Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

55

Be1212040103

Sau khi Lý Gia Ý rời đi, Tử Du mới từng bước một từ từ đi xuống cầu thang, giữa chúng ta có cái gì hay để nói sao? