Truyen3h.Co

nhật ký 11A6

Chương 1

lamtinhnhi

Lâm Hạ An khẳng định một điều:
Tình yêu tồn tại ở khắp mọi nơi.

Chỉ là người bình thường không đủ tinh tế để nhận ra.

Còn cô?
Cô có thể nhìn ra "tia lửa tình cảm" trong vòng 3 giây.

Ví dụ như lúc này.

8 giờ 12 phút sáng.

Học bá Trần Minh Khang đang đứng trước cửa lớp, đưa tập bài cho lớp phó học tập Ngọc Linh.

Tay họ chạm nhau.

0.6 giây.

Hạ An nheo mắt.

Có rung động.

Cô rút sổ tay ra, ghi chép cực kỳ chuyên nghiệp:

8:12 – Chạm tay – xác suất phát triển: 72%.

Ngay khi đang cúi xuống ghi thêm dòng "ánh mắt né tránh = ngại ngùng", cô bước hụt một bậc thềm.

"Ááá—"

Cả người cô lao về phía trước.

Cuốn sổ bay thẳng lên trời như chim bồ câu hòa bình.

Và rơi...

...ngay trước mặt bạn cùng bàn của cô.

Phạm Duy Khánh.

Người duy nhất trong lớp có khả năng nhìn cô bằng ánh mắt "tui không hiểu nổi cậu".

Khánh nhặt cuốn sổ lên.

Lật trang đầu.

Im lặng.

Rất im lặng.

Hạ An bò dậy, mặt đỏ tới tận mang tai.

"Trả đây! Bí mật quốc gia đó!"

Khánh nhìn cô, giọng bình thản:

"Xác suất phát triển 72% là tính theo công thức nào?"

"Công thức... công thức cảm nhận!" – cô giật lại cuốn sổ.

Khánh gật đầu:
"Ừ. Cảm nhận của cậu chắc cũng tính ra được xác suất trượt chân bao nhiêu phần trăm."

Hạ An trừng mắt.

Cái người này lúc nào cũng vậy. Không bao giờ hiểu được sự lãng mạn của cô.

Ra chơi.

Hạ An phát hiện hotboy lớp – Hoàng Tuấn – đang đưa khăn giấy cho hoa khôi văn nghệ Mai Chi.

Cô hít sâu.

Đây rồi. Thanh xuân vườn trường.

Cô lén lút lùi lại để quan sát rõ hơn.

Rồi đạp trúng thùng rác.

"RẦM."

Cả hành lang quay lại nhìn.

Hoàng Tuấn ngượng ngùng nói:

"Chi, cậu dính... tương ớt trên cằm."

Mai Chi:
"...Tớ ăn bánh mì thôi."

Hạ An đứng hình.

Xác suất phát triển: tụt xuống 12%.

Cuối buổi.

Cô bí mật đổi chỗ hai người "có tiềm năng" bằng cách... tráo bảng tên.

Kết quả?

Giáo viên chủ nhiệm phát hiện.
Cả lớp bị nhắc nhở.
Riêng cô phải đứng lên giải thích.

"Em chỉ muốn... tăng cường tinh thần đoàn kết lớp ạ."

Khánh từ phía sau nói nhỏ:

"Đoàn kết kiểu kết hôn luôn hả?"

Cả lớp cười ầm.

Hạ An muốn độn thổ.

Tối hôm đó.

Trong nhóm chat lớp xuất hiện một tin nhắn nặc danh:

"Tui thấy bạn Hạ An với bạn Duy Khánh có tương tác khá nhiều nha."

Cả lớp bắt đầu spam.

"Ơ đúng đó."
"Hay là ship ngược lại đi."
"Cặp này chắc 95%."

Hạ An hoảng hốt gõ bàn phím:

"Khoan! Tui là người ship chứ không phải người bị ship!!!"

Một tin nhắn khác hiện lên.

Từ Duy Khánh.

"Theo công thức cảm nhận của ai đó thì xác suất chắc cũng... cao."

Hạ An chết lặng.

Tim đập hơi nhanh.

Cô tự trấn an mình:

Không. Không có chuyện đó. Mình là thuyền trưởng. Thuyền trưởng không yêu.

Nhưng không ai nói cho cô biết rằng—

Người ngồi cạnh cô mỗi ngày,
người luôn kéo cổ áo cô mỗi khi cô sắp vấp,
người nhìn cô lâu hơn 0.6 giây—

đã bắt đầu tính xác suất của riêng mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co