c6
HỒI 6: Tử khí đông lai khai khiếu huyệt – Càn khôn sơ chuyển hiện thần uy
---
Sớm mai tử khí ngút trời đông,
Chu thiên vừa chuyển đã thành công.
---
Khi những tia sáng đầu tiên của một ngày mới còn chưa kịp xé toang màn đêm đen kịt đang bao phủ khắp khu hậu viện của Tứ Hàng Quán, Hoàng An đã bừng tỉnh giấc. Không phải vì tiếng gà gáy sáng vọng lại từ những nhà dân xa xa ngoài phố chợ, cũng không phải vì tiếng bước chân của đám hỏa kế đã bắt đầu lục đục dậy nhóm bếp, mà là vì một cảm giác kỳ lạ từ sâu bên trong cơ thể hắn. Một cảm giác nhẹ nhàng, êm ái, như có một bàn tay vô hình đang khẽ lay động tâm thức hắn, thúc giục hắn phải thức dậy, phải bước ra ngoài kia, đón lấy một điều gì đó vô cùng quan trọng sắp sửa xảy ra.
Hắn mở mắt ra. Căn phòng nhỏ vẫn còn chìm trong bóng tối mờ mờ, chỉ có chút ánh sáng le lói, xanh nhạt từ bầu trời bên ngoài hắt qua khung cửa sổ nhỏ, báo hiệu rằng trời còn chưa sáng hẳn. Đó là thứ ánh sáng đặc biệt của buổi bình minh sắp ló dạng – không phải màu vàng ấm áp của nắng sớm, cũng không phải màu bạc lạnh lẽo của ánh trăng, mà là một thứ ánh sáng xanh nhàn nhạt, trong trẻo, tinh khiết, như được gột rửa qua màn sương đêm dày đặc. Hắn nằm yên một lúc, lắng nghe hơi thở đều đặn của chính mình, cảm nhận sự ấm áp, dễ chịu từ tấm chăn bông mỏng đang đắp trên người. Toàn thân hắn, sau giấc ngủ sâu và yên bình hiếm hoi đêm qua, dường như đã được hồi phục phần nào. Những cơn đau nhức âm ỉ ở các khớp xương, ở vùng bụng dưới và cổ họng mà hắn thường cảm thấy mỗi sáng thức dậy, hôm nay dường như đã giảm đi trông thấy. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm, khoan khoái lạ thường.
Hắn từ từ ngồi dậy, tấm chăn bông trượt khỏi người. Hắn đưa hai tay lên xoa nhẹ khuôn mặt gầy guộc của mình, cảm nhận da thịt dường như có chút ấm áp hơn, không còn lạnh toát như mọi khi. Rồi hắn chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh. Hắn đi đến bên chiếc bàn nhỏ, rót cho mình một chén nước ấm từ ấm đất nung đã nguội từ đêm qua, uống cạn để làm ấm bụng. Sau đó, hắn khoác thêm chiếc áo ngoài màu đen, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ kêu lên một tiếng "kẽo kẹt" quen thuộc, bước ra ngoài sân.
Không khí bên ngoài lúc này thật khác biệt. Đó là thứ không khí của một buổi sớm mùa thu, khi màn đêm đang dần tan đi, nhường chỗ cho ánh bình minh. Một màn sương mỏng, trắng xóa như khói, bao phủ khắp khu hậu viện, khiến cho mọi vật trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Những phiến đá xanh dưới sân ướt đẫm sương đêm, lấp lánh dưới ánh sáng xanh nhạt. Tán lá cây hòe già khẽ rung rinh trong làn gió nhẹ, những giọt sương đọng trên lá rơi xuống lộp bộp. Mùi hương của cỏ cây, của đất ẩm, của những luống dược liệu trong vườn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương thơm thanh khiết, mát lành, len lỏi vào từng hơi thở của hắn.
Hoàng An chậm rãi bước đi trên những phiến đá xanh lạnh buốt. Hắn đi về phía khoảng sân rộng trước dãy nhà, nơi có thể nhìn rõ về phía chân trời phía đông. Ở đó, bầu trời đang có những biến chuyển kỳ diệu. Vệt sáng xanh nhạt ban nãy đã dần dần chuyển sang màu hồng phớt, rồi màu vàng nhạt, và ở chính giữa, nơi mặt trời sắp sửa mọc lên, là một quầng sáng rực rỡ, ấm áp. Nhưng điều thu hút sự chú ý của Hoàng An không phải là những sắc màu rực rỡ ấy, mà là một thứ ánh sáng vô cùng đặc biệt – một luồng ánh sáng màu tím nhàn nhạt, len lỏi, mỏng manh như một dải lụa đào, xuất hiện ở ngay phía trên đường chân trời, nơi bầu trời tiếp giáp với mặt đất.
Luồng ánh sáng tím ấy vô cùng mờ ảo, chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi mặt trời còn chưa kịp nhô lên khỏi đỉnh núi xa xa. Nó như một làn khói mỏng, như một tấm màn nhung tím, bao phủ lấy vùng trời phía đông. Hoàng An đã từng nghe nói về nó, từng đọc về nó trong những cuốn sách cổ nói về võ học và dưỡng sinh. Đó chính là Tử Khí Đông Lai – luồng sinh khí tinh khiết nhất của trời đất, được sinh ra vào khoảnh khắc giao thoa giữa đêm và ngày, giữa âm và dương, khi vạn vật còn đang say ngủ, khi tâm hồn con người còn đang tĩnh lặng nhất. Người ta nói rằng, nếu có thể hấp thu được luồng tử khí ấy vào cơ thể, nó sẽ có công hiệu kỳ diệu trong việc tôi luyện nội công, khai thông kinh mạch, bồi bổ nguyên khí.
Hắn không chần chừ thêm một giây phút nào nữa. Hắn bước đến một khoảng đất trống, nơi có thể đón nhận trọn vẹn luồng tử khí từ phía đông đang dần lan tỏa. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ ngồi xuống, xếp bằng trên nền đá xanh lạnh lẽo, phủ đầy sương mai. Hai bàn tay hắn đặt nhẹ nhàng lên hai đầu gối, lòng bàn tay ngửa lên trời, như đang mở rộng để đón nhận tinh hoa của tạo hóa. Hắn giữ cho lưng mình thẳng tắp, đầu ngay ngắn, cằm hơi thu vào, toàn bộ cơ thể ở trong một tư thế thư giãn nhưng vững chãi. Hắn cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi tâm trí, tập trung toàn bộ ý thức vào hơi thở và vào luồng ánh sáng tím kỳ diệu đang tỏa ra từ phía đông.
Hắn không biết rằng, chỉ cách hắn vài bước chân, dưới mái hiên của dãy nhà chính, một bóng người to lớn, bụng phệ cũng vừa mới xuất hiện. Đó là Sở Lưu Hương. Gã cũng mặc một bộ trường bào màu xám tro, chân đi giày vải, tay cầm một ấm trà nhỏ. Gã bước ra sân, định bụng sẽ ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây hòe để thưởng thức chén trà sớm, nhưng rồi ánh mắt gã chợt dừng lại ở bóng dáng gầy gò của Hoàng An đang ngồi xếp bằng, mặt hướng về phía đông, đôi mắt nhắm nghiền.
Gã không lên tiếng. Đôi mắt sắc sảo của gã nheo lại, quan sát thật kỹ. Gã thấy Hoàng An ngồi rất nghiêm chỉnh, tư thế rất chuẩn mực, không giống như một kẻ mới tập tành lần đầu. Gã thấy hắn hít thở đều đặn, sâu lắng, khuôn mặt tuy gầy guộc nhưng lại toát lên một vẻ tập trung, thành kính hiếm thấy. Và gã cũng thấy, từ phía đông, luồng tử khí màu tím nhàn nhạt đang từ từ lan tỏa, bao phủ lấy thân hình nhỏ bé của Hoàng An, như một tấm áo choàng mỏng manh, huyền ảo.
Một nụ cười mỉm kín đáo, đầy ẩn ý thoáng hiện lên trên khóe môi Sở Lưu Hương. Gã không nói gì, chỉ chậm rãi bước đến, ngồi xuống bên cạnh Hoàng An, cách hắn chừng một cánh tay. Gã cũng xếp bằng, đặt hai tay lên đầu gối, lòng bàn tay ngửa lên, nhắm mắt lại. Nhưng thay vì tập trung vào luồng tử khí, gã lại dường như chỉ đang dưỡng thần, thư giãn, tận hưởng bầu không khí trong lành của buổi sớm mai. Gã hít một hơi thật sâu – một hơi thở sâu và dài hơn bình thường rất nhiều, như muốn hút cạn cả bầu không khí mát lành xung quanh vào lồng ngực. Rồi gã thở ra thật chậm, thật nhẹ, như một dòng suối nhỏ chảy róc rách.
