104 End
Có thể khiến cho một nhà họ Điền bốn người đã chuyển đến Luân Đôn cùng nhau về nhất định là chuyện rất quan trọng.
Không sai, là lễ kết hôn vô cùng long trọng của bác sĩ Diệp chúng ta, sao có thể không long trọng, bọn họ sao có thể không tham dự chứ? Bác sĩ Diệp cũng thật đáng thương, làm ba người ta bốn năm mà một chút cảm giác cũng không có, chưa xong, khổ sở theo đuổi mẹ đứa nhỏ sắp hai năm mới làm cho người ta gật đầu đồng ý gả cho anh.
Đều nói làm người không thể tạo nghiệt quá nhiều, bằng không sẽ có báo ứng, bác sĩ Diệp phong lưu tài tử của chúng ta trời sinh đã là một ví dụ điển hình.
Đây là một hôn lễ long trọng chưa từng có.
Nhà họ Diệp là danh gia vọng tộc nổi tiếng trong hai giới chính trị - thương mại, cậu chủ họ Diệp kết hôn sao có thể lén lút làm chứ? Nhưng mà đôi vợ chồng trẻ này khiến không ít người rớt mắt kính, bởi vì cô dâu cũng không phải là thiên kim nhà nào mà là một cô gái không có danh tiếng gì mà thôi. Tuy nói gia thế trong sạch, nhưng đối với gia đình họ Diệp mà nói đã là với quá cao rồi.
Chỉ là người trong cuộc đã không để ý mà người ngoài còn liên tục suy đoán thì là ăn no rỗi việc rồi.
Nhân vật chính của hôm nay - bác sĩ Diệp trên mặt vô cùng hưng phấn, cô dâu bên cạnh nhìn có vẻ không tình nguyện, lại ở trong hôn lễ của mình cũng phải tươi cười với khách mời.
Ánh mắt hài lòng của Đại lão Diệp gia không ngừng nhìn về phía bụng cháu dâu khiến mọi người bừng tỉnh hiểu ra, thì ra là...
Trừ hai nhân vật chính cô dâu - chú rể thu hút ánh mắt mọi người thì hai tiểu hoa đồng phía sau bọn họ cũng cực kỳ xuất sắc. Bé trai toàn thân mặc lễ phục phẳng phiu, mặt mày sáng sửa, mặc dù mới 7, 8 tuổi nhưng có thể đoán được 10 năm sau nhất định sẽ là một thiếu niên nhanh nhẹn, đẹp trai, người gặp người thích. Chỉ là hình như tính tình không tốt chút nào, bởi vì bé gái đáng yêu bên cạnh cậu mặc lễ phục màu trắng đang không ngừng lôi kéo tay cậu nói chuyện với cậu, vậy mà cậu lại luôn muốn hất cô bé ra, một giây kế tiếp lại bị cô dính vào. Lông mày của hai ông bố đã bắt đầu nhíu chặt lại rồi.
"Anh Duệ Du, lát nữa chúng ta cùng đi ăn bánh ngọt được không?" Cô gái nhỏ căn bản không để ý tới người mà cô bé gọi là "ba, mẹ" đang ở trước mặt cha sứ trao nhẫn, trước mặt anh Duệ Du thì ông bố đẹp trai ngày thường cô thích nhất cũng bay đến tận đâu đâu rồi.
"Em chỉ biết có ăn thôi sao? Cẩn thận ăn thành con heo mập đó." Giọng điệu Điền Duệ Du thật hung dữ nhưng nhìn nụ cười ngọt ngào của cô bé thì động tác lại nhẹ nhàng hơn nhiều. Điền Duệ Du 8 tuổi không hiểu vì sao con gái đều thích ăn đồ ngọt như vậy, em gái Chi Nghiên cũng như vậy, Tuế Tuế mỗi lần thấy anh đều không buông cũng thế.
"Anh Duệ Du, lớn lên em cũng làm cô dâu của anh có được không?" Cô gái nhỏ mở to đôi mắt tròn.
"Anh mới không cần cưới một con heo nhỏ mập." Điền Duệ Du ghét bỏ mà cúi thấp đầu nhìn khuôn mặt nhỏ tròn phúng phính của cô, thật muốn nhéo thử có mềm giống Chi Nghiên không.
"Anh Duệ Du..." Bé gái mím môi, khuôn mặt nhỏ uất ức như muốn khóc.
"Chú rể có thể hôn cô dâu." Cha xứ nghiêm trang lớn tiếng tuyên bố.
Nghe được câu này, vậy mà cô gái nhỏ lại nhón chân lên hôn đôi môi hồng hào của bé trai.
Xong rồi, nụ hôn đầu của con trai anh đã không còn!
Ngồi dự lễ bên dưới đang ôm con gái từ trong tay vợ, trong nháy mắt Điền Hủ Ninh nhìn thấy màn này. Anh vẫn biết con gái bảo bối nhà Kê Lâm rất dính đứa con nhà mình, nhưng không biết nó lại gan dạ như vậy, trong hôn lễ ba mẹ mình đi hôn con trai anh.
À, phản ứng con trai anh lại là đỏ mặt? Hơn nữa còn là bộ dạng không biết phải làm sao.
Tất cả quan khách cũng bị một màn này làm sợ ngây người, sau đó không tới 5 giây, tiếng vỗ tay nhiệt liệt cùng tiếng cười vang lên trong giáo đường.
"Hủ Ninh, sao có thể như vậy?" Tử Du nhìn khuôn mặt đỏ ửng của con trai, trời ạ! Bảo bối nhà Kê Lâm cũng làm người ta hết hồn.
"Chuyện trẻ con, người lớn không cần để ý quá nhiều. Có mệt không?" Một tay ôm lấy tiểu công chúa Điền gia, một tay ôm vai vợ, Điền Hủ Ninh cũng không thừa nhận đó là chuyện to tát gì.
