Chuyện trà và cà phê
Tiết Văn cuối cùng của buổi chiều thứ Sáu, không khí lớp học yên ắng hơn thường lệ. Cô giáo đang giảng về những vần thơ tình trong "Truyện Kiều", giọng đều đều vang lên giữa tiếng quạt trần kêu vo vo và ánh nắng vàng cam len qua rèm cửa sổ. Trang – lớp trưởng xinh xắn, tóc buộc cao gọn gàng, áo sơ mi trắng luôn phẳng phiu – ngồi bàn đầu tiên, ngay dưới bục giảng. Bên cạnh cô là Nam, cậu bạn ngồi cùng bàn từ đầu năm, luôn được xếp cạnh lớp trưởng để "giám sát" vì tính hơi nghịch ngợm. Nhưng ai cũng biết, Nam chẳng phải loại chỉ ngồi yên nghe giảng.Từ những phút đầu tiết, Nam đã bắt đầu chủ động. Anh ngồi sát Trang hơn bình thường, vai chạm vai, đùi chạm đùi dưới gầm bàn rộng. Trang cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, tay ghi chép lia lịa vào vở, nhưng tim cô đập thình thịch mỗi khi cảm nhận hơi ấm từ người Nam tỏa ra. Nam khẽ nghiêng người, thì thầm nhỏ đến mức chỉ hai đứa nghe thấy, giọng trầm ấm đầy ý đồ:"Em mặc cái quần lót cotton trắng mỏng hôm nay đúng không? Anh đoán được đấy."Trang đỏ bừng mặt, liếc nhanh sang anh, mắt trừng nhẹ như cảnh cáo nhưng khóe môi khẽ cong. Nam chỉ cười gian, tay phải giả vờ gõ bút lên bàn, thực ra ngón tay cái lướt nhẹ qua mu bàn tay Trang, rồi trượt xuống dưới gầm bàn, chạm vào phần da đùi trần mịn màng ngay dưới viền váy đồng phục. Cô khẽ giật mình, định khép chân lại, nhưng Nam dùng đầu gối khẽ tách ra, thì thầm tiếp:"Đừng khép... anh muốn kiểm tra xem lớp trưởng của anh có ngoan không."Suốt tiết học còn lại, Nam hành động chậm rãi, kín đáo nhưng đầy tàn nhẫn. Anh gửi tin nhắn qua điện thoại (để dưới gầm bàn, màn hình tắt dần để không ai thấy):"Chạm thử đi. Kể anh nghe em ướt đến đâu rồi."Trang run run, tay trái vẫn ghi chép, tay phải luồn xuống dưới váy, chạm nhẹ vào lớp vải cotton. Ướt thật... nước đã thấm qua, cô cắn chặt môi dưới, gật nhẹ đầu. Nam cười khẽ sau lưng, tay anh lại hành động. Ngón giữa luồn qua mép váy, chạm vào lớp quần lót ẩm ướt, miết nhẹ lên hột le qua vải chỉ một cái xoay tròn nhỏ thôi. Trang giật mình, cắn môi mạnh hơn để không rên thành tiếng, giả vờ ho khan che đi tiếng thở dốc.Nam không dừng lại. Anh rút tay ra, đưa lên mũi hít nhẹ mùi hương ngọt ngào của Trang dính trên ngón tay, rồi liếm một cái thật chậm, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. Trang đỏ bừng cả cổ, mắt long lanh nước, vừa xấu hổ vừa kích thích đến run người. Cô viết vội lên góc vở, chữ nhỏ xíu: "Anh dừng lại đi... em chịu không nổi..."Nam chỉ cười, viết lại bên dưới: "Chưa đâu. Đợi chuông tan học. Anh sẽ làm em sướng hơn nữa."Tiếng chuông vang lên dứt khoát. Lớp ùa ra nhanh chóng, tiếng ghế kéo, tiếng cười nói dần xa hẳn. Trang định đứng dậy thu dọn sách vở như mọi khi, nhưng Nam nắm cổ tay cô kéo lại, giọng trầm thấp đầy uy quyền:"Ngồi yên đó. Lớp trưởng phải ở lại kiểm tra lớp chứ."Anh đứng dậy, đi ra cửa, khóa cái "cạch" nhẹ nhàng, kéo rèm cửa sổ xuống hết một bên để ánh nắng chiều chỉ còn len qua khe hở mờ mờ, tạo nên những vệt sáng vàng ấm áp trên sàn gỗ cũ kỹ. Rồi anh quay lại, bước chậm rãi về bàn đầu, mắt không rời khỏi Trang. Cô ngồi yên trên ghế, hai tay đặt trên đùi, váy hơi xô lên lộ ra phần da trắng mịn, má đỏ ửng vì những gì xảy ra suốt tiết học.Nam đứng trước mặt cô, cúi xuống sát, tay nâng cằm Trang lên. "Từ nãy anh đã cứng vì em rồi. Em biết không? Nhìn em cố kìm nén mà anh chỉ muốn đè em ra