Truyen3h.Co

Ngã - LINGORM

Chương 48

sinsow_

Thực tại.
---
Sau khi quyết định buông bỏ, Orm không còn đăng những dòng trạng thái chỉ mình LingLing có thể thấy, không còn ôm tâm lý may mắn đi dạo ở Kinh Hải, cũng không còn ảo tưởng một ngày nào đó LingLing chủ động xuất hiện trước mặt nàng, nói với nàng câu "Lâu rồi không gặp".

Ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, nàng xóa thông tin liên lạc của LingLing, LingLing nhạt nhòa khỏi thế giới của nàng, trở thành một điều không thể trong ký ức, và ký ức dần bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.

Sống tự do tự tại, vô tư lự, Orm cảm thấy đây mới là trạng thái nên có của mình.

Mùa hè tốt nghiệp đại học, hợp đồng người mẫu của Orm vừa hay hết hạn, nàng không ký tiếp với công ty mà chọn trở về HongKong, người thân bạn bè đều ở HongKong, trở về thành phố quen thuộc, càng thêm tự do thoải mái.

Sau khi về HongKong, Orm trở thành người mẫu tự do, lý lịch của nàng rất ấn tượng, trang mạng xã hội còn có mấy chục vạn người theo dõi.

Ban đầu Mae Koy ra sức phản đối Orm vào nghề này, sau này thấy Orm xem người mẫu là sự nghiệp để làm, lại còn có thành tích, bà liền không quản nữa.

Mấy năm nay Orm ít nhiều cũng nghe được chút tin tức về LingLing qua Mae Koy, nghe nói sau này LingLing lại rời Kinh Hải, ra nước ngoài làm việc, nói chung là sự nghiệp rất thành công.

Mae Koy cũng chỉ biết sơ sơ về LingLing, LingLing như thể cuối cùng cũng đã trốn thoát khỏi HongKong, không muốn quay đầu lại nữa, nhiều năm như vậy, cô cũng không về gặp bà.

Những chuyện liên quan đến LingLing, Orm cũng chỉ nghe lọt tai chứ không hỏi nhiều hay tò mò, từ lâu đã không còn liên quan gì đến mình nữa.

Orm không ngờ LingLing sẽ về HongKong, càng không ngờ mùa hè bảy năm sau, họ lại đứng đối diện nhau, hàn huyên hỏi thăm.

Tình huống gặp lại còn bình đạm hơn cả những gì Orm tưởng tượng, dù sao thì cũng không có gì mà thời gian không thể làm phai nhạt được. Hai người không có nhiều chuyện để nói, bầu không khí nửa quen nửa lạ.

Nghĩ đến chuyện trước đây còn bám lấy LingLing làm nũng, Orm cảm thấy như là giấc mơ của kiếp trước.

"Cô không phải nói sẽ không quay lại sao?" Orm rửa tay, lơ đễnh hỏi một câu.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

Orm liếc nhìn.

LingLing nói: "Tôi nghe điện thoại một chút."

Orm không lên tiếng, rửa tay xong tiện thể soi gương dặm lại son môi, liếc thấy bóng dáng người kia trong gương, LingLing đang cúi đầu nghe điện thoại.

Bảy năm thời gian có thể thay đổi rất nhiều, lúc này LingLing khí chất mạnh mẽ, cao quý và thu hút, không ai có thể ngờ rằng ban đầu cô ấy đã trải qua bao nhiêu khó khăn chật vật.

Son môi đánh chưa đẹp, Orm lấy khăn giấy cẩn thận lau đi.

LingLing vẫn đang nghe điện thoại, Orm cảm thấy không cần thiết phải đứng chờ, nàng chỉ liếc nhìn LingLing một cái, coi như chào hỏi, rồi xoay người rời đi.

Prigkhing vẫn còn đợi ở bên ngoài, bố cô và bố Orm là bạn cũ, tối nay cùng nhau đến ủng hộ.

Ra ngoài rồi, Orm lại lấy một đĩa hoa quả ở khu đồ nguội, gắp từng miếng bỏ vào miệng.

Prigkhing ngạc nhiên: "Hôm nay cậu ăn ngon miệng vậy?"

Orm lặng lẽ ăn thêm một miếng nữa, mới trả lời Prigkhing: "Hôm nay tớ đói chết đi được, trưa chỉ uống mỗi ly cà phê."

Prigkhing thân thiện nhắc nhở: "Cậu có muốn ăn ít đi không? Vừa nãy cậu ăn ba miếng bánh kem rồi đấy, bom nhiệt lượng đó."

Orm ngước mắt lên: "Thịt có mọc lên người cậu đâu, cậu căng thẳng cái gì?"

"Chị à, mỗi lần đi phòng gym chị đều kéo mình đi theo, chi bằng mọc trên người mình còn hơn."

Prigkhing cạn lời.

Orm khẽ cười, vùi đầu tiếp tục ăn.

Prigkhing lại thăm dò hỏi: "Tối nay cậu thật sự chỉ là đi ngang qua thôi hả? Không phải thấy ảnh mình gửi cho cậu nên mới đến đây chứ?"

