c34
HỒI 34: Cao Gia quận biên thùy phồn tạp – Khách điếm đêm kinh hồn huyết chiến
---
Biên giới trời tây người tứ xứ,
Đêm khuya khách điếm dậy phong ba.
---
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông, hai huynh đệ Hoàng An và Ân Đình lại thu xếp hành lý, rời khỏi quận Tân Thạnh, tiếp tục cuộc hành trình của mình. Lần này, theo như tấm bản đồ cũ kỹ mà Hoàng An đã mua được từ một tiệm sách nhỏ, họ quyết định đi về phía tây của Bạch Trạch đạo, hướng đến một nơi có tên là Cao Gia quận. Nghe nói, đó là một quận lớn, nằm ở vị trí biên giới trọng yếu, giao thương với các nước lân bang, rất sầm uất và náo nhiệt. Hoàng An nghĩ rằng, đến một nơi phồn hoa như vậy, biết đâu lại có thêm cơ duyên để học hỏi, kết giao, hoặc ít nhất cũng được mở mang tầm mắt, trải nghiệm những điều mới mẻ.
Hai người cứ thế rảo bước trên con đường đất đỏ quanh co, băng qua những cánh đồng lúa xanh mướt đang thì con gái, những rặng tre xanh rì rào trong gió, và những ngọn đồi thấp thoai thoải, phủ đầy cỏ dại và hoa dại đủ màu sắc. Dọc đường đi, họ gặp không ít những đoàn người qua lại, nào là nông dân gánh rau quả ra chợ, thương nhân cưỡi ngựa, lừa chở hàng hóa, những đám võ sĩ giang hồ vai vác đao kiếm, mặt mày lạnh lùng. Càng đi về phía tây, không khí dường như càng trở nên khô hanh hơn, ít đi cái ẩm ướt, mát mẻ của vùng đồng bằng trung du, và thay vào đó là những cơn gió mang theo hơi nóng và bụi mịn từ những vùng đất xa xôi thổi về.
Suốt cả một tuần ròng rã, họ cứ thế đi, nghỉ, rồi lại đi. Ban ngày, họ vừa đi vừa trò chuyện, trao đổi võ công, hoặc im lặng tận hưởng cảnh sắc thiên nhiên trên đường. Buổi tối, họ tìm đến những quán trọ nhỏ ven đường, hoặc những ngôi miếu hoang để nghỉ ngơi. Hoàng An nhận thấy, Ân Đình tuy cơ thể yếu ớt, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt và một tinh thần lạc quan đáng kinh ngạc. Mỗi khi dừng chân ở một nơi nào đó, hắn ta lại như một đứa trẻ, tò mò khám phá mọi thứ xung quanh, từ những bông hoa dại ven đường, những con côn trùng kỳ lạ, cho đến những món ăn vặt địa phương. Và tất nhiên, người chi tiền cho tất cả những cuộc vui ấy, luôn là Hoàng An.
Cũng trong suốt một tuần lễ ấy, Hoàng An mới dần dần vỡ lẽ ra một điều mà trước đây hắn vẫn luôn thắc mắc: Làm sao mà các vị đại hiệp trên giang hồ, suốt ngày chỉ biết hành tẩu, đánh nhau, kết giao, uống rượu, mà tiền bạc trong túi cứ rủng rỉnh, không bao giờ cạn? Thì ra, bí quyết nằm ở chỗ "cướp của tặc" . Dọc đường đi, họ không ít lần bắt gặp những toán cướp nhỏ lẻ, những tên lưu manh, côn đồ chuyên chặn đường, cướp bóc, ức hiếp dân lành. Hoàng An, với tinh thần hiệp nghĩa và cũng là để rèn luyện võ công, không ngần ngại ra tay trừng trị. Và sau mỗi lần như vậy, ngoài việc được dân làng cảm tạ, biếu xén chút lương thực, hắn còn "thu hoạch" được một khoản kha khá từ túi tiền của chính những tên cướp ấy. Những tên cướp này, tuy võ công không cao, nhưng lại tích trữ được khá nhiều tiền bạc, châu báu từ những lần cướp bóc trước đó. Hoàng An chỉ lấy một phần vừa đủ để chi dụng cho cuộc hành trình, phần còn lại, hắn đem phân phát cho những người dân nghèo khổ mà hắn gặp trên đường. Cứ như vậy, tiền trong túi hắn không những không vơi đi, mà thỉnh thoảng còn có phần dư dả. Hắn thầm nghĩ, thảo nào các đại hiệp cứ thích đi hành hiệp trượng nghĩa, hóa ra cũng có cái lợi thiết thực như vậy.