ngay trên bàn này."Anh hôn cô ngay lập tức, sâu và mãnh liệt. Lưỡi quấn lấy nhau, tiếng chụt chụt nhỏ vang lên trong lớp vắng. Trang đáp lại, tay ôm lấy cổ anh, cơ thể mềm nhũn vì kích thích tích tụ từ cả tiết. Nam đẩy cô ngồi hẳn lên bàn học, chân cô dạng ra hai bên hông anh. Anh xắn váy lên cao, kéo lớp quần lót cotton trắng xuống một bên, để lộ cái lồn hồng hào, ướt át từ lâu. Nước dâm đã rỉ ra nhiều, lấp lánh dưới ánh nắng chiều len qua rèm.Nam quỳ xuống giữa hai chân Trang, mặt áp sát, hít sâu mùi hương ngọt ngào. "Em thơm quá... từ lúc trong tiết anh đã muốn ăn em rồi." Lưỡi anh liếm một đường dài từ dưới lên, chậm rãi, tận hưởng từng giọt nước. Trang cong người, tay bấu chặt mép bàn: "Anh... nhẹ thôi... em ngại lắm...""Ngại gì nữa? Rên đi, anh muốn nghe lớp trưởng rên tên anh," Nam thì thầm, rồi ngậm lấy hột le mút mạnh, lưỡi xoáy tròn nhanh dần. Tay anh luồn hai ngón vào trong, móc cong lên điểm G, ấn mạnh nhịp nhàng. Tiếng "chụt chụt" vang lên rõ ràng, nước dâm chảy xuống bàn, nhỏ giọt xuống sàn gỗ.Trang run rẩy, cố kìm nhưng không nổi: "Nam... anh ơi... em... sắp ra... mạnh nữa đi anh..."Nam tăng tốc, mút mạnh hơn, ngón tay móc sâu hơn. Trang cong người, lồn co bóp dữ dội, ra thật mạnh – nước tuôn ra ướt cả tay Nam, chảy xuống đùi cô, thấm vào váy đồng phục. Cô thở hổn hển, mắt mờ sương, má đỏ bừng vì xấu hổ xen lẫn khoái lạc.Nhưng Nam chưa dừng. Anh đứng dậy, mở cúc quần, kéo khóa xuống. Con cặc to lớn, cứng ngắc bật ra, đầu khấc đỏ hỏn rỉ nước nhờn. Anh cầm nó chà nhẹ lên cửa mình ướt át của Trang, trêu chọc vài vòng: "Muốn anh đút vào không? Hay lớp trưởng chỉ muốn anh dùng tay thôi?"Trang nhìn anh, giọng run run đầy khao khát: "Đút vào đi anh... em muốn anh đụ em ngay trên bàn học này... em chịu không nổi nữa rồi..."Nam cười, đẩy mạnh một phát. Toàn bộ chui sâu vào trong, nóng hổi, chặt khít đến mức anh phải rít lên vì sướng. Trang hét nhỏ, tay bấu vai anh. Nam giữ nguyên, để cô quen dần, rồi bắt đầu nhấp – chậm trước, sâu từng nhịp, cảm nhận từng vòng co bóp của lồn Trang. Mỗi cú thúc làm bàn rung nhẹ, tiếng da thịt va chạm "phạch phạch" hòa cùng tiếng rên khe khẽ của cô.Anh kéo chân Trang quàng lên vai, đâm sâu hơn, chạm tận cùng. "Em chặt quá... anh sướng chết mất... rên to lên đi, lớp vắng rồi, không ai nghe đâu..."Trang không kìm nổi nữa, rên tên anh liên tục: "Nam... anh ơi... mạnh nữa... sâu nữa... em lại sắp ra... aaaa..."Cô ra lần thứ hai, lồn siết chặt quanh cặc Nam, nước dâm tuôn ra ướt cả mép bàn. Nam cũng không chịu nổi, rút ra kịp lúc, bắn từng đợt tinh nóng hổi lên bụng, ngực và cổ áo đồng phục trắng tinh của Trang. Vài giọt văng lên má cô, lấp lánh như sương dưới nắng chiều.Cả hai thở dốc, Nam cúi xuống hôn nhẹ lên trán Trang, rồi lấy khăn giấy trong cặp lau sạch cho cô. "Em ngoan lắm, lớp trưởng. Từ giờ mỗi tiết Văn cuối tuần, anh sẽ ngồi cùng em và 'dạy' em bài học riêng thế này nhé."Trang cười e thẹn, ôm lấy cổ anh, giọng nhỏ nhẹ: "Dạ... nhưng anh phải chủ động mãi như hôm nay nha... em thích anh thế này lắm... chỉ là... em ngại chết đi được..."Nam thì thầm vào tai cô: "Anh hứa. Bí mật của hai đứa mình thôi... vợ iu."Ánh nắng chiều tắt dần, lớp học chìm trong yên lặng, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của hai người và mùi hương dục vọng còn vương vấn trên bàn học đầu tiên dưới bục giảng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co