Hoàng An, tuy nhắm mắt, nhưng vẫn cảm nhận được sự xuất hiện của Sở Lưu Hương. Hắn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề nhưng khá nhẹ nhàng của gã trên nền đá, nghe thấy tiếng sột soạt của vải áo khi gã ngồi xuống, và đặc biệt, hắn nghe thấy hơi thở sâu, dài và đầy uy lực của gã. Hắn không quay sang, không mở mắt, vẫn giữ nguyên tư thế và sự tập trung của mình. Nhưng trong lòng hắn, có một sự thôi thúc mãnh liệt – hắn muốn thử vận dụng nội công tâm pháp mà hắn đã thuộc nằm lòng, cái tâm pháp mà hắn đã từng cố gắng vận dụng trong tuyệt vọng ở góc phố chợ Cam Túc, nhưng đã thất bại thảm hại. Lần này, hắn cảm thấy có một điều gì đó khác biệt. Hắn cảm thấy cơ thể mình, sau hơn một tháng được bồi bổ bằng Bồi Nguyên Tán, sau những đêm kiên trì luyện tập Ngũ Hí Quyền, và đặc biệt là sau những cảm giác kỳ diệu về luồng khí ấm chạy trong kinh mạch đêm qua, dường như đã có một sự thay đổi căn bản. Hắn cảm thấy mình đã sẵn sàng.
Hắn bắt đầu lẩm bẩm trong miệng, thật khẽ, chỉ đủ cho một mình hắn nghe thấy. Đó là khẩu quyết tinh yếu của Hàng Long Phục Hổ Công – môn nội công nhập môn của Hoàng gia mà hắn đã học từ nhỏ, nhưng chưa bao giờ thực sự thấm nhuần và luyện tập đến nơi đến chốn.
"Hấp…" – Hắn thầm đọc, và đồng thời, hắn hít vào một hơi thật sâu, thật chậm. Không khí mát lạnh, trong lành của buổi sớm mai, mang theo chút hương thơm của cỏ cây và đặc biệt là luồng tử khí màu tím huyền ảo kia, theo đường mũi hắn tràn vào lồng ngực. Hắn tưởng tượng rằng, không chỉ là không khí, mà chính là "thiên địa chi khí", là "nhật nguyệt tinh hoa" của tạo hóa đang được hắn thu nạp vào cơ thể. Hắn giữ hơi thở ấy lại trong lồng ngực – "Bế khí tại thân" – cảm nhận luồng khí ấy như một khối cầu ấm áp đang lơ lửng, chờ đợi. Rồi hắn từ từ dẫn khối khí ấy xuống phía dưới, xuống vùng bụng dưới, đến nơi mà hắn biết là đan điền – "Trầm khí đan điền". Cảm giác ấm áp quen thuộc từ huyệt Quan Nguyên lại bắt đầu nhen nhóm, lan tỏa.
"…thu lấy thiên địa chi khí, nhật nguyệt tinh hoa, Bế khí tại thân, trầm khí đơn điền…"
Tiếp đến là phần "Hô" – thở ra. Hắn từ từ đẩy luồng khí trong đan điền ra ngoài, nhưng không phải là thở ra một cách thông thường. Hắn tưởng tượng rằng, luồng khí ấy không chỉ thoát ra qua đường mũi, mà còn len lỏi, lan tỏa vào khắp các kinh mạch trong cơ thể hắn – "khí quán kinh lạc" – như nước từ một con sông lớn chảy vào những kênh rạch nhỏ, tưới tắm cho những mảnh đất khô cằn. Hắn tưởng tượng rằng, luồng khí ấy đang chạm đến từng huyệt đạo trên cơ thể hắn, tôi luyện chúng, đánh thức chúng – "tôi luyện bách huyệt". Và đặc biệt, hắn tưởng tượng rằng, Nhâm Mạch và Đốc Mạch – hai con sông lớn nhất – đang từ từ được khai thông, và từ đó, Kỳ Kinh Bát Mạch cũng sẽ được kế thừa, được nuôi dưỡng – "nhâm đốc chi khai, bát mạch tương thừa".
