Truyen3h.Co

Ngã - LINGORM

Chương 70

sinsow_

LingLing ôm chặt Orm vào lòng, cười khẽ thở phào, cái ôm này cuối cùng cũng có danh phận.

Orm trút bỏ mọi gánh nặng trong lòng, chỉ đơn thuần lưu luyến vòng tay yêu thích, trốn tránh không được thì cứ thẳng thắn đối diện.

Nàng còn nhớ LingLing đã nói, về nước là để gặp nàng, "Vậy là từ lúc về chị đã muốn theo đuổi em rồi?"

"Ừm" LingLing nhìn Orm, thành thật thừa nhận, "Từ lần đầu tiên gặp mặt."

Âm mưu đã lâu, Orm nghĩ đến đủ mọi hành động của LingLing sau khi về nước, không khỏi bật cười, "Bây giờ chị mặt dày thật đấy."

LingLing: "Nếu không sao em chịu để ý đến tôi?"

Orm lại nói: "Nhỡ đâu, nhỡ đâu bên cạnh em đã có người khác rồi thì sao?"

Trước khi về, LingLing đương nhiên đã nghĩ đến vấn đề này, cô ấy nhìn vào mắt Orm, bình tĩnh nói: "Vậy thì tôi sẽ nhìn em vui vẻ."

Từ đầu đến cuối, cô ấy chưa từng nghĩ đến việc quên Orm, nếu Orm đã có cuộc sống riêng, không còn cần cô nữa, vậy thì cô sẽ đứng từ xa nhìn, không làm phiền.

Mắt Orm cay cay, không có nhỡ đâu nào cả, nàng căn bản không thích nổi người khác. Nàng nhìn LingLing, "Rồi phát hiện em độc thân, chị liền bắt đầu quyến rũ?"

LingLing khẽ nói: "Đúng vậy."

Orm không ngờ cô thừa nhận thẳng thắn dứt khoát như vậy, khiến nàng nghẹn lời.

LingLing lại nói: "Không chủ động sao gọi là theo đuổi?"

Orm: "LingLing..."

LingLing: "Ừm?"

Orm giống như trước đây đưa ra yêu cầu với cô: "Vậy thì cứ giữ mãi thế này, được không?"

Ánh mắt và giọng nói của LingLing càng thêm dịu dàng, mỉm cười, "Đương nhiên."

Orm hài lòng ôm chặt cô.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, hai người mới buông nhau ra, LingLing nhận được một cuộc gọi công việc, nói vài câu đơn giản với đối phương, cô nói còn có việc bận, rồi cúp máy.

Orm ngồi trên sofa ăn trái cây, thỉnh thoảng trêu đùa con mèo, nàng liếc thấy LingLing nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, đi về phía mình, "Có chuyện gì bận sao?"

LingLing cũng ngồi xuống sofa, cô nghiêng đầu nhìn Orm, "Bận ở bên bạn gái."

Đáy mắt Orm ánh lên ý cười, sau khi xác định quan hệ, không khí càng thêm dính chặt hơn.

LingLing giơ ngón tay lên, không nhịn được đưa tay nhẹ nhàng véo má nàng một cái.

Hành động thân mật nhỏ nhặt, có chút ngọt ngào, nụ cười của Orm càng thêm rạng rỡ, ra vẻ nghiêm trọng nói: "LingLing, mới ở bên nhau mà chị đã bắt nạt em rồi?"

LingLing cười, về HongKong lâu như vậy, cuối cùng cô lại thấy Orm cười với mình như thế này, không còn vẻ nặng trĩu tâm sự nữa, cô nhìn chăm chú một lúc, rồi ghé môi hôn nhẹ lên môi Orm.

Môi chạm nhau, hàng mi Orm run rẩy, nàng thích LingLing hôn, dịu dàng và trân trọng như vậy, có thể cảm nhận rõ ràng mình được yêu thương.

Orm xúc động, không tự chủ được khẽ hôn vào môi LingLing đáp trả.

Đã có danh phận, càng không cần kiềm chế nữa, LingLing nâng má Orm, hơi thở nóng rực, nụ hôn sâu thêm một chút.

Mỗi lần được LingLing hôn, Orm đều có cảm giác lâng lâng không chân thật, có lẽ là do LingLing trước kia quá giỏi nhẫn nhịn và ngụy trang, nàng không biết LingLing rốt cuộc thích mình bao nhiêu.

Bảy năm sau, LingLing đang dùng hành động để nói cho nàng biết câu trả lời.

