Truyen3h.Co

Ngày Cáo Dối Lừa

2. Cách và Bóp là đôi bạn thân

YuuNg_DBH

Một ngày nọ.

Tôi vừa ăn no, đang nằm ườn bụng khoe rốn trong phòng thì có người gõ cửa sổ. Thay vì gõ, nói đúng hơn là như đang phá nát cửa người ta. Tôi bực mình trợn mắt, vò nát bộ lông của con mèo đen bên cạnh rồi chán nản mở cửa sổ. Cửa vừa mở, một cái cây dài có gắn bàn tay bằng xốp ở đầu suýt nữa thì táng thẳng vào mặt tôi.

Tôi nhìn thằng khốn nhà đối diện mà hét: "Thằng chó này, mày tính ám sát bà à?"

Bên đó không hề quan tâm đến sự giận dữ của tôi, nửa thân trần truồng sau lớp cửa kính nói vọng sang: "Cách, mày xem có lấy nhầm cái sịp xanh của tao không?"

"Bố thằng điên, tao lấy sịp mày về cho con Bạch mang à?"

"Mày xem lại xem, hồi chiều mẹ Cách lúc lấy đồ phơi vào nhiều khi lấy nhầm."

Thằng kia cứ khăng khăng đòi tìm sịp xanh, tôi bực mình lê cái bụng no căng đến tủ quần áo. Lục lọi trong đống đồ mới rút từ dây phơi lúc chiều thì lòi đâu ra một cái CK màu xanh, tôi dùng hai ngón tay từ từ gắp nó lên. Phía đối diện có vẻ vội đến nơi, vài giây lại í ới gọi một câu, vài phút lại vội vàng kêu một tiếng, tôi bị phiền đến phát điên. Móc vội cái quần vào đầu bàn tay, tôi không nói một tiếng liền đóng sầm cửa lại. Tôi trở lại bên giường, liếc mắt thấy tên nào đó vui vẻ nhận lại sịp rồi thản nhiên như không... cúi xuống mang vào.

Ngay lúc này chỉ ước gì mình không có mắt!

Nếu không phải còn có bức tường che nửa thân dưới, tôi chắc chắn sẽ chém nát nó vì tội phá hoại đôi mắt trong sáng này.

Tên đối diện vui vẻ cười nhe răng với tôi, còn không quên hét vọng sang đây một câu: "Chút về tao mua trà sữa cho!"

Thế này thì chắc lại đi chơi với gái rồi.

Tôi không ừ hử gì ngã uỵch xuống giường, con Bạch vốn đang nằm khoe thân bên cạnh bất ngờ nảy lên. Nó giật mình một cái rồi lại tiếp tục bắt chước chủ nó nằm khoe bụng, mèo nhà ai mà lười thế không biết.

Tôi bắt chéo chân, bắt đầu suy nghĩ lại cái quá trình dẫn dắt tôi đến với thằng chó nhà bên.

Tên của nó là Bóp.

Cái tên này bắt nguồn từ hồi nhỏ xíu, nó không biết từ đâu học được người ta cái ước mơ làm "boss", làm ông chủ, ở trong cái thế giới hão huyền mà nó đứng trên ngàn người. Nhưng với một đứa trẻ đến kêu ba gọi mẹ như nó cũng không xong thì sự cố chỉ là tất nhiên, thay gì chữ "boss" oai hùng và quyền lực thì nó lại gọi là "bóp".

"Con ước mơ được làm gì?"

"Con sẽ là 'bóp'.

Nhờ cái giọng nói đanh thép, đầy khí thế của một đứa con nít ấy mà cái biệt danh đó theo nó không rời.

Nói theo kiểu ngôn tình sến súa, nó là thanh mai trúc mã ngàn năm của tôi. Nói theo kiểu truyện teen ảo tưởng thì nó với tôi là chó với mèo suốt ngày đánh cắn mà lại quấn nhau không rời. Nói gần gũi thân thuộc ở Việt Nam thì nó là bạn nối khố của tôi. Còn với tôi thì nó là chị em tốt.

