Truyen3h.Co

Nhật Hạ ( Đang sửa)

19.

YnLHi16

Trang mơ màng tỉnh dậy với cái đầu nặng trĩu. Nó mắt nhắm mắt mở với tay tìm điện thoại trên chiếc tủ đầu giường, nhưng kì lạ là với mãi chẳng thấy chiếc tủ nào cả. Trang mở mắt rồi giật mình bật đậy. Đây là đâu? 

 Bỗng có thứ gì cử động ở bên cạnh, Trang mơ mơ hồ hồ nhìn sang, là Đạt đang nằm ngủ ngon lành. Thấy tiếng động Đạt xoay người với điện thoại xem giờ rồi nhăn mặt.

 - Mới ba giờ, ngủ đi.

 Nói rồi Đạt kéo tay Trang ngả xuống giường, nó vô tư ôm con bé vào lòng.

 Trang ngơ ngác, Trang hoang mang, Trang rối bời...

 - Chuyện gì thế này??

 - ... Ngủ đi mai nói.

 Ôi vãi? Ngủ thế đ** nào được nữa. Trang đơ một lúc rồi vùng dậy, nó kéo thằng Đạt dậy theo.

 - Mày còn ngủ được à? Sao tao ở đây? Đây là đâu? Sao mày nẳm cạnh tao?

 Đạt còn ngái ngủ, mắt nó không mở nổi, cất giọng lè nhè chậm rãi:

 - Nhà anh...em ngất...giường của anh...

 Trang lờ mờ nhớ ra chuyện tối qua, nhưng chỉ đến đoạn nó nhìn thấy hội Long với Vũ là không còn nhớ gì nữa.

- ... Sao mày không đưa tao về nhà?

 - Rồi giải thích thế nào với bố mẹ em, anh nhờ Nhật Hạ bảo em ngủ nhà nó rồi..

 Trang thở phào, ừ cũng đúng, nó mà về nhà trong bộ dạng đấy chắc kiếp này khỏi ra đường mất. Ơ từ từ...

 -....

 - Anh dùng máy em nhắn tin..

 - À..Nhưng mà... ai em mày??? Ai cho mày nằm cạnh tao??

 Đạt bật cười, nó ôm lấy con nhỏ nãy giờ cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn..

 - Mệt thật đấy, ngủ đi mai nói được không? Em bé.

 Trang thở dài, kiểu này là trúng bẫy rồi.. Nó nhớ lại dáng hình của Minh Đạt ngày hôm qua, là người yêu nó, nhưng cũng thật lạ lẫm... Trang không nỡ đẩy Đạt ra, cứ ngồi ngẩn ngơ như thế một lúc lâu.

 - Tao không ngủ được nữa.

 - Đói không? Anh nấu gì đó cho em nhé?

 - Không.

 Đạt tựa cằm mình vào vai Trang thủ thỉ..

 - Vẫn giận anh à? Em còn chẳng cho anh giải thích gì hết, còn tránh mặt anh nữa.. anh cũng biết tổn thương đấy.

 Đạt trở về với cái nhân cách trẻ con thường ngày làm Trang thoáng bối rối. Nó không biết rốt cuộc người trước mặt mình thực sự là người như thế nào. Tổn thương á?? Đáng ra nó phải là người nói câu đó chứ, bày đặt tránh mặt Đạt chứ nó cũng nhớ cha này muốn khóc. Nhưng Trang vẫn thấy khó chịu thế nào ấy, lòng nó vẫn cứ nặng trĩu.. Có lẽ vì những bối rối trong lòng nó vẫn còn..

 - Sao lại hút thuốc..

Ánh mắt Minh Đạt thoáng chút bối rối.

 - À.. thỉnh thoảng anh mới hút thôi.

 - ...Trẻ trâu.

 - Ơ... em không thích thì anh không hút nữa.

 - .....

 - Thề đấy!

 - ....

 - Nhưng em đừng đánh trống lảng, mình giải quyết khúc mắc đã.

 Lần này đến Trang bối rối, nó không biết nên nói thế nào, nó không muốn thừa nhận mình ghen tuông hay cảm thấy bản thân nhỏ bé trong mắt người kia. Hay nói cách khác, cái tôi cao  không cho phép nó tỏ ra mình yếu thế trước người mà nó chưa thực sự tin tưởng.