Và rồi, vào một buổi chiều tà của những ngày cuối tháng tư, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang nhuộm khắp cả một vùng trời phía tây, hai huynh đệ Hoàng An và Ân Đình cuối cùng cũng đặt chân đến Cao Gia quận. Ngay từ xa, Hoàng An đã cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt của nơi này so với những quận, huyện mà hắn từng đi qua. Những bức tường thành cao lớn, dày dặn, được xây bằng đá xanh, bên trên có những vọng gác và những lá cờ lớn bay phấp phới trong gió. Cổng thành rộng lớn, nhưng được canh gác vô cùng nghiêm ngặt bởi những quan binh trọng giáp, mặc áo giáp da dày, đội mũ sắt, tay cầm trường thương sáng loáng, mặt mày lạnh lùng, dữ dằn. Họ kiểm tra rất kỹ lưỡng từng người, từng xe hàng ra vào cổng thành, hỏi han đủ điều, khiến cho không khí trở nên vô cùng căng thẳng và nghiêm túc.
Sau khi phải chịu đựng sự kiểm tra gắt gao và trả lời những câu hỏi của quan binh, Hoàng An và Ân Đình cuối cùng cũng được phép vào bên trong quận. Vừa bước qua cổng thành, họ lập tức bị choáng ngợp bởi khung cảnh bên trong. Cao Gia quận thực sự là một nơi to lớn dị thường và vô cùng phồn tạp. Những con phố ở đây rộng thênh thang, có thể chứa được bốn, năm chiếc xe ngựa chạy song song, hai bên là những dãy nhà cửa, hàng quán san sát, cao tầng và bề thế hơn hẳn những nơi khác. Nhưng điều khiến họ ấn tượng nhất, chính là sự đa dạng và hỗn tạp của con người ở đây. Ngoài những người dân bản địa với trang phục và ngôn ngữ quen thuộc, họ còn nhìn thấy vô số những người ngoại quốc ăn mặc và nói năng hoàn toàn xa lạ. Nào là những thương nhân đến từ Tây Vực, với bộ râu quai nón rậm rạp, chiếc mũi cao, đôi mắt sâu, mặc những bộ áo choàng dài sặc sỡ, đầu quấn khăn, tay cầm những chiếc gậy chống. Nào là những võ sĩ đến từ Thổ Phiên, thân hình cao lớn, vạm vỡ, da dẻ đỏ au, tóc tết thành nhiều bím nhỏ, lưng đeo những thanh đại đao cong cong, trông rất hung tợn. Nào là những đoàn lữ hành đến từ phương nam xa xôi, dắt theo những con lạc đà hai bướu cao lớn, chở đầy những hàng hóa kỳ lạ, tỏa ra những mùi hương lạ lẫm. Tiếng người nói, tiếng cười đùa, tiếng trả giá, tiếng vó ngựa, tiếng lạc đà kêu, hòa quyện vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn tạp, ồn ào đến chói tai, nhưng cũng đầy sức sống và hấp dẫn.
