1. Lịch sử Động Bàn Tơ
Tuổi mười sáu trăng tròn, là tuổi hẹn hò, tuổi mộng tuổi mơ, tuổi lơ ngơ vì lỡ cảm nắng ai đó. Ai cũng từng nghĩ như thế và mong chờ một cuộc sống ngập tràn bong bóng màu hồng khi bước chân vào cấp 3. Một con nhỏ bình thường như tôi cũng thế, cũng từng nghĩ và từng mơ mộng có biết bao anh đẹp trai đang chờ đón mình ở ngưỡng cửa trung học.
Cơ mà... đời nào có như là mơ!
"Hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn", à không trong lúc này nên bảo là "Mơ mộng càng nhiều, hiện thực càng nát".
Đào đâu ra trai, đào đâu ra mối tình cấp 3 đẹp như mơ, và kiếm đâu ra những mộng tưởng khi sống chung với một lũ tóc dài?
Lớp tôi sỉ số là 42, tức là một đứa con gái như tôi phải sống cùng 41 cá thể mang giới tính giống mình trong suốt ba năm học. Khi nghe được tin này từ nhỏ bạn, tôi suýt đánh rơi cái điện thoại đang cầm trên tay. Sau khi bắt nó xem đi xem lại ba lần cái danh sách lớp, tôi chính thức rơi vào trạng thái chết lâm sàng.
Tôi suy sụp, tôi ngã quỵ. Nhưng trong cái đầu chứa đầy ảo tưởng hường phấn của tôi vẫn còn chút ánh sáng le lói, chẳng hạn như nhỏ lỡ nhìn sai, hoặc là nhà trường điền nhầm thông tin giới tính. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn tự an ủi và cho mình hy vọng mỏng manh rằng lớp sẽ có giống đực. Nhưng đến ngày lên nhận lớp chính thức, tôi chỉ muốn quay ngược thời gian trở về hôm đăng ký phân ban, tôi sẽ không dại dột gì mà chọn khối âm thịnh dương suy như tổ hợp ba môn Toán - Văn - Anh này.
Tôi còn nhớ ánh mắt cả lớp nhìn tôi lúc ấy hoàn toàn là sự tuyệt vọng không thể giấu, giống như dáng vẻ bàng hoàng của tôi khi thấy một rừng tóc dài vậy. Chắc cũng vì thế mà ngay từ cái nhìn đầu tiên, đánh giá đầu tiên của tôi về lớp là "xấu", xấu đồng đều và xấu đồng loạt. Thêm nữa, chắc hẳn khi đó mắt tôi bị chắn bởi hai cục ghèn, lại thêm hiệu ứng ánh sáng le lói xuyên qua tấm rèm cửa nên tôi mới thấy chúng nó xấu. Còn hiện tại, sau khi đã sáng mắt ra, nhan sắc con gái lớp tôi vô địch toàn trường.
Rồi ngày học đầu tiên cũng đến, chán ngắt trôi qua.
Rồi ngày học thứ hai, trôi đi trong chán chường.
Rồi ngày thứ ba, tiếp tục sự chán nản.
Rồi đến ngày thứ n, vẫn một dàn đồng ca chán đi đều.
Lớp mới, bạn bè mới, ai cũng ngại ngùng chả dám làm quen. Nói năng lịch sự "bạn" với "mình", đi nhẹ nói khẽ cười duyên. Cái lớp này, trong suy nghĩ của tôi thời điểm đó, đúng là hội thục nữ. Tuần học đầu tiên, sổ tử sạch bóng.
Động Bàn Tơ là cái tên tôi tự đặt cho cái lớp mà mình đang theo học - lớp D2. Lớp có 42 nhân khẩu đều mang giới tính nữ, đừng bảo "âm thịnh dương suy", lấy đâu ra dương mà suy.
Lại phải kể đến buổi sinh hoạt đầu năm của thầy Hiệu Trưởng, thầy sắp đủ tuổi để về hưu rồi, nhưng thầy vẫn khoẻ khoắn, năng động, và rất có khiếu hài hước. Ấn tượng đầu tiên là thầy giống hình mẫu lý tưởng của tụi học sinh khi nhắc đến người quyền lực nhất trường học, tức bụng bia, gương mặt tròn đầy phúc hậu và đầu loe hoe vài sợi tóc.
