Truyen3h.Co

Ngã - LINGORM

Chương 69

sinsow_

Orm tối đó không về, LingLing rất ít khi đưa ra yêu cầu, một khi đã nói ra, nàng rất khó từ chối.

Orm tắm xong mặc áo ngủ của LingLing, hai chiếc giống nhau, như đồ đôi của tình nhân.

Sau khi lên giường, LingLing lập tức xích lại gần ôm người bên cạnh vào lòng, cô khẽ thì thầm với Orm: "Để tôi ôm em."

Nửa bên người Orm trở nên ấm áp hơn, nàng bất ngờ cảm nhận được sự thân thiết từ hành động của LingLing, khựng lại hai giây, khẽ xoay người, cũng ôm lấy LingLing.

Khóe miệng LingLing hơi cong lên, tâm trạng căng thẳng từ khi về nước cuối cùng cũng bắt đầu thả lỏng, cái ôm này đã đợi quá lâu.

Cô nhẹ nhàng vuốt lưng Orm, xúc giác mang lại cảm giác chân thật hơn, là thứ có thể nắm giữ được.

Orm cũng hoàn toàn thỏa hiệp với thực tại, không còn cố gắng chống cự sự gần gũi của LingLing nữa, vùi đầu vào hõm vai LingLing, cánh tay ôm chặt eo cô ấy, mấy tháng nay trốn tránh mệt mỏi quá, ôm như vậy có thể xoa dịu mệt nhọc.

LingLing xoa đầu nàng, thấy nàng cứ vùi mặt xuống, khẽ hỏi: "Khó chịu sao?"

"Cô nói xem? Cô lâu như vậy mới về, tôi thật sự tưởng cô sẽ không bao giờ quay lại nữa." Orm ấm ức hừ một tiếng, những năm này nàng cố gắng buông bỏ đến thế, kết quả LingLing vừa về đã khiến mọi công sức của nàng đổ sông đổ biển, Orm giận LingLing, cũng giận chính mình, nhưng giận cũng vô ích, thích chính là thích.

LingLing ôm nàng chặt hơn một chút, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.

Orm nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ lung tung, nói cho cùng điều khiến nàng khó chịu nhất chính là đau lòng vì LingLing những năm qua sống không tốt, những lúc LingLing yếu đuối và cần người bên cạnh nhất, Orm lại không ở bên LingLing...

Hai người im lặng ôm chặt lấy nhau, như đang xoa dịu những vết thương của nhau.

"Sau khi rời khỏi HongKong, cô vẫn luôn đi khám bác sĩ tâm lý sao?" Orm không nhịn được hỏi về những điều mình không biết.

"Ở HongKong cũng có đi khám, lúc đó tôi rất sợ mình sẽ trở thành người như mẹ tôi." LingLing nghĩ đến bản thân năm xưa, thật sự bi quan và lo lắng đến cực điểm, cô một thời gian dài cố tình không chịu uống thuốc, chỉ để chứng minh mình sẽ không trở thành người như Niran Kwong.

Orm lại muốn hỏi sao cô ấy không nói cho mình biết, nhưng hỏi nữa cũng vô ích, LingLing năm xưa căn bản không có ý định nói cho nàng biết sự thật.

"Tôi muốn biết chuyện của cô sau khi rời khỏi HongKong." Orm lại nói, nàng muốn biết bảy năm LingLing trốn tránh, bảy năm mà đáng lẽ nàng phải ở bên cạnh LingLing.

LingLing: "Được."

Đêm còn dài, đủ thời gian để trút bầu tâm sự, LingLing kể về cuộc sống và công việc của mình sau khi rời khỏi HongKong.

Orm im lặng lắng nghe, lòng đau như cắt, nghe có vẻ bình thường đơn giản, nhưng nàng biết LingLing sẽ không sống dễ dàng, Orm đã từng thấy dáng vẻ LingLing suy sụp tinh thần, sẽ run rẩy, sẽ nôn mửa, sẽ muốn được ai đó ôm chặt, nhưng những năm này LingLing đều chỉ có một mình.

