Chương 74
Đêm đầu đông ấm áp vì những cái ôm, LingLing lại ôm eo Orm kéo vào lòng mình, thích thú siết chặt hơn một chút.
Orm cam tâm tình nguyện làm gối ôm hình người, nghĩ đến ngày mai LingLing phải bay ra nước ngoài, nụ cười trên mặt nàng nhạt đi một chút, "Ngày mai chị phải đi rồi."
LingLing đáng lẽ hôm nay là ngày đi công tác, cô cố tình hoãn lại một ngày, chính là để ở lại trong nước đón sinh nhật cùng Orm.
Orm tính toán ngày trong lòng, phải hơn nửa tháng không gặp mặt, họ vòng vo bao nhiêu năm như vậy, mới ở bên nhau đã phải chia xa.
LingLing cũng không nỡ, "Mỗi ngày sẽ gọi video cho em."
"Ừm." Orm đáp lời, vùi đầu vào hõm cổ cô cọ nhẹ, nghĩ đến ngày mai LingLing phải đi, càng cọ càng không ngoan.
LingLing ngửa cổ ra sau, mẫn cảm sợ nhột, dần dần, những nụ hôn từ sau gáy hôn dọc lên đến tận vành tai, khơi dậy nhịp tim tăng tốc.
Orm hôn vài cái, hứng chí nghĩ ra điều gì đó, nàng đưa tay giúp LingLing búi mái tóc dài xoăn lên, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần.
Búi tóc lên cũng đẹp, Orm ngây ngốc nhìn, ngắm say mê một lát, rồi cười quệt kem lên cổ LingLing, như đang trả thù cho sự bắt nạt vừa rồi của LingLing.
LingLing cười nàng trẻ con, đợi Orm tiến lại gần, cô đoán được điều gì, quả nhiên, những nụ hôn liếm láp nóng rực nhanh chóng lan khắp cổ, cô khẽ thở dài, làn da quá nhạy cảm với những va chạm, không thể tự chủ được mà khẽ rên rỉ.
Orm hôn mãi lên cổ cô, tham lam mân mê mãi không đủ.
LingLing cố nhịn cảm giác ngứa ngáy, bàn tay thon gầy xinh đẹp đỡ gáy Orm, khẽ đẩy ra, không cho nàng để lại vết hôn trên cổ, khàn giọng nói với nàng: "Em xuống dưới một chút được không."
Orm uống rượu, trạng thái hơi say, càng thêm không biết xấu hổ, nàng đỏ mặt hôn nhẹ lên môi LingLing, cố ý mập mờ hỏi: "Xuống dưới nào cơ?"
Ánh mắt LingLing khẽ động, cô bình tĩnh, thuận theo lời Orm, dịu dàng hỏi ngược lại: "Muốn tôi dạy em sao?"
Cuộc trò chuyện này khiến người nghe tim thắt lại, Orm muốn nói rồi lại thôi, còn chưa kịp phản ứng, đã bị ôm ngã xuống sofa, tim nàng đập thình thịch, ngửa đầu cười với người đang ở trên người mình.
LingLing cười dịu dàng.
Orm ôm cổ cô hôn. Áo quần xộc xệch trượt xuống từ sofa.
LingLing mỉm cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng chấm chấm.
Ánh mắt Orm mềm nhũn, nhìn thấy kem dính trên chóp mũi, môi, cằm mình, mát lạnh... rồi đến những ngọn đồi nhỏ nhấp nhô, động tác của LingLing chậm lại, nàng hít sâu run rẩy, hai má nóng bừng.
LingLing khẽ hỏi: "Em muốn tôi dạy như vậy à?"
Nghe giọng điệu nghiêm túc của LingLing, đôi má vốn đã ửng đỏ vì say của Orm càng thêm nóng bừng, không muốn nói gì, không ngờ lại bị "bắt nạt" ngược lại.
LingLing cười càng tươi hơn.