"Nhưng . . . . . ." Tử Du còn muốn nói điều gì đã bị chồng mình ôm lấy, theo mọi người đi ra ngoài rồi.
Tiệc cưới Diệp gia được cử hành tại khách sạn vào buổi tối.
Đèn treo thủy tinh tinh xảo khiến đại sảnh đón khách trở nên sáng rực, ăn uống linh đình, phục trang đẹp đẽ lóng lánh. Bữa tiệc ở xã hội thượng lưu từ trước đến giờ đều là nơi những nhân vật nổi tiếng hội tụ, nhất là gia thế hiển hách như nhà họ Diệp, lại là tiệc cưới cậu chủ nhà họ Diệp, tưng bừng đến mức nào cũng có thể đoán được, tất cả mọi người có thể tham gia buổi dạ tiệc này đều cảm thấy vinh hạnh. Còn là một cơ hội tốt để nói chuyện hợp tác đầu tư.
Là bạn thân người ta, Điền Hủ Ninh cùng Tử Du nhất định phải trình diện. Chỉ là vì không để cho hai đứa nhỏ làm loạn, sau khi nghi thức ở giáo đường kết thúc, bọn họ liền đem hai tiểu bảo bối về nhà ba mẹ vợ, chỉ đi một mình.
Cơ mà cậu vợ nhỏ của anh cũng quá xinh đẹp rồi đi?
Vẻ đẹp của cậu thiếu chút xíu nữa làm lu mờ vẻ nổi bật của cô dâu đêm nay, làm cho người ta nhìn mà lòng ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể đem cậu giấu sâu đi, không để tên nào khác nhìn nữa, đặc biệt là người đàn ông vẫn ôm mảnh khảnh vòng eo của cậu, anh chỉ muốn đem cậu giấu đi, trừ anh ra, không ai có thể nhòm ngó. Tay Tử Du ở sau lưng anh dùng sức nhéo, người đàn ông này thật quá đáng. Từ khi cậu thay quần áo xong xuất hiện trước mặt anh thì ánh mắt người đàn ông đột nhiên trở nên nóng bỏng lên, cái kiểu nhìn trực tiếp chăm chú đó khiến cậu có cảm giác anh đang dùng ánh mắt cởi quần áo cậu ra.
Đặc biệt sau khi tiến vào hội trường, anh vẫn dùng sức kéo cậu không thả, ngay cả cậu đi vệ sinh, anh cũng gắng theo kịp. Anh không cần quá đáng như vậy chứ?
"Hủ Ninh, buông em ra. Em đói bụng." Tử Du muốn kéo bàn tay siết chặt bên hông ra, thế nhưng anh lại hơn dùng sức ôm chặt hơn.
"Anh đi với em." Cúi đầu nhìn cậu vợ nhỏ đang tức giận, Điền Hủ Ninh vẫn dịu dàng dụ dỗ.
"Em không cần anh đi chung." Anh tới tham gia tiệc cưới người ta không phải sao? Vừa tới đã đòi kéo cậu về, ngay cả chào hỏi chủ nhân bữa tiệc cũng chẳng có.
"Nguyệt Nguyệt, ngoan. Không nên tức giận, lát nữa chúng ta chào hỏi Kê Lâm là có thể đi về, có được không?" Anh thật sự là không ở nổi nữa.
Anh hối hận, vô cùng hối hận! Không nên để cậu ăn mặc như vậy tới đây, nhìn người trong hội trường đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn vợ anh, anh hận không thể móc toàn bộ những con mắt kia ra. Không được nữa, trực tiếp đóng gói cậu đem về nhà là được rồi, nhưng không được, bởi vì đây là tiệc cưới Kê Lâm, bọn họ ít nhất phải đợi đến sau khi vũ hội bắt đầu mới có thể về được.
"Tổng giám đốc Điền, đã lâu không gặp." Ở trong góc dịu dàng dỗ cậu vợ nhỏ đang khó chịu, Điền Hủ Ninh không ngờ tới còn có người đến quấy rầy anh. Mà đó lại là người không thể xem nhẹ trong hai giới chính - thương Lão Hoắc.
" Lão Hoắc." Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng đưa ly thủy tinh lên, coi như là chào hỏi, dù sao trước kia Lão Hoắc đã từng có ân với anh, anh không thể mặc kệ như với người khác, nhưng người con trai trong ngực anh không cách nào nhúc nhích như cũ.
"Tôi có chút chuyện đầu tư muốn thương lượng với cậu, không biết có tiện không?" Lão Hoắc cười, nhưng ánh mắt sắc bén lại nhìn chằm chằm người trong ngực Điền Hủ Ninh. Xem ra bên ngoài đồn không sai, sự chiếm đoạt của Điền Hủ Ninh đối với cậu vợ nhỏ của mình quả thật không cách nào tưởng tượng nổi.
"Lão Hoắc có lời gì đừng ngại nói thẳng." Điền Hủ Ninh đối với cái nhìn của người khác cũng không quan tâm, anh chỉ luôn làm chuyện anh muốn.
"Hủ Ninh, em tới bên kia trước được không?" Tử Du ở trong lòng anh ngẩng đầu, hai mắt mở to, giống như nếu anh dám nói không, cậu sẽ làm anh đẹp mặt, mặc dù giọng nói vẫn nhẹ nhàng như vậy.
"Được rồi.Cẩn thận một chút, không nên đi xa. Lát anh qua tìm em. Ngoan" Cũng không thể buộc quá chặt, để cậu đi một lát đi. Điền Hủ Ninh rốt cuộc buông tay ra.
May là bữa tiệc tối nay chọn hình thức tiệc đứng truyền thống, khiến khách có thể cảm nhận được tiệc vui vừa có thể tự do thoải mái thưởng thức rượu ngon.
Tử Du cầm đĩa to lên, tùy ý lựa chọn mấy thứ rau và trái cây mình thích, đang muốn đến sảnh hưởng thụ thức ăn ngon, nhưng nguyện vọng muốn lẳng lặng dùng bữa của cậu hình như không thành hiện thực?
