Chap 7
Song: 渡月桥思君
Link: https://youtu.be/IePfp6pBVPw
“Alo, tôi nghe.”
Jin nhấc máy.
“Jin, đi tiệc không?”
“Không.”
Jin cục mịch đáp lại Yoongi.
“Đi đi Jin, buổi tiệc này đặc biệt nên mới rủ anh.”
“Đặc biệt thế nào?”
Jin không hứng thú với tiệc tùng nhưng vẫn mở miệng hỏi.
“Sẽ có sự xuất hiện của RM đó.”
“Đặc biệt ghê.”
Nhìn xem Jin có hứng thú không?
"Đặc biệt với tôi, cuối cùng tôi cũng thấy được mặt đối thủ của mình."
"Thì sao?"
"Đi với tôi đi Jin, cho tôi bớt căng thẳng."
"Bình thường hổ báo lắm mà."
Yoongi muốn Jin đi chung không đơn giản vì có nhân vật RM xuất hiện, để anh chiêm ngưỡng thứ biết bao nhiêu người ao ước mà chẳng có được. Nguyên nhân đằng sau là Hoseok bảo cậu phải mời được anh, không mời được thì tuyệt giao mấy hôm.
Dù lòng Yoongi không hiểu sao Hoseok lại như thế nhưng tính tới tính lui vẫn thấy không có gì thiệt hại cho anh, nếu anh xuất hiện tham dự nên gật đầu chấp nhận.
"Đến đi nha?"
"Được rồi, tôi sẽ đến. Nhưng tôi sẽ dẫn theo Jimin nha, bằng không đến đó tôi như kẻ lạc loài, buồn lắm."
"Ok."
Jin không hiểu sao mình lại đồng ý với Yoongi nữa. Có thể anh không quen chối từ người khác và rất giỏi đưa bản thân vào thế khó xử. Rõ là không thích tiệc tùng nhưng bây giờ phải đi, tránh lạc lõng như lần trước còn mang theo Jimin.
"Aizz điên mất."
Jin mắng mình rồi đi lựa quần áo cũng như liên lạc cho Jimin. Để cậu có thời gian sửa soạn và sang đón anh.
"Xin lỗi nếu điều này làm phiền em."
Trước khi bước vào nơi tổ chức tiệc, Jin đã nói. Jimin cười tít mắt bảo:
"Có gì đâu chứ, anh nhớ đến tôi mới rủ, không phải tốt lắm à?"
Jimin nhìn ra Jin rất lạnh lùng và không chút bỏ sức gì vào mối quan hệ có thể đi đến hôn nhân này. Do đó mỗi khi anh đề nghị hoặc chủ động liên lạc cho cậu, cậu rất vui mừng.
"Được rồi vào thôi."
Buổi tiệc khá đông người, đa số đều ca sĩ, rapper và PD có tiếng. Jin cũng thuộc dạng nổi tiếng nhưng so với họ thì như hạt cát giữa sa mạc, không thể cùng đặt lên bàn cân. May mắn bạn của anh là Yoongi, Hoseok và có Taehyung, một họa sĩ vĩ đại nên mới có khả năng bước vào những nơi thế này, song không bị ai xem thường.
Có bạn nổi tiếng cũng lợi ích lắm, nhưng đôi khi Jin cảm thấy như ác mộng vậy. Họ cứ event, party, họp hội, ăn uống, một người hướng nội như anh không khỏi khóc thét.
"Jin à, đều là nhân vật nổi tiếng đó."
Jimin đưa mắt quan sát và cảm thán. Đến giờ cậu vẫn chưa biết anh làm nghề gì nhưng nhìn vòng bạn bè của anh, cậu không khỏi cả kinh.
"Nghe đồn có cả RM, nhưng tôi không biết ai là RM trong số họ nữa, để tôi đi hỏi thử."
Jin cũng rất tò mò người chưa từng lộ diện dù bán goods, album các thứ đến cùng là ai. Fan lẫn báo chí đều vẽ ra nét đẹp của cậu theo trí tưởng tượng, không biết đến cùng họ đúng được bao nhiêu phần trăm.