"LingLing." Orm xấu hổ giận dữ, nàng từ năm mười mấy tuổi đã phát hiện ra, LingLing tuy nhìn có vẻ hiền lành dịu dàng, nhưng lại rất thích trêu chọc mình, âm thầm xấu xa.
LingLing cúi đầu hôn lên chóp mũi, môi, cằm nàng, hôn dọc theo vị ngọt ngào.
"Ưm." Orm không chống đỡ nổi nụ hôn quá đỗi dịu dàng ngọt ngào này, khi những nụ hôn mang theo vị kem liên tục rơi xuống, mềm mại biến thành mạnh mẽ, nàng cụp mắt cắn môi, toàn thân mềm nhũn.
Thì ra tảng băng một khi đã yêu, sẽ đem hết nhiệt tình ra, không hề giấu giếm.
Sau khi được "dạy" tỉ mỉ một lượt, Orm không chịu thua kém, cười hì hì "bắt nạt" lại LingLing từng chút một, như thể không chịu thiệt thòi dù chỉ một tí.
Mà LingLing luôn chiều theo sự tùy hứng của nàng.
Tiếng hôn và tiếng cười hòa lẫn vào nhau, cả đêm không khí ngọt ngào.
Không nỡ phải chia xa, tối nay về phòng, trên giường trằn trọc, quấn lấy nhau nóng bỏng.
----
Sáng hôm sau, Orm tiễn LingLing ra sân bay.
Vẫn là nhà ga quen thuộc này, LingLing vẫn còn nhớ sự cô đơn ảm đạm khi cô rời khỏi HongKong một mình, lần này thì khác, có Orm ở bên cạnh.
Lúc gần đến cửa kiểm tra an ninh, Orm luyến tiếc ôm LingLing một cái, nói với cô: " Em đợi chị."
LingLing quyến luyến, "Ừm, ở nhà ăn uống đầy đủ nhé"
Orm lại cười nhắc nhở: "Phải nhớ bạn gái đấy nhé."
LingLing bị giọng nũng nịu này làm cho xao xuyến, cười xoa đầu nàng.
Sân bay người qua lại tấp nập, họ không ôm nhau quá lâu, trong cái ôm ngầm hiểu ý, đều lặng lẽ hôn lên tóc đối phương.
Sau khi LingLing ra nước ngoài, Orm vẫn giữ nhịp sống như cũ, tuy rằng bao nhiêu năm nay nàng vẫn luôn một mình, nhưng có bạn gái rồi dù sao cũng khác, một mình trở nên khó khăn hơn.
Đêm đầu tiên xa nhau đã bắt đầu nhớ nhung, mấy đêm trước đều có LingLing ngủ bên cạnh nàng.
LingLing thì khỏi phải nói, đối với cô ấy, cái ôm của Orm còn ổn định và giúp ngủ ngon hơn bất kỳ loại thuốc nào.
Họ mỗi ngày đều gọi video một lúc, nhưng không thể gọi quá lâu, nước ngoài có lệch múi giờ, lịch trình công việc của LingLing lại dày đặc.
HongKong lại mưa hai ngày.
Tối thứ sáu, Orm bị Prigkhing gọi ra ngoài tụ tập.
Orm thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại, LingLing chắc đang bận, vẫn chưa trả lời tin nhắn của nàng.
Prigkhing thấy hồn phách Orm như bị ai đó cuỗm đi mất, khoa trương "tặc tặc" mấy tiếng, cười nàng: "Nhớ bạn gái rồi à?"
Orm dùng ống hút khuấy khuấy đồ uống trong cốc, gật đầu thừa nhận.
Prigkhing chống cằm, cuối cùng cũng có cơ hội trêu chọc Orm, "Ê, chẳng phải cậu không muốn yêu đương sao? Giờ yêu đương hăng say vậy? Mình thấy cậu chính là chỉ muốn yêu đương với LingLing thôi."
Là sự thật, Orm không phản bác.