Orm thản nhiên trả lời: "Không phải."

Orm biết kiềm nén cảm xúc hơn trước. Tối nay nàng đến đây, đúng là vì LingLing ở đây, nhưng nàng không có ý nghĩ nào khác, nàng chỉ đến để gặp mặt, coi như nhổ cái gai đã ghim trong lòng bảy năm trước.

"Orm, tối nay tâm trạng cậu thế nào?" Prigkhing không nhịn được, tò mò hỏi.

Orm hoàn hồn: "Sao cơ?"

Prigkhing nói: "Gặp được LingLing đó."

Orm thản nhiên nói: "Không có tâm trạng gì cả, có tâm trạng gì chứ, chuyện qua bao lâu rồi."

Prigkhing tính nhẩm trong đầu: "Nhanh thật, đã bảy năm rồi."

"Ừ." Orm cụp mắt, thầm nghĩ, chẳng nhanh chút nào.

"Dù sao cũng là người từng thích mà, hai người lại lâu như vậy không gặp..." Prigkhing nhớ lại kỳ nghỉ hè năm đó.

"Cậu xem phim nhiều quá rồi đấy? Từng thích cũng không có nghĩa là sẽ thích mãi, thời gian dài rồi sẽ không còn cảm giác nữa." Câu này Orm nói rất thành thạo.

Prigkhing đột nhiên mím môi, rồi ngượng ngùng cười về phía sau Orm, cô gọi một tiếng: "Chị, LingLing..."

Orm quay đầu lại, không biết LingLing đã đi đến từ lúc nào.

LingLing cầm một thỏi son môi trên tay, đưa cho Orm: "Vừa nãy rơi ở phòng vệ sinh."

Thói quen đãng trí vẫn không thay đổi.

"Quên mất, cảm ơn." Orm nhận lấy thỏi son, nắm trong lòng bàn tay, như thể vẫn còn hơi ấm. Nàng lại nhìn Prigkhing: "Mình no rồi, về trước đây."

Orm không chào hỏi Mae Koy, sợ hễ chào hỏi lại bị giữ lại.

Đợi một lúc ở cửa thang máy, cửa mở ra, Orm bước vào thang máy, nàng bấm nút xuống tầng hầm.

Liếc mắt, nàng mơ hồ thấy có người đi tới, Orm theo bản năng giúp bấm nút giữ cửa, cánh cửa thang máy vốn chỉ còn một khe hở nhỏ, lại mở ra lần nữa.

Orm nhìn người xuất hiện trước mắt, tay đặt trên nút bấm hồi lâu không buông.

LingLing cũng bước vào thang máy.

Orm chậm nửa nhịp mới buông nút bấm.

Trong thang máy chỉ có hai người họ, yên tĩnh lạ thường.

Mùi nước hoa cao cấp thay thế cho mùi bột giặt chanh ngày xưa, Orm như có như không ngửi thấy mùi hương từ người LingLing, người đang đứng bên cạnh là LingLing, nàng vẫn có cảm giác không chân thực.

Khi thang máy xuống được một nửa.

"Cô..."

"Tôi..."

Hai người đồng thời mở miệng, trùng hợp cùng một lúc, bầu không khí trong nháy mắt trở nên lúng túng.

LingLing quay đầu nhìn nàng: "Em nói trước đi."

Orm tiếp tục nói điều mình vừa định nói: "Khi nào cô đi?"

"Tôi về HongKong làm việc rồi." Câu trả lời của LingLing cũng chính là điều nàng vừa định nói.

Orm im lặng, nàng cứ tưởng lần này LingLing về chỉ là để gặp mẹ cô ấy và Mae Koy, rồi sẽ nhanh chóng rời đi.

Có rất nhiều câu hỏi có thể hỏi, nhưng Orm đều không hỏi, chỉ hờ hững đáp một tiếng "Ừ", nàng sẽ không còn tò mò về LingLing như trước nữa.

Thang máy đến tầng hầm.

Orm bước nhanh ra ngoài, ở lối đi dẫn đến hầm để xe có một bậc thềm, nàng không để ý nên hụt chân một cái.

LingLing kịp thời đưa tay ôm lấy, đỡ người đứng vững, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt Orm, nhân lúc ở cự ly gần mà nhìn kỹ, thu hết vào đáy mắt, "Cẩn thận một chút, không bị trẹo chân đấy chứ?"

Sự quan tâm dịu dàng vẫn quen thuộc như xưa, Orm nghĩ chắc chắn là mình quá mệt mỏi nên mới có ảo giác họ lúc này giống như quay về trước đây.

"Tôi có việc, tôi đi trước đây." Giọng điệu Orm bình tĩnh, không thể nói là lạnh nhạt, càng không thể nói là nhiệt tình.

LingLing lặng lẽ nhìn theo, bóng lưng càng lúc càng xa mình, gầy đi, trưởng thành hơn, bảy năm thời gian thật sự quá lâu.

_____
truy thê

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co