"Yoongi, đã gặp được RM, đối thủ của em chưa?"
"Chưa, chưa đến, không biết có bùng kèo nữa không."
Lần trước trong party ra mắt sản phẩm mới của Hoseok, Yoongi ngỡ mình sẽ gặp được RM nhưng đến cùng lại ra về trong thất vọng. Cậu có năn nỉ Hoseok cho mình xem hình RM nhưng đối phương đều từ chối và nói không có sự cho phép, không dám tự tiện làm liều.
"Chừng nào đến kêu tôi nha."
"Xem anh thích RM lắm nha."
"Cỡ này tôi bị nghiện Badbye đấy. Mà thú thật thì nhạc của RM hợp gu tôi hơn nhạc của em."
"Anh.... anh biết cái giá của tôi mà.... sao anh...."
"I don't care, I don't care that I like that."
"Anh...."
Yoongi đúng là bị Jin chọc cho tức chết. Hoseok đi ngang qua còn hát câu:
"Này, bạn quên tôi đang làm cái gì sao?"
Jin thay vì đáp: That that, I like that thì chọn nói:
"Xin lỗi tôi quên rồi."
Yoongi câm nín.
"Đây là Min PD đúng không? Tôi hâm mộ anh lắm."
Jimin đến cạnh Jin và tỏ ý muốn bắt tay chào hỏi.
"Cảm ơn cậu."
Yoongi bắt lại tay xã giao.
"Là Jimin đó, người tôi kể với em."
"Chúc cả hai thành công tiến đến hôn nhân."
Thật lòng Yoongi muốn nhận xét nét của Jimin, không hợp với Jin.
"Cảm ơn Min PD."
"Jin, sang đây một chút."
Hoseok đứng từ xa gọi nên Jin đi đến.
"Sao thế?"
"Jin, tôi xin lỗi nhưng mà..."
Hoseok mở cửa phòng tiệc rồi bước ra ngoài, Jin cho chân theo sau.
"Nhưng mà cái gì?"
Jin nghĩ Hoseok có chuyện quan trọng cần nói nên theo sau đối phương đến phòng nghỉ.
"Tôi muốn giúp bạn của mình thôi."
"Sao?"
Jin vẫn ngờ nghệch. Hoseok cho tay mở cửa phòng nghỉ rồi bảo:
"Vào trong đi, có người đang chờ anh."
Anh đưa mắt nhìn theo. Khi phát hiện đó là Namjoon thì tim đập sai một nhịp.
"Hoseok...."
Anh nói không thành câu ngay bấy giờ.
"Xin lỗi anh."
Hoseok rời đi, trả lại không gian cho cả hai.
Jin muốn quay bước, nhưng tim anh không muốn cho nên tiến vào trong. Namjoon gượng gạo cười và khó khăn nói:
"Tôi không biết Hoseok sẽ để chúng ta gặp nhau, tôi mà biết thì đã....."
Cậu không ngờ bản thân lại bị Hoseok lừa.
Jin cố giữ nét bình tĩnh hết mức có thể.
"Không sao, không biết không có tội."
Namjoon thật sự đang ở Hàn, lần trước là anh không nhìn nhầm. Vậy cậu đã thấy anh cùng Jimin đúng chứ? Cậu đã....
"Cảm ơn anh đã hiểu."
"Em có việc nên phải về Hàn sao?"
"Tôi về ở luôn."
"À."
"Nhưng tôi không chắc nữa."
Namjoon gãi gãi phần gáy của mình. Cậu định về Seoul vì có anh, nhưng khi về mới phát hiện anh không còn dành cho mình, thật cậu rối rắm và ở giây phút nào đó lại thấy hối hận rất nhiều. Cậu nghĩ thay vì ở Seoul không có gì thuộc về mình, kể cả anh thì sống tại nơi tạo ra vòng lặp sau mỗi ngày thức dậy như Tokyo, vẫn tốt hơn rất nhiều.
"Tôi phải đi rồi, xin lỗi."