Thầy mỉm cười phát biểu chào mừng năm học mới, không quên nhắc đến điều đặc biệt trong niên khoá này có hai lớp toàn bộ đều là nữ sinh, chuyện chưa từng xảy ra từ khi thành lập trường. Tụi tôi cũng cảm thấy chút vui vẻ vì hóa ra mình còn có lớp đồng loại. Sau đó, thầy còn bật mí một bất ngờ lớn hơn là toàn bộ khối D lớp 10 năm nay chỉ có vỏn vẹn bảy thằng con trai, nên thầy đã rất băn khoăn về việc phân bổ đều ra hay gom tất cả vào một tụ. Cuối cùng, trước khi khiến đám tóc lưa thưa của mình rụng sạch, thầy quyết định lùa cả đàn đực rựa ấy vào chung một chuồng vì sẽ sợ sẽ bị đám tóc dài chúng tôi nhai sạch cả xương. Thầy lại không nghĩ sống trong một tập thể toàn hương hoa thơm ngát như thế, tụi nó không sướng rơn mới lạ.
Thế đấy, vì quyết định của thầy mà mỗi lần có người vào lớp, câu đầu tiên sẽ là:
"Không trai hả?"
Dạ vâng, lớp em không t(r)ym.
Nếu là giáo viên nam, tiết học hôm đó thầy sẽ được vinh dự là người đẹp trai nhất lớp.
Với một con nhỏ từ lâu đã sống trong tập thể đầy nam đủ nữ, cái không gian lớp học toàn áo dài thế này không quen chút nào. Tiếng ồm ồm của tụi con trai trong thời kỳ vỡ giọng, những đám quần xanh tụ tập nói cười nơi góc lớp, mỗi lần tụi nó trêu chọc lũ con gái bật cười khúc khích... chẳng còn nữa. Thay vào đó là giọng í ới gọi nhau của đám tóc dài, mấy cái gương cái kẹp điệu đà nằm giữa đống sách vở, và cả những tiết học trôi đi trong tiếng thở dài kìm nén thỉnh thoảng vang lên. Mùa thu năm ấy, bốn mươi hai cá thể độc lập cứ thế vô tình tập trung thành một đàn. Khung cảnh yên bình thời điểm ấy là khúc nhạc dạo đầu chậm rãi và dịu êm.
Đến trường, học, rồi về nhà, cái vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại đều đặn. Không khí lớp học lúc nào cũng êm đềm, yên tĩnh đến phát rầu, nhiều hôm tôi còn chả buồn hé môi cười. Theo sự quan sát trong mấy ngày liền thì đứa nào cũng như đứa nấy, hoàn toàn không có cá thể nào vượt trội để phá vỡ tình cảnh hiện tại.
Tôi bắt đầu quen được vài nhỏ trong phạm vi chỗ ngồi, cũng chỉ là xã giao gọi là biết bạn biết bè chung lớp, dù có không cam lòng thì tôi vẫn phải xuôi theo dòng nước êm đềm thơm ngát hương hoa này thôi. Ngồi học nghiêm túc, chép bài đầy đủ, vở sạch chữ đẹp, tất nhiên là không hề nói chuyện riêng trong lớp, ăn vụng hay ngủ gật lại càng không. Thế đấy, cứ nghĩ đến cảnh tượng mình làm những trò đó như một đứa cá biệt trong đám học sinh ngoan ngoãn là thấy lạc loài rồi.
"Lấy giấy ra kiểm tra 15 phút."
Bài kiểm tra đầu tiên lớp tôi được nhận trong sự bàng hoàng, hoang mang và sợ hãi. Nhất là đối với một đứa chỉ ăn chơi phè phỡn trong mấy tháng hè sau khi thi chuyển cấp và đang bị ngộ độc văn hóa nặng nề với lượng kiến thức chương trình mới như tôi đây.
