Chương 68
Tình cảm này, LingLing từng nghĩ sẽ không bao giờ thổ lộ ra, sẽ mãi mãi chôn giấu trong lòng thành bí mật. Nhưng thời gian trôi qua, cô vẫn không thể buông bỏ, trằn trọc dằn vặt, cuối cùng vẫn quyết định trở về HongKong.
Có lẽ Orm đã quên cô từ lâu, có lẽ bên cạnh Orm đã có người khác, có lẽ Orm sẽ không bao giờ tha thứ cho cô nữa... Nhưng dù chỉ còn một tia hy vọng, cô cũng muốn không chút do dự thử một lần.
Cô luôn cảm thấy cuộc đời mình đầy bất hạnh, chưa từng nghĩ rằng may mắn sẽ rơi xuống đầu mình, giống như cô chưa từng nghĩ rằng Orm vẫn còn thích cô như ngày xưa. Lúc này, cô ôm chặt Orm, vừa mừng vì mọi chuyện vẫn còn kịp, vừa đau lòng vì Orm ngốc nghếch đợi cô bao nhiêu năm như vậy, Orm đáng lẽ phải sống tốt hơn...
Nhìn dáng vẻ vừa rồi của Orm, sốt ruột đến mất kiểm soát, LingLing đau lòng vô cùng, lại thêm dày vò tự trách, cô luôn mong cô gái này có thể vô tư vô lo, nhưng những năm qua người làm tổn thương cô ấy sâu sắc nhất lại chính là mình.
Cô run giọng nói: "Em ngốc quá vậy?"
Orm càng tủi thân hơn, "Lúc đầu là cô không cần tôi, cô còn nói tôi ngốc? Cô..."
LingLing không đợi Orm nói xong, không nhịn được hôn lên môi Orm, bảy năm trước, lúc Orm tỏ tình, cô đã muốn đáp lại như thế này rồi.
Động lòng thích đến thế, sao nỡ lòng nào mà không cần.
Nụ hôn dịu dàng lại nồng nhiệt, Orm khẽ hừ một tiếng, không còn để ý đến việc nói nữa, nàng còn chưa kịp nhắm mắt, nhất thời cảm thấy như đang mơ, LingLing đang hôn nàng, chủ động hôn nàng.
LingLing nhẹ nhàng giữ lấy gáy Orm, đồng thời hé môi sâu thêm nụ hôn, dục vọng chiếm hữu bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng có cơ hội trút ra.
Orm cảm thấy LingLing hôn rất gấp gáp, ngậm lấy cánh môi nàng mút mát không ngừng, cô mơ màng khép mắt, tim đập nhanh khiến nàng hơi choáng váng, nhưng hơi thở nóng bỏng quấn quýt lại vô cùng chân thật.
Cái ôm chặt và nụ hôn nồng cháy khiến câu "thích em" của LingLing trở thành một hình tượng hữu hình có thể chạm tới, Orm muốn nắm giữ lấy, nàng hé mở môi, không tự chủ được quấn lấy LingLing đáp trả nụ hôn.
LingLing thích nàng.
Nàng cảm nhận được...
Sự chủ động mà LingLing trao đi đủ nồng nhiệt, từng chút một càng lúc càng sâu, Orm không chống đỡ nổi, vừa hôn vừa khẽ rên rỉ, hơi thở dồn dập.
Đây không phải là lần đầu tiên họ hôn nhau, nhưng là lần đầu tiên nụ hôn chân thành đến vậy, khoảnh khắc này không hẳn là ngọt ngào, mà chua xót nhiều hơn, vị chua xót ủ chín suốt bảy năm, vị chua này bắt đầu từ chóp mũi lan tỏa đến tận tim, càng hôn sâu, càng nồng đậm.
Orm lại khóc, bao nhiêu tủi thân và khó chịu bao năm qua vào giờ phút này phóng đại đến cực điểm, dần hôn mạnh hơn, môi lưỡi hòa lẫn với nước mắt đắng chát.
Đầu óc nóng bừng hôn nhau rất lâu, cuối cùng mới dừng lại.
LingLing chậm rãi rời môi, bàn tay đặt sau gáy Orm nhẹ nhàng xoa dịu, ôm chặt người vào lòng, ngoài cái ôm kiên định này ra, mọi lời nói khác đều trở nên vô nghĩa.