Jin đã chấp nhận hẹn hò với Jimin cho nên dẫu Namjoon có quay về, người anh chọn vẫn phải là Jimin. Cả hai chưa từng có khởi đầu nhưng đã có kết thúc là viên mãn lắm rồi, đâu thể mong cầu gì hơn.
"Chúc anh hạnh phúc."
Một câu chúc đáng lý phải vui vẻ nhận nhưng trong lòng cả hai sao lại đau đến mức này? Anh nặn ra nụ cười để đáp lại hai chữ:
"Cảm ơn."
Jin càng chắc chắn việc người bên bờ suối Cheonggyecheon là Namjoon. Vì cậu không thấy thì sao biết anh đang hẹn hò mà chúc hạnh phúc? Cảm xúc của anh giờ đây không thể diễn tả bằng lời nữa...
Jin quay lại bữa tiệc, đưa mắt tìm Jimin rồi tiến đến, ghé tai bảo:
"Về thôi, tôi có chuyện cần giải quyết gấp rồi."
Anh nói dối, nhưng anh không bận tâm.
"Được, về thôi."
Jimin cho tay đặt ngang eo Jin rồi cùng nhau rời khỏi đây.
Namjoon đứng một góc từ xa và đưa mắt nhìn cảnh cả hai bước vào thang máy. Bản thân ngậm ngùi nuốt nước mắt vào lòng.
"Sao cậu lại bỏ lỡ cơ hội này hả?"
Hoseok tựa tường hỏi với giọng điệu hơi khó chịu.
"Hoseok à, cậu nghĩ sao mà kêu mình phá hoại hạnh phúc của người khác vậy? Sao cậu có thể sắp đặt ra chuyện này?"
"Cậu không phải đang phá hoại, cậu đang giành lại thứ thuộc về mình."
"Jin từng là của mình sao? Chưa từng."
Hoseok không thể nói thêm gì.
"Cảm ơn cậu đã tạo cho mình cơ hội, nhưng giữa hai chúng mình đã kết thúc rồi, cứ để mọi thứ chìm xuống đi."
Namjoon không kiềm nén nỗi nữa mà bả vai run lên. Cậu phải công nhận rằng tình yêu thật giỏi khiến con người trở nên yếu mềm. Cậu không ngờ một người cứng rắn như mình, sau bao nhiêu thứ đều không thể khóc thành tiếng vậy mà có thể bị Jin làm cho giọt nước tràn ly. Nôm na, anh là giới hạn trong cậu.
Sáng hôm sau, Jin hẹn gặp Jimin.
"Sao anh muốn gặp tôi sớm vậy? Nhớ tôi sao?"
Jin hít sâu một hơi.
"Xin lỗi em Jimin."
"Sao phải xin lỗi?"
"Có lẽ chúng ta nên dừng lại."
"Tôi sai ở đâu sao?"
Jimin cuống họng run run hỏi. Jin lắc lắc đầu.
"Là tôi sai."
"Jin."
"Tôi sai khi ngay từ đầu không dứt khoát."
Jimin cắn môi.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi em rất nhiều Jimin, tôi...."
Jin bị nghẹn. Anh cúi mặt, hai tay chà xát vào nhau và hít thêm một hơi để lấy thêm can đảm.
"Tôi thật lòng xin lỗi."
"Nguyên nhân là gì hả Jin?"
"Có nhiều chuyện trên đời không phải lúc nào cũng tồn tại nguyên nhân."
Anh không xứng với Jimin, anh không thể khiến cuộc đời cậu lỡ dở.
"Hôm qua chúng ta còn rất vui vẻ."
"Là chuyện của hôm qua."
Jimin chỉ biết cười trong đau lòng.
"Xin lỗi em, thật sự xin lỗi em."
Jimin đứng lên, trước khi rời đi cậu chỉ nói:
"Tôi biết anh không dị ứng với hoa anh đào."
Jin bật khóc tại chỗ.
Anh lại phạm thêm một sai lầm chết người rồi.