"…Hô - khí quán kinh lạc, tôi luyện bách huyệt, nhâm đốc chi khai bát mạch tương thừa…"
Hắn tiếp tục đọc thầm những câu khẩu quyết tiếp theo, giọng nói trong tâm trí ngày càng trở nên vang vọng, uy nghiêm:
"Hô hấp đoạt tạo hóa chi công gọi là chu thiên. Nhất bách chu thiên, gọi là công."
Một lần hít vào và thở ra hoàn chỉnh như vậy, dẫn khí đi đúng theo lộ trình, chính là một "chu thiên". Một trăm lần chu thiên như vậy, mới gọi là "công" – một đơn vị để đo lường sự tiến bộ trong tu luyện nội công. Hoàng An biết rõ điều đó. Hắn không dám mơ tưởng đến việc đạt được "nhất bách chu thiên" ngay lập tức. Đối với hắn lúc này, chỉ cần có thể thực hiện thành công một vài chu thiên đã là một kỳ tích rồi.
Hắn tiếp tục đọc thầm, và đồng thời, cố gắng vận dụng nội khí theo đúng những gì khẩu quyết chỉ dẫn. Hai bàn tay hắn, vốn đang đặt ngửa trên đầu gối, từ từ chắp lại trước ngực, lòng bàn tay áp vào nhau, các ngón tay đan xen, tạo thành một ấn quyết đặc biệt. Ngay khi hai lòng bàn tay chạm vào nhau, huyệt Lao Cung ở cả hai tay dường như được kết nối, tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín. Và rồi, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
Một luồng khí nóng bỗng nhiên bùng lên từ sâu trong đan điền của hắn. Không còn là cái ấm áp nhẹ nhàng, dễ chịu như đêm qua nữa, mà là một luồng nhiệt khí mạnh mẽ hơn, nóng rực hơn, như một ngọn lửa nhỏ vừa được thổi bùng lên. Luồng khí nóng ấy cuồn cuộn, sôi sục, muốn phá tan mọi ràng buộc, muốn lao ra khỏi cơ thể hắn. Hoàng An giật mình, suýt chút nữa thì mất tập trung. Nhưng hắn vội vàng nghiến răng, giữ vững tâm thần, tiếp tục đọc thầm những câu khẩu quyết tiếp theo, những câu mà hắn biết là cốt lõi, là tinh hoa của Hàng Long Phục Hổ Công:
"Chu thiên sinh khí,
Phân ra lưỡng giới.
Hàng Long chi Càn,
Phục Hổ chi Khôn.
Càn tựa xung thiên,
Khôn tựa hạ địa.
Cương nhu tương tế,
Càn Khôn tịnh độ."
Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Luồng khí nóng cuồn cuộn, hỗn loạn trong đan điền của hắn, ngay khi hắn đọc đến câu "Phân ra lưỡng giới", bỗng nhiên tách ra làm hai. Nó không còn là một khối hỗn độn, bùng nhùng nữa, mà trở thành hai luồng khí riêng biệt, với hai đặc tính hoàn toàn khác nhau. Một luồng khí mang đặc tính của Càn – cương mãnh, nóng rực, hùng hồn, có xu hướng bốc lên trên, như một con rồng đang cuộn mình trong mây, gầm thét, muốn phóng thẳng lên trời cao. Đó chính là Hàng Long Nội Kình. Luồng khí thứ hai mang đặc tính của Khôn – nhu hòa, mát mẻ, trầm ổn, có xu hướng đi xuống dưới, như một con hổ đang phục mình trong hang sâu, tĩnh lặng, uy nghiêm, sẵn sàng chồm lên bất cứ lúc nào. Đó chính là Phục Hổ Nội Kình.
Hai luồng khí ấy, sau khi tách ra, lập tức đi theo hai con đường khác nhau, đúng như những gì khẩu quyết đã chỉ dẫn. Luồng Hàng Long Nội Kình, nóng rực, cương mãnh, từ đan điền phóng thẳng lên phía trên, men theo con đường của Đốc Mạch – con sông dương khí chạy dọc theo sống lưng. Nó như một con rồng lửa đang bay vút lên, cuồn cuộn, mạnh mẽ, phá tan mọi sự tắc nghẽn, mọi sự trì trệ trên đường đi. Nó vượt qua huyệt Mệnh Môn ở thắt lưng, nơi mà hắn cảm thấy một cơn nóng ran bùng lên dữ dội. Nó vượt qua huyệt Đại Chùy ở gáy, khiến cho cổ hắn như bị thiêu đốt. Và cuối cùng, nó lao thẳng lên đỉnh đầu, đến huyệt Bách Hội – nơi được coi là "trăm mạch đổ về". Khi luồng khí ấy chạm đến Bách Hội, Hoàng An cảm thấy đỉnh đầu mình như nổ tung, một cảm giác vừa đau đớn, vừa khoan khoái đến tột cùng. Toàn bộ da đầu hắn tê dại, những sợi tóc như dựng đứng lên.