Ngực Orm phập phồng, vùi đầu hít sâu hương thơm nơi hõm vai LingLing, hoàn toàn chịu thua, nàng chính là không muốn mất LingLing.
Rất lâu sau, Orm nghẹn giọng thì thầm: "Cô theo đuổi tôi nhiều hơn chút nữa đi."
Hai người vừa mới hôn nhau xong lại nói câu này, dường như có chút sai trình tự, nhưng nàng thích cái cảm giác LingLing theo đuổi mình, để ý thiên vị rõ ràng, không cần nàng phải đoán mò suy nghĩ.
"Được." LingLing dùng má cọ nhẹ mái tóc nàng, cười dịu dàng đáp lời, cuối cùng cũng chịu làm nũng với mình rồi.
Đến khi điện thoại trong túi áo khoác lại rung lên, Orm mới hoàn hồn buông LingLing ra, Mae Koy gửi cho nàng một loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, Orm vội vàng lau nhẹ nước mắt, bắt máy.
Mae Koy lo lắng hỏi: "Con đi đâu vậy? Sao giờ mới nghe máy?"
Orm hít một hơi sâu, "Con về bên này rồi."
Vừa mở miệng giọng đã nghẹn đặc, mẹ nàng nghe ra ngay có gì đó không ổn, Mae Koy căng thẳng hỏi: "Sao vậy? Khóc à?"
"Vừa! Vừa...!." Orm cúi đầu, bịa chuyện nói, "Xem một video nói về tình mẹ con, cảm động quá."
Mae Koy nửa tin nửa ngờ, "Con mà cũng hiếu thuận vậy sao?"
LingLing đứng bên cạnh im lặng nghe Orm nói lung tung, buồn cười, cô ấy lặng lẽ giúp Orm lau vết nước mắt.
Mae Koy lại hỏi cô có về nhà ăn cơm không.
Orm nói: "Không về ăn đâu ạ."
Mae Koy vẫn không yên tâm lắm, "Một mình con? Thật sự không sao chứ?"
"Con với chị ở cùng nhau." Orm buột miệng nói, mấy tháng nay nàng đã quen gọi LingLing là chị rồi, vừa nói xong với Mae Koy, lại nhớ đến nụ hôn sâu nóng bỏng vừa nãy, có chút ngại ngùng.
Nghe thấy LingLing ở cùng Orm, Mae Koy mới yên tâm, "Ừ, vậy thì tốt, có gì thì nhớ nói với mẹ."
"Vâng ạ."
Orm cúp điện thoại với Mae Koy, cảm xúc cũng bình tĩnh lại, nhớ đến cảnh mình xông xáo chạy đến tối nay, chợt nhận ra có chút xấu hổ, thật ra bình tĩnh nghĩ lại thì biết, LingLing sao có thể đột nhiên muốn đi, rõ ràng đã nói là đang theo đuổi nàng, chỉ cần hỏi Mae thêm một câu thôi thì đã không thành ra thế này.
LingLing đoán được Orm đã vội vã đến ngay lập tức, bởi vì nàng vừa mới gọi điện thoại cho Mae Koy xong không lâu, "Vẫn chưa ăn gì sao?"
Bánh mì bẩn nhỏ đi tới, ngó nghiêng dụi đầu vào người Orm làm nũng. Orm cười, cúi xuống bế nhóc con lên, đã đến cho nó ăn mấy lần, nhóc con hoàn toàn coi cô ấy như người nhà rồi.
LingLing cũng bật cười, trêu chọc con mèo trong lòng Orm, rồi mới đi vào bếp nấu cơm.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt vừa đủ, Orm đã đến nhà LingLing mấy lần, có phát hiện ra sự thay đổi trong thói quen sinh hoạt của LingLing, LingLing sẽ bày hoa tươi và cây xanh mới cắt ở nhà, sẽ thay đổi các loại tinh dầu thơm khác nhau.
Orm có chút thất thần, bởi vì những thói quen này rất giống thói quen của nàng, bao gồm cả mùi của từng loại tinh dầu thơm đều là thứ nàng thích.
Cho mèo nhỏ ăn một chút, Orm cũng đi vào bếp giúp đỡ.