"Còn nói gì mà không ăn lại cỏ cũ, mình suýt nữa thì tin rồi đấy, nhìn cậu bây giờ ăn còn ngon lành hơn ai hết." Prigkhing ngoài miệng thì chê bai, trong lòng vẫn mừng cho bạn thân, Orm sớm đối mặt với suy nghĩ thật của mình cũng tốt, nếu không ngày ngày mạnh miệng, chẳng khác nào tự hành hạ mình.
Orm mặc kệ cho cô ấy nói xong, rồi từ tốn phản công: "Cậu còn nói cậu với Ying là bạn bè đơn thuần nữa mà? Chẳng phải cậu với Ying cũng "thuần khiết" đến mức lên cả giường rồi sao?"
Prigkhing nghẹn lời, không muốn đấu khẩu nữa, cô ấy khẽ thở dài.
Trong bữa ăn, Orm nghe Prigkhing thở dài mấy lần, "Sao thế? Cãi nhau với Ying à?"
Prigkhing: "Nhà cô ấy giục đi xem mắt, bố mẹ cô ấy đều là cán bộ cấp cao, come out chắc chắn rất khó..."
Orm: "Vậy thì cứ giấu trước đã."
Prigkhing ấp úng mãi, cuối cùng cũng nói ra nỗi lo lắng, "Cậu biết Ying luôn rất nghe lời gia đình mà, lỡ mà làm ầm lên thì..."
Orm cười an ủi cô ấy, "Cậu đừng nghĩ nhiều, Ying chắc chắn sẽ có trách nhiệm với cậu mà, cậu không thấy nhỏ đó nghe lời cậu hơn à?"
Hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, Prigkhing hiểu rõ tính cách của Ying, cũng yên tâm hơn phần nào, lúc này cô ấy nghĩ đến Orm và LingLing, mẹ Orm mà biết hai người từ chị em thành người yêu, chẳng phải càng sốc hơn sao?
"Mà Orm à, mẹ cậu mà biết cậu với..." Nói được một nửa, Prigkhing kịp thời dừng lại, Orm mới ở bên LingLing, không thích hợp để nói những chuyện thực tế như vậy.
Orm biết Prigkhing muốn nói gì, vấn đề này nàng không phải chưa từng nghĩ tới, bảy năm trước nàng đã từng nghĩ, dù sao thì bảy năm trước LingLing nói với nàng, chỉ có thể coi nàng là em gái.
Lúc đó nàng không chắc chắn, nhưng bây giờ nàng và LingLing đều đủ độc lập trưởng thành, có khả năng đối mặt với nhiều chuyện hơn.
Cuối tuần, Orm về nhà một chuyến.
Khi về đến nhà, Mae Koy vẫn chưa về, Dì Pin đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Orm đi vào bếp.
Dì Pin quay đầu lại cười tươi rói hỏi: "Đói bụng hả?"
"Dạ không phải." Orm rảnh rỗi cũng không có gì làm, "Dì ơi, dì dạy cháu làm món ăn có các vị thuốc bắc đi, dạy món nào đơn giản trước nhé."
Dì Pin ngạc nhiên ngẩn người, "Cháu học cái này làm gì?"
"Cháu chỉ là muốn học thôi." Orm thấy LingLing rất thích uống canh Dì Pin nấu, cũng không thể lần nào cũng gọi Dì Pin qua nấu cơm được.
"Được, dì dạy cháu món nào dễ làm."
Mae Koy bận rộn xã giao mệt mỏi, trời tối mới về đến nhà, bà nhìn thấy giày của Orm ở huyền quan, biết con bé hay mè nheo đã về.
"Về rồi à?"
Nghe thấy tiếng Mae Koy, Orm trong bếp đáp lại, "Vâng."
Mae Koy đi vào bếp nhìn một cái, phát hiện Orm xắn tay áo đang hầm canh, còn ra dáng lắm, không khỏi cảm thán: "Ối chà, hôm nay ngày gì thế? Tiểu thư nhà ta tự xuống bếp a?"