Cùng lúc đó, luồng Phục Hổ Nội Kình, mát mẻ, nhu hòa, từ đan điền chìm xuống phía dưới, men theo con đường của Nhâm Mạch – con sông âm khí chạy dọc theo mặt trước cơ thể. Nó như một dòng suối mát lành, chậm rãi, nhẹ nhàng, len lỏi qua từng ngõ ngách. Nó vượt qua huyệt Khí Hải, huyệt Quan Nguyên, rồi chìm sâu xuống dưới, đến tận huyệt Hội Âm – nơi giao hội của ba kinh âm ở chân và Nhâm Mạch. Khi luồng khí ấy chạm đến Hội Âm, Hoàng An cảm thấy một cảm giác mát lạnh, dễ chịu lan tỏa khắp vùng bụng dưới và hai đùi, như được tắm mình trong một dòng suối trong vắt giữa ngày hè oi ả.
Một luồng đi lên, một luồng đi xuống. Một cương, một nhu. Một nóng, một lạnh. Hai luồng khí tưởng chừng như đối lập nhau hoàn toàn ấy, lại cùng tồn tại, cùng vận hành trong cơ thể hắn một cách hài hòa, nhịp nhàng đến kỳ lạ. Nhưng hành trình của chúng chưa dừng lại ở đó. Sau khi Hàng Long Nội Kình đạt đến đỉnh cao nhất là huyệt Bách Hội, nó bắt đầu dịu xuống, nguội bớt đi, và từ từ chuyển hướng. Nó không tiếp tục đi lên nữa, mà bắt đầu chảy xuống phía dưới, men theo con đường của Nhâm Mạch ở phía trước mặt, hướng về đan điền. Cùng lúc đó, sau khi Phục Hổ Nội Kình đạt đến điểm thấp nhất là huyệt Hội Âm, nó cũng bắt đầu ấm dần lên, và từ từ chuyển hướng. Nó không tiếp tục đi xuống nữa, mà bắt đầu chảy ngược lên phía trên, men theo con đường của Đốc Mạch ở phía sau lưng, cũng hướng về đan điền.
Hai luồng khí, sau khi đã đổi chỗ cho nhau, đã thay đổi đặc tính cho nhau, lại tiếp tục hành trình trở về. Hàng Long Nội Kình, giờ đây đã trở nên nhu hòa hơn, chảy dọc theo Nhâm Mạch, qua ngực, qua bụng, và cuối cùng đổ về huyệt Quan Nguyên trong đan điền. Phục Hổ Nội Kình, giờ đây đã trở nên ấm áp hơn, chảy dọc theo Đốc Mạch, qua lưng, qua gáy, và cũng cuối cùng đổ về huyệt Mệnh Môn ở thắt lưng, rồi từ đó cũng quy tụ về huyệt Quan Nguyên.
Một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh, khép kín, đã được tạo ra. Một vòng Chu Thiên thực sự, theo đúng cái tinh thần "Càn Khôn tịnh độ", "Cương nhu tương tế" mà khẩu quyết đã dạy. Khi hai luồng khí ấy cùng lúc đổ về đan điền, chúng hòa quyện vào nhau, không còn phân biệt đâu là Hàng Long, đâu là Phục Hổ nữa, mà trở thành một khối nội khí tinh thuần, ấm áp, tràn đầy sức sống. Và Hoàng An có thể cảm nhận rõ ràng rằng, khối nội khí ấy, dù vẫn còn vô cùng nhỏ bé, mong manh, nhưng đã dày dặn hơn, mạnh mẽ hơn so với trước khi hắn bắt đầu vận hành chu thiên, dù chỉ là "thêm được chút ít". Chính cái "chút ít" ấy, đối với hắn lúc này, lại là một niềm vui, một sự khích lệ to lớn không gì sánh được.
Hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục duy trì trạng thái tập trung cao độ, tiếp tục đọc thầm khẩu quyết, và tiếp tục vận hành những vòng chu thiên tiếp theo. Mỗi một lần hít vào, hắn lại thu nạp thiên địa chi khí, tử khí đông lai, trầm xuống đan điền. Mỗi một lần thở ra, hắn lại dẫn khí đi khắp kinh mạch, phân ra lưỡng giới, Hàng Long lên theo Đốc Mạch, Phục Hổ xuống theo Nhâm Mạch, rồi lại giao hoán, hội tụ về đan điền. Những vòng chu thiên cứ thế nối tiếp nhau, chậm rãi, đều đặn, như nhịp đập của trái tim, như dòng chảy của thời gian.
Hắn không biết mình đã ngồi như vậy trong bao lâu. Chỉ biết rằng, khi hắn đang chìm đắm trong thế giới nội tại kỳ diệu ấy, bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc, trầm trầm, vang lên ngay sát bên tai hắn, phá tan sự tĩnh lặng:
"Thối quá."
Giọng nói ấy mang theo một chút trêu chọc, một chút ghê tởm, nhưng cũng có một chút gì đó như là kinh ngạc. Hoàng An lập tức mở mắt ra. Cảnh vật trước mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Mặt trời đã lên cao hơn hẳn, những tia nắng sớm mai vàng óng ả đang chiếu rọi khắp khu hậu viện, xua tan đi màn sương mỏng và luồng tử khí màu tím ban nãy. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi. Và ngay khi hắn mở mắt, hắn cũng lập tức ngửi thấy một mùi hương vô cùng khó chịu – một mùi hôi thối, tanh tanh, chua chua, như mùi của bùn đất lâu ngày, của thức ăn ôi thiu, của những thứ cặn bã tích tụ đã lâu. Và hắn kinh hoàng nhận ra rằng, mùi hôi thối ấy đang bốc ra từ chính cơ thể hắn. Từng lỗ chân lông trên da thịt hắn, dường như đang tiết ra một thứ chất nhờn màu xám đen, bẩn thỉu, có mùi hôi tanh khó tả. Quần áo mới tinh màu đen của hắn cũng đã bị thứ chất nhờn ấy thấm ướt, loang lổ thành những vệt ố vàng.
Hắn hoảng hốt cúi xuống nhìn tay mình. Trên mu bàn tay, trên cánh tay gầy guộc, cũng lấm tấm những giọt mồ hôi màu xám đen, sền sệt, bốc mùi hôi thối. Hắn đưa tay lên sờ mặt, cũng thấy da mặt mình nhờn nhợt, bẩn thỉu.
Đúng lúc đó, Sở Lưu Hương, người vừa lên tiếng chê "thối", đã đứng dậy từ lúc nào. Gã không hề tỏ ra khó chịu hay ghê tởm trước mùi hôi thối từ Hoàng An. Ngược lại, đôi mắt sắc sảo của gã mở to, ánh lên một vẻ kinh ngạc tột độ, pha lẫn một chút vui mừng khó hiểu. Gã không nói thêm lời nào, chỉ bước nhanh đến bên Hoàng An, đưa bàn tay phải to bè, mập mạp của mình ra, nắm chặt lấy cổ tay phải gầy guộc, xương xẩu của Hoàng An. Ngón tay cái và ngón tay giữa của gã ấn chặt vào mạch môn của hắn.
Hoàng An cảm thấy một luồng sức mạnh từ bàn tay của Sở Lưu Hương truyền đến, như một gọng kìm sắt siết chặt lấy cổ tay hắn. Hắn không phản kháng, chỉ ngước đôi mắt trũng sâu, đầy vẻ lo lắng và khó hiểu lên nhìn gã.
Sở Lưu Hương nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, lắng nghe nhịp đập của mạch tượng dưới ngón tay mình. Một lúc lâu sau, gã bỗng mở bừng mắt, và thốt lên một tiếng kinh ngạc:
"Nội khí! Cang kình hộ thân! Kỳ quái! Thật là kỳ quái! Sao nội khí lại kém đến như vậy, vậy mà vẫn có cang kình hộ thể cơ chứ?"
Gã vừa nói, vừa theo bản năng, tay gã hơi gồng lên, đề khí tụ kình vào bàn tay đang nắm cổ tay Hoàng An. Đó chỉ là một phản ứng tự nhiên của một cao thủ võ lâm khi phát hiện ra điều bất thường – muốn thử nghiệm, muốn dò xét cái "cang kình hộ thể" kia rốt cuộc là như thế nào. Lượng nội lực mà gã sử dụng rất nhỏ, rất khéo léo, chỉ như một sự thăm dò nhẹ nhàng, không có ý định làm tổn thương Hoàng An.