Nhìn quanh nhìn quất với ánh mắt tuyệt vọng, tôi giống như gà lạc đàn vịt, không ai thân thích, không quen biết, càng không ai có thể dựa dẫm. Tôi thấy bóng tối bao phủ lấy mình và mấy đứa áo dài xung quanh đều biến thành hồn ma lãng đãng.
Xé giấy, chép đề, tôi đã xác định làm bài bằng năng lực tưởng tượng rồi. Đúng lúc đó, có một nhỏ tóc dài ngồi bàn đầu đột ngột đứng dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả lớp. Tôi chả biết nhỏ nói gì với giáo viên cả, mắt tôi chỉ thấy được dòng chữ viết rõ to dán sau lưng nó: "Vào nhóm lớp, có bài giải!"
Sau đó là một loạt tiếng động lạ, đứa nào đứa nấy nhìn nhau thầm cười và mắt tụi nó bắt đầu thay đổi. Bắt đầu với tình trạng giấy trắng tinh và sau đó là một đám trâu đang hì hục kéo cày. Tiếng bút sồn soạt trên giấy, làm Toán mà chữ tuôn tuồn tuột chả khác nào làm Văn. Tôi đặt bút xuống trong niềm hạnh phúc khôn tả, và hướng cái nhìn đầy yêu thương về phía bạn nữ đầu bàn.
Bạn nữ vẫn đang chép bài nhiệt tình, trong khi kẻ ngồi sau bạn ấy xoay bút và cười.
Kẻ ấy nhìn chúng tôi như ông vua nhìn xuống thần dân của mình, rất hài lòng và kiêu ngạo khi ban bố một lượng lớn lương thực cho lũ dân đen sắp chết đói là bọn tôi đây.
Tôi chép miệng cười. Cái gì cũng cũng cần một điểm bắt đầu, đúng thời điểm, chỉ cần một chất xúc tác nhỏ cũng có thể thổi bùng lên một ngọn lửa lớn.
Một con cáo đã thức giấc, và điều đầu tiên nó làm là đánh thức đồng bọn.
.
Một cái tát trời giáng vào lưng khiến tôi có cảm giác như ruột gan phèo phổi của mình sắp phọt hết ra ngoài, đau rát không thể tả.
"Phổi bà sắp trào ra họng rồi đây, mày muốn giết người chắc?"
"Tao tưởng mày đang gặp ác mộng nên đánh thức mày thôi."
Một con nhỏ mang áo dài trắng buộc hai tà bên hông và ngồi gác chân lên ghế không khác gì mấy bà bán cá ngoài chợ. Tay nó đang loay hoay viết nguệch ngoạc trên giấy và tay còn lại thì móc gỉ mũi. Vừa dứt lời, nó đã đem đống gỉ đó vo tròn lại rồi bắn về phía tôi, mắt nháy như bị tật.
Mất vệ sinh không thể tả!
"Ôi vãi, lúc vào lớp đúng là mù mới có suy nghĩ mày thật lạnh lùng cool ngầu."
Ngay lập tức, nó vuốt mớ tóc dài sang một bên, kéo lại cái cổ áo dài vốn đang bị bung hai nút, miệng cười đểu, tỏ ra thật lịch lãm mà nắm tay tôi đưa lên miệng hôn.
"Ta như thế này đã đủ chinh phục nàng chưa?"
"Cút."
Hình tượng lúc vào lớp và sau khi học chung một năm thật cách xa một trời một vực. Con nhỏ nhếch miệng cười đểu vừa xuất hiện trong mơ của tôi và con nhỏ bây giờ đang ngồi móc gỉ mũi hoàn toàn không phải là cùng một người.
Trong lớp tôi, nó giữ chức vụ cao quý nhất, trên tất cả chỉ dưới giáo viên chủ nhiệm. Nó không phải lớp trưởng, cũng chả phải lớp phó, nó là Phó Chủ Nhiệm. Chức vụ vô danh hữu thực, được cả lớp tôi công nhận (ngoại trừ giáo viên chủ nhiệm). Nó không nằm trong ban cán sự lớp, không chịu sự thao túng của cô giáo, nhưng lời nó nói ra không ai dám không nghe. Nó là đại ca của lớp, đại biểu cho lớp, và là kẻ cầm đầu tụi tôi xông pha mọi chiến trường.