"Cô không nghĩ đến việc tìm một người bầu bạn sao? Người theo đuổi cô nhiều như vậy."

LingLing: "Đều không thích."

Cảm xúc chua xót của Orm lại dâng lên một chút ngọt ngào, vậy nên lâu như vậy, LingLing chỉ thích một mình nàng.

"Còn em thì sao?" LingLing hỏi ngược lại Orm, "Sao vẫn luôn không có bạn gái?"

Orm không nói gì, lát sau, nàng cắn nhẹ lên cổ LingLing, nhỏ giọng hờn dỗi: "Cô biết rõ còn hỏi."

LingLing khẽ hôn lên tóc Orm, cô không dám nghĩ Orm lại chấp niệm với mình đến vậy, thật may mắn biết bao khi được Orm yêu thương như thế.

Orm hôm nay quay phim cả ngày rất mệt, được LingLing ôm, thoải mái thư giãn, sau khi không nói gì nữa, chẳng mấy chốc cô ấy đã ngủ thiếp đi.

LingLing phát hiện Orm ngủ rồi, chuẩn bị đưa tay tắt đèn, liếc thấy gương mặt đang ngủ của Orm, lại ghé sát môi cô ấy cẩn thận hôn nhẹ một cái.

Trái tim dần bình yên và cảm giác vững chãi trong vòng tay, LingLing ngủ một giấc ngon lành cả đêm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Orm mơ màng nhìn gương mặt LingLing, một lúc sau mới phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ, dù sao thì cảnh tượng này, bao nhiêu năm nay đều chỉ xuất hiện trong giấc mơ của nàng.

LingLing chẳng mấy chốc cũng mở mắt, cô cũng tỉnh táo lại, "Chào buổi sáng."

Orm thần sắc uể oải, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

LingLing thích ngắm dáng vẻ mơ màng, dính người của Orm mỗi khi vừa thức dậy, cứ nhìn chăm chú rất lâu, rồi lặng lẽ mỉm cười.

Tim Orm nhất thời đập nhanh rõ rệt, giống như rất nhiều buổi sáng trước đây, rõ ràng chỉ là khoảnh khắc bình thường giản dị, nhưng nàng vẫn cứ vì LingLing mà tim đập rộn ràng.

Ngay từ sáng sớm không khí đã mập mờ.

"Em ngủ thêm chút nữa đi, tôi đi làm bữa sáng, lát nữa cùng nhau đến công ty." Nói xong, LingLing nghiêng người xuống giường.

Orm hừ nhẹ một tiếng "ừm", nàng lật người nằm sấp trên giường, nghiêng đầu nhìn bóng lưng LingLing, lại ngẩn người một lúc.

Mấy ngày gần đây Orm phải đến Nova quay chụp, vừa hay cùng đường với LingLing, tuy có xe nhưng không thích lái, bình thường đều có thể đi nhờ thì đi nhờ.

Buổi trưa nghỉ ngơi Orm nhận được tin báo lịch trình của người bận rộn, lại đang phải xã giao bên ngoài.

[00k] Tan làm đợi tôi một chút.

Orm giả vờ không hiểu, gõ chữ hỏi: Có chuyện gì sao?

Một lát sau.

[00k] Sau này tan làm đều sẽ đến đón em.

Orm cụp mắt cười nhẹ, người nào đó quả thật đang rất cố gắng theo đuổi nàng, ngày nào cũng đón tan làm, không hề sai hẹn.

Chuyên viên trang điểm thấy Orm cười mập mờ, "Cười ngọt ngào vậy, nhắn tin với người yêu hả?"

Orm muốn nói "không phải", nhưng nghĩ lại, cô với LingLing vừa hôn nhau thân mật vừa ôm nhau ngủ... cách họ ở bên nhau chẳng khác gì tình nhân.

Có những người vốn dĩ không thể làm bạn bè bình thường, Orm cảm thấy câu này rất phù hợp với mối quan hệ giữa nàng và LingLing, họ vốn dĩ sẽ mập mờ dây dưa.