LingLing thấy vậy, không để nàng ra ngoài, hai người giống như trước đây, cùng nhau ở trong bếp chuẩn bị bữa tối, chỉ là hoàn cảnh bây giờ không còn khó khăn như xưa nữa.
Orm cúi đầu rửa rau.
LingLing liếc thấy tóc Orm rủ xuống, tiện tay vén ra sau tai giúp nàng.
Hành động quan tâm quen thuộc, Orm quay đầu nhìn cô ấy, lại có chút khác với trước đây, LingLing trước kia sẽ không nhìn nàng lâu như vậy, luôn lập tức né tránh, bây giờ nghĩ lại, LingLing lúc đó giống như đang cố tình tạo khoảng cách hơn.
LingLing: "Đói không, ăn chút trái cây trước nhé?"
Orm lắc đầu.
Hai người vừa mới hôn nhau xong, một chút chạm khẽ hay ánh mắt nhìn nhau đều trở nên mập mờ, là thứ mập mờ không hề che giấu, trắng trợn.
Bữa tối LingLing để ý khẩu vị thanh đạm của Orm, nấu canh nấm và đồ hấp.
LingLing múc canh, "Để một lát rồi hẵng uống, nóng."
"Ừm." Orm ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại lâng lâng, rất khó mà giữ được vẻ điềm tĩnh, có lẽ là do mọi chuyện tối nay xảy ra quá đột ngột.
LingLing lặng lẽ húp canh, rồi khẽ hỏi Orm: "Sinh nhật năm nay, em có thể ở bên tôi đón không?"
Ngày sinh nhật sắp đến rồi, Orm năm nào cũng nhớ rõ, nàng từng hứa sẽ giúp LingLing tổ chức sinh nhật, nhưng không ngờ lời hứa này, qua bảy năm vẫn chưa thực hiện được.
Sinh nhật của LingLing lại rơi đúng vào mùa tiêu điều nhất, mỗi lần đến ngày này, nàng đều đặc biệt không có tinh thần.
Nghĩ đến chuyện cũ không tránh khỏi có chút khó chịu, Orm nhất thời không nói gì.
LingLing sao có thể không hiểu tâm trạng của Orm, cô ấy cũng không nói gì nữa, đưa tay xoa nhẹ má Orm.
Orm biết đây là an ủi, dù trong lòng vẫn chua xót, nhưng cũng đỡ hơn nhiều.
Buổi tối lại lạnh hơn, gió thổi vù vù.
LingLing nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tối nay hình như trời mưa."
Mưa, Orm nhạy cảm với từ này, nghe LingLing nói vậy, "Mấy ngày nay không có mưa."
LingLing nhướng mày nói tiếp: "Nhỡ tối nay mưa thì sao?"
Orm chắc chắn nói: "Tôi xem dự báo thời tiết rồi, không mưa đâu."
LingLing nhìn nàng, nhất thời im lặng.
Orm thấy vậy, không nhịn được khẽ cười, có chút tinh nghịch, nàng biết ý ngầm của LingLing khi nói trời mưa, nhưng cố tình trêu chọc cô ấy.
LingLing cũng mỉm cười, nhìn thấu tâm tư nhỏ nhặt của ai đó, cô không vòng vo nữa, giọng điệu dịu dàng: "Tối nay đừng đi nữa."
Ánh mắt hai người chạm nhau, nụ cười ngầm hiểu ý, khiến bầu không khí chua xót, trầm uất của tối nay dịu đi đôi chút.
Orm ra vẻ giọng điệu quen thuộc không chịu thua kém, "Có ai theo đuổi người ta như cô không hả, chưa gì đã đòi người ta ở lại qua đêm? Không biết giữ gìn chút nào sao?"
LingLing không vội trả lời, chỉ chăm chú nhìn vào mắt nàng, như cười như không, dịu dàng dễ nhìn.
Orm giả vờ như không có chuyện gì, nhưng tim đã mềm nhũn vì bị nhìn như vậy, bao nhiêu năm nay, nàng vẫn luôn bị LingLing chinh phục bằng cách này, nàng thừa nhận mình thật sự không có tiền đồ gì cả.
LingLing tham luyến nhìn người trước mắt, vừa chua xót vừa chân thành, "Tôi muốn ôm em ngủ."
__________________________
ăn đường nhiều qá ôi thoi chéttt
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co