Orm không thể chống lại dù chỉ một chút nhiệt tình của LingLing, không tự chủ được xích lại gần ôm eo LingLing, môi vẫn tham lam dính chặt lấy môi cô, không buông ra.

Quá nhiều bỏ lỡ, quá nhiều nhớ nhung, không phải chỉ một nụ hôn nhẹ là có thể vơi đi. Hôn nhau không sâu không cạn một hồi, Orm khẽ mở mắt, khi nghiêng đầu hôn tiếp, đầu lưỡi chạm vào răng môi.

LingLing ngầm hiểu ý hé môi, để Orm hôn sâu hơn, có cầu ắt có ứng. Hai bờ môi khít chặt, mềm mại lướt đi, quấn lấy nhau.

Orm khẽ hừ một tiếng, không chịu thua kém, vuốt eo LingLing, không ngừng làm sâu thêm nụ hôn.

Eo LingLing mềm nhũn, hơi ngửa ra sau, lún sâu vào sofa.

Orm ôm cô cùng nằm xuống, cúi đầu nhìn kỹ gương mặt LingLing, đôi môi bị hôn đến đỏ mọng.

LingLing vén lọn tóc dài rủ xuống của Orm, vén ra sau tai, để lộ khuôn mặt nghiêng, cô nhìn chăm chú.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, nụ hôn danh chính ngôn thuận thật ngọt ngào, họ cuối cùng không còn mập mờ nữa.

LingLing không lộ vẻ gì lại tiến sát đến gần.

Orm nhìn thấy hết, tim đập loạn xạ, trước đây nànf nghĩ LingLing ngoài mặt thì nhiệt tình nhưng bên trong lại lạnh lùng, sẽ không yêu ai cả, nàng đã sai rồi, LingLing là yêu nàng, tất cả đều hiện rõ trong đáy mắt.

Khi Orm chuẩn bị vùi đầu hôn tới, LingLing nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Orm, cụp mắt chủ động dâng lên đôi môi đỏ mọng.

Hơi thở Orm run rẩy, nàng ghì lấy môi LingLing, mút mát liên tục, càng quấn quýt càng sâu. Nhớ nhung và yêu thích bị kìm nén quá lâu quá dữ dội, vừa chạm vào liền tan vỡ.

Orm nhớ LingLing, thật sự rất nhớ rất nhớ, nàng tự nhủ sẽ không còn tơ tưởng nữa, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng, vị trí đó trong tim nàng luôn luôn bị LingLing chiếm giữ, không thể nào thay đổi được.

May mắn là LingLing đã trở về.

"Orm." LingLing thở nhẹ ra, nâng gáy Orm không ngừng đáp trả nụ hôn, cũng dần mất kiểm soát, những gì trước đây không thể cho, bây giờ tỉ mỉ, từng chút một đáp lại.

Không kịp nói gì, Orm hôn rất mạnh, rất gấp, dùng cách trực tiếp nhất để trút hết nỗi ấm ức và nhớ nhung chất chứa.

LingLing không chống lại được sự chân thành và nhiệt tình của Orm, tim đập loạn xạ, giống như năm xưa.

Đến khi hơi nghẹt thở, Orm mới buông LingLing ra để thở, hai gò má đều ửng hồng, trên môi ướt át, ôm nhau thở dồn dập.

Orm cúi đầu, trêu chọc cọ nhẹ chóp mũi vào mũi LingLing, đáy mắt nhiễm thêm vẻ chiếm hữu nồng đậm, nàng không nhịn được tiếp tục dính chặt lấy cô hôn.

LingLing cũng ngắt quãng hôn nàng.

Ánh mắt chạm nhau, vẻ mặt biến đổi tinh tế, LingLing tựa trán vào trán Orm, ngón tay thon dài nhẹ nhàng nghịch chiếc cúc áo sơ mi của mình.

Tim Orm đập càng mạnh mẽ hơn, nàng hôn lên khóe môi LingLing, nắm lấy tay cô, rồi thay thế, nhẹ nhàng kéo một chút , nàng đã nhìn đủ vẻ bình tĩnh tự chủ của LingLing rồi, Orm muốn nhìn dáng vẻ không bình tĩnh của LingLing.

Giống như LingLing tưởng tượng, Orm nhiệt tình như một mặt trời ấm áp.

Một lát sau, cô bất lực nhéo nhẹ gáy Orm, hôn lên tai nàng nói: "Đi tắm."

Orm vội vàng hừ một tiếng "ừm".

LingLing kéo Orm đi cùng, cô vẫn còn nhớ tình cảnh lần trước, ai đó trêu chọc xong xuôi liền ngủ mất, bỏ lại một mình cô.