Buổi tối hai người cùng nhau ăn đồ Nhật, lúc ra khỏi trung tâm thương mại, thời gian còn sớm. LingLing hỏi cô: "Đi hồ Trích Tinh xem pháo hoa không?"

Orm lập tức nhớ lại, bảy năm trước lễ Tình nhân họ đã cùng nhau đến đó.

LingLing lái xe đổi lộ trình trên bản đồ, một đường hướng về hồ Trích Tinh lái đi, đêm ở HongKong thật ra rất đẹp, bây giờ cô mới chậm rãi thưởng thức.

Vì không phải ngày lễ đặc biệt gì, người ở hồ Trích Tinh tối nay so với ngày thường không tính là đông, LingLing mua hai vé du thuyền, năm đó Orm muốn đi thuyền nhưng không đi được.

Lúc gần đến giờ biểu diễn bắt đầu, người dần đông hơn, LingLing nắm lấy tay Orm, kéo nàng cùng lên du thuyền.

Trên mặt hồ nhiệt độ thấp, gió hồ thổi, mang theo chút hơi lạnh.

"Lạnh không em?" LingLing quay đầu hỏi nàng.

"Cũng được." Orm nói.

Vài giây sau.

"Tôi hơi lạnh." LingLing nói, nhẹ nhàng nắm lấy tay Orm, "Orm sưởi ấm cho tôi một chút."

Orm khẽ giật mình. Thì ra cô ấy vẫn còn nhớ, "Orm" phiên bản máy sưởi tay.

Nàng bất lực kéo tay LingLing bỏ vào túi áo mình, năm đó chính là mượn cớ sưởi ấm, nàng đã nắm tay LingLing cả đoạn đường, cũng mập mờ rung động cả đoạn đường.

LingLing mỉm cười, lặng lẽ nắm tay nàng chặt hơn.

Orm ngẩn người, chuyện năm đó nàng làm với LingLing, bây giờ LingLing lại làm với nàng, tựa như đi lại một lần cảm giác rung động.

Tiếng nổ lớn vang lên, pháo hoa rực rỡ chói mắt lại bắt đầu nở rộ. Pháo hoa trên mặt nước càng thêm lãng mạn, tựa như đang ở trong mơ.

Orm vẫn bị dọa cho tim đập thình thịch, khoảnh khắc đẹp nhất trên bầu trời, nàng quay đầu nhìn người bên cạnh, vừa hay LingLing cũng ăn ý nhìn nàng, ánh mắt đối nhau không lời này, nàng không còn mờ mịt như thuở thiếu thời, mà đã rõ ràng minh bạch, nhịp tim đập mạnh mẽ là xuất phát từ rung động.

Năm mười chín tuổi nàng rung động vì LingLing, năm hai mươi sáu tuổi nàng vẫn như vậy.

Cuối tuần, LingLing phải đến bệnh viện thăm Niran Kwong, cô ấy nói chuyện này với Orm, Orm nói mình rảnh, có thể đi cùng cô ấy.

Lần này bệnh tình của Niran Kwong ổn định rất nhanh, lý tưởng hơn so với tình hình dự kiến.

Orm lần nữa nhìn thấy Niran Kwong, mới nhìn rõ mặt bà ấy, không phải lúc kích động mất kiểm soát, Niran Kwong là một người hiền dịu, đường nét trên khuôn mặt LingLing giống Niran Kwong, nhưng ánh mắt kiên nghị hơn.

"Chào dì ạ." Orm chủ động chào hỏi Niran Kwong.
Niran Kwong tuy hiền hòa, nhưng rất lạnh nhạt, bình thường chỉ thân thiết với em gái .

"Mẹ," LingLing giới thiệu với Niran Kwong, "Đây là con gái của dì Koy."