Nhưng ngay khi luồng nội kình yếu ớt ấy của gã vừa chạm vào cổ tay Hoàng An, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Gã cảm nhận được một sự phản chấn nhẹ. Rất nhẹ, như một làn sóng nhỏ lăn tăn trên mặt hồ phẳng lặng, như một cái giật nhẹ của sợi dây đàn khi bị gảy. Luồng nội kình thăm dò của gã, dù yếu ớt, nhưng cũng đủ để kích hoạt cái gọi là "cang kình hộ thể" trong cơ thể Hoàng An. Đó là một phản ứng tự vệ tự nhiên của nội khí, khi gặp phải ngoại lực xâm nhập. Nội khí trong cơ thể Hoàng An, dù vô cùng nhỏ bé, mong manh, nhưng vẫn theo bản năng tập hợp lại, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh vùng bị tác động, và đẩy ngược trở lại luồng nội kình của Sở Lưu Hương.
Sở Lưu Hương lập tức cảm nhận được sự phản chấn ấy. Gã càng thêm kinh ngạc. Gã đã từng gặp qua vô số loại nội công, vô số loại hộ thể cang kình trong đời mình. Nhưng cái cảm giác phản chấn nhẹ nhàng, vừa cương vừa nhu, lúc nóng lúc lạnh, vừa có cái bá đạo của rồng, vừa có cái trầm hùng của hổ như thế này, gã chưa từng gặp bao giờ. Nó không giống bất kỳ môn nội công nào mà gã biết. Và điều kỳ lạ hơn cả là, lượng nội khí trong cơ thể Hoàng An rõ ràng là vô cùng yếu ớt, chỉ như một đốm lửa nhỏ sắp tàn, vậy mà nó vẫn có thể sinh ra cang kình hộ thể? Điều này hoàn toàn đi ngược lại với những hiểu biết về võ học của gã.
Hoàng An, lúc này, cũng cảm nhận được sự việc vừa xảy ra. Khi Sở Lưu Hương hơi gồng tay lên, hắn cảm thấy cổ tay mình hơi tê tê, và có một luồng khí ấm từ đan điền tự động chạy lên, tụ tập ở cổ tay, tạo thành một sự phản kháng yếu ớt. Hắn biết đó là nội khí của mình, là kết quả của những vòng chu thiên mà hắn vừa vận hành. Hắn không khỏi cảm thấy một niềm vui sướng, tự hào nho nhỏ, nhưng rồi lập tức bị mùi hôi thối trên cơ thể mình kéo trở về thực tại.
"Để ta đi tắm đã," – Hoàng An nói, giọng nói có chút ngượng ngùng, xấu hổ. Hắn nhẹ nhàng rút cổ tay mình ra khỏi bàn tay của Sở Lưu Hương. Lần này, Sở Lưu Hương không giữ lại nữa. Gã buông tay ra, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Hoàng An, ánh mắt đầy vẻ suy tư, trầm ngâm.
Hoàng An nhanh chóng đứng dậy, cúi đầu chào Sở Lưu Hương một cái thật nhanh, rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng về phía căn phòng nhỏ của mình, để lại phía sau một luồng mùi hôi thối bay theo làn gió sớm. Hắn cần phải tắm rửa ngay lập tức, tẩy sạch thứ chất nhờn bẩn thỉu đang bám đầy trên người này.
Sở Lưu Hương đứng yên lặng một mình giữa sân. Gã đưa bàn tay vừa nắm cổ tay Hoàng An lên trước mặt, nhìn chăm chú. Gã vẫn còn cảm nhận được dư âm của sự phản chấn kỳ lạ ấy trên đầu ngón tay mình. Gã lẩm bẩm một mình, giọng nói nhỏ như gió thoảng, nhưng chất chứa đầy vẻ kinh ngạc và suy tư:
"Ta… ta vốn còn định truyền cho hắn môn nội công nhập môn của Long Hổ Môn ta – Tử Khí Đông Lai Công… để hắn có thể hấp thu tử khí buổi sớm mai, tôi luyện nội lực, đặt nền móng cho con đường võ học sau này… Ai ngờ… ai ngờ hắn lại có sẵn một môn thần công diệu huyền đến như vậy trong người…"
Gã dừng lại một chút, ngước mắt nhìn về phía căn phòng nhỏ mà Hoàng An vừa chạy vào, ánh mắt phức tạp.
