới, bèn vẫy tay liên tục ra hiệu để anh thấy mình và nhanh chóng đến chỗ ngồi. Tim vẫn còn đập mạnh, anh vội vã chạy lên trên, để hắn và đám bạn chậm chạp theo sau, vội vã ngồi phịch xuống chiếc ghế gần sát ngoài cùng gần lối đi. Lát nữa, anh sẽ nói hắn ngồi ghế ngoài, ngay cạnh anh đây, để hai đứa có thể nói chuyện với nhau dễ dàng hơn. Ừ, chỉ là nói chuyện thôi, sẽ không có gì xảy ra hết...

"SeokJinnie," Jimin khẽ nghiêng người, nói nhỏ, "qua kế bên tớ ngồi này, tớ chừa chỗ sẵn cho cậu rồi đó."

Trời ơi, làm sao đây? Chiếc ghế mà Jimin để dành cho anh, bên trái là Jimin, bên phải là một thằng nhỏ khác trong nhóm, vậy thì sẽ không thể nào ngồi kế hắn được... Nhưng không lẽ bây giờ lại từ chối nó? Vậy thì anh sẽ bị gán danh là "bỏ bạn theo trai", mất mặt chết!

Sau khi suy nghĩ kỹ càng và hết sức thấu đáo trong vòng năm giây, tính lợi tính hại một hồi, anh quyết định: danh dự vẫn là trên hết. Thế là, anh bèn di chuyển vào trong ngồi chung với Jimin cho đến khi bộ phim kết thúc.

Tuy nhiên, bên tay trái Jimin lại là một con bé khác nữa, và ngặt nỗi, hắn lại ngồi kế nhỏ đó. Chứng kiến cảnh hắn và con nhỏ chết tiệt đó thi thoảng lại chụm đầu vào nhau, bàn tán về chi tiết của bộ phim rồi ngồi cười khúc khích, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy trong anh, khiến anh chỉ muốn đứng dậy và hất con nhỏ đó xuống vực sâu thẳm tận cùng của Trái Đất.

Suốt phim, anh cố gắng tập trung, căng mắt hết cỡ nhìn vào màn hình chiếu phim, nhưng tiếng cười khúc khích của hắn và con kia cứ vang lên trong tai anh, đi thẳng vào nơi sâu nhất trong não bộ. Tại đây, bộ não anh đang chia tiếng cười thành nhiều chi tiết nhỏ và phân tích xem nguyên nhân của mỗi tiếng cười là gì. Bàn về nội dung phim ư? Khả năng chỉ là 1/1000 mà thôi. Nói xấu ai đó ư? Bàn tán về ai đó ư? Ừ, có thể lắm, khả năng là 80%... Nói xấu Kim SeokJin này sao? Cũng có thể, 99.9% là như thế rồi...

Mặt anh nóng dần lên, hai tay nắm chặt thành nắm đấm đang run lên bần bật khi nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ nhất có thể xảy ra. Sao mà con nhỏ đó đáng ghét thế không biết... Anh chỉ muốn trói nó lại, gói ghém vào thùng bơm thuốc mê, rồi thả trôi ngoài biển để nó dạt đến một hòn đảo hoang vắng đầy những con thú háu đói.

"Sao vậy my fen?" Jimin lo lắng hỏi. "Cậu không khỏe hả?"

Anh gượng cười, khẽ lắc đầu, lọn tóc nâu rũ xuống trước vầng trán. Nhỏ đó với hắn, chỉ là bạn bè thôi mà, sao bản thân anh phải xoắn dữ thế? Bình tĩnh một tí có phải tốt hơn không? Chậc, từ khi nào anh luôn mang trong mình những suy nghĩ trẻ con như vậy?

Phim kết thúc, đèn sáng trở lại, mọi người bắt đầu chen nhau ra ngoài. Nhóm bạn nhí nhố kéo nhau lên lầu hai ăn trưa, với đầy đủ các món từ các đất nước khác nhau: Nhật Bản, Thái Lan, Trung Hoa... Có mấy đứa xung phong giành chỗ ngồi trong khi những người khác đi chọn đồ ăn.

'Con nhỏ chết tiệt kia đi chung với bạn của nó rồi,' anh thầm nghĩ, mừng ra mặt. Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp kéo cánh tay anh, khiến trái tim mỏng manh hẫng mất một nhịp...

"Đi ăn lẩu Hoàng tử nhỏ không?" hắn hỏi, nhe răng cười toét miệng khi thấy hình ảnh món lẩu nấm kim chi được dán trên một bức tường của quán nọ. "Nhìn ngon quá nhỉ..."

Lạy trời, anh không biết ăn cay, và cũng cực kỳ ghét đồ cay... Thật không may, Jimin cũng gật đầu đồng ý cái món đó. Chết thật, kiểu này sao mà ăn? Đấy là món hắn thích mà, không lẽ mình lại ích kỷ nhỏ nhen, đổi món khác chỉ vì mình không ăn được sao?

"Bác ơi," như đọc được dòng suy nghĩ của cô, anh nhanh chóng hỏi chủ quán, "bác có thể giảm độ cay của món kim chi được không ạ? Cháu sợ ăn cay nhiều sẽ bị mụn."

Trời ơi... Anh xúc động quá xá, rút khăn mùi soa ra tự đập vào mặt mình kẻo nước mắt lại trào ra. Cha mẹ ơi, hắn lo cho anh đến vậy sao? Đã bảo là không cần đâu mà, sao hắn cứ phải xoắn... Thôi kệ, chia tiền ra trả mà, dĩ nhiên ai cũng phải ăn được, vậy mới công bằng chứ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co