Nghe Orm là con gái của Mae Koy, đáy mắt Niran Kwong lộ rõ sự dao động, bà ấy vụng về lúng túng thể hiện sự nhiệt tình, gượng gạo cười với Orm, "Cháu ngồi đi, làm phiền cháu cũng đến thăm, mẹ cháu dạo này khỏe không?"

Orm gật đầu, "Vâng, mẹ cháu khỏe ạ, dì cứ yên tâm dưỡng bệnh."

"Ừm." Niran Kwong lại vụng về đáp một tiếng, bà ấy đối với người ngoài lạnh nhạt thế nào, nghe đến Mae Koy vẫn có lòng biết ơn, năm xưa nếu không có Mae Koy, có lẽ hai mẹ con bà đã không sống nổi, lúc đó bà đã từng nghĩ đến chuyện cùng con gái chết cho xong.

Bà lại nhìn Orm thêm mấy lần, "Lớn lên giống mẹ, xinh đẹp."

Orm cười.

LingLing cũng mỉm cười, nhìn Orm, "Bình thường mẹ không hay khen người đâu."

Niran Kwong sợ sơ suất lạnh nhạt với Orm, rất cố gắng chủ động trò chuyện, "Hôm nay cháu đến đây thế nào? Còn mang nhiều đồ như vậy, dì ngại quá."

Orm vội nói: "Dì ơi, dì đừng khách sáo với, cháu với LingLing là... bạn bè."

Niran Kwong cười nhạt, trước đây bà ấy chưa từng thấy LingLing có bạn bè gì, nghe Orm nói vậy, đáy mắt bà ấy thoáng hiện một tia vui mừng.

Lịch sự hàn huyên vài câu, Niran Kwong lại trở về trạng thái yên tĩnh lạnh nhạt.

Orm phát hiện Niran Kwong hầu như không nói chuyện với LingLing, giữa hai người không thấy sự thân thiết vốn có của mẹ con.

Gần tối họ ra khỏi bệnh viện, HongKong những ngày này trời lạnh hơn, may mà hôm nay thời tiết đẹp, ánh nắng đầu đông thêm vài phần ấm áp.

LingLing thích cảm giác ánh nắng chiếu lên người, khô ráo ấm áp, cô ấy vừa đi vừa nói với Orm về tình hình của Niran Kwong, "Mẹ ổn định rất khá, tốt hơn trước nhiều."

Orm hỏi: "Bình thường dì cũng như vậy sao?"

LingLing không hiểu ý trong lời Orm, "Sao cơ?"

Orm nhìn cô ấy, "Không hay nói chuyện với cô."

"Ừm, mẹ luôn không muốn gặp tôi lắm, vì tôi sẽ khiến mẹ nhớ lại chuyện trước kia, chúng tôi hầu như không gặp nhau." LingLing nói một cách bình thản.

Orm cúi đầu, hầu như không gặp nhau, ngay cả mẹ ruột cũng như vậy, bên cạnh LingLing nào còn có chút hơi ấm tình thân nào nữa.

LingLing nhận thấy sự im lặng của Orm, kéo nhẹ tay nàng:"Đi thôi, đi ăn đồ ngon."

Orm ngước mắt nhìn cô ấy, không hiểu sao lại muốn cười, trước đây luôn là nàng nói với LingLing như vậy.

Orm nhìn LingLing, ánh hoàng hôn vừa vặn rơi trên người cô ấy, rất đẹp, rất ấm áp, trước kia sự dịu dàng của LingLing mang theo u uất, bây giờ dường như chỉ còn lại sự dịu dàng thuần túy.

LingLing thuận thế nắm lấy tay nàng, không buông ra nữa.

Orm tắm mình trong ánh nắng, khóe môi không khỏi nở nụ cười, ngầm đồng ý để sự mập mờ tự nhiên lan tỏa.

Sau bữa tối, hai người lại cùng nhau đi siêu thị, Orm không nhịn được mua cho mèo nhỏ một đống đồ hộp, đồ ăn vặt và đồ chơi.

Buổi tối về nhà vui vẻ nhất chính là Bánh Mì Bẩn nhỏ, chạy nhảy khắp nhà.