"Tử Du, đã lâu không gặp." Một giọng nói chậm rãi có chút quen thuộc vang lên bên tai.
Tử Du bưng đĩa từ từ quay đầu lại, là khuôn mặt mang theo vẻ mệt mỏi của Điền Tri Sâm đang mỉm cười.
Gặp nhau như vậy khiến Tử Du không phản ứng kịp. Diệp gia và Điền gia đều là danh gia vọng tộc, mặc dù trên phương diện làm ăn rất ít lui tới, nhưng giao tình thế hệ trước vẫn còn, cho dù là Điền Hủ Ninh đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nhà họ Điền nhưng ở tiệc cưới Kê Lâm nhìn thấy ông cũng không quá kinh ngạc.
Nhưng Tử Du không ngờ ông sẽ đi về phía trước chào hỏi cậu, Hủ Ninh đang ở đâu vậy? Hai mắt lo lắng nhìn chung quanh, nhưng trong bữa tiệc người đến người đi, cậu tìm thế nào cũng không thấy được bóng dáng quen thuộc kia.
"Tử Du, ta không làm con sợ chứ?" Điền Tri Sâm nhíu mày. Từ nhiều năm trước biết cậu đến bây giờ, ông biết nó là đứa nhỏ hướng nội, lại khá nhát gan, mặc dù gả vào Điền gia nhiều năm, ông cũng chưa nói chuyện nhiều với nó. Nhưng hôm nay, sau khi nhìn thấy cậu và Hủ Ninh cùng đi tới, cái suy nghĩ muốn biết bọn họ sống có tốt không càng ngày càng mãnh liệt.
Mặc kệ Hủ Ninh có phải là con trai ông hay không, nhưng nó đều là đứa con đã gọi ông là ba hơn 30 năm qua. Hai năm trước nó rời khỏi Điền Thị, hoàn toàn cắt đứt liên hệ với nhà họ Điền.
Dưới yêu cầu của ông, nửa năm trước Lưu Tuấn đã về làm chủ Điền Thị, lão già như ông rốt cuộc có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng dù không còn bận lòng chuyện công ty, trong lòng ông vẫn còn chuyện không yên lòng, đó chính là Hủ Ninh.
Ông không hy vọng xa vời nó có thể giống như trước trở lại Điền gia gọi ông một tiếng "Ba." Nhưng dù sao ông cũng thấy nó trưởng thành từ nhỏ đến lớn, một tay bồi dưỡng ra nó, mặc kệ như thế nào, ông vẫn hi vọng nó sống tốt, vậy là được rồi.
Năng lực của nó, ông chưa bao giờ hoài nghi. Rời khỏi công ty đại gia tộc Điền Thị, nó có thể làm mưa làm gió bên ngoài, không hề kém cỏi chút nào. Hiện tại công ty đầu tư của nó không phải phát triển không ngừng sao? Bao nhiêu danh môn quý tộc muốn cùng nó hợp tác chứ?
Đáng chết, vậy mà ông lại sợ sệt, không dám tiến lên chào hỏi một tiếng với con, thấy Tử Du đi tới một mình, ông liền đi theo, hi vọng từ trong miệng của cậu biết nhiều hơn về con.
"Ba. . . . . ." Nhìn ánh mắt tha thiết của trưởng bối, Tử Du không cách nào cự tuyệt ông. Đúng, cậu mở miệng gọi ông một tiếng "Ba". Bởi vì ông đã từng là ba của Hủ Ninh, mặc kệ việc đời thay đổi thế nào, mặc kệ thân thế của anh ấy là gì, người đàn ông trước mắt này đều là người ba đã nuôi anh thành người.
Mà rốt cuộc ông đã làm sai chuyện gì, Tử Du không muốn đi truy cứu. Hủ Ninh cũng đã làm cha, nên cảm nhận được cảm giác đó rồi. Anh cũng sẽ không trách cậu.
"Tử Du, bọn nhỏ đều khỏe chứ?" Điền Tri Sâm bị một tiếng "Ba" này làm cảm động đến hốc mắt nóng lên. Ông luôn cho rằng Tử Du là một đứa con trai ngoan, lương thiện, mặc kệ cậu ở bên ai, đối với ông mà nói không có gì khác biệt, ở trong cảm nhận của ông, cả hai đều là con trai ông.
"Bọn nhỏ rất khỏe, cám ơn ba quan tâm." Tử Du nhẹ cười, thì ra là cậu ở trước mặt Điền Tri Sâm có thể làm được tốt như vậy, thì ra là cậu đã không còn là chàng trai đối mặt với trường hợp này sẽ lắp bắp, nói không ra lời năm đó rồi. Thời gian có thể thay đổi mọi thứ.
"Có rãnh dẫn bọn nhỏ về thăm ba. Hủ Ninh vẫn bận như vậy?" Ông quan tâm nhất vẫn là Hủ Ninh.
"Công việc anh ấy khá bận rộn. Mấy ngày nữa bọn con phải về Luân Đôn rồi." Điền Tri Sâm muốn bọn họ về Điền gia một chuyến sao? Tử Du không dám khẳng định. Nhưng Hủ Ninh đâu rồi, anh ấy đồng ý không?
"Không bằng chúng ta đến bên kia ngồi xuống tán gẫu tiếp đi." Điền Tri Sâm chú ý tới Tử Du cầm đĩa trên tay. Ông vẫn còn nhiều lời muốn hỏi cậu.
Chữ "Dạ" còn chưa ra khỏi miệng thì một giọng nói nhanh hơn đã chen vào.
"Không phải bảo em không nên chạy loạn sao?" Điền Hủ Ninh đã tới. Anh ấy cũng thấy Điền Tri Sâm? Tử Du nâng đĩa, ngước mắt: "Hủ Ninh, em chỉ nói chuyện với ba chút thôi."
"Anh đã chào hỏi Kê Lâm, bây giờ chúng ta đi về thôi." Điền Hủ Ninh không có nhìn tới Điền Tri Sâm, đi thẳng tới bên người cậu, nhận lấy cái khay nặng trong tay cậu.
Anh cũng chỉ là nói chuyện với chủ rể hai câu mà thôi, quay đầu lại đã không thấy bóng dáng vợ mình. Nhìn quanh rốt cuộc cũng phát hiện cậu đang đứng ở lối vào nói chuyện với Điền Tri Sâm - người đàn ông mà anh phải gọi là "Ba".
Nhưng anh lại không nói ra khỏi miệng. Anh không phải người nhà họ Điền, anh nên gọi một tiếng "Ba" sao? Anh còn có thể gọi sao? Anh hoàn toàn đã không còn quan hệ gì với nhà họ Điền, chẳng qua là một người không quan trọng mà thôi.
"Hủ Ninh." Điền Tri Sâm nhìn đứa con trai cao lớn đó, trong mắt của con không hề có sự hiện hữu của ông. Giọng ông run rẩy.
"Hủ Ninh . . . . . ." Tử Du kéo tay anh, giữ chặt lòng bàn tay. Mềm mại cùng cứng rắn lúc này lại hòa vào nhau.
"Nguyệt Nguyệt. . . . . ." Nhìn sự chờ đợi trong mắt cậu, Điền Hủ Ninh biết cậu muốn nói cái gì. Nếu như đó là cậu hi vọng anh làm, vậy anh nguyện ý.
"Ba, tụi con đi về trước. Hẹn gặp lại." Đi qua thân thể cao lớn, Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng nói với Điền Tri Sâm một câu, sau đó kéo tay Tử Du không nói một lời đi ra ngoài.
Nó hoàn nguyện ý gọi ông là "Ba", vậy có phải nó đã không còn hận năm đó ông che giấu không?
"Hủ Ninh, chờ một chút." Lúc bọn họ sắp ngồi vào trong xe, Điền Tri Sâm đuổi theo gọi lại bọn họ.
Tay Điền Hủ Ninh mở cửa xe không có ngừng, để Tử Du ngồi vào trong xe xong, Điền Hủ Ninh đứng lại nhìn người đàn ông anh phải gọi là "Ba", thì ra là thân thể cao lớn lưng đã hơi gù, mái tóc đen đã bắt đầu điểm trắng. Ông không còn là người đàn ông chỉ biết ngẩng mặt lên trời, lúc này Điền Tri Sâm cũng chỉ là một người cha chờ đợi con trai thôi.
"Ba, còn có việc sao?" Điền Hủ Ninh cúi mắt. Giữa bọn họ còn có cái gì để nói sao? Nói gì lúc này còn quan trọng sao?
"Lưu Tuấn muốn kết hôn. 18 tháng này, con có thể tới không? Ba hi vọng con có thể cùng Tử Du về." Con trai út nhà bọn họ cuối cùng cũng muốn kết hôn, nếu như Hủ Ninh có thể trở về thì thật sự là viên mãn. Hủ Ninh, con đồng ý về không?
"Con biết rồi." Lưu Tuấn - người từng giành người với anh, thiếu gia thật sự của nhà họ Điền cũng muốn kết hôn sao?
Trong nháy mắt, thời gian hình như chưa từng trôi qua, giống như trở về hơn hai mươi năm trước, có một bé trai 7 tuổi, mỗi lần sau khi anh tan học về nhà cũng sẽ đi theo sát phía sau anh ngọt ngào gọi: "Anh hai, anh hai . . . . . . Chơi với em đi."
Năm tháng hạnh phúc mà ấm áp đó. Thời gian đã trôi qua một đoạn đường dài như vậy. Con đường xót xa và đau đớn có ai sẽ biết? Có người nào thật sự quan tâm?
Trên đường về nhà, hai người bọn họ ngồi trong xe, yên lặng không nói gì. Anh đang tức giận sao? Hình như không giống. Nhưng anh không vui, cậu biết. Tại sao? Bởi vì gặp mặt Điền Tri Sâm sao?
Những năm gần đây, anh đang trước mặt cậu đều là người đàn ông chăm sóc cậu và các con không thể cẩn thận hơn, sủng cậu đến tận trời, hận không thể đem toàn bộ mọi thứ dâng đến trước mặt cậu để cậu vui vẻ.
Cuộc sống của bọn họ quả thật rất hạnh phúc, rất bình thản. Nhưng cậu biết, trong lòng anh vẫn có một khúc mắc quấn chặt lấy anh. Đó chính là thân thế anh.
Nhưng anh chưa bao giờ từng nói với cậu, mà cậu lại không biết nên mở miệng hỏi như thế nào. Cậu một mực chờ đợi, chờ đến một ngày anh chủ động mở miệng nói cho cậu biết.
Cậu không nhất định phải ở trên vết thương của anh vẽ thêm một nhát, nhưng cậu biết, nếu như vướng mắc này không thể tháo gỡ, vậy mỗi khi anh nghĩ tới sẽ rất đau lòng. Giống như bây giờ, sau khi gặp Điền Tri Sâm, trong lòng anh lại bắt đầu bức bối đúng không? Nếu như không phải là cậu ở bên cạnh anh, anh nhất định sẽ trốn vào góc nào đó một mình chịu đựng? Thật ra thì người đàn ông này, ở phương diện khác rất yếu ớt, bao giờ cũng thích giấu mọi chuyện trong lòng.
Hủ Ninh, có thể nói cho em biết không?
Xe quẹo khúc quanh, Tử Du trộm nhìn anh, anh vẫn là vẻ mặt không biểu cảm. Giơ tay lên, từ từ vươn tới, mãi cho đến nắm lấy tay anh đang lái xe.
Anh cúi mắt, nhìn bàn tay trắng noãn, không nói gì.
Cậu cười, vô cùng dịu dàng, vô cùng ngọt ngào đến gần phía anh, sau đó gương mặt áp vào ngực anh, cảm thấy thân thể anh rõ ràng đang căng thẳng nhưng không có đẩy cậu ra.
Nhếch miệng cười, cậu tiến sát vào trong ngực anh: "Hủ Ninh. . . . . . Em yêu anh, rất yêu, rất yêu." Không biết cần bao nhiêu tình yêu mới có thể hòa tan hết khúc mắt trong lòng anh?
Anh đạp mạnh thắng xe, chiếc xe xinh đẹp lập tức dừng lại ven đường.
Cả người cậu gần như sát vào trong ngực anh, cậu nghe tim anh đập, bên trong lồng ngực đập rộn ràng.
"Nguyệt Nguyệt. . . . . ." Ôm thật chặt cậu vào ngực. Điền Hủ Ninh nhắm mắt lại chẳng nói nên lời. Anh biết cậu yêu anh, cũng vẫn luôn nói cậu yêu anh. Nhưng vào ban đêm, khi cậu dựa vào ngực anh, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng nói với anh rằng cậu yêu anh. Điều này vẫn khiến anh rất kinh ngạc.
Anh mở miệng muốn nói gì đó với cậu, nhưng mà lời nói ở cổ họng làm thế nào cũng không mở miệng được. Chỉ có thể ôm cậu thật chặt như vậy không buông.
"Hủ Ninh. . . . . ." Ở trong lòng anh ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy vẫn là ánh mắt sáng như sao trời kia.
"Nguyệt Nguyệt, nếu như anh không có gì cả, em có chọn ở bên anh không?" Cúi đầu cầm tay cậu.
Lời nói như vậy rất ngớ ngẩn, người đàn ông quả quyết, bá đạo này căn bản sẽ không nói ra khỏi miệng trước mặt người khác. Nhưng ở trước mặt cậu, anh bộc lộ chỗ yếu đuối nhất trong lòng, chỉ vì người con trai trước mắt là người con trai anh thật tâm thề sẽ dùng cả đời để quan tâm, che chở.
Rõ ràng thân thể mảnh mai, bàn tay nhỏ như vậy lại cho anh nhiều ấm áp và khích lệ đến thế.
"Hủ Ninh, anh vĩnh viễn sẽ không chẳng có gì cả. Anh còn có em, còn có các con." Người đàn ông này, khiến anh yếu đuối thật không dễ dàng. Nhưng thỉnh thoảng ở trước mặt người mình yêu yếu đuối sẽ như thế nào? Ở trong cảm nhận của cậu, anh vẫn là người đàn ông vì cậu mà một tay chống cả bầu trời, là người đàn ông mãi đau vì cậu, sợ cậu không vui.
"Nguyệt Nguyệt. . . . . ." Nụ hôn đầy tình cảm rơi vào môi cậu. Dụ dỗ môi lưỡi, trêu chọc, khiến cậu chống cự không hiệu quả, chỉ có thể buông tha, nhu nhược bị anh ôm vào trong ngực yêu thương.
"Nguyệt Nguyệt, mãi mãi đừng rời xa anh." Anh dừng ở môi mềm mại của cậu, hơi thở không yên thấp giọng yêu cầu.
"Hủ Ninh, nói cho em anh không vui vì sao có được không?" Bàn tay mảnh khảnh xoa khuôn mặt tuấn tú khiến cậu đau lòng không thôi. Anh vẫn luôn hi vọng cậu có thể ở bên cạnh anh vui vẻ, cậu cũng muốn anh như vậy được chứ?
Cậu dùng nụ cười chân thật nhất, thâm tình nhất nhìn anh, rõ ràng, rất rõ ràng nói cho anh biết, cậu hiểu tình yêu của anh, bởi vì, tình cảm cậu dành cho anh, giống nhau như đúc. Anh hi vọng cậu vui vẻ, cậu sao lại không muốn ngược lại?
Trong thế giới tình cảm, vĩnh viễn không có đơn phương trả giá. Nếu muốn yêu lâu dài, hai bên phải bỏ ra tình cảm như nhau. Trước kia cậu không hiểu, bây giờ cậu đã học hiểu đau lòng vì anh.
Đau lòng tình yêu anh dành cho cậu, đối xử tốt với cậu, cưng chiều cậu, lại quên đi bản thân mình. Quên chính mình cũng cần người tới yêu, cần người tới đau lòng.
"Từ nay về sau, để cho em nắm tay anh không bao giờ nữa buông ra nữa được không? Để cho em thực sự ở trong tim anh, được không? Hủ Ninh?"
"Được." Một chữ "được" trước sau như một - đơn giản, sáng tỏ, giống như trái tim anh dành cho cậu, cho tới bây giờ vẫn là đơn giản mà trực tiếp.
Tử Du không ngờ nơi Điền Hủ Ninh kéo cậu tới vào sáng sớm hôm sau lại là công viên tưởng niệm đồi.
"Sợ sao?" Xuống xe, gương mặt cậu kinh ngạc cùng không tin. Anh đây là?
"Không sợ. Hủ Ninh, em có anh, cái gì cũng không sợ." Sợ cái gì chứ? Cậu chỉ là kinh ngạc thôi. Thì ra là tối hôm qua anh nói "được" chính là mang cậu tới nơi này, là tới thăm mẹ anh sao?
Tay trong tay, bọn họ cùng nhau từ từ leo lên.
Buổi sáng gió lạnh nhưng trên trán Tử Du vẫn toát ra nhiều mồ hôi.
Người đàn ông kia lại đi nhanh như vậy, cậu cũng chỉ là buông tay anh ra lau mồ hôi xíu thôi, vậy mà anh bước một lần vài bậc, thật là, có cần thiết gấp như vậy không?
Cắn môi, cậu chỉ có thể cố gắng chấp nhận đi lên trên, thật sự đã rất lâu rồi không có vận động, chỉ là đi một đoạn đường ngắn đã bắt đầu thở hồng hộc, ngẩng đầu lên nhìn người đi phía trước, tốc độ cũng không thay đổi, cũng không có thấy anh khom lưng gì cả, thể lực tốt như vậy. Có phải bắt nạt người chân ngắn như cậu không?
"Hủ Ninh. . . . . ." Rõ ràng mới vừa rồi còn tốt, thế nào vừa đi lên núi anh lại bắt đầu không nói chuyện? Cái tên kỳ cục này, sao luôn không đổi được thế?
"Nguyệt Nguyệt, xin lỗi. Nào, anh cõng em." Tiếng kêu nhõng nhẽo cuối cùng cũng gọi lại được người đàn ông vẫn cố gắng đi lên trên kia. Điền Hủ Ninh đi mấy sải bước về bên người cậu ngồi xổm xuống.
Khuôn mặt nhỏ của cậu đã nóng đến đỏ bừng, sao anh lại quên thể lực cậu kém anh quá xa, căn bản là không thể đuổi kịp bước chân anh. Vậy mà anh lại bởi vì nóng lòng nhanh tới chỗ đó mà bỏ quên cậu vì lau mồ hôi chưa có theo sau.
"Không cần, người ta sẽ cười." Mặc dù lúc này căn bản không có người sẽ đến công viên tưởng niệm, nhưng cậu vẫn ngại. Ở nơi như thế này, bọn họ làm ra hành động thân mật như vậy có phải quá không nên không?
"Đi lên, hoặc là anh ôm em lên. Em chọn một đi." Cái tên ác bá lại bắt đầu xuất hiện rồi. Được rồi, được rồi, cậu để anh cõng là được chứ gì.
Trong mộ viên yên tĩnh, một người đàn ông cao lớn cõng một người con trai nhỏ con một đường đi lên, bước chân không hề chậm lại. Trong gió mát đung đưa, những cây bách cao to như ngưỡng mộ mà đung đưa.
Một người đàn ông sẵn lòng vì mày làm như vậy, còn có cái gì là không thể vì mày làm chứ?
"Hủ Ninh, bà là . . . . . ." Rốt cuộc đi lên đỉnh núi, đi tới trước bia mộ một người phụ nữ mỉm cười xinh đẹp rồi dừng lại
"Bà chính là mẹ ruột của anh." Điền Hủ Ninh nắm tay cậu ngồi xuống.
Nhìn bức hình nhỏ có một cô gái đã vài chục năm vẫn như cũ, nhẹ nhàng cười. Mẹ, con dẫn Nguyệt Nguyệt đến thăm mẹ, chúng con ở bên nhau, sống rất tốt, rất hạnh phúc.
"Hủ Ninh. . . . . . Em . . . . . ." Tử Du nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của anh, bàn tay mảnh khảnh xoa mặt anh, vô cùng đau lòng. Đau lòng anh những năm gần đây một mình chịu đựng nhiều đau khổ như vậy, lại chưa từng nhắc qua trước mặt cậu. Mặc dù nhiều năm trước từ trong miệng Lưu Tuấn biết được thân thế ly kỳ của anh, thế nhưng anh lại chưa bao giờ nói.
Không đề cập tới không có nghĩa là đã quên hết, có vài thứ, giấu càng lâu, đau đớn lại càng sâu. Hủ Ninh, đem những thương đau nhất trong lòng anh nói cho em biết được không? Chúng ta cùng nhau gánh chịu, cùng nhau đối mặt. Bởi vì em yêu anh, yêu đến không muốn mãi mệt mỏi một mình như vậy.
"Nguyệt Nguyệt. . . . . ." Kéo tay cậu xuống, anh ngồi dưới đất, dựa lưng vào bia mộ. Hai tay thuận thế bế cậu lên trên đầu gối, rủ rỉ bên tai cậu chuyện xưa như phim truyền hình 30 năm về trước.
Năm đó khi Lý Tinh Sở rời đi là thật muốn cắt đứt hoàn toàn với Điền Tri Sâm. Nhưng người không cam lòng là Lý Tiệc San. Tại sao La Mẫn có thai là có thể tiến dần từng bước? Chị hai có thể hào phóng, không so đo bắt đầu cuộc sống mới của mình, nhưng Lý Tiệc San cô không phải cái loại phụ nữ nuốt thiệt thòi vào bụng. Nếu một đứa nhỏ là có thể khiến người nhà họ Điền thay đổi cách nhìn hoàn toàn, vậy cô sẽ nghĩ cách để làm chị hai có thai.
Cho nên cô sắp đặt chị hai, để cho chị ngủ bất tỉnh, ở khách sạn tìm người đàn ông cưỡng bức người chị không có ý thức, chuyện đi qua thì bà viện cớ Điền Tri Sâm mượn cơ hội chuốc say kiên quyết kéo chị lên giường.
Chuyện quả nhiên đi theo hướng cô dự tính, từng bước một phát triển, chị hai vì lần đó mà có thai, nhưng người chị kiên cường cũng không chịu dùng cái này đi uy hiếp Điền Tri Sâm, cũng không chịu để Điền Tri Sâm biết chuyện này, thậm chí vì giấu giếm cô rời nhà.
Nhưng cuối cùng không có chuyện gì có thể giấu giếm được, lúc chị mang thai bảy tháng có đến bệnh viện kiểm tra thì lại gặp người cả đời không nên gặp, người đàn ông đã có một đêm vợ chồng với chị.
Người đàn ông kia không cách nào quên sau lần đó với Lý Tinh Sở, rồi lại không biết từ đó tìm được. Trời không phụ người có lòng, anh ở ngoài bệnh viện gặp phải lúc cô lớn bụng, khiến anh ta không thể không hoài nghi có phải là con anh hay không. Dù sao khi đó anh cũng không làm các biện pháp dự phòng.
Anh ta lôi kéo tay cô không thả, vẫn nói muốn chăm sóc cô khiến Lý Tinh Sở khẩn căng thẳng không biết phải làm sao. Người đàn ông này căn bản cô không biết, tại sao anh ta lại nói đứa bé là con anh ta?
Đứa bé không phải cô cùng Điền Tri Sâm sau khi tách ra nhất thời sai lầm có sao? Cô không muốn đi tin tưởng chuyện như vậy thực. Cho nên lần đầu tiên đụng phải này không giải thích được nam nhân hậu, cô cũng không có để ở trong lòng.
Nhưng người đàn ông kia lại vì vậy theo tới chỗ cô ở, ngày ngày quấn lấy cô nói muốn chịu trách nhiệm với cô. Thấy Lý Tinh Sở không tin, hắn ta ở trên đường nói ra những ký hiệu riêng biệt trên người cô, còn nói Lý Tiệc San đến nơi anh ta làm việc bàn bạc.
Giây phút kia, Lý Tinh Sở sợ đến ngây người. Sau khi tỉnh lại, lập tức tìm Lý Tiệc San, chất vấn cô. Không ngờ em gái lại thừa nhận.
Ý chí kiên cường của Lý Tinh Sở khi nghe xong chân tướng sự thật hoàn toàn đổ vỡ. Cô vẫn cho là có thể sinh ra đứa con của người đó, nuôi con thành người. Cô yêu anh, cũng không muốn đi quấy rầy anh.
Nhưng sự thật luôn làm trái tim con người đau đến tận cùng. Cô cho là mất đi người đàn ông mình yêu nhất, ít nhất còn có thể có đứa con của anh, mặc dù đứa bé tới quá muộn, nhưng dù sao vẫn là tới không phải sao? Nhưng là, cuối cùng lại có người như vậy nói cho cô biết, đứa bé không phải con của người đàn ông cô yêu nhất, mà là một người đàn ông cô không hề quen biết. Dạng này sự thực làm cho người ta thế nào tiếp nhận?
Cô mong đợi đứa bé lâu như vậy, lại là con của một người đàn ông xa lạ hay sao? Cô phải bỏ hết tình yêu và trách nhiệm một người mẹ cho con, hiện tại muốn cô bỏ hết? Sao có thể chấp nhận được chứ?
Trong lòng phiền muộn bực dọc, mỗi ngày cô sống trong ảo não và không biết phải làm gì. Ngày trôi qua khó khăn như vậy rồi có một ngày người đàn ông kia đến tìm cô đã thực sự hại cô. Lúc cô bị người kia lôi kéo, cô ngã trên mặt đất, sinh non ...
Nhật ký Lý Tinh Sở chỉ ghi đến đây, chuyện xảy ra lúc sau đều là Lý Tiệc San nói cho Điền Hủ Ninh. Bao gồm trùng hợp sinh cùng ngày với La Mẫn. Vì bảo vệ anh, Lý Tinh Sở qua đời cùng đứa nhỏ La Mẫn mới sinh không lâu đã chết non; sau đó Lý Tiệc San ôm anh cho Điền Tri Sâm đợi những thứ này.
"Hủ Ninh, Hủ Ninh. . . . . ." Nghe anh bình tĩnh giống như đang nói chuyện người khác, Tử Du ở trong lòng anh đã khóc sướt mướt.
Anh càng bình tĩnh, thật ra thì đau khổ trong lòng anh lại càng lớn. Tử Du biết, rốt cuộc cậu cũng biết, những năm này anh chịu đựng như thế nào. Một người cất giấu tâm sự sâu như vậy, làm sao sẽ không mệt chứ?
"Nguyệt Nguyệt, đừng khóc. Đừng khóc. . . . . . Đứa ngốc, không phải bây giờ anh đang tốt lắm sao? Có em, có các con là đủ rồi. Mẹ dưới đất có biết cũng sẽ an ủi. Dù sao anh đã có được hạnh phúc anh muốn." Nâng mặt cậu lên, để hai trán dựa vào nhau.
Nguyệt Nguyệt của anh luôn thiện lương và đa sầu như vậy. Cậu đau lòng vì anh, anh biết. Sau khi chia sẻ với cậu bí mật mình cất giấu trong lòng nhiều năm như vậy, tâm trạng hình như tốt hơn. Giữa bọn họ đã không còn bí mật.
"Hủ Ninh, về sau bao giờ giấu em chuyện gì có được không? Em muốn chia sẻ với anh mọi chuyện, mặc kệ là vui vẻ hay đau khổ. Em yêu anh, yêu tất cả của anh. Em chỉ hận em phát hiện được quá trễ, để cho anh đau lòng một mình nhiều năm như vậy. Về sau, nỗi đau của anh, khổ sở của anh đều không cho lừa em, có nghe hay không?" Nước mắt vẫn không ngừng chảy, nhưng trong giọng nói lại có thêm kiên quyết.
"Được!" Cúi đầu hôn nước mắt không ngừng chảy xuống của cậu, khổ ở trong miệng, ngọt ở trong lòng. Nguyệt Nguyệt của anh.
"Hủ Ninh, chúng ta có rãnh mang bảo bảo về Điền gia một chuyến có được không?" Ở trong lòng anh ngẩng đầu, bên mi còn vương nước mắt, thái độ lại kiên định. Giọng điệu của cậu là hỏi, cũng là quyết định.
"Được. Chúng ta cùng nhau trở về. Lưu Tuấn cũng muốn kết hôn rồi."
"Em biết rồi." Tối ngày hôm qua Điền Tri Sâm nói cậu ở trong xe đều nghe được.
Mặt trời dần dần nhô lên cao, hai người không giống như tảo mộ một chút ý thức cũng không có, ôm ngồi ở chỗ đó, tại một chỗ như vậy, bọn họ có thể như vậy sao? Đây coi là gì chứ?
Lão Trần mang nón cỏ, mặt không thể tin nhìn đôi nam nam ngồi ôm nhau. Người lớn hơn không phải là rất lâu không có tới. Cậu Điền sao? Chàng trai nhỏ trong lòng cậu ấy là ai?
