Chương 1:Nhặt
Chapter 3: Ám khí
Khôi Vũ nằm yên trên giường. Ánh đèn ngủ mờ hắt lên trần, tạo thành những mảng bóng tối dài đổ lên tường. Căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng lạnh—không phải cái lạnh của nhiệt độ, mà là cái lạnh của nơi từng có người ở... rồi bị bỏ trống.
Không khí mang một mùi rất nhạt. Không phải mùi nước hoa, cũng không phải mùi thuốc. Là mùi của thời gian bị giữ lại, của những thứ từng tồn tại nhưng không còn ai nhắc đến.
Khôi Vũ khẽ cựa mình. Toàn thân đau nhức, nhưng có một cảm giác khác khiến em khó chịu hơn—như thể trong căn phòng này vẫn còn sót lại thứ gì đó. Không nhìn thấy. Không chạm được. Nhưng luôn ở rất gần.
Ngoài hành lang, giúp việc đứng cách xa cửa phòng. Có người lỡ ngước nhìn lên tầng ba, rồi lập tức cúi đầu xuống, như sợ ánh mắt mình chạm vào điều không nên chạm.
"Phòng đó—"
Một tiếng thì thầm rất nhỏ vừa bật ra đã bị kéo lại.
"Im đi."
Không cần giải thích thêm.
Trong căn biệt thự này, tầng ba là nơi không ai bàn tán.
Có những thứ anh không xóa đi.
Không phải vì nhớ.
Mà vì không cần.
Căn phòng đó không còn mang danh nghĩa gì cả.
Chỉ là một không gian trống—dành cho người được phép ở lại.
Bên trong, Khôi Vũ khẽ co người. Tim đập chậm nhưng nặng nề. Em không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm nhận rất rõ—nơi này nguy hiểm theo một cách lặng lẽ.
Không giam giữ.
Không ép buộc.
Nhưng từng hơi thở đều như nằm trong tầm kiểm soát của một kẻ không cần xuất hiện.
Căn biệt thự chìm dần vào tĩnh lặng.
Khôi Vũ bật tỉnh giữa đêm.
Không có tiếng kêu.
Chỉ là một nhịp thở gấp đột ngột vỡ ra trong lồng ngực, như thể không khí vừa bị rút cạn. Em phải mất vài giây mới hít vào được một hơi đầy đủ, cổ họng khô rát.
Em đưa tay lên cổ theo phản xạ.
Da lạnh.
Nhưng cảm giác áp lực vẫn còn—mơ hồ, khó gọi tên, như dư âm của một giấc mộng chưa tan hẳn.
Trong mơ, Khôi Vũ không nhìn thấy ai. Chỉ cảm nhận được một thứ gì đó ở rất gần. Không chạm rõ ràng, nhưng khiến em không thể cử động, không thể thở sâu—giống như bị bao phủ bởi một khoảng không nặng nề.
Em nuốt khan.
Cổ họng đau âm ỉ. Khôi Vũ chậm rãi sờ lại cổ mình, đầu ngón tay run nhẹ. Những vết thương cũ vẫn ở đó—quen thuộc, không có gì thay đổi.
Nhưng rồi em khựng lại.
Da cổ có vài vệt nhạt mờ, lạnh hơn những chỗ khác.
Không rõ hình dạng.
Không giống vết trầy xước.
Cũng không giống va chạm.
Chỉ là... cảm giác như có thứ gì đó từng ở đó, rất gần.
Khôi Vũ ngồi bật dậy.
Chăn trượt xuống, không khí lạnh bao lấy cơ thể. Em nhìn quanh căn phòng—cửa vẫn đóng, rèm cửa rũ yên, ban công im lìm.
Không có ai.
Nhưng cảm giác bị bao phủ... vẫn chưa biến mất.
Khôi Vũ ôm lấy cổ, cúi đầu. Một ý nghĩ chậm rãi, nặng nề len vào tâm trí:
Nếu chỉ là mơ...
thì vì sao cảm giác này vẫn còn?
Gió bên ngoài rít khẽ qua khe cửa kín. Rèm cửa lay động rất nhẹ, khiến bóng tối trong phòng dịch chuyển.
Khôi Vũ cứng người.
Không có tiếng động.
Không có bóng người.
Nhưng em biết—
căn phòng này không hoàn toàn trống rỗng.
Ở tầng ba.
Trong căn phòng từng bị khóa kín.
Có thứ gì đó đã ở rất gần em.
Và nó...
biết em đang ở đây.
Choang.
Không lớn.
Không chát chúa.
Nhưng trong đêm tĩnh lặng của căn biệt thự, âm thanh ấy sắc và lạnh, cắt ngang không gian yên ắng như một vết rạn vô hình.