Cái lớp này đã bị nó quậy tanh bành hơn một năm qua. Đôi lúc tôi đã có suy nghĩ nên tống giam nó vào sở thú trả về với đồng loại, để nó ở đây chỉ tổ làm khổ nhân loại. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhờ sự điên khùng không ngán ai của nó mà mới có được lớp như ngày hôm nay. Nó chính là ngòi nổ đầu tiên để kéo cả lớp lại, khiến chúng tôi hòa nhập vào chung một tập thể như bây giờ. Cũng nhờ có nó mà tôi đã dẹp đi cái suy nghĩ phải chuyển lớp vào hè năm lớp 11.
Chúng tôi đều hòa nhập nhưng không hòa tan.
Chuông reo vào lớp, cả đám lật đật đi qua phòng Sử - Địa để học môn của người phụ nữ quyền lực nhất lớp, cô giáo chủ nhiệm. Vốn dĩ phải qua trong thời gian chuyển tiết nhưng đứa nào đứa nấy cũng kì kèo không buồn nhấc chân mãi cho đến lúc có chuông, vậy nên khi các lớp khác đã trở về chỗ ngồi, trên hành lang lại đột ngột xuất hiện một đoàn quân áo dài trắng đang rầm rộ diễu hành.
Cô Thanh vào lớp, câu đầu tiên luôn luôn là: "Hôm nay tới ai thuyết trình?"
Và nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi là câu giờ.
Phó Chủ Nhiệm đứng lên nói rõ to: "Cô ơi, tuần này lớp mình đứng thứ nhất á. Cô thấy tụi em có ngoan không ạ?"
Đấy, tôi chỉ muốn nói là sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn rõ bộ mặt thật của cái đứa mang danh Phó Chủ Nhiệm này đâu, lúc thì nó như con tâm thần trốn viện, lúc lại trở nên ngoan như con mèo nhỏ.
Sau lời nói của nó là một loạt tiếng vỗ tay hưởng ứng. Cả đám câu hơn cả chục phút rồi mới bắt đầu vào bài học, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến giờ Sử luôn là cái giờ ra muộn nhất. Phó Chủ Nhiệm lại bắt đầu công cuộc làm phiền cô chủ nhiệm với mấy câu chuyện không đâu. Cả lớp chỉ có hai đứa đang thuyết trình là học thật, còn lại hầu như đều đang làm việc riêng, không tụm năm tụm bảy tám chuyện thì cũng lén lút nghịch điện thoại dưới gầm bàn. Cũng vì thế mà cuốn vở Sử của tôi trừ trang đầu tiên ra thì trống trơn từ đầu năm đến giờ.
Cô chủ nhiệm hiền, quản một lớp chỉ toàn nữ sinh, lại thêm cái miệng dẻo quẹo của Phó Chủ Nhiệm liên tục rót vào tai toàn lời đường mật, trong mắt cô thì cái đám lăng quăng bên dưới chẳng khác gì con gái của cô cả. Mỗi tuần chúng tôi gặp cô hai lần, một tiết Lịch Sử và một tiết chủ nhiệm vào sinh hoạt cuối tuần, thế là có bao nhiêu yêu thương nhung nhớ dành cho các gái cưng cô đều tuôn thành lời trong hai ngày đó. Ban đầu chỉ là về chuyện học hành và kỷ luật, sau đó lại mở rộng ra nhiều phạm vi khác, rồi có thể sẽ sang tận quốc gia khác nhưng toàn những thứ không hề liên quan đến Lịch Sử. Và mười lần như một, Phó Chủ Nhiệm luôn là đứa hưởng ứng kịch liệt nhất dù có là chuyện cô kể về ông bác của bà cô bên nội của họ hàng ở bên trái nhà cô đi chăng nữa. Dám chắc nếu cô có khả năng như Âu Cơ đẻ được bốn mươi hai người con, thì Phó Chủ Nhiệm là con gái cả.