Ân Đình, vốn là người đã từng sống trong cung cấm, quen với sự tĩnh lặng và trật tự, nhưng cũng chưa bao giờ được chứng kiến một khung cảnh đa dạng và náo nhiệt đến như vậy. Hắn ta thích thú vô cùng, vui như một đứa trẻ được ra chợ phiên. Hắn ta kéo tay Hoàng An đi hết hàng quán này đến hàng quán khác, trầm trồ trước những món hàng kỳ lạ, những loại vải vóc sặc sỡ, những đồ trang sức bằng bạc, bằng đồng, những loại gia vị và trái cây khô chưa từng thấy bao giờ. Hắn ta mua rất nhiều đồ ăn vặt – nào là bánh rán vừng, kẹo mạch nha, ô mai, mơ muối, hạt dưa, hạt bí… và tất nhiên, người đứng phía sau lặng lẽ rút tiền ra trả, luôn là Hoàng An.
Hoàng An nhìn bộ dạng vui vẻ, hồn nhiên của Ân Đình, lòng hắn cũng cảm thấy vui lây. Hắn không hề trách móc hay khó chịu. Hắn biết rằng, Ân Đình đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ và thiệt thòi trong quá khứ. Những giây phút vui vẻ, vô tư như thế này, đối với hắn ta mà nói, thật là quý giá biết bao. Với lại, tiền bạc đối với Hoàng An lúc này, cũng không phải là vấn đề quá lớn. Nhờ những lần "cướp của tặc" dọc đường, túi tiền của hắn vẫn còn khá rủng rỉnh. Hắn chỉ mỉm cười, lặng lẽ đi phía sau, thi thoảng lại gật đầu, ừ hữu vài câu cho có lệ khi Ân Đình quay sang hỏi han, khoe khoang về một món đồ mới mua được.
Sau khi đã dạo chơi khắp các con phố chính và thưởng thức đủ loại đặc sản địa phương, trời cũng bắt đầu tối dần. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, đủ hình dáng được thắp lên khắp nơi, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo, càng làm tăng thêm vẻ đẹp phồn hoa và huyền bí của Cao Gia quận. Hoàng An và Ân Đình quyết định tìm một khách điếm để nghỉ ngơi qua đêm. Họ chọn một khách điếm có vẻ khá sạch sẽ và yên tĩnh, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tránh xa sự ồn ào, náo nhiệt của khu phố chính.
Khi vào thuê phòng, Hoàng An định thuê hai phòng riêng biệt cho thoải mái. Nhưng Ân Đình, với đôi mắt mở to đầy vẻ lo lắng và sợ hãi, đã nắm lấy tay áo hắn, thì thầm bằng một giọng khẩn khoản, gần như van xin:
"Đại ca… đêm nay… đệ… đệ không dám ngủ một mình đâu. Nơi này lạ lẫm quá, lại gần biên giới, người người qua lại phức tạp, đệ sợ lắm. Hay là… đại ca cho đệ ngủ chung phòng với đại ca được không ạ? Đệ xin đại ca đấy…"
Hoàng An nhìn thấy vẻ mặt đáng thương và ánh mắt cầu khẩn của Ân Đình, lòng hắn lại mềm nhũn ra. Hắn biết rằng, Ân Đình không chỉ sợ hãi những nguy hiểm bên ngoài, mà còn sợ hãi chính sự cô độc và những ám ảnh trong quá khứ của mình. Hắn thở dài một tiếng, gật đầu đồng ý. Hắn chỉ thuê một căn phòng lớn, có hai chiếc giường đơn đặt cách nhau một lối đi nhỏ. Ân Đình vui mừng ra mặt, lập tức chạy vào phòng, chọn lấy chiếc giường nằm ở phía trong, sát vách tường, nơi mà hắn ta cho là an toàn nhất. Hoàng An chỉ biết lắc đầu cười khổ, rồi nằm xuống chiếc giường phía ngoài, gần cửa ra vào hơn. Đây là thói quen của hắn, luôn muốn che chở, bảo vệ cho người khác, đặc biệt là những người yếu đuối, bất hạnh như Ân Đình.
