103
Cảnh báo❌️ Độ sến vượt mức pick cà bôn.
_____________
Một khi tình cảm đã xác định, tất cả mọi chuyện đều trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Bọn họ chung sống với nhau rất hòa hợp cũng vô cùng ngọt ngào, bất luận ở nhà hay ở bên ngoài, anh cũng sẽ nắm chặt tay cậu. Dù anh muốn đến phòng sách làm việc cũng sẽ kéo cậu ngồi bên cạnh. Lúc không có người, ánh mắt bọn họ nhìn nhau rất lưu luyến, dường như chỉ cần tách khỏi nhau cũng là một chuyện rất gian khổ. Hôn cũng càng ngày càng cuồng nhiệt....
Cậu càng ngày càng thích làm nũng với anh, dù là thỉnh thoảng giở tính trẻ con, anh cũng sẽ vô cùng bao dung cậu. Anh không còn ngang ngược mà càng ngày càng dịu dàng, anh cưng chiều cậu, toàn tâm toàn ý nghĩ hết mọi cách để cậu vui vẻ; cậu yêu anh, cho dù là xa anh một lúc cũng sẽ không nỡ buông tay anh. Thì ra là tình yêu mang tới niềm vui như vậy, đối với bọn họ mà nói, đây là chuyện vô cùng tốt đẹp.
Không khí thân mật trong nhà khiến Tiểu Bá Vương bất mãn, người trước kia hai ba coi trọng nhất là cậu, bây giờ trong mắt bọn họ chỉ có nhau thôi. Có lúc cậu tan học về nhà, vậy mà bọn họ lẳng lặng ngồi ôm nhau ở ban công, không nói lời nào cũng không để ý tới cậu.
Còn có những người ba nào quá đáng hơn thế này không?
Vậy mà, sau khi ngọt ngào đi là chia ly đến. Vẻn vẹn nửa tháng nghỉ phép cũng đã hết, lưu luyến không rời cũng muốn rời đi.
Toàn bộ trọng tâm công việc của Điền Hủ Ninh đều ở Luân Đôn, anh lại không nỡ để vợ sắp chuyển dạ mà đi, bởi vì Doãn Chính bên kia liên tục gọi hối thúc có chuyện gấp cần xử lí nên anh không thể không đi. Tử Du lại khăng khăng muốn sinh trong nước, bây giờ cậu qua đó lại làm anh không thể chuyên tâm làm việc, bởi vì anh căn bản không thể để cậu ở nhà một mình, mà thím Đỗ cũng lớn tuổi rồi, Tử Du không muốn để bà đi với cậu đến nơi xa như vậy, những người khác cậu lại không quen, vậy chỉ có thể sinh xong rồi nói tiếp thôi.
Dù sao lúc trước công việc anh cũng rất bận, không phải sao? Điền Hủ Ninh không thay đổi được cậu, không có cách nào, chỉ có thể đi một mình.
Nhưng anh mới đi có mấy ngày, Tử Du liền hối hận. Đã thành thói quen có anh ở bên cạnh, đột nhiên không có anh, mỗi ngày cậu đều rất khó chịu cũng rất nhớ anh.
Mặc dù mỗi tối trước khi cậu đi ngủ, anh sẽ gọi điện thoại cho cậu, nói chuyện phiếm với cậu, hoặc là chat video với hai ba con cậu. Cho dù là nghe cậu kể một ít chuyện vụn vặt, ví dụ như Bảo Bảo đạp, ngày hôm nay có tin tức gì; hôm nay ăn cái gì, rồi Điền Duệ Du phá hoại ra sao. Anh cũng rất kiên nhẫn nghe cậu nói, nghe cậu thao thao bất tuyệt, nhiều hơn nữa cũng không ngại phiền, vẫn chờ đến khi cậu buồn ngủ mới cúp máy.