"Luồng nội khí ấy… phân thành hai luồng cương nhu rõ rệt… một luồng cương mãnh, bá đạo như rồng bay lên trời… một luồng nhu hòa, trầm ổn như hổ phục dưới đất… Hai luồng khí ấy lại có thể giao hòa, chuyển hóa cho nhau… thật là huyền diệu… Không phải là tầm thường… Tuyệt đối không phải là thứ nội công tầm thường…"
Gã lại đưa tay lên vuốt vuốt cằm, đôi mắt nheo lại, ẩn chứa nhiều toan tính.
"Thằng nhỏ này… rốt cuộc là thân phận gì? Hoàng gia ở Tiêu Ngọc… ta chưa từng nghe nói đến một Hoàng gia nào có môn nội công lợi hại như vậy… Hay là… nó giấu diếm điều gì? Nhưng không sao… Dù là thần công gì đi nữa, với nội khí yếu ớt như hiện tại, cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc… Cần phải có thời gian, cần phải có người dẫn dắt… Và người đó, đương nhiên là ta…"
Một nụ cười mỉm đầy ẩn ý lại nở trên khóe môi gã.
"Tử Khí Đông Lai Công… không truyền được cũng tốt… Hàng Long Phục Hổ Công… cái tên này… quả thật rất hợp với những gì ta vừa cảm nhận được. Nếu đã như vậy, ta sẽ giúp ngươi phát huy hết tiềm năng của môn thần công này… Rồi đây, ngươi sẽ là một quân cờ vô cùng quan trọng trong ván cờ lớn của ta, Hoàng An ạ…"
Nói rồi, gã chậm rãi quay người, bước trở về phía căn phòng của mình ở dãy nhà chính. Bóng lưng to lớn, bụng phệ của gã đổ dài trên nền đá xanh dưới ánh nắng sớm mai, trông vừa vững chãi, lại vừa có chút gì đó cô độc, đầy tâm sự.
Còn Hoàng An, sau khi chạy vào phòng, đã nhanh chóng đóng chặt cửa lại. Hắn dựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở hổn hển. Mùi hôi thối từ chính cơ thể mình xông lên nồng nặc, khiến hắn suýt buồn nôn. Nhưng trong lòng hắn, lại tràn ngập một niềm vui sướng, một niềm hy vọng mãnh liệt chưa từng có. Hắn đã làm được. Hắn đã thực sự làm được. Hắn đã vận hành thành công Hàng Long Phục Hổ Công, đã tạo ra được nội khí, dù chỉ là một tia nhỏ nhoi, mong manh. Và hơn thế nữa, hắn đã đào thải được một lượng lớn tạp chất tích tụ trong cơ thể ra ngoài. Những thứ chất nhờn bẩn thỉu, hôi thối kia, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công ấy. Đó là những tạp chất từ thuốc men, từ thức ăn xấu, từ những tổn thương, bệnh tật mà cơ thể hắn đã phải gánh chịu suốt bao tháng ngày qua, giờ đây đã được nội khí thanh lọc, tống khứ ra ngoài qua lỗ chân lông trong quá trình vận hành chu thiên.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem của mình, rồi bật cười thành tiếng. Một nụ cười nhẹ nhõm, sảng khoái, lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt hốc hác của hắn sau gần nửa năm trời. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng ít ra, hôm nay, hắn đã có thể tự hào mà nói rằng: hắn không còn là một phế nhân vô dụng nữa. Hắn đã chính thức bước những bước chân đầu tiên, dù còn run rẩy, yếu ớt, trên con đường võ học đầy huyền bí và cám dỗ.
Nghĩ vậy, hắn vội vàng đi đến góc phòng, nơi có một chum nước lớn và một chiếc gáo dừa. Hắn múc từng gáo nước lạnh, dội lên người, kỳ cọ thật kỹ để tẩy sạch lớp chất nhờn bẩn thỉu đang bám đầy trên da thịt. Nước lạnh thấm vào da, mang theo mùi hôi tanh trôi xuống nền gỗ, khiến hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, sạch sẽ và sảng khoái hơn bao giờ hết.
---
——— Hết hồi 6 ———
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co