Đêm hôm ấy, sau một ngày dài đi lại mệt mỏi, cả hai đều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Căn phòng nhỏ tĩnh mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều của hai người, và tiếng gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa sổ. Bên ngoài, Cao Gia quận vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng những âm thanh ấy dường như đã bị bức tường đá dày cộp và cánh cửa gỗ sồi chắc chắn ngăn cách, chỉ còn vọng vào một thứ âm thanh mơ hồ, xa xăm, như tiếng ru ngủ.
Nhưng rồi, vào khoảng nửa đêm về sáng, khi màn đêm đã buông xuống dày đặc nhất, và vạn vật như chìm vào trong sự tĩnh mịch tuyệt đối, bỗng nhiên…
"Vù…!"
Một luồng kình phong sắc lạnh, rít lên như tiếng gió hú qua khe đá, xé tan bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng. Luồng kình phong ấy lao thẳng từ phía cửa sổ đang mở hé, nhắm chính xác vào vị trí mà Hoàng An đang nằm trên giường. Đó là một mũi tên? Một ám khí? Hay là một đòn tập kích bằng chân, bằng tay của một sát thủ? Hoàng An, trong cơn mơ màng, không kịp phân biệt. Nhưng bản năng chiến đấu đã được tôi luyện qua vô số lần cận kề cái chết đã khiến hắn phản ứng một cách vô cùng nhanh nhạy và chính xác.
Hắn không kịp ngồi dậy, không kịp xoay người. Hắn chỉ còn biết dồn toàn bộ sức lực và phản xạ vào đôi chân của mình. Hắn tung mạnh chân phải lên, các ngón chân duỗi thẳng ra, cứng rắn như một mũi thương, nhắm thẳng về phía phát ra luồng kình phong. Đây chính là chiêu "Tà Phong Bãi Liễu" – gió tà lay liễu, một chiêu thức phòng thủ và phản công bằng chân cực kỳ hiểm hóc và bất ngờ của Xà Hạc Song Hình Quyền.
"Bốp… Rắc…!"
Bàn chân phải của Hoàng An đạp trúng một vật gì đó vừa cứng, vừa mềm. Đó chính là ống chân của một kẻ lạ mặt đang đứng ngay sát mép giường hắn, chuẩn bị tung ra đòn tập kích thứ hai. Cú đạp của Hoàng An, với lực đạo mạnh mẽ và điểm chạm chính xác vào vị trí yếu hại, đã khiến cho tên sát thủ bị đau đớn tột độ, đầu gối hắn ta khuỵu xuống, toàn thân mất thăng bằng, loạng choạng suýt ngã. Hoàng An, nhân cơ hội ấy, không cho hắn ta có thời gian phục hồi. Hắn lập tức bật mạnh người dậy khỏi giường, đồng thời vận Hàng Long Nội Kình lên hai lòng bàn tay. Hắn tung ra chiêu "Nhị Hạc Hiến Trượng" – hai con hạc cùng dâng trượng. Hai lòng bàn tay hắn, nóng rực và đầy uy lực, đồng thời đập mạnh vào ngực tên sát thủ đang trong tư thế mất thăng bằng.
"Ầm… Bịch…!"
Một tiếng động trầm đục vang lên, kèm theo đó là một tiếng "bịch" thật lớn. Thân hình to lớn của tên sát thủ, dưới lực đạo khủng khiếp từ hai chưởng của Hoàng An, bị đánh văng ra xa, đập mạnh vào bức tường đá đối diện, rồi rơi xuống nền nhà, nằm bẹp đó, rên rỉ không ngừng. Hoàng An nhanh chóng đứng thẳng dậy, hai tay giơ lên theo thế "Khuyết Nguyệt Thế", mắt cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối để quan sát tình hình.