Bây giờ chuyện cậu chờ đợi mỗi ngày nhất chính là buổi tối gọi điện thoại hoặc chat video với anh. Bởi vì thời gian lệch nhau nhiều nên khi bọn họ nói chuyện đều là lúc anh đang đi làm, nhưng anh luôn nói không sao, có mấy lần cậu thấy một cô thư ký xinh đẹp liên tục thúc giục anh; mặc dù cậu nghe không hiểu cô ấy đang nói cái gì, nhưng anh chỉ luôn nói một câu: "Hold on, please." (Làm ơn chờ một chút), cậu cũng biết thật ra là anh bề bộn nhiều việc, chung quy lại vì cậu mà làm trễ nãi công việc.
Thật ra chỉ cần cậu đồng ý, anh thật sự sẽ làm một ông chồng tốt trăm phần trăm, dịu dàng, cưng chiều cậu đến vô cùng, tính tình mặc dù không tính là tốt, nhưng khi đối mặt với cậu thì chủ nghĩa đại nam tử lại biến mất không còn bóng dáng. Anh sẽ tôn trọng suy nghĩ của cậu, quan tâm nhu cầu của cậu, nhân nhượng lúc cậu cố tình gây sự. Tấm lòng này làm cậu cho dù là ngủ tỉnh dậy cũng cảm thấy rất cảm động và hạnh phúc, chỉ hận mình trước kia tại sao lại cứng đầu như vậy, không thấy rõ lòng mình, cũng không hề cố gắng, nỗ lực để hiểu anh.
Cũng may bọn họ còn kịp, không lãng phí những năm tháng sau mà sống bên nhau hạnh phúc, cuối cùng bọn họ có thể nắm tay nhau mãi không tách rời.
Cuộc sống như thế, cậu nên cảm thấy không còn gì bằng mới đúng, đương nhiên, nếu như anh có thể ở bên cậu, vậy thì càng hoàn mỹ hơn. Nhưng cảm giác lại thiếu cái gì đó?
Rốt cuộc là cái gì, Tử Du nghĩ muốn bứt tóc cũng không ra.
Buổi tối 8 giờ là thời gian bọn họ vui vẻ nói chuyện. Nhưng đứa nhỏ Điền Duệ Du hôm nay lại trốn, không chịu nói chuyện với ba.
"Con làm sao vậy?"
Trong màn hình, một khuôn mặt tuấn tú cười với cậu, giọng nam trầm thấp, dễ nghe xuyên qua làn sóng điện truyền vào tai. Đột nhiên Tử Du cảm giác tim mình đập nhanh, thật là lợi hại. Nói ra sợ là người ta cười chết, bọn họ rõ ràng đã là vợ chồng kết hôn nhiều năm, thậm chí cũng sắp sinh đứa thứ hai rồi, vậy mà cậu còn có thể nhìn chồng mình đến ngây người ra. Có phải rất ngớ ngẩn không?
Ngay lập tức mặt đỏ bừng. Mà bạn nhỏ bởi vì rụng răng cửa mà không chịu nói chịu nói chuyện với ba, ngồi trên sa lon chơi đồ chơi rồi.
"Nguyệt Nguyệt, thế nào? Có nhớ anh không?"
Tiếng cười lần nữa truyền tới khiến Tử Du bừng tỉnh.
"Ông xã, em nhớ anh lắm. Rất nhớ, rất nhớ....Anh có nhớ em không?"
"Nguyệt Nguyệt, anh lập tức bay về có được không?"
Giống như bị kích thích, người nào đó rất mừng, thật muốn bỏ lại đống công việc vĩnh viễn làm không xong mà về với vợ yêu thôi.
"Không cần. Người ta nói giỡn mà."
Sợ anh sẽ bay về thật, Tử Du vội vàng lên tiếng ngăn cản. Người này nhiều khi cũng làm việc rất tùy hứng.
"Nhưng anh thật sự rất nhớ em. Nhớ đến không thể làm việc. Nguyệt Nguyệt...."
Giọng nói mang theo tiếng thở dài từ một nơi xa xôi truyền đến khiến Tử Du càng thêm nhớ anh. Nhưng mà nhìn như vậy thôi cũng không thỏa mãn, haiz, cậu rất muốn ở trong ngực ấm áp của anh thỏa sức làm nũng
"Papa, hai người có thể không cần buồn nôn như vậy được không? Con đi về."