Cuộc sống của Jin quá êm ả, nếu không vì anh chọn làm người có tiếng tăm trên mạng xã hội thì nó còn vô vị hơn nhiều lần. Nhìn nó bình lặng như thế từng ngày, bản thân mới chấp nhận đi xem mắt như bao người, nếu đối tượng đủ tốt, đủ hợp thì kết hôn, cùng nhau sống đến hết đời một cách nhẹ nhàng.
Nhưng rồi sau khi gặp lại Namjoon, anh mới phát hiện anh đã sai vô cùng.
Cái sai lớn nhất của anh đã làm tổn thương người vô tội như Jimin. Không biết sau chuyện này, đối phương còn có thể yêu thêm ai nữa không.
"Tôi không xứng với em, Jimin."
Thời gian qua Jin rất vui vẻ khi cạnh bên Jimin. Nhưng cảm động nó khác với rung động.
Ngàn lần cảm động người dành cho ta, vốn không bằng một lần rung động người dành cho người khác.
May mắn là mối tình này còn chưa đi quá lâu, vẫn còn kịp để Jimin quay đầu và Jin sửa sai. Đỡ hơn rất nhiều so với anh cùng Namjoon. Chỉ là vết thương anh để lại trên người đối phương, chắc lâu lắm mới lành. Việc đáy lòng bị tổn thương nhiều hay ít không nằm ở thời gian quen nhau ngắn dài, nó nằm ở chỗ tình cảm trao nhau.
Namjoon ôm một chậu bonsai be bé đặt ở cạnh cửa sổ, sau đó tưới nước và bắt đầu suy nghĩ xem nên đặt tên gì cho nó.
"Tôi nên gọi bạn là gì?"
Namjoon hơi bĩu môi suy nghĩ.
"Gọi là Jjin nha?"
Không hiểu sao cậu lại nghĩ đến cái tên này.
"Anh vừa rước nó về à?"
"Đúng rồi, tôi thấy nên trưng thêm bonsai cho tăng hài hòa."
Namjoon đáp lại Jungkook.
"Ăn trộm nào vào được nhà anh thì sẽ vui lắm."
"Ý em là sao?"
Jungkook nhếch mép.
"Toàn tác phẩm nghệ thuật đắt giá, trộm vô đúng nhà anh chẳng khác nào chuột sa hũ nếp."
"Nói xui."
Miệng mắng Jungkook nhưng não đã suy nghĩ đến cảnh ăn trộm vô nhà. Cậu bị mất tiền cũng được, nhưng nếu mất đi tác phẩm nghệ thuật nào thì chắc khóc cả tháng chưa ngưng.
"Ai biết được."
Jungkook rót cho mình ly nước.
"Em định concept sắp tới là gì?"
"Anh chuyển sang chơi bonsai thì chụp gì đó về cây cảnh thiên nhiên thôi."
"Cũng được."
Namjoon nhẹ nhàng chạm lên tán cây.
"Không hiểu sao fan lại mê được anh."
"Em lại muốn nói cái gì?"
Namjoon quay đầu nhìn.
"Người ta săn card idol còn không phải vì ảnh selca đẹp à? Card của anh không thấy cái mặt đâu, quanh năm suốt tháng chỉ từ cổ xuống thân, lâu lâu may mắn thì cao lên được đến mũi. Đôi khi tôi nhìn mà còn tức giùm."
Namjoon phì cười.
"Họ thấy mặt tôi thì không còn ái mộ nữa đâu."
"Anh đang nói bậy gì vậy hả?"
"Tôi không giữ dáng chuẩn mực của một idol Kpop, tôi cũng không mang gương mặt mà idol nên có. Thành ra họ thấy mặt tôi thì cả nhạc cũng không thèm nghe."
Jungkook thở hắt một cái.
"Anh bớt nói nhảm lại đi. Sao anh có thể nói mình như vậy?"
"Tôi biết bản thân mình đẹp hay xấu mà."
"RM, anh không tệ như anh nhận xét đâu."
"Đừng cố an ủi tôi."
"Không có, là nói sự thật."
"Được rồi JK, làm việc thôi, không còn sớm."
Jungkook phát cọc nên bảo:
"Không làm, tôi không làm việc với người không tin tưởng bản thân mình."
Yoongi tức đến đập bàn, Jin và Taehyung chỉ biết đưa mắt nhìn.
"Anh nói xem, tôi lại không thấy được mặt tên RM đó."
"Thì lần sau thấy."
Taehyung cắn một trái nho.
"Đã hai lần rồi, 2 lần bị hụt rồi đó, tức chết mà."
Yoongi cũng không thích tiệc tùng là bao, nhưng nghe phong phanh có RM xuất hiện mới ráng đến, vậy mà...
"Thì không gặp được đối thủ thôi mà, có cần tức giận vậy không?"
"Biết người biết ta trăm trận trăm thắng."
"Nhưng đâu cần biết mặt, biết sức là được rồi mà."
Jin nhận lấy nho từ Taehyung sau khi nói.
"Không biết mặt kẻ thù chính là ngu ngốc."
Yoongi uống một ngụm nước lớn để giải tỏa cơn tức.
"Không phải Hoseok là bạn thân của RM sao? Em không năn nỉ được à?"
"Không, đau lòng lắm, đừng nhắc."
Jin cùng Taehyung bó tay.
"Cái tên RM đó đúng là thích trêu ngươi mà, lần trước nói xuất hiện rồi cũng không."
Jin chợt nghĩ ra gì đó nên hỏi Yoongi:
"Lần trước là lần nào?"
"Party của Hoseok đó."
Jin sâu chuỗi lại mọi thứ cho logic và nếu như thứ anh suy nghĩ là đúng thì Yoongi sẽ giết chết anh mất, vì cậu muốn gặp RM mãi không được trong khi nguyên nhân hai lần đều xuất phát từ anh.
"Jin, anh sao vậy?"
Taehyung hỏi. Jin lắc lắc đầu sau khi lấy lại tinh thần.
"Không có gì, tôi chỉ muốn nói tôi đã chia tay với Jimin rồi."
"What?"
Không ai tin được.
"Why?"
"Đơn giản là tôi cảm thấy không thể cùng đi tiếp, tôi không muốn phí phạm thời gian quý báu của Jimin thôi."
"Hồi hôm tôi còn chúc hai người sớm kết hôn."
Jin lặng câm.
"Thôi được rồi, miễn là anh hài lòng với quyết định của mình."
Taehyung vỗ vỗ vai Jin.
"Cuộc sống là dòng tuần hoàn của lựa chọn rồi sửa sai, dù anh hối hận hay không thì đã quyết định xong rồi, bước tiếp thôi."
"Tôi ổn mà, hai em không cần lo."
"Anh lúc nào cũng nói mình ổn."
Taehyung lại đưa nho cho Jin và nói thêm:
"Tuần sau tôi sẽ mở triển lãm, hai người coi thu xếp đến dự nha."
"Ôi những người bạn hướng ngoại của tôi, hai người biết tôi sợ chỗ đông người cỡ nào mà...."
"Miễn là anh đau khổ."
Jin nằm dài trên giường và gọi điện cho mẹ Kim.
"Con sẽ tự lo đường tình duyên của con."
"Jin à, con ngoài 30 rồi."
"Cả đời độc thân cũng tốt mà. Tự do tự tại."
"Sao con có thể nói như thế? Nhìn anh của con đi, con có dám nói mình không ganh tị với sự gia đình êm ấm của nó không?"
Giọng điệu của mẹ Kim rất cao. Xem ra bà rất giận vì anh chia tay Jimin, mối hôn sự mà bà tưởng chừng sẽ thành công mỹ mãn.
"Mẹ à, nhưng con sẽ không hạnh phúc nếu cứ thế này, mẹ nỡ nhìn con không hạnh phúc sao?"
"Mẹ không nỡ, nhưng Jin...."
"Con mệt lắm mẹ à...làm ơn, con buồn ngủ rồi. Mai con sẽ về nhà thăm hai người, mai chúng ta nói tiếp nha."
"Con ngủ ngon."
"Mẹ ba ngủ ngon."
Jin có thể ngủ sao? Nực cười....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co