Cùng lúc đó, từ phía ngoài hành lang và từ cửa sổ, những tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn vang lên mỗi lúc một gần hơn, rõ hơn. Có rất nhiều người đang ập đến. Chúng không thèm che giấu hành tung nữa. Hoàng An lập tức nhận ra, bọn chúng đã bao vây căn phòng. Hắn biết rằng, nếu cứ ở lỳ trong phòng, hắn sẽ bị động và rất dễ bị chúng đánh úp. Hắn quyết định chủ động chặn cửa. Hắn lao nhanh về phía cánh cửa gỗ, đứng chắn ngay trước cửa, chỉ để lọt một khe hở nhỏ đủ cho một người lách qua. Hắn muốn lợi dụng địa thế nhỏ hẹp của khung cửa để hạn chế số lượng kẻ địch có thể tấn công hắn cùng một lúc.
Và rồi, chúng ập đến. Qua khe cửa hẹp, Hoàng An nhìn thấy ít nhất bảy, tám bóng đen đang lao tới. Chúng mặc y phục tối màu, bịt mặt, tay cầm đủ loại binh khí – đao, kiếm, chùy, xích. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực. Hắn biết rằng, phía sau lưng hắn, trong phòng, là Ân Đình đang run rẩy, sợ hãi. Hắn không thể để bất kỳ tên nào lọt qua được. Hắn phải chiến đấu, phải bảo vệ người nghĩa đệ của mình.
Hai tên đầu tiên xông vào. Một tên cầm đao, vung lên chém xả xuống đầu hắn. Một tên cầm kiếm, đâm thẳng vào ngực hắn. Hoàng An không hề nao núng. Hắn thi triển chiêu "Tứ Diện Sở Ca" – bốn mặt Sở ca. Hắn không đỡ đòn một cách cứng nhắc, mà dùng tốc độ và sự linh hoạt, tung ra một loạt bốn quyền liên tiếp, cực nhanh, cực mạnh, nhắm vào bốn vị trí khác nhau trên cơ thể của hai tên địch – mặt, ngực, bụng, và sườn. Quyền pháp của hắn nhanh như chớp giật, khiến chúng không kịp trở tay.
"Bốp! Bốp! Bốp! Bình!"
Hai tên đi đầu, một tên bị quyền đập trúng mặt, ngã ngửa ra sau, máu mũi chảy ròng ròng. Tên còn lại bị một quyền đánh trúng bụng, đau đớn gập người lại, rồi bị một quyền khác đập vào sườn, hộc máu, lăn ra đất. Nhưng ngay sau đó, lại có ba, bốn tên khác xông lên, lấp đầy khoảng trống. Chúng hung hãn, điên cuồng, không hề sợ hãi. Hoàng An lại phải tiếp tục chiến đấu, liên tục tung ra những chiêu thức của Xà Hạc Song Hình Quyền, kết hợp với Hàng Long Nội Kình để hạ gục từng tên một.
Đang lúc hắn đang khổ chiến với hai tên trước mặt, cố gắng đẩy lui chúng để giữ vững cửa phòng, thì bỗng nhiên, từ phía xa ngoài hành lang, một tên địch lực lưỡng, tay cầm một quả chùy lớn bằng đồng, sáng loáng dưới ánh đèn leo lói, đã nhắm sẵn từ nãy. Hắn ta vung mạnh tay, quả chùy nặng trịch, có gắn xích dài, lao vút đi trong không trung, xé gió tạo thành một tiếng "vù vù" đầy uy lực và đáng sợ. Quả chùy ấy nhắm thẳng vào má phải của Hoàng An với một tốc độ kinh hoàng.