Những năm gần đây, mỗi lần cậu ấy đều đến một mình, hôm nay lại ngoài ý muốn thêm một? Là vợ cậu ấy sao?
"Cậu Điền." Lão Trần đứng hai phút, bọn họ thế nhưng không để ý tới ông, cho nên ông lên tiếng.
"Lão Trần." Điền Hủ Ninh rốt cuộc nhìn sang. Anh đã sớm phát hiện có người đứng ở bên cạnh rồi, nhưng không bỏ buông được cậu vợ nhỏ trong ngực ra, cho nên anh vẫn không lên tiếng.
"Hủ Ninh, chúng ta về thôi." Tử Du không dám ngẩng đầu nhìn người. Trời ạ, đây là thói đời gì vậy. Bọn họ lại ôm nhau thành một cục trong mộ viên, thật quá đáng. Hơn nữa còn bị người ta bắt được.
"Được, về thôi! Lão Trần, hẹn gặp lại." Đỡ dậy cậu vợ nhỏ xấu hổ cùng nhau nắm tay đi xuống núi.
Cậu Điền sẽ không đến một mình nữa chứ chứ? Lão Trần nhìn bóng dáng tay nắm tay kia rời đi cảm thán.
Về đến nhà, mới vừa khóa lại cửa còn chưa kịp thay dép trong nhà, cả người Tử Du đã bị bế lên, lúc cậu còn chưa kịp hỏi tại sao thì người đàn ông đã một đường chạy về phòng ngủ, ném lên trên giường.
Cậu cũng biết, trên đường về anh lái xe nhanh lại không nói chuyện nhất định là có chuyện. Nhưng sao lại là chuyện này đây? Làm vợ chồng nhiều năm, nếu như cậu còn chưa hiểu anh muốn làm gì thì thật là sống uổng phí rồi.
"A!" Mặc dù không đau, nhưng cũng là đầu óc choáng váng, Tử Du còn không kịp bò dậy đã bị anh chặn lại, chẳng nhích được tí nào.
"Điền Hủ Ninh, anh làm. . . . . ." Chưa nói xong đã bị anh hung hăng chận về. Bàn tay anh chuyển qua cái cằm trắng noãn của cậu, đánh phủ đầu cậu mạnh mẽ hôn.
Một cái tay khác cũng không yên phận, hai ba lần đã xé xong quần áo cậu.
"Nguyệt Nguyệt, anh . . . . . . Có thể không thể từ từ được, nha?" Tiếng hít thở nặng nề của anh vang bên tai cậu, từng hơi từng hơi, mang theo hơi thở đàn ông mãnh liệt, trái tim cậu không biết vì sao bỗng trở nên vừa ngứa vừa đau.
Anh không thể đợi, sau khi đem toàn bộ bản thân lộ ra trước mặt cậu, anh muốn cậu, hoàn toàn muốn cậu.
Điên rồi, đúng là điên rồi, quần áo của anh cũng không có cởi đã dây dưa với cậu.
Rất đau, vô cùng đau. Không có bất kỳ màn dạo đầu nào mà đã thô lỗ đi vào, không đau mới là lạ. Nhưng càm giác đau đớn cũng nhiều như khoái cảm vậy.
Mãnh liệt, kích thích, co rút, thở gấp.
Chờ trong phòng hết kích tình thì đã là ban đêm.
"Nguyệt Nguyệt, cuối cùng chúng ta cũng không có bất kỳ kẻ hở nào." Giọng nói ấy sao lại êm dịu, ý nghĩa lời nói vô hạn.
Cậu thương anh, anh đã hiểu từ lâu. Nhưng từ tối hôm qua tới hôm nay, anh mới thực sự cảm nhận được Nguyệt Nguyệt của anh dùng cả trái tim yêu anh, toàn tâm toàn ý.
Đã từng nghĩ rằng anh chỉ cần cưng chiều cậu, nhường nhịn cậu, theo ý cậu, nhìn cậu vui vẻ cười như đứa bé, làm nũng, tim của anh đã cảm thấy thỏa mãn rồi.
Chỉ là thỏa mãn như vậy, vẫn là thiếu hụt cái gì đó, mãi cho đến hôm nay, sự thiếu hụt này mới được lấp đầy.
Cậu biết phải trả giá vì anh. Cậu sẽ đau lòng vì anh, sẽ vì anh khổ sở mà khổ sở. Sau khi biết thân thế anh, cậu khóc đến rối tinh rối mù, so với anh còn đau lòng hơn.
Cho nên, anh mới sẽ cảm động đến không biết nên làm gì, cái cảm giác như sóng biển quay cuồng đó trong khoảnh khắc đó liền bao phủ anh, khiến anh nhất định phải ôm cậu thật chặt vào trong ngực, tiến vào chỗ sâu nhất trong cậu, mới có thể chân thật cảm nhận được.
Giống như là loại thỏa mãn không bao giờ ngừng nghỉ, không bao giờ là đủ vậy.
Nhẹ nhàng hôn cái trán trơn bóng của cậu: "Nguyệt Nguyệt, ngủ ngon." Bảo bối của anh....
________________________
Và ờ... hôm qua nói còn 8 chương, nhưng nay mình edit thì chương này kết là hợp ní vô cùng tận kkkk
Vì 4 chương kia là ngoại chuyện kiểu sự giận hờn, ghen của mí người iu nhau thui. Kkkk
Như vậy là truyện đã kết thúc. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ. Sau 2 bộ là mình cảm thấy bị tiền đình. Ờ có lẽ mình lui 1 thời gian hehe.
Kiểu mình sẽ thoát acc, và không kiểm tra được acc này, lên mình không thể trả lời cmt, hay các thắc mắc của các bạn được.
Các bạn cứ cmt cho zui nha...
Chào mọi người nhớ, hẹn gặp lại sau...🥰🥰
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co