 - Tao buồn ngủ rồi..

 Đạt im lặng một lát, có vẻ nó giận rồi nhưng giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

 - Em sao thế, có chuyện gì thì cứ nói ra, em định thế này mãi à, khó chịu bỏ m* ra.

 -... Đạt! Mày có đang thật lòng không?

 - ....

 Đạt nhìn Trang, không nói gì cả, đáy mắt nó xám xịt.

 Trang thấy thái độ khó hiểu của Minh Đạt liền thất vọng, có thật lòng hay không cũng phải suy nghĩ ư? Có lẽ sự im lặng đã là câu trả lời rồi nhỉ?..

 Trang chợt thấy mọi suy nghĩ của bản thân những  ngày qua không sai, nó không hỏi Đạt nữa, trực tiếp đẩy tay cậu ra rồi nằm xuống.

 - Tao mệt lắm, tao muốn ngủ...

 -.... Được, anh ra ngoài cho em ngủ.

 Nói rồi Đạt trực tiếp đi ra ngoài.

.......

Nói là muốn ngủ vậy thôi chứ Trang Kưm chẳng tài nào chợt mắt nổi, nước mắt nó cứ thế trào ra cùng biết bao suy nghĩ rối bời .

-----------------------------

 5 giờ sáng, Trang không thể nào chịu nổi nữa, nó quyết định ra về trước khi Đạt thức dậy. Tạm thời nó không muốn gặp Đạt cũng không muốn để Đạt thấy bộ dạng thảm thương của nó.

 Bước xuống phòng khách, Trang giật mình đến muốn hét lên. Trong ánh đèn ngủ lập lờ, Minh Đạt vẫn ngồi đó, trên bàn là chiếc gàn tàn với vài điếu thuốc đã cháy hết. Khuôn mặt u ám khi nhìn thấy Trang với đôi mắt sưng húp lại càng nhăn lại.

 - Thế mà bảo chỉ thỉnh thoảng mới hút...

 - ... Sao em bảo muốn ngủ, lại đây ngồi.

 Đạt đưa tay lên ghế sô pha. Bằng cách thần kì nào đó, Trang ngoan ngoãn tới ngồi cạnh nó như thể chưa hề có suy nghĩ phải tránh mặt Đạt...

 - Em khóc cái gì?

 - .....

 Đạt thở dài:

 - Nếu em không vui thì cứ nói thẳng với anh, sao phải dè chừng nhau như thế?

 - ....

 - Bạn Hà Trang ơi, anh với chị Gia Hân không có gì cả. Anh thích em, em là người yêu của anh cơ mà? Để mọi người có tin đồn không hay lỗi do anh, nhưng em không muốn mình công khai nên anh không biết làm thế nào cả. Anh khai thật, chị ấy có tình cảm với anh nhưng anh từ chối thẳng rồi, anh yêu Trang Kưm cơ.

 Nước mắt Trang không nhịn được nữa, cứ thế tuôn ra như mưa, nó tỏ rõ sự giận dỗi tủi thân.

 - Nhưng người ta cứ nói...

 Đạt cười cười xoa đầu Kưm.

 - Người ta nói thì kệ người ta.. hay mình công khai nhé?

 - ....

 - Em nhớ này, anh đang rất nghiêm túc với em, đừng hoài nghi về tình cảm của anh. Anh không đi tìm người hoàn hảo hay xinh đẹp, anh thích em thế thôi. Em cũng đừng quan tâm người khác nói gì nghĩ gì, hiểu chứ? Anh thề mình không hề coi chuyện mình yêu nhau là trò đùa. Anh hứa.

 -.....

-----------------------------

Nay lên chức cho anh Đạt=)))) Vì tôy thấy dạo này tôy viết tình quá, xưng tao mày nó bị kì ấy:3

 À tất cả những tình tiết trong truyện là hư cấu, yêu cầu các em nhỏ không học theo dưới mọi hình thức... Truyện là truyện thôi nhé các em hút chích đánh nhau này kia chị cấmmmmmm đọccccc truyệnnnn củaaaa chịiiiiiii.

 À cấm qua đêm nhà trai nữa=)))))) Không phải ai cũng tử tế như n9 trong ngôn tềnh đâu nhaaaaaaaaa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co