Một nhóc nhíu lông mày xinh đẹp lại, nhảy xuống sa lon đi ra ngoài.
Thật là chịu bọn họ đủ rồi. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, papa bay một chuyến qua Luân Đôn, sau đó ba lại về rồi biến thành bộ dạng này. Trước kia bọn họ sẽ không như vậy, bây giờ mọi người đều lạnh nhạt với cậu.
Bà nói đó là biểu hiện ân ái. Ân ái? Vậy trước kia bọn họ không ân ái sao? Chẳng lẽ là vì sau khi papa có em trai mới trở nên ân ái? Thế giới người lớn quá khó hiểu.
"Điền Duệ Du, lại đây cho ba."
Giọng nói trầm thấp vang lên từ cái laptop bên cạnh Tử Du. Không phải là rụng một cái răng sao? Vậy mà lại không cho ba nó nhìn?
"Papa...."
Điền Duệ Du dừng bước lại quay đầu nhìn, tay nhỏ che miệng lại, bộ mặt đầy uất ức. Ba thật sự rất quá đáng. Biết rõ cậu rụng răng cửa, nói chuyện mà gió còn lùa vào, vậy mà còn phải chat video với ba.
"Hủ Ninh, thôi mà, có được không?"
Ba nuông chiều làm con hư chính là như vậy
"Không được. Bởi vì chút chuyện nhỏ này mà không dám nói chuyện với anh, vậy sao nó đến trường đi học được? Điền Duệ Du, con lại đây cho ba."
Mặc dù cậu năn nỉ cũng khiến anh mềm lòng, nhưng mà vẫn không thể nuông chiều tên tiểu tử kia hành động như vậy.
Bất đắc dĩ, Điền Duệ Du ngậm chặt miệng đi tới, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng.
"Điền Duệ Du, con vẫn không mở miệng nói chuyện hả?"
Điền Hủ Ninh ở màn hình bên kia nhíu mày.
"Dạ không?"
Xụ mặt lại, mím môi, Điền Duệ Du quyết dùng cách viết chữ để nói chuyện với ba.
"Vậy con che miệng nói hay lắm."
Điền Hủ Ninh nhìn vẻ mặt khổ sở của con trai, trong lòng muốn bật cười nhưng lại sợ mất đi uy nghiêm của người cha.
"Con không thể nói chuyện với ba lúc này được."
Người bạn nhỏ vẫn khăng khăng như cũ
"Không lễ phép?"
Điền Hủ Ninh ở đầu bên kia dở khóc dở cười. Con trai anh thì ra là cũng học tập lễ phép đến mức này.
Lúc này, thím Đỗ chạy ào đi vào, không chú ý tới Điền Hủ Ninh trên màn hình, vừa đi vừa hưng phấn nói:
"Tiểu thiếu gia, con xem bà mua về cho con cái gì nè?"
"Thím Đỗ, thím đi mua thật sao?"
Tử Du nhìn khẩu trang trên tay thím Đỗ, dở khóc dở cười. Mới vừa rồi sau khi từ trường học về, Điền Duệ Du vẫn che miệng, kiên quyết không chịu mở miệng. Thím Đỗ liền nghĩ đến việc đi mua cái khẩu trang nhỏ, không nghĩ đến lại về nhanh như vậy.
"Đúng vậy, mua rất nhiều đó. Mau lại đây xem, màu gì cũng có. Bà chủ nói cái này bán chạy nhất, gọi là gì nhỉ Duệ Duệ?"
Thím Đỗ tìm trong đống khẩu trang không cùng màu, cuối cùng lấy ra một cái màu đỏ
"Là Iron Man."
Tử Du cười, cầm cái khẩu trang đeo lên, ừ, có chút nhỏ
"Hủ Ninh, anh xem, đẹp không?"
Đeo xong, Tử Du đem mặt đưa tới gần màn hình.
"Đẹp lắm."
Giọng nói trầm ổn lại truyền tới.
"Thiếu gia........."
Lúc này thím Đỗ nhìn thấy thiếu gia trong màn hình đang nhìn thiếu phu nhân đầy yêu thương. Thật là thất sách, bà đi vào không đúng lúc rồi.
"Tiểu thiếu gia, chúng ta đến phòng khách thử cái nào nhìn đẹp hơn được không?"
"Dạ được."
Điền Duệ Du còn ước gì lập tức rời khỏi phòng sách
"Bà ơi, tại sao toàn là hình ấu trĩ vậy chứ?"
Cậu cũng là một đứa con nít bình thường chắc?
"Trẻ con đều thích mà."
"Nhưng con không thích."
Điền Duệ Du tự nhận mình không phải con nít.
Tiếng một già một trẻ nhỏ dần cho đến không nghe được nữa.
"Hủ Ninh, em cũng mua một cái như vậy có được không?"
Ngồi lại chỗ cũ, trong tay Tử Du còn cầm cái khẩu trang đáng yêu đó.
"Em mua cái này làm gì? Như vậy anh nhìn không thấy miệng em. Anh muốn hôn nó...."
Một người đàn ông nào đó ngang nhiên ngồi trong văn phòng tán tỉnh.
"Điền Hủ Ninh, sao anh có thể háo sắc như thế?"
Hơn nữa bây giờ anh còn đang đi làm. Dám nói ra lời mập mờ như vậy, có phải có chút quá đáng không?
"Anh chỉ háo sắc với em thôi. Anh không muốn ngừng hôn miệng em, còn muốn....."
Một người nào đó muốn tiếp tục tán tỉnh, kết quả không biết một người đàn ông không gõ cửa đã đi vào.
"Ninh, hôn đủ chưa? Hôn đủ rồi có phải nên đi họp hay không?"
Đi vào là Giang Doãn Chính. Ninh thật chẳng đáng tin tưởng, để nhiều người đợi trong phòng họp gần 20 phút, còn ở đây với vợ mình mà anh anh em em, hơn nữa chẳng có suy nghĩ phải dừng lại.
"Hủ Ninh, nhanh đi làm việc đi. Em cũng phải đi ngủ rồi."
Trời ạ, Tử Du nhìn Giang Doãn Chính bên kia cười xấu xa. Mất mặt chết đi được, bọn họ lại ở trước mặt người ngoài mất thể diện như vậy.
"Nguyệt Nguyệt, không cần để ý tới cậu ta, chúng ta tiếp tục."
Điền Hủ Ninh không hề lúng túng. Không phải là 20 phút nha, để cho bọn họ chờ thêm đi.
"Tử Du, cho anh mượn chồng em một chút, tối sẽ trả lại cho em."
Giang Doãn Chính đem mặt dựa sát vào màn hình.
"Điền Hủ Ninh, anh nhanh đi đi. Em phải thoát rồi."
Doãn Chính cũng đã nói như vậy rồi, sao anh ấy vẫn còn ngồi như núi Thái Sơn được chứ?
"Nguyệt Nguyệt, ngủ ngon. Ngày mai chúng ta nói tiếp."
Cậu đã xấu hổ đến mặt đỏ bừng rồi, sao anh còn làm khó cậu được chứ? Quả thật cũng nên đi làm việc.
Hạ Chí cuối mùa xuân, giai đoạn chuyển mùa.
Bảo Bảo trong bụng Tử Du cách ngày sinh dự tính không tới một tháng, mỗi ngày vác cái bụng bầu lên lên xuống xuống thật sự rất vất vả, may là lúc trước cậu đã sinh một đứa, nếu không thì bây giờ cậu thật đúng là không chịu nổi.
Rõ ràng lúc 5 tháng bụng vẫn còn nhỏ, ai biết được 7 tháng thì như quả bóng, càng ngày càng lớn.
"Điền Hủ Ninh, em không muốn để cho anh đi đâu."
Nhìn anh đang ở trước gương thắt cà vạt, Tử Du mang cái bụng to như con chim cánh cụt ở sau lưng anh kéo áo.
Nửa năm này, bọn họ ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều, mỗi tháng anh dành mấy ngày để về với cậu, sau đó sẽ chạy về công ty.
"Vậy anh không đi nữa."
Dừng lại động tác trong tay, Điền Hủ Ninh xoay người lại ôm cậu, bóng dáng hai người ôm nhau trong gương vô cùng rõ ràng.
Nếu như ban đầu Điền Hủ Ninh biết có thể như vậy, đánh chết anh cũng sẽ không đi lập công ty gì đâu. Khiến mình bận rộn đến nỗi không thể ở bên vợ đang mang thai thêm vài ngày. Trước kia là cậu không cần anh, nhưng nhìn cậu bây giờ lệ thuộc vào anh như vậy, anh hận mình không thể phân thân ra, hoặc là dẹp công ty luôn.
"Không được."
Cậu chỉ là không nỡ để anh đi mà thôi, cũng không phải là muốn anh không đi làm thật. Cậu biết anh thích những thách thức khác nhau, nếu quả thật muốn anh ngày ngày ở nhà với cậu, lâu ngày anh nhất định sẽ chán chết.
"Không thích anh ở cạnh em sao?"
Hôn một cái vào gò má cậu
"Thích. Nhưng không phải anh còn việc phải làm sao?"
Đem mặt tựa vào trước ngực anh, thật muốn thời gian cứ như vậy mà dừng lại.
"Không sao."
Nụ hôn tạm biệt càng lúc càng kịch liệt, mắt thấy sẽ sắp mất khống chế, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa:
"Thiếu gia, đến giờ rồi."
Là lão Đỗ lái xe
"Đợi thêm mấy phút nữa."
Điền Hủ Ninh sửa lại mái tóc rối của cậu, hôn thêm mấy cái trên đôi môi sưng đỏ nữa mới chịu. Mấy ngày nay, bởi vì cậu sắp sinh cho nên mỗi đêm trừ ôm cậu, anh cái gì cũng không dám làm, coi như là hôn cũng không dám hôn quá sâu, sợ không khống chế được mình.
Nhưng hôm nay trước khi anh đi Luân Đôn, bọn họ lại sắp mất khống chế. Thật muốn đem cậu lên máy bay cùng mình thôi.
"Điền Hủ Ninh, lúc em sinh anh nhất định phải về, có được không?"
Có luyến tiếc nữa cũng phải đi. Mặc dù đã từng có một đứa con nhưng bởi vì ngoài ý muốn, cậu bị chích thuốc mê nên không có cảm giác. Vì vậy đối với lần sinh con này rất lo lắng.
"Ngoan, không sợ. Tất cả đều có anh ở đây. Anh về giao công việc cho Doãn Chính, sau đó về với em được không?"
Bàn tay anh vuốt cái bụng tròn vo của cậu, thật ra thì trong lòng anh cũng là căng thẳng muốn chết. Nhưng anh không thể biểu hiện ra ngoài để cậu cảm thấy sợ hãi.
" Hủ Ninh, Hủ Ninh....."
Lần nữa nhào vào trong ngực anh, thật sự rất không nỡ để anh đi. Cậu rất muốn khóc, phải làm sao bây giờ?
"Nguyệt Nguyệt, không cần khóc. Anh không đi nữa, anh ở nhà với em."
Vừa nhìn thấy cậu bộ dạng đáng thương, lòng anh cũng đau đớn. Để Doãn Chính tự xử lý mọi chuyện đi, anh lấy điện thoại di động ra định gọi thì có người so với anh còn nhanh hơn, đoạt lại:
"Điền Hủ Ninh, không cho anh không đi. Đi nhanh lên, sắp tới giờ bay rồi."
Cậu chỉ là có chút buồn mà thôi, cũng không phải là thật sự muốn anh không đi.
Bất đắc dĩ nhìn chàng trai nhỏ cố gắng đẩy anh ra ngoài cửa, Điền Hủ Ninh cảm giác đời mình đã thua trong tay cậu, trở thân cũng không được rồi.
Rõ ràng là không muốn để anh đi, lại muốn giả bộ vui vẻ. Được rồi, được rồi, anh sẽ cố gắng trong thời gian ngắn nhất xử lý công việc rồi về cùng cậu chờ sinh, nhiều nhất là một tuần. Điền Hủ Ninh chỉ cho mình thời gian một tuần.
Khi Điền Hủ Ninh đi rồi thì Tử Du được thím Đỗ đỡ vào phòng khách. Thân thể của cậu rất nặng, gần đây cũng không muốn xuống lầu, bởi vì mỗi lần chỉ đi vài bước cũng đã thở hổn hển.
Nhưng hôm nay mới đi chưa được mấy bước, bên eo cậu truyền đến chút quen thuộc, nhưng lại có chút cảm giác bủn rủn khác lạ, thậm chí cảm giác có chất lỏng ươn ướt chảy ra.
"Thiếu phu nhân, sao vậy? Có phải không thoải mái không, hay là mệt mỏi? Chúng ta ngồi xuống trước đi."
Thím Đỗ rất nhanh đã phát hiện cậu có cái gì không đúng, vội vàng ôm cậu, ổn định thân thể đang lung lay.
"Thím Đỗ, có thứ gì đó chảy xuống chân con.....Có phải sắp sinh không?"
Chịu đựng cảm giác khó chịu, cậu nhìn xuống quần mình.
Thím Đỗ theo nhìn xuống:
"A, vỡ nước ối rồi. Thiếu phu nhân, cậu mau nằm xuống. Tôi lập tức gọi xe tới đây, chúng ta phải đến bệnh viện."
Thím Đỗ có kinh nghiệm lập tức gọi điện thoại cho Diệp Kê Lâm để anh an bài người đi tới.
Rõ ràng còn một tháng nữa mới đến ngày sinh dự tính, sao lại chuyển dạ sớm vậy?
Rất nhanh, xe cấp cứu bệnh viện tới.
Mà người đàn ông tới sân bay được nửa đường cũng phải quay đầu lại.
Trong phòng chờ sinh.
"Đau quá...."
Tay Tử Du níu chặt lấy tay áo anh, miệng thở từng hơi từng hơi rất khó khăn:
"Em rất sợ....Hủ Ninh...."
"Không phải sợ, anh ở đây."
Người đàn ông chưa từng hoảng hốt lo sợ như vậy, một bên anh an ủi vợ sắp sinh, vừa làm loạn, lớn tiếng trách mắng nữ hộ sinh bên cạnh:
"Tại sao cậu ấy lại đau như vậy?"
"Anh Điền, sinh con vốn chính là như vậy."
Một y tá cẩn thận trả lời vấn đề của anh. Người nào sinh con kể cả nữ lẫn nam ai cũng thế, đương nhiên đau đớn, không đau đẻ, chẳng qua là lừa gạt mà thôi. Nhưng cô không dám nói lời này, chỉ sợ anh Điền sẽ nhất thời mất khống chế mà giết sạch bọn họ.
Cô cũng không quên lần đầu cậu Trịnh sinh con thì anh ta ngoài phòng phẫu thuật gào to rống lớn đến nỗi cả một lầu cũng nghe được.
Nhưng mà anh Điền với bác sĩ Diệp là bạn tốt, họ nào dám đắc tội anh chứ? Một đám nhân viên y tế vô tội đứng ở đó, mỗi một người đều không dám giận cũng không dám nói. Bác sĩ Diệp sao còn không xuống giải thoát họ vậy?
Một cơn đau bụng sinh ập tới, thân thể cậu căng thẳng, đau đớn hơn lúc trước, Điền Hủ Ninh luống cuống hơn, cầm chặt tay cậu, lẩm bẩm xin lỗi, vừa hôn mồ hôi trên tay cậu vừa nói:
"Thật xin lỗi, bảo bối. Là anh không tốt, là anh sai rồi, về sau không bao giờ để cho em sinh con nữa, không bao giờ để cho em đau thế này nữa. Thật xin lỗi.....đau thì cắn tay anh đi."
Tất cả mọi người ở đây đều bị lời nói ngớ ngẩn của anh làm muốn cười to, nhưng không ai có gan dám cười cả.
Khuôn mặt luôn lạnh lùng, lúc này đều là đau lòng, sắc mặt so với cậu còn trắng bệch hơn.
Mà cậu cắn bàn tay anh duỗi ra thật, bởi vì một cơn đau bụng sinh lại tới.
Lúc này người đàn ông này trông rất yếu ớt, không giống như người không gì không làm được, thế nhưng anh lại đẹp trai đến nỗi khiến cậu động lòng, lòng của cậu mềm như nước, cảm giác sự đau đớn này cũng không khó nhịn như vậy
Dồn dập những tiếng bước chân chạy tới, là Diệp Kê Lâm và Diệp Nhã Kim mang theo mấy bác sĩ sản khoa đã tới.
"Hủ Ninh..... "
Cậu giật giật ngón tay, ý bảo anh đến gần, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nói một câu, khiến anh đứng ở đó sững sờ, ngay cả cơn đau bụng tiếp theo cũng quên đưa tay cho cậu cắn.
Tử Du nắm thật chặt cái mền, khóe miệng nhẹ nhàng cười. Dưới tình huống cậu đau như vậy, khó chịu như vậy, chịu giày vò như vậy, cậu nở nụ cười thật sự. Anh đang sợ hay làm sao vậy? Không tin cậu nói sao?
"Ninh, nhanh tránh đường. Tử Du phải lập tức sinh."
Một cơn đau lại tới, Bảo Bảo của cậu sắp chào đời rồi. Vậy mà người đàn ông kia lại chặn đường y tá đưa cậu vào phòng sinh.
Diệp Kê Lâm không hiểu sao bạn tốt lại ngẩn người?
Cậu ta sợ đến choáng váng hay sao? Mới vừa rồi rõ ràng còn tốt mà?
"Điền Hủ Ninh, Điền Hủ Ninh,......"
Người đàn ông đang đờ ra rốt cuộc cũng bị tiếng gọi hồi hồn lại.
"Nguyệt Nguyệt, không phải sợ, anh ở đây."
Nắm chặt tay cậu, Điền Hủ Ninh cảm giác hốc mắt mình nóng lên
"Em không sợ. Bảo Bảo của chúng ta sẽ lập tức ra. Nhưng......Có một câu anh còn chưa nói với em."
Vừa nhịn đau, vừa nhìn mặt anh
Cậu đã nói với anh rồi, tại sao anh còn không nói? Không thể chứ. Tuyệt đối không được. Tuy rằng tình cảm của anh cậu đã rất rõ ràng, nhưng cậu muốn chính tai mình nghe anh nói mới được.
"Nguyệt Nguyệt, sinh xong chúng ta lại nói được không?"
Nói gì chứ? Vào lúc này cậu ấy muốn nói cái gì? Đầu óc Điền Hủ Ninh rối tung lên hết rồi.
"Không được, em muốn anh nói bây giờ. Nếu anh không nói thì em cũng không sinh nữa."
Diệp Kê Lâm trợn mắt nhìn đôi vợ chồng dở hơi mà thở dài. Một người ngu ngốc thêm một đứa ngốc cũng không biết sẽ sinh ra đứa con như thế nào nữa.
"Nói cái gì?"
Một người không biết có phải là ngốc thật hay vẫn còn u mê, tiếp tục hỏi.
"Điền Hủ Ninh, cái tên khốn kiếp này. Nói anh yêu em."
Sản phụ rõ ràng đã đau đến cắn răng, sao còn có sức lớn tiếng như vậy chứ?
"Nguyệt Nguyệt, anh vẫn luôn yêu em."
Thì ra là cái này, nhưng không phải cậu đã sớm biết rồi sao?
"Vậy mới vừa rồi sao anh còn nghĩ lâu như vậy?"
"Nguyệt Nguyệt, anh yêu em, rất yêu rất yêu em."
Yêu đến kiếp này kiếp sau cũng sẽ không buông tay.
"Có thật không?"
"Thật."
"Vậy anh sẽ yêu em bao lâu?"
"Rất lâu rất lâu, mãi mãi yêu, vĩnh viễn không xa rời nhau."
Một đám người không biết nên khóc hay cười thấy đôi nam nam đứng trước phòng sinh còn nói nhảm nhiều như vậy, vừa cười vừa đẩy sản phụ vào phòng sinh.
Trên thế gian có nhiều lời yêu thương như vậy, thật ra thì chỉ có một câu động lòng người nhất, đó chính là: "Anh yêu em"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co