Nó với tôi là hai đứa trẻ mà chưa sinh ra đã biết mặt nhau nhờ sự thân thiết của phụ huynh hai nhà, quen thân nhau từ thời cởi truồng tắm mưa hay mài mông mài đít trên ghế nhà trường gì đấy. Nhờ cái thế lực đen tối của phụ huynh hai nhà mà một đứa bé hiền lành và đáng yêu như tôi ngay từ lúc lọt lòng đã bị nhúm chàm bởi quý tử nhà kia. Nụ hôn đầu đời hoàn toàn theo nghĩa đen của tôi bị một thằng nhóc một tuổi chiếm đoạt. Đấy đấy, nó rõ ràng là một tên khốn nạn từ khi còn trong trứng rồi!

Nhưng đó chưa phải hết, gia đình hai bên vì cái lời hứa từ chục năm trước mà xây nhà gần nhau. Điều đó như cái dây xích to tướng buộc chặt tôi với thằng Bóp lại, dù muốn dù không thì nó vẫn hiện diện trong cuộc sống của tôi. Tôi có thêm ba mẹ nuôi, ba mẹ tôi có thêm hai thằng con trai. Đôi khi tôi cũng phải tự hỏi rằng có khi nào hai anh em nhà đó mới đích thị là con ruột của ba mẹ tôi không, vì khi hai đứa chúng nó xuất hiện, tôi lập tức bị gắn mác con ghẻ.

Trong quá trình trưởng thành của tôi đều có hình bóng của nó. Tuổi thơ của tôi gắn liền với nó, thời trẻ trâu của tôi cũng có nó, và ngay cả bây giờ, nó cũng đang xâm lược khoảng thời gian thiếu nữ tuơi đẹp của tôi. Nó chính là cục nợ theo tôi từ lúc sinh ra đến giờ.

Lại nói, trên thế gian này ngoài hai vị phụ huynh trong nhà thì nó là đứa duy nhất hiểu tôi, hiểu từ bộ lòng trong ra tận bên ngoài. Tôi với nó từ lúc nào đã vượt ngưỡng bạn bè bình thường rồi, với tôi nó là chị em tốt thì với nó tôi là anh em tốt. Vậy nên đừng hỏi tại sao nó lại chẳng ngần ngại phơi bày cái thân thể trần tục của nó cho tôi xem, chắc đến cả cái bớt sau mông tôi nó cũng từng thấy chứ chẳng đùa.

Mặc dù trong mắt tôi, nó không được xem là một thằng con trai bình thường, nhưng nếu xét riêng về giới tính sinh học thì Bóp chính là luồng dương khí hiếm hoi chen giữa đống âm khí vây quanh tôi hiện tại.

Tôi ôm con Bạch vào chăn, đặt nó lên bụng rồi đi ngủ. Bạch là con mèo đực màu đen, tên của nó do chính thằng Bóp đặt, vốn đầy đủ là Bạch Tuyết nhưng gọi tắt là Bạch. Nó cuộn người tìm tư thế thoải mái nhất rồi lim dim mắt ngủ.

Đang chìm trong mộng đẹp thì tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, tôi nhăn mặt trùm chăn kín đầu tiếp tục ngủ. Đến lần thứ ba, không chịu nổi nữa tôi liền bật dậy, nói như nghiến: "Mày chờ đó, tao kêu ba mẹ Bóp xuống mở cửa!"

"Thôi mà, tao xin mày đó! Cách thân yêu, tao có mua đồ về cho mày nè, năn nỉ xuống mở cửa giúp tao đi mà."

Tôi bực mình ném phăng cái điện thoại lên giường, con Bạch bị giật mình nhổm đầu nhìn. Tôi xỏ đôi dép xuống giường, con mèo đen ngún nguẩy cái đuôi đi theo.

Giữ nhà tôi và nhà thằng Bóp có một khu đất làm không gian sinh hoạt chung cho cả hai gia đình, vậy nên có thể đi vào nhà nó từ cổng nhà tôi. Lúc trước, tôi với nó còn làm một lối đi riêng, hay rủ nhau trốn nhà đi chơi đêm đến tận khuya mới về, sau đó bị phụ huynh phát hiện, không những ăn no đòn mà cái cổng đi đặc biệt đó cũng bị phá.