Dì Pin cười giải thích với Mae Koy: "Orm muốn học nấu ăn."
Mae Koy cũng bất ngờ bật cười, hỏi Orm, "Sao thế?"
Orm nói: "Có thêm kỹ năng thì không bao giờ thừa."
Mae Koy: "Làm người mẫu chán rồi, con muốn chuyển sang làm đầu bếp?"
Orm phục trí tưởng tượng của mẹ, nàng tiếp tục bận rộn, khóe miệng mỉm cười.
Quái lạ quá đi, Mae Koy đánh giá con gái mình hồi lâu, bà khoanh tay, nghiêng đầu gọi một tiếng: "Orm."
Orm lại ngẩng đầu lên, vui vẻ hỏi: "Sao thế ạ?"
Mae Koy hỏi thẳng nàng: "Có phải con đang yêu không?"
Orm hơi khựng lại, biểu hiện rõ ràng đến vậy sao?
Mấy ngày nay nàng bị hỏi mấy lần rồi, có phải đang yêu không.
Mae Koy vốn dĩ chỉ đoán già đoán non, thấy phản ứng của Orm như vậy, liền chắc chắn đến tám mươi phần trăm, "Cuối cùng cũng yêu đương rồi hả?"
Dùng từ "cuối cùng" để hình dung cũng không sai, Mae Koy nghĩ mà buồn cười, từ năm Orm mười bảy tuổi bà ấy đã lo Orm yêu sớm, kết quả gần hai mươi bảy tuổi vẫn chưa thấy Orm yêu ai, uổng công những năm tháng đó bà lo lắng con gái yêu đương sớm.
Quá đột ngột, Orm còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào, nên phủ nhận trước, "Không có."
"Yêu thì yêu thôi, có gì mà phải phủ nhận chứ? Hôm nào dẫn về cho mẹ xem mặt." Mae Koy còn khá mong chờ đấy, bao nhiêu năm như vậy, rốt cuộc là người như thế nào mới lọt vào mắt xanh của cô con gái quý báu.
"Thật sự không có mà." Orm tiếp tục mạnh miệng, chuyện xu hướng tính dục nàng chưa từng nói với Mae Koy, mẹ tuy rằng khá dễ giao tiếp, nhưng nàng không biết mức độ chấp nhận của mẹ đến đâu, đặc biệt là, khi đối phương là LingLing...
Mae Koy biết khi Orm mạnh miệng thì không hỏi được gì, liền không gặng hỏi nữa, chỉ cười cười.
Buổi tối Orm lái xe về, nhận được một bưu phẩm, bên trong hộp quà có một cuốn sách tranh và hai vé triển lãm tranh.
Trang đầu cuốn sách tranh có chữ ký, Orm nhận được thì tâm trạng rất tốt, Nephrite năm nay vừa hay đến HongKong mở triển lãm tranh, còn gửi vé cho nàng nữa.
Nephrite là họa sĩ minh họa mà nàng rất thích, nổi tiếng từ khi còn trẻ, rất có tiếng tăm trên quốc tế. Vài năm trước hai người tình cờ nói chuyện vài câu trên mạng, sau này chỉ cần ra tác phẩm mới, Nephrite đều gửi tặng nàng một phần.
Orm lúc đó còn rất ngạc nhiên, bởi vì Nephrite nổi tiếng là cô độc và lạnh lùng, một người như vậy lại chủ động tìm đến mình, còn nói là fan của mình nữa.
Nephrite là người gốc Hoa, thường xuyên ở nước ngoài, Orm chỉ gặp cô ấy một lần, nhưng hai người có liên lạc trên mạng, qua lại vài lần thì trở nên thân thiết.
Khi nhận được tin nhắn của Orm, bên chỗ LingLing là buổi chiều, cô đang nghỉ ngơi trong phòng khách sạn, tối có một bữa tiệc, vừa hay còn thời gian, cô gọi video cho Orm.