Hoàng An, trong lúc đang bận đối phó với hai tên trước mặt, chỉ kịp nhận ra nguy hiểm khi quả chùy đã ở rất gần. Hắn biết rằng, nếu hắn cố gắng dùng tay hoặc chân để đỡ trực diện quả chùy nặng trịch đang lao tới với lực đạo khủng khiếp ấy, thì dù có nội lực thâm hậu đến đâu, xương tay, xương chân hắn cũng khó lòng lành lặn. Hắn cần một cách hóa giải khác, một cách tinh tế và thông minh hơn. Và hắn đã có. Hắn nhớ đến một chiêu thức nhu quyền trong Xà Hạc Song Hình Quyền, chiêu "Hữu Vận Nhu Kiều" – tay phải vận cầu nhu.
Ngay khi quả chùy lao tới, chỉ còn cách má hắn chừng gang tấc, Hoàng An bỗng nhiên đưa tay phải lên. Nhưng hắn không dùng lòng bàn tay hay nắm đấm để đỡ, mà hắn áp nhẹ mu bàn tay vào bên hông của quả chùy. Đồng thời, cổ tay hắn khẽ xoay chuyển một cái thật nhanh và thật khéo, vận dụng Phục Hổ Nội Kình nhu hòa, mượn lực đạo khủng khiếp của quả chùy, kết hợp với lực xoay của cổ tay, đưa quả chùy đi chệch hướng. Quả chùy, thay vì đập thẳng vào mặt hắn, lại bị lực xoay của cổ tay hắn dẫn dắt, bay vòng sang bên trái, và đập thẳng vào hai tên địch đang lao tới từ phía bên trái của hắn.
"Ầm…! Ối…! Á…!"
Hai tên địch đang hùng hổ xông lên, không kịp phản ứng, bị quả chùy nặng trịch đập trúng người, kêu lên thảm thiết, ngã lăn ra đất, ôm lấy ngực, bụng, quằn quại. Hoàng An đã hóa giải thành công một đòn tấn công chí mạng, lại còn mượn sức địch để đánh địch, thật là một chiêu thức diệu kỳ.
Nhưng hắn không có thời gian để nghỉ ngơi hay tự hào. Ngay sau đó, hắn nhanh chóng cúi xuống, chụp lấy sợi dây xích của quả chùy đang nằm lăn lóc trên sàn nhà. Hắn nắm chặt lấy một đầu dây xích, vận dụng toàn bộ sức mạnh của Hàng Long Nội Kình, quật mạnh sợi dây xích về phía trước. Sợi dây xích dài, nặng, dưới lực quật của hắn, trở thành một vũ khí lợi hại không kém gì một thanh trường tiên. Nó quét ngang một đường, tạo thành một tiếng "vút" sắc lạnh, đập thẳng vào nguyên một hàng địch đang chen chúc ở hành lang hẹp.
"Rầm… rầm… rầm…! Ối… ối… ối…!"
Những tên địch ở hàng đầu bị sợi dây xích quật trúng, kêu la thảm thiết, ngã dúi dụi vào nhau, tạo thành một đống hỗn độn. Những tên phía sau cũng bị vấp ngã, loạng choạng. Thế tấn công của chúng bị chặn đứng trong giây lát.
Nhân cơ hội hiếm hoi ấy, Hoàng An liếc nhanh vào trong phòng. Hắn thấy Ân Đình đã tỉnh dậy từ lúc nào, đang đứng co ro ở góc phòng, mặt mũi trắng bệch, toàn thân run lên bần bật vì sợ hãi, hai tay ôm chặt lấy ngực, không biết phải làm gì. Hoàng An nghiến răng, hét lớn về phía hắn ta, giọng gấp gáp, như một mệnh lệnh:
"Ân đệ! Đừng có đứng đó run rẩy nữa! Mau đi tìm quan quân! Chạy ngay đi! "
Ân Đình nghe tiếng hét của Hoàng An, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Hắn ta nhìn thấy ánh mắt kiên định và đầy uy lực của đại ca, trong lòng bỗng dưng dâng lên một sự can đảm và tin tưởng. Hắn ta không còn run rẩy nữa. Hắn ta gật đầu thật mạnh, rồi lao nhanh về phía cửa sổ phía sau phòng (nơi mà hắn đã quan sát thấy có một con đường nhỏ thông ra ngoài), mở tung cửa sổ, và dùng thân pháp Thảo Phi Yên vừa học được, lướt nhanh ra ngoài, chạy biến vào trong màn đêm, đi tìm sự trợ giúp của quan quân.