Phòng tắm chật hẹp, không gian nhỏ bé ẩm ướt và nóng bức hơn phòng khách, dưới ánh đèn ấm áp, Orm nhìn rõ vết sẹo trên cánh tay LingLing, nàng đau lòng vuốt ve.

LingLing khẽ hỏi :" Em thấy xấu lắm đúng không?"

"Không hề xấu," Orm nói, "LingLing Kwong là đẹp nhất."

Khóe môi LingLing hơi cong lên.

Orm thích ngắm cô cười với mình, lại hôn cô, cả đêm không chịu buông tha, LingLing rất hưởng thụ, bám lấy vai Orm, đáp trả nụ hôn rất sâu.

Nụ hôn trao nhau đắm đuối ngọt ngào, đặc biệt triền miên, hai người ôm nhau, có chút ngượng ngùng cẩn thận dò xét, may mắn là có thừa yêu thích và kiên nhẫn.

Trong không khí dần dần hòa lẫn khúc nhạc ái muội, sự ái muội này dịu dàng mà vội vã diễn ra.

Trong gương mờ hơi nước, tấm lưng trắng ngần, eo thon mềm mại, LingLing hơi ngửa đầu, tay chống vào bồn rửa mặt đứng vững.

Để mặc đôi môi ấm nóng vẽ lên khắp làn da, cơ thể cô run rẩy, bởi vì khát khao được chạm vào chưa bao giờ được thỏa mãn đến vậy, Orm lại đủ ấm áp.

Orm hôn dọc xuống dưới xương quai xanh, nhận ra điều gì đó, trở nên cẩn thận hơn, cho rằng mình quá vội vàng, không nhẹ nhàng.

LingLing khẽ hé môi, nhỏ giọng nói với nàng: "Em ôm chặt hơn chút nữa đi"

Orm nhìn đáy mắt LingLing đã dịu dàng như nước, chính nàng cũng sắp chìm đắm trong vũng nước này rồi.

Orm nhận ra, LingLing tuy ngoài mặt độc lập xa cách không cho ai đến gần, nhưng thật ra rất cần những cái ôm, và cả những vuốt ve đủ thân mật.

Bởi vì người đối diện là Orm, LingLing không cần phải che giấu con người thật của mình, đôi mắt cô mơ màng, ôm lấy eo Orm, áp sát vào người cô, làn da ấm áp mang lại cho cô cảm giác an toàn, "Tôi thích em ôm tôi."

"Ừm." Orm ôm chặt cô, cũng cảm thấy an toàn, LingLing không cho phép bất kỳ ai đến gần, nhưng trừ nàng ra.

Giây phút này dựa vào nhau rất gần, tim đập như muốn hòa làm một.

Tắm xong trở về phòng ngủ, Orm lại nhào lên người LingLing, bao nhiêu năm tích tụ, tràn đầy nhiệt thành, tình yêu được thể hiện nồng nàn.

LingLing xoa mái tóc Orm, mỉm cười chiều theo sự phóng túng của nàng , càng nồng nhiệt càng vững chãi.

Orm biết LingLing thích những cái ôm và sự chạm vào, càng thêm tỉ mỉ kiên nhẫn, cổ, eo, bụng, thậm chí cả mắt cá chân đều không bỏ sót, đều được môi nàng lướt qua.

Sự dây dưa giữa họ nóng bỏng như trong mơ, khác biệt là, khi vui vẻ LingLing không gọi nàng là Orm, mà gọi bảo bối nghe say đắm thân mật hơn, nghe đến tim nàng như muốn bỏng rát.

Không biết từ lúc nào đêm đã khuya, tĩnh mịch, đến nỗi tiếng rên khẽ vờn quanh giường chiếu càng lúc càng rõ ràng.

Cánh tay mỏi nhừ, Orm vẫn kiên trì nhiệt tình, nàng ôm LingLing khẽ gọi: "LingLing."

LingLing chìm đắm trong sự ấm áp, hơi thở cũng gấp gáp: "Sao cơ?"

Orm càng thêm vội vàng, nhưng lại hỏi với vẻ tủi thân nhỏ bé: "Những năm này, chị có nhớ em không?"

Có nhớ hay không, sự khao khát và nhung nhớ đối với Orm tối nay đã bộc lộ tất cả, LingLing thở dốc, ghé sát tai nàng nói: "Nhớ, muốn nhanh chóng khỏe lại, để về gặp em..."

____________________
hổ công lật qua lật lại

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co