Vừa kết nối video, cô thấy Orm ngồi trên chiếc ghế đơn ở ban công, trong lòng ôm Bánh Mì Bẩn Nhỏ, phía sau là màn đêm rực rỡ.
Orm vừa hay nói với LingLing về chuyện đi xem triển lãm tranh, chia sẻ rất hào hứng về chủ đề mà mình thích, "Chị có biết Nephrite không?"
LingLing khẽ dừng lại, "Ừm."
"Đợi chị về, chúng ta cùng nhau đi xem triển lãm tranh của cô ấy nhé." Orm đắc ý nói, "Cô ấy đặc biệt để vé cho em đấy, cô ấy còn là fan của em nữa, em có giỏi không?"
LingLing nhìn dáng vẻ hớn hở của Orm, cũng cười rất lâu, "Giỏi, rất giỏi."
Không có chuyện gì đặc biệt, nhưng cũng có thể nói chuyện lan man rất lâu, chỉ là muốn nhìn đối phương nhiều hơn.
Orm vốn dĩ muốn nói mẹ đoán ra nàng đang yêu, muốn hỏi LingLing có sợ Mae Koy biết quan hệ của họ không...
Nhưng do dự một lát, nàng vẫn không nhắc đến chuyện này, nàng lại hỏi LingLing: "Khi nào chị đi?"
"Lát nữa." LingLing lấy hai chiếc váy ra, vừa hay nhờ Orm chọn giúp, "Mặc cái nào thì hợp?"
Orm: "Mặc thử cho em xem đi."
LingLing nghe lời, thử cả hai chiếc.
Nhìn qua màn hình, Orm thấy ngứa ngáy trong lòng, LingLing mặc màu sáng hay màu tối đều đẹp, cuối cùng nàng chọn chiếc màu tối.
Ở trong nước đã muộn rồi, LingLing nói với nàng: "Em còn chưa ngủ à?"
"Em ngủ không được." Orm nhìn chằm chằm người trong màn hình, "Nhớ chị rồi, muốn ôm chị."
Nói chuyện sến súa như vậy, Orm cũng cảm thấy mình làm nũng quá đáng, nhưng đối diện với LingLing thì rất tự nhiên mà như vậy, sến thì sến, nàng biết dù mình thế nào, LingLing cũng sẽ dịu dàng bao dung nàng, như thuở ban đầu.
Nghe Orm nói vậy, LingLing cũng muốn nhanh chóng về, cô im lặng một chút, "Đợi chị về, chúng ta dọn về ở chung."
Orm bất giác nở nụ cười, nàng nhướn mày với LingLing, "Sao, chị muốn ngày nào cũng quyến rũ em à?"
Lại không đứng đắn gì cả, LingLing bị chọc cười, cô thong thả hỏi Orm: "Em không muốn sao?"
Orm nghiêng đầu, cố tình không để cô ấy toại nguyện, nói: "Em cũng bình thường thôi."
LingLing: "Thật sao?"
Orm cười vui vẻ, cuộc trò chuyện này thật trẻ con, mà điều khiến nàng cảm động là, LingLing sẽ trẻ con cùng nàng.
Còn muốn nói nhiều hơn nữa thì LingLing nghe thấy tiếng chuông cửa, cô nhìn về phía cửa.
Orm đáy mắt lộ vẻ thất vọng, biết người bận rộn không có thời gian rồi, nàng khôi phục lại giọng điệu nghiêm túc nói với LingLing: "Chị bận việc đi."
LingLing: "Ngủ sớm đi đừng thức khuya, em ngủ ngon nhé"
Orm bất đắc dĩ gật đầu, sau khi tắt video, chẳng mấy chốc, nàng thấy khung chat được ghim hiện lên một tin nhắn mới.
[00k] Vô cùng muốn em
Orm nhìn chằm chằm tin nhắn này cười ngây ngốc, trong lòng lại xao xuyến, càng không ngủ được.
_______________________
Ơi trời ơi cái này là ăn hoài thành nghiện nè, biết sao mà lúc trước cổ nhịn chưa?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co