Orm thật sự yêu mèo, ôm không rời tay, cho đến khi LingLing mở hộp pate mèo, nhóc con thèm ăn, từ trong lòng Orm nhảy ra, lao nhanh đi ăn pate.

LingLing đang rửa trái cây trong bếp.

Orm cũng đi vào bếp.

LingLing thấy nàng đến, tiện tay đưa một quả dâu tây đến bên miệng nàng.

Orm hơi do dự.

LingLing rất hiểu nàng, "Tôi ăn thử rồi, không chua, rất ngọt."

Orm lúc này mới dùng miệng nhận lấy, quả thật rất ngọt, ngọt đến tận đáy lòng.

"Tối nay có bận không em?" LingLing hỏi, cô biết ngoài làm người mẫu, Orm bình thường còn phải quay video.

Orm lắc đầu.

"Vậy thì chơi với Bánh Mì Bẩn nhỏ nhiều hơn chút đi."

Orm nhướng mày, "Chơi với Bánh Mì Bẩn nhỏ?"

LingLing mỉm cười.

Orm không nói gì nữa.

LingLing nhìn thấu sự xao nhãng của Orm, cô tiến lại gần hỏi: "Vẫn còn không vui sao?"

Cô lại lo lắng mình và Orm sẽ không thể trở lại trạng thái như trước kia, sợ Orm ở bên cô sẽ không còn vui vẻ như trước nữa.

Orm có tâm sự, LingLing lúc mọi thứ đều tốt đẹp như thế này bằng lòng để nàng đến gần, lỡ như lại gặp phải chuyện gì đó, liệu có còn giống như lúc trước không? Chính vì trong lòng có khúc mắc này, hai người bây giờ rõ ràng quan hệ mập mờ, mà nàng vẫn cứ chần chừ.

LingLing lại hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"

Orm chậm rãi mở lời: "Cô hứa với tôi một chuyện."

"Ừm." LingLing đáp lời trước, rồi mới hỏi: "Chuyện gì?"

"Dù thế nào đi nữa, cô cũng không được giống như trước đây đẩy tôi ra." Orm cố chấp nói với LingLing.

"Hứa với em." LingLing cũng nghiêm túc, "Tôi nhớ rồi."

Orm hỏi ngược lại: "Nhớ cái gì?"

"Tôi không đơn độc, tôi còn có em."

Orm hài lòng với câu trả lời này, tiến tới ôm chầm lấy cô ấy, thân mật không rời.

LingLing kịp thời ôm lấy eo nàng, đáp lại cái ôm thật sâu, mãi lâu vẫn không muốn buông ra.

Orm nhìn cô nhếch mép đắc ý nói: "Cô thích ôm tôi đến vậy sao?"

Đáy mắt LingLing ngậm ý cười, "Ừm."

Orm ngứa ngáy trong lòng, sau lần gặp lại này LingLing luôn nhìn nàng như vậy, lặng lẽ trêu chọc, Orm thừa nhận sự rung động của mình dành cho LingLing không hề giảm sút, khoảng thời gian không còn kìm nén này, nó càng trở nên mãnh liệt không kiêng nể gì.

Không thể nhịn được nữa rồi...

Nhìn nhau mấy giây, nàng ghé môi muốn hôn cô.

Khi môi sắp chạm nhẹ vào nhau, LingLing lại hơi rụt người về phía sau.

Orm khựng lại.

LingLing vẫn duy trì khoảng cách gần như chạm môi, muốn hôn mà không hôn, khẽ hỏi: "Chẳng phải em muốn tôi theo đuổi lâu hơn một chút sao?"

Orm nghẹn lời, nhíu mày cười.

Thấy nàng cười, LingLing lại dò hỏi: "Vậy có muốn tôi làm bạn gái không?"

Tim đập là thành thật nhất, Orm gật đầu đầy rung động, nghiêm túc hôn nhẹ lên môi cô, "Đây là hôn bạn gái."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co