Giờ ra chơi buổi chiều, nắng gắt và mọi thứ đều như ở trong một cái lò nung cỡ lớn. Tôi bị tụi Phó Chủ Nhiệm đưa đẩy xuống căn-tin để giải nhiệt. Tôi tìm một nơi mát mẻ nhất rồi ngồi giữ chỗ để tụi nó đi mua nước. Mấy cái quạt treo tường nghẹo hết bên này đến bên khác chạy hết công suất nhưng chẳng có gì khá khẩm hơn.
"Cách Cách, nhìn đằng sau mày đi!"
Phó Chủ Nhiệm nháy mắt với tôi, đầu cứ hất lên ám chỉ cái gì đó sau lưng tôi. Tôi quay lại nhìn theo nhưng quét mắt một vòng vẫn chỉ thấy áo trắng và áo trắng. Mấy nhỏ con gái đúng lúc đi mua nước về, thấy tôi nhìn nên chúng nó cũng tò mò nhìn theo.
"Nãy giờ mày nhìn cái gì thế Hà?"
"Tao cũng không biết."
"Con điên."
Tôi bị nhỏ bạn đánh cái bốp lên đầu, may là nó chưa cầm chai nước phang thẳng đầu tôi.
Khoan, dừng lại!
Có ai đang thắc mắc rằng tại sao gọi Cách tôi vẫn đáp hay gọi Hà tôi vẫn thưa chưa?
Theo tên khai sinh cha mẹ đặt cho thì tôi tên Nhật Hà, nhưng những con người đáng quý xung quanh tôi thì thích gọi tôi bằng một cái tên đáng yêu khác là Cách, (Hoàn Châu) Cách Cách.
Nguồn gốc của cái tên này thì phải quay lại thời xa xưa, cái thời ba mẹ vẫn còn là vợ chồng son mặn nồng ấy, cái thời mà đi đâu cũng nghe Hoàn Châu Công Chúa, Tiểu Yến Tử, Càn Long... Và ngay lúc đó, với cái tình yêu thương bao la to lớn với bộ phim huyền thoại, ba mẹ không chút suy nghĩ mà gọi ngay đứa con gái còn chưa lọt lòng là Cách. Phải tạ ơn trời phật, nhờ cái giây phút tỉnh táo hiếm hoi khi đi làm giấy khai sinh cho con gái mà tôi còn được đặt tên bình thường như chúng bạn bè, nếu không khả năng cao cuốn truyện này sẽ có tên là "Nhật Hà Cách Cách".
Thế là mười bảy năm sau, may mắn thay Nhật Hà (tên khai sinh), Cách (biệt danh), đang hút rồn rột ly chanh đá trong khi chờ Phó Chủ Nhiệm giải thích chuyện gì vừa diễn ra. Nó vòng tay lại, hất hất cằm như bị tật: "Mấy đứa, hướng hai giờ, nhìn!"
Cả đám lại nhìn theo hướng nó chỉ, Gia Hân xinh gái lớp tôi đang ngồi một mình. Cho đến khi có một bạn nam xinh trai nào đó vừa ngồi xuống cạnh nó, đưa nó ly nước, nó nhoẻn miệng cười tươi đón lấy. Thì nó hết ngồi một mình.
"Cha chả, có bồ mà dám giấu mẹ với các chị, tội này nên xử bắn."
"Ôi thôi, nhìn cười với trai kìa, xinh yêu thế không biết!"
Một lớp chỉ toàn màu trắng áo dài thì thiếu nhất là gì?
Chính là màu xanh quần tây của bọn con trai.
Tôi lo uống nước của mình chả màng quan tâm đến cái lũ dở hơi kia. Trong lớp tôi, "trai" luôn được xem là đề tài nóng hổi và nhạy cảm nhất. Tôi nhìn vẻ mặt phấn khích của Phó Chủ Nhiệm và dàn harem của nó khi nghĩ ra trò mới, lại trông sang hai đương sự không biết chuyện gì sắp xảy đến chỉ biết chậc lưỡi cảm thán trong lòng.
So với lũ yêu nhền nhện thì tôi chỉ đóng vai trò là một hạt cát, một hạt cát nhỏ bé giữa chốn sa mạc xô bồ này. Dường như tôi cũng không phải là nhân vật chính, tôi thực chất chỉ là một người kể chuyện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co