Khôi Vũ giật thót.
Cơ thể phản ứng trước cả ý thức—vai co lại, hơi thở nghẹn trong cổ họng. Âm thanh đó không đến từ bên ngoài, cũng không phải từ ban công. Nó ở trong nhà. Rất gần.
Em ngồi bất động trên giường, tay vẫn che cổ, tim đập dồn dập đến mức tai ù đi. Một giây. Hai giây.
Không có tiếng bước chân.
Không có tiếng gọi.
Không có ánh đèn bật sáng.
Chỉ có sự im lặng kéo dài sau tiếng vỡ—thứ im lặng khiến người ta không thể tự trấn an rằng đó chỉ là một tai nạn.
Khôi Vũ chậm rãi nghiêng đầu về phía cửa phòng.
Cánh cửa vẫn đóng kín. Tay nắm không xoay. Dưới khe cửa không có bóng người lướt qua. Nhưng rồi... một mùi rất nhạt len vào. Mùi rượu. Không nồng. Không mới. Giống như ly rượu đã để lâu, vừa bị đổ ra trên nền đá lạnh.
Một tiếng động rất khẽ vang lên sau đó—một mảnh vỡ nhỏ lăn nhẹ.
Rất nhẹ.
Như có thứ gì đó vừa dịch chuyển.
Khôi Vũ nắm chặt ga giường. Các ngón tay trắng bệch. Em không dám gọi, cũng không dám xuống giường. Trong đầu hiện lên hình ảnh mơ hồ—một chiếc ly nằm nghiêng, những mảnh trong suốt vỡ ra dưới ánh đèn mờ.
Nhưng không ai dọn dẹp.
Căn nhà vẫn im lìm, như thể âm thanh kia chỉ dành riêng cho người đang thức.
Gió ngoài ban công rít nhẹ. Rèm cửa lay động rất khẽ—lần này không rõ là do gió, hay do thứ gì đó vừa lướt qua. Bóng tối trong phòng nghiêng đi một chút, rồi đứng yên.
Khôi Vũ nuốt khan. Cổ họng đau rát khi cử động. Em có cảm giác rất rõ ràng rằng:
thứ gây ra tiếng động kia không cần phải vào phòng em.
Chỉ cần để lại dấu hiệu.
Để nhắc rằng nó vẫn ở trong căn nhà này.
Ở đâu đó tầng dưới, một âm thanh rất nhỏ vang lên—mảnh thủy tinh chạm vào nhau. Nhẹ đến mức gần như không tồn tại.
Khôi Vũ nhắm mắt lại, lưng dựa sát vào đầu giường, cố giữ cho nhịp thở không vỡ ra giống như chiếc ly kia.
Đêm vẫn chưa qua.
Và căn nhà này... không còn hoàn toàn ngủ yên.
Ánh sáng buổi sáng len qua rèm cửa, nhợt nhạt và lạnh lẽo.
Trong phòng khách, một chiếc ly rượu nằm vỡ trong tủ kính. Các mảnh thủy tinh được xếp chồng lên nhau một cách gọn gàng—kì lạ đến mức không ai nhớ mình đã làm việc đó. Dấu rượu khô lại trên mặt kính, loang thành những vệt sẫm không đều.
Người giúp việc phát hiện ra khi đang lau sàn. Cô dừng lại, tay cầm cây lau khựng giữa không trung.
Ngay trước cửa ban công, trên nền đá lạnh, có vài dấu in mờ—như dấu chân trần vừa chạm qua rồi biến mất. Không rõ ràng. Không đủ để khẳng định. Nhưng hình dạng khiến người ta không dám nhìn lâu.
Điều khiến cô thấy lạnh sống lưng là mùi còn sót lại—một mùi cồn rất nhạt, hăng nhẹ, không giống rượu thường dùng trong nhà.
Cửa ban công vẫn khóa.
Khóa từ bên trong.
Không có dấu hiệu bị tác động.
Người giúp việc lùi lại một bước, vô tình chạm vào một mảnh kính nhỏ còn sót lại.
Rắc.
Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn nhà yên tĩnh, nó vang lên rõ đến mức khiến tim người ta thắt lại.
Cô ngẩng đầu.
Tủ kính phản chiếu lại căn phòng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô có cảm giác như bóng mình trong đó không hoàn toàn trùng khớp—như thể có thêm một đường nét khác vừa thoáng qua... rồi biến mất.
Cô chớp mắt.
Chỉ còn lại chính mình.
Ngoài ban công, gió bỗng mạnh hơn. Rèm cửa phập phồng nhẹ, rồi lại rũ xuống, im lìm.
Như chưa từng có gì xảy ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co