Cùng lúc đó, khi Hoàng An vừa dứt lời, thì từ phía bên trái của hắn, một tên địch khác đã lẻn vào được qua khe cửa sổ, và bất ngờ vung đao, bổ mạnh xuống đầu hắn. Lưỡi đao sắc lạnh, dưới ánh đèn leo lói, lóe lên một tia sáng chết chóc. Hoàng An, với phản xạ cực nhanh, không hề quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ lùi thân về phía sau một bước, vừa đủ để lưỡi đao sượt qua trước mặt, cách mũi hắn chỉ trong gang tấc. Cùng lúc đó, không cần nhìn, hắn tung ra một cú sút thẳng về phía sau bằng chân trái. Đây chính là chiêu "Ngạ Hạc Tinh Hà" – hạc đói đạp sông Ngân. Bàn chân trái của hắn, cứng như thép, lao thẳng vào vùng bụng của tên địch vừa bổ hụt.
"Bình…!"
Một tiếng động trầm đục vang lên. Cú sút của Hoàng An trúng chính xác vào bụng tên địch. Hắn ta kêu lên một tiếng "Ối!" thảm thiết, thân hình bay ngược ra phía sau, đập mạnh vào bức tường, rồi rơi xuống đất, ôm bụng quằn quại, không thể đứng dậy nổi.
Nhưng số lượng địch quá đông. Hoàng An đánh ngã tên này, thì ba, bốn tên khác lại ùa vào. Chúng như một bầy kiến lửa, không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi, liên tục xông lên, vây lấy hắn. Hắn đánh mãi, giết mãi, mà chúng vẫn không hề thuyên giảm. Thể lực và nội lực của hắn bắt đầu bị tiêu hao nghiêm trọng. Hơi thở hắn trở nên gấp gáp, nặng nhọc. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, hòa lẫn với máu tươi của kẻ địch và của chính mình (dù chỉ là những vết thương nhẹ). Hắn biết rằng, nếu cứ tiếp tục như thế này, hắn sẽ sớm kiệt sức và bị chúng giết chết. Hắn cần phải kết thúc trận chiến này thật nhanh, hoặc ít nhất, phải cầm cự cho đến khi quan quân đến.
Trong lúc nguy cấp, hắn liên tục thi triển chiêu "Tứ Diện Sở Ca" – tung ra những loạt quyền liên hoàn, nhanh như chớp giật, nhắm vào tứ phía. Hắn không còn phân biệt rõ mặt mũi của từng tên địch nữa. Hắn chỉ biết, hễ có bóng đen nào lao vào, là hắn lại tung quyền. Lấy lượng bù chất – dùng số lượng đòn đánh để bù đắp cho sự thiếu hụt về thể lực. Hắn đã hạ gục được rất nhiều tên địch bằng cách này. Những tên bị thương nằm la liệt trên sàn nhà và ngoài hành lang, rên rỉ, kêu la thảm thiết. Nhưng số lượng địch còn đứng vững vẫn còn quá nhiều. Và hắn thì đã thấm mệt. Hắn buộc phải dừng lại một chút, tựa lưng vào khung cửa, thở hổn hển, hai tay run run, mắt cố gắng quan sát tình hình.
