Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

48

Be1212040103

Trở về 'phòng VIP' trên tầng cao nhất, Điền Hủ Ninh ngay lập tức khóa cửa lại, làm cho Lý Gia Ý đang muốn đi vào theo cũng chỉ biết đứng giậm chân phía ngoài cửa. Trịnh Tử Du đáng chết. Hãy đợi đấy.

"Thế nào? Nửa tháng không thấy, không còn nhận ra tôi nữa sao? Không có gì muốn hỏi tôi sao?" Không đi vào bên trong liền, Điền Hủ Ninh đem cậu đặt giữa anh cùng vách tường, âm thanh trầm thấp vang vọng trên đỉnh đầu.

"Không có."

Tử Du không biết mình nên hỏi anh cái gì. Lý Gia Ý sao? Cô ta không phải đã gọi cậu là anh dâu rồi sao? Cậu còn phải hỏi cái gì? Cậu không muốn hiểu quá nhiều về chuyện của anh.

"Vậy là không có chuyện gì muốn nói với tôi sao?" Điền Hủ Ninh nâng cằm của cậu lên. Anh ghét phải nói chuyện với đỉnh đầu của người khác.

Cậu có chuyện gì thì cần phải báo cáo với anh sao? Trong mắt Tử Du hiện lên chút không hiểu.

"Ví dụ như, chưa có sự đồng ý của tôi mà đi đến trường. Em không cảm thấy nên nói với tôi một chút sao? Dù sao, thân thể em bây giờ đã không giống như trước nữa."

Trong lúc nói chuyện, một bàn tay khác của anh nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhỏ mượt mà cách lớp áo của cậu.

"Bác sĩ nói tôi có thể đến trường."

Động tác của anh, hơi thở của anh khiến Tử Du căng thẳng, bất an, trong giọng nói hoàn toàn không có khí thế. Lúc đầu là cậu còn muốn gọi điện thoại tới cho anh nhưng mà lại là một người phụ nữ nhận, nhưng mới rồi ở dưới lầu cậu nhìn thấy người phụ nữ nhận điện thoại đó thì chợt không muốn nói nữa.

"Vậy tôi nói không thể."

Ngón tay thon dài không ngừng vuốt ve hai gò má của cậu, cảm xúc tốt đẹp này làm anh không nỡ buông tay.

"Anh...."

Nói chuyện với anh, cậu chưa từng chiếm thế thượng phong, lần này cũng giống vậy. Anh ta vô sỉ như vậy, lại không biết xấu hổ, Tử Du tự nhận là không làm được.

"Tôi như thế nào? Hả? Nói đi."

"Tại sao anh luôn ức hiếp tôi?"

Trong nháy mắt, đôi mắt to, sáng bị che bởi một tầng hơi nước. Cứ trêu chọc cậu như vậy chơi vui lắm sao? Nếu như anh ta muốn giận thì giận, tốt lắm, vậy tại sao bây giờ giống như tán tỉnh bình thường làm cho cậu cảm thấy không biết làm sao, cảm thấy khó xử? Tử Du không biết mình rốt cuộc bị gì nữa? Vừa gặp phải anh thì tâm tư liền rối loạn.

"Tôi chính là ức hiếp em."

Vừa dứt lời, cái miệng nhỏ thật nhanh đã bị anh ngậm chặt, cứ như vậy mà mút hai cánh môi mềm mại đầy hương vị ngọt ngào.

"Ưm..."

Thì ra là nửa tháng không gặp, anh rất nhớ cái miệng nhỏ nhắn này. Điền Hủ Ninh dùng sức khuấy đầu lưỡi nhỏ của cậu, cảm giác vừa tê dại vừa đau khiến hai tay Tử Du không ngừng đẩy lồng ngực cứng rắn của anh. Anh ta thật là thô lỗ. Tại sao có thể dùng sức mà hôn như vậy? Có phải muốn cắn đứt đầu lưỡi của cậu hay không?

Bàn chân mệt mỏi, thắt lưng cũng đau. Anh cắn càng làm cho miệng cậu đau, Tử Du làm sao cũng không tránh được lồng ngực của anh. Vì để cho mình có thể hôn sâu hơn, cũng làm cho cậu chẳng phải mệt, anh nhấc thân thể nhỏ nhắn của cậu lên, cố tình làm bậy, khẽ cắn...

"Chúng ta lên giường đi."

Giọng nói anh vừa thấp lại vừa khàn. Sau khi buông môi cậu ra, cúi người xuống ôm lấy cậu. Vẻ mặt cậu bất lực cùng dung nhan động lòng người càng làm cho anh muốn ra sức ức hiếp.

"Bác sĩ nói không được."

Thân thể được đặt nhẹ nhàng trên giường lớn, lúc bàn tay to của anh chuẩn bị kéo quần cậu xuống, Tử Du vội vàng giữ tay anh lại, không để cho anh di chuyển .

"Vậy bây giờ tôi phải làm sao?"

Vì thân thể của cậu cùng đứa nhỏ trong bụng, anh nhất định phải nhịn. Bởi vì ngấm ngầm chịu đựng, trên trán của anh đã lấm tấm mồ hôi hột. Nhưng mà anh không muốn cứ như vậy bỏ qua cho cậu, đôi tay tà ác lôi kéo tay nhỏ bé của cậu thẳng xuống phía dưới.

"A. Tôi không muốn."

Nhiệt độ cùng độ cứng trong tay khiến Tử Du bật ra tiếng thét chói tai. Khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt cũng ửng đỏ. Trời ạ, người đàn ông này tại sao lại có thể như vậy? Lại để cho tay cậu cầm...của anh. Cậu không muốn, không muốn. Tại sao còn không thả tay cậu ra?

"Yên lặng, không nên lộn xộn. Cử động nữa tôi liền cứ vậy mà không quan tâm đó."

Anh cuối cùng cũng buông tay cậu ra, hai chân thon dài ngăn chặn thân thể làm loạn của cậu, sợ động tác của cậu sẽ làm chính mình bị thương. Xem ra, để cho cậu có con cũng không phải là ý kiến hay, còn làm cho anh không thể cố tình làm bậy.

Cầm được đôi tay nhỏ bé của cậu, lập tức giấu ra sau lưng. Tử Du lại không dám cử động, sợ anh sẽ không cần để ý, cứ như vậy mà muốn cậu.

"Anh thật là nặng, đứng lên đi."

Mặc dù anh không có đè bụng nhỏ của cậu, nhưng mà áp lực cũng không nhỏ, hơn nữa tư thế anh như vậy làm cho toàn thân cậu đều khó chịu

Sau khi hôn môi cậu thật sâu, Điền Hủ Ninh mới ngồi dậy, hơn nữa cũng kéo cậu ngồi dậy, đem cậu ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng lấy tay vuốt lại những sợi tóc lộn xộn.

"Có nhớ tôi hay không?"

Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng thổi khí ở bên tai. Biết rất rõ là cậu sẽ không nhớ anh, nhưng anh vẫn muốn hỏi.

Cái vấn đề này muốn cậu trả lời thế nào đây? Tử Du cúi đầu không nói. Anh ta thật kỳ quái, lại hỏi cái vấn đề này. Bọn họ chỉ là một đôi vợ chồng không có tình cảm chỉ có dục vọng thôi, hỏi cái vấn đề này có phải là quá khác người hay không? Ở lúc có chuyện xảy ra, thật ra thì cậu còn nghĩ tới anh, chỉ có điều, dưới tình huống này anh lại đi hỏi nhớ hay không sao?

"Không nói lời nào? Vậy chính là có rồi đúng không?" Anh ở bên tai cười khẽ.

"Thôi, đứng lên thay quần áo, đến lúc ăn cơm rồi."

Không đành lòng tiếp tục giỡn khi cậu cúi đầu không nói gì, Điền Hủ Ninh buông tay ra.

"Chờ một chút."

Ngồi ở trên giường, Tử Du nắm chặt lòng bàn tay căng thẳng cùng bối rối gọi lại anh.

"Thế nào? Không nỡ để tôi đi?"

Điền Hủ Ninh quay người trở lại, khom nửa người, nụ cười lơ lửng ở trên mặt.

"Không phải như vậy."

Người đàn ông này hôm nay thật không bình thường, luôn thích trêu đùa cậu

"Không phải vậy thì tôi đi." Điền Hủ Ninh làm bộ muốn đứng dậy

"Không phải. Tôi không muốn đi ra ngoài ăn cơm. Có được không?"

Bàn tay thon dài kéo tay anh.

Đây là lần đầu tiên, cậu dùng giọng nói như làm nũng nói chuyện với anh. Trong lòng Điền Hủ Ninh có chút chấn động, bộ dạng giống như bị thứ gì đánh trúng, nói không ra lời. Đôi mắt sâu như biển, yên lặng nhìn khuôn mặt cậu, giống như là đang xem xét cái gì đó.

Anh ta rốt cuộc muốn thế nào? Có được hay không, nói thẳng ra không phải tốt hơn sao? Không nói một lời mà nhìn chằm chằm vào cậu là có ý gì? Trên mặt cậu dính gì sao? Nghĩ như vậy cậu lấy bàn tay lau khuôn mặt nhỏ nhắn.

Một tiếng buồn cười từ lồng ngực của anh truyền tới, anh lại cười rồi. Điền Hủ Ninh lại cười rồi. Tử Du giống như là không thể tin được ánh mắt của mình, người đàn ông này của cậu suốt ngày lẫn đêm chỉ biết hung dữ cũng biết cười sao? Nhưng mà, ngàn vạn lần chính xác, anh đang ở trước mặt cậu cười, hơn nữa, cười đến mức làm cho lòng cậu cảm giác có chút hoang mang. Bộ dạng anh cười lên thật ra thì rất đẹp, chỉ là bởi vì rất ít cười, cho nên cảm giác đường cong khóe miệng cong lên có chút cứng ngắc.

Nụ cười đó làm cậu có chút đau xót, thực sự không nên như vậy. Tâm trạng thoải mái cứ như vậy mà chùng xuống.

Người đàn ông đắm chìm trong vui vẻ, cho nên sẽ không nhạy cảm thấy được sự thay đổi trong cảm xúc của cậu. Hai tay nâng mặt cậu lên:

"Có thể. Nhưng mà ở trong phòng sẽ chỉ làm những chuyện tôi nghĩ tới, em chọn cái nào?"

Thì ra là ác ma chính là ác ma, ý tứ của anh ta chính là nếu như không đi ăn cơm, vậy anh cũng không chú ý thân thể của cậu, cưỡng ép muốn cậu sao? Anh ta làm sao có thể cầm thú đến như vậy chứ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co