Một bóng đen đứng trước cửa nhà tôi, huơ huơ cái điện thoại đang phát sáng. Tôi chán nản mở cửa cho nó rồi quay mông đi vào trong.

Trời khuya, phụ huynh hai nhà đều đã an giấc, chỉ có hai tên nào đó lọ mọ như ăn trộm ngoài vườn.

"Bật đèn lên đi Bóp!"

"Mày điên hả, lỡ ba mẹ thấy thì sao?"

"Chứ tối thui thế này ăn quái nào được."

Hai đứa chụm đầu trên cái bàn nhỏ trong vườn, thậm thò thậm thụt như ăn trộm. Mỗi lần nó đi chơi khuya về, có đồ ăn mới được qua cửa, tôi gọi cái này là phí thông đường. Tôi chẳng rỗi hơi mà tối nào cũng ngủ chập chờn để chờ nó gọi dậy. Nghĩ lại tôi thấy mình sắp lấy chồng được rồi, khác gì mụ vợ già đêm đêm nằm chèo queo trên giường chờ lão chồng đi đàn đúm về đâu chứ.

"Lần này mày lại đi với em nào?"

"Có em nào đâu, tao đi với mấy thằng kia, gặp mặt bạn gái tụi nó."

Tôi vừa nhai vừa nói: "Đúng rồi, phải giới thiệu chứ không mày lại gạ người ta."

Bóp nhướng mày nhìn tôi: "Trong mắt mày tao tệ thế sao?"

"Không, mày khốn nạn hơn thế nhiều."

Nó giật phăng ly trà sữa tôi mới vừa đưa lên miệng. Tôi không nể nang gì phun luôn ngụm trà sữa mới vừa hút lên người nó. Cái áo trắng tinh mới vừa nãy rõ bảnh tỏn giờ đã ngà ngà nâu. Tôi cười hí ha hí hửng trong khi thằng Bóp nhảy tưng tưng như khỉ mắc phong.

"Sao mày dơ thế?" Bóp la cũng không dám la to, dùng khăn giấy để lau áo nhưng càng lau lại càng nhếch nhác hơn.

Tôi chồm lấy đồ ăn: "Trông vậy đẹp hơn mà."

Nó bước nhanh về phía tôi rồi lấy cái áo bẩn đó lau mặt cho tôi. Càng lớn tôi càng ghét một điều là sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn, tôi có phản kháng thế nào cũng không thoát được. Thằng Bóp cười khà khà thả ra, tôi cảm giác được trên mặt dính nhớt khó chịu không thôi.

Nếu không phải bây giờ là buổi tối và phụ huynh hai nhà đã ngủ, tôi chắc chắn sẽ không để cho nó vào nhà một cách lành lặn như thế đâu.

Sáng hôm sau, trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Thân là bạn thân của Bóp, từ sáng sớm tôi đã sang nhà bên cạnh để gọi bạn dậy đi học. Ba mẹ Bóp đang chuẩn bị bữa sáng, tôi đứng ở cửa dõng dạc chào ba mẹ hai tiếng, sau đó lăng xăng chạy vào bếp giúp đỡ. 

Mẹ Bóp cười dịu dàng hỏi: "Con ăn sáng chưa?"

"Dạ chưa ạ!" Tôi đáp ran.

Tôi phụ mẹ Bóp mang chén bát ra ngoài bàn, ba Bóp đón lấy rồi kéo tôi ngồi xuống ghế, mỉm cười xoa đầu tôi mắng yêu: "Muốn ăn chực thì nói đại đi cô nương, lúc nào cô ngoan đột xuất là có chuyện liền hà."

Tôi cười hì hì, chả ngại gì nữa mà ngồi luôn xuống ghế nhìn từng món ăn được bày biện trên bàn. Mẹ Bóp xong việc cũng ngồi xuống bên cạnh, bà đưa tôi cốc sữa chua uống. 

"Mẹ Cách làm đồ không ngon hay sao mà cứ chạy sang đây thế hả?"

"Oi dòi oi, ngán lắm mẹ ạ! Ăn đồ mẹ nấu vẫn ngon hơn."

Thấy mũi mẹ Bóp phồng lên rõ tự hào, tôi che miệng cười trộm, mấy người lớn này cũng thật là trẻ con.