Thấy Hoàng An dừng lại, có vẻ như đã kiệt sức, hai tên địch to khỏe, mặt mày hung dữ, liếc nhìn nhau, rồi cùng lúc nhảy xổ vào. Chúng giơ cao thanh đao sáng loáng trên tay, vung qua đầu, định chém xuống đầu Hoàng An, kết liễu đời hắn. Hoàng An, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đôi mắt trũng sâu của hắn bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lùng và tàn nhẫn. Hắn không còn sức để đỡ, để né, hay để phản công bằng những chiêu thức hoa mỹ nữa. Hắn chỉ còn một lựa chọn duy nhất – một chiêu thức mà hắn đã từng vô tình sử dụng trong lúc nguy cấp ở trận chiến phân quán, và từ đó, hắn đã âm thầm luyện tập, biến nó thành một sát chiêu bí mật, chỉ dùng khi không còn đường lui. Chiêu "Tước Trúc Chi Liên" – bẻ trúc liên cành.
Hai tay hắn, thay vì giơ lên đỡ đao, lại bất ngờ đưa thẳng xuống dưới, nhắm vào vị trí hạ bộ của hai tên địch. Các ngón tay của hắn cong lại, cứng rắn và sắc nhọn như móng vuốt của loài mãnh thú, được bao bọc bởi toàn bộ chút Hàng Long Nội Kình còn sót lại. Hắn bóp mạnh, giật mạnh, và xoắn mạnh.
"Rắc… rắc… bụp… bụp…"
Những âm thanh ghê rợn, khủng khiếp vang lên. Đó là âm thanh của da thịt bị xé rách, của những thứ mềm yếu bên trong bị bóp nát. Hai tên địch, đôi mắt mở to hết cỡ, tràn đầy vẻ kinh hoàng, đau đớn và không thể tin được. Chúng buông rơi thanh đao đang giơ cao xuống đất. Miệng chúng há ra, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, ngoại trừ những tiếng "ặc ặc" kỳ lạ từ sâu trong cổ họng. Chúng từ từ đổ gục xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy chỗ vừa bị hủy hoại, toàn thân co giật, rồi nằm im bất động, như hai cái xác không hồn.
Toàn bộ những tên địch còn lại đang đứng ngoài hành lang và trong phòng, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, đều tái mặt, sững sờ, không dám nhúc nhích. Chúng nhìn Hoàng An, lúc này toàn thân đẫm máu, hai tay vẫn còn dính đầy những thứ ghê rợn, đôi mắt lạnh lùng, vô cảm, như con thú dữ bị dồn vào đường cùng, và chúng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ chưa từng có. Chúng không dám xông lên nữa. Chúng chỉ đứng đó, run rẩy, chờ đợi.
Và rồi, từ phía xa, những tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ, cùng với tiếng quát tháo oang oang của quan quân vang lên. "Bắt lấy chúng nó! Không được để tên nào chạy thoát!". Ân Đình đã dẫn quan quân đến kịp lúc. Nghe thấy tiếng quan quân, đám sát thủ còn lại như ong vỡ tổ, không còn tâm trí đâu mà chiến đấu nữa. Chúng vội vàng vứt binh khí, dìu nhau, chạy trối chết tán loạn ra các ngả đường, tan biến vào trong màn đêm.
Lúc này, Hoàng An mới dám thở ra một hơi thật dài. Cảm giác căng thẳng tột độ vừa rồi được giải tỏa, khiến cho toàn thân hắn mềm nhũn ra, không còn chút sức lực nào. Đầu óc hắn choáng váng, trước mắt tối sầm lại. Hắn cảm nhận được nội khí trong đan điền đã hoàn toàn cạn kiệt, cơ thể như một cái túi da rỗng tuếch. Hắn loạng choạng vài bước, rồi từ từ khuỵu xuống, và ngất đi ngay tại chỗ, giữa khung cảnh tan hoang, đẫm máu của căn phòng trọ. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, hắn chỉ kịp nghe thấy tiếng gọi thất thanh, đầy lo lắng của Ân Đình vọng lại từ xa: "Đại ca…! Đại ca…!"
---
——— Hết hồi 34 ———
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co