Người đầu tiên đi xuống từ trên lầu là nhóc Gấu, em trai thằng Bóp. Gấu mặc quần yếm đen, áo sơ mi đồng phục của trường Tiểu học, sau lưng đeo chiếc cặp màu xanh dương, dáng vẻ gọn gàng, nghiêm chỉnh khác hẳn thằng anh. Gấu từ trên nhìn xuống phía dưới nhà, gương mặt tròn vo hơi nhăn lại như không hài lòng lắm khi bàn ăn đột ngột xuất hiện thêm người thứ năm.

Gia đình họ Vũ có bốn người, lúc ông trời ban phát phước lành hẳn là được ưu tiên đứng hàng đầu nên bao nhiêu tinh hoa đều hội tụ hết vào nhà này. Ba Bóp lập nghiệp từ sớm, việc kinh doanh gặp thời nên phất lên như diều gặp gió, bây giờ cả hai ông bà đều là doanh nhân thành đạt có địa vị trong xã hội. Không những thế, mẹ Bóp xinh đẹp quý phái, ba Bóp uy phong tuấn tú, và hai đứa con trai nhà này hưởng hết gen trội của bậc phụ huynh. Thằng nhỏ đáng yêu, thằng lớn đáng đánh. 

Mãi đến khi thằng Bóp đi xuống, mặc dù đầu tóc nó còn đang rối tung, quần xanh áo trắng thì xộc xệch chưa đóng thùng, nhưng chỉ cần nhìn cái nhan sắc đó, kết hợp cùng ba người còn lại đang ngồi trên bàn, tôi cứ có cảm giác như mình đang bị phân biệt giai cấp rõ ràng. Giờ mà đứng lên, mặc thêm cái tạp dề, thì tôi có khác gì giúp việc cho nhà giàu không. 

Tôi thừa nhận, tôi ghen tị, tôi muốn làm con gái nhà này. Có lẽ vì thế, nên một con nhóc như tôi từ lúc sinh ra đời không hề đòi cha đòi mẹ mà một lòng sà vào vòng tay của mẹ Bóp, khiến người ta phải nhận tôi làm con gái nuôi. Cái đó gọi là biết tận dụng thời thế để tạo lập mối quan hệ, từ nhỏ tôi vốn là đứa thức thời rồi.

Trông thấy cái dáng vẻ chán chường của thằng Bóp, mẹ Bóp cau mày hỏi:

"Mày làm gì cả đêm mà giờ còn gật gù thế hả con?"

"Con học bài ạ."

Tôi nhếch miệng cười, học bài nhóm ở quán karaoke hay trà sữa không biết?

"Ơ hồi tối mày bảo đi gặp bạn ở quán..." Tôi ngây ngô nói một nửa rồi che miệng lại, như lỡ lời thốt ra.

Ngay lập tức, ba Bóp cầm tờ báo cuộn lại đập thẳng lên đầu thằng Bóp, mẹ Bóp thì lườm nó cháy xém cả mặt. Tôi bụm miệng cười, nó ngồi đối diện giơ chân đạp thẳng vào chân tôi. Tôi dùng chân còn lại đạp nó, chân bên kia đau thấu trời xanh.

"Tháng này trừ một nửa tiền tiêu vặt, tháng sau thì đi đứt nha con." 

Mẹ Bóp ra quyết định không chút lưu tình, nó vừa nghe xong liền trợn mắt nhìn tôi như muốn chém tôi ra thành trăm mảnh. Tôi cúi đầu ăn giả vờ không thấy gì hết, nhưng khoé môi đang giương lên cao làm cách nào cũng không giấu được sự hả hê trong lòng. 

Thằng Gấu nhìn khung cảnh trước mắt như một bộ phim được phát đi phát lại nhiều lần, vừa khinh thường vừa phán xét.

Nhóc à, em cũng mới cấp một thôi, có cần nhìn đời bằng ánh mắt như ông già thế không?

.

Sau khi ăn sáng xong, thằng Bóp lại đèo tôi đến trường, chúng tôi giây trước có thể chí choé như chó với mèo nhưng giây sau vẫn có thể quàng vai bá cổ cười hề hề như chẳng có gì xảy ra. Lợi ích của việc làm bạn thân lâu năm là chúng tôi đều mất não như nhau, trừ khi nó dám giành miếng thịt ngon nhất mà tôi cố ý để lại ăn sau cùng, còn lại mọi thứ đều có thể xí xoá trong vòng một nốt nhạc. 

Tôi với thằng Bóp dung dăng dung dẻ đi trên sân trường, rước lấy ánh mắt của vô số người. Mấy em lớp 10 mới vào trường cứ thấy nó là mắt sáng như đèn pha, mà lại kiểu đèn pha có tật, thẹn thẹn thùng thùng lúc sáng lúc tắt. Với loại động vật có nhan sắc cần được bảo tồn như nó, việc được mọi người chú ý và yêu thích là chuyện hết sức bình thường. Và nó cũng tự ý thức được điều đó, nên mặt thằng này đôi khi phải song song với bầu trời. 

Lịch học chính kỳ hai năm nay của chúng tôi vào buổi chiều, nhưng thứ năm là ngoại lệ. Vì khối 10 không có lịch học thứ năm, nên sáng hôm đó tất cả các lớp khối 11 và 12 đều có tiết học thêm giờ. Trong khi các lớp A chỉ học có hai hoặc ba tiết thì lớp D chúng tôi lại phải học đến bốn tiết, tính ra thì nó cũng chả khác gì những ngày học bình thường cả.

Sau khi học xong hai tiết Toán, tôi đứng từ trên nhìn xuống từng đàn áo trắng lũ lượt kéo nhau ra về.

Ôi cái cảm giác này...

Đang ngẩn ngơ thương tiếc số phận, tôi bất ngờ bị một lực phang vào vào đầu.

Tôi quay phắt người lại: "Bố thằng điên, mày ngứa người à?"

Bóp nhe răng cười, tỏ vẻ vô tội: "Mày chưa về sao?" Dừng một chút, nó lại nói tiếp, "À quên, mày còn phải ở lại học thêm hai tiết nữa. Ở lại học giỏi nhé, anh về ngủ đây."

"Xéo ngay!"

Nó còn hí hí thêm hai tiếng rồi chạy biến.

Một lúc sau, khi cả trường vắng đi trông thấy, chỉ còn hai ba lớp ở lại học, có một đội quân áo dài hành quân trên hành lang. Mục tiêu là nhà vệ sinh nam, địa điểm đóng đô là cầu thang trước nhà vệ sinh nam. Đôi khi tôi cũng phải công nhận, tụi này biến thái đến thế là cùng.

Tôi ngồi ôm cái lan can cầu thang, cùng mấy chục con mắt hướng nhìn nơi giải quyết nỗi buồn trước mặt.

Chờ đợi, tiếp tục chờ đợi, lại chờ đợi...

Cuối cùng thì thằng đó đi nặng hay đi nhẹ mà đến giờ vẫn chưa mò cái đầu ra.

Đến khi dân tình bắt đầu hoang mang, và vô số ánh mắt nhìn tụi tôi như lũ biến thái. Rốt cuộc, từ cái nhà vệ sinh đó, xuất hiện hai bóng người chầm chậm bước ra. Lũ chúng tôi cũng kiên nhẫn giương mắt nhìn theo.

Hai thanh niên e dè nhìn cả đám áo dài đang ngồi "xem hàng".

Tôi nhìn thằng ra đầu tiên, hỏi: "Thằng nào?"

"Cái thằng đi sau ấy!"

Cả lớp tôi ngước mắt nhìn thanh niên ấy, rồi bắt đầu hú lên như chó bị dại. Đó là rể lớp tôi, là thành phần quý hiếm cần được nâng niu. Tôi nhìn rể mờ mờ ảo ảo, muốn đến gần để nhìn cận mặt mà rể hoảng sợ co giò bỏ chạy mất tiêu.

"Trông cũng sáng sủa đấy, cơ mà không biết tối có sủa không?"

"A12 hả?"

"Ờ, chắc cũng giỏi ấy! Cách, mày thấy thế nào?"

"Tao không đem kính."

Một thoáng lặng im, tụi nó bỏ tôi đi thẳng và tiếp tục bàn về trai.

Tôi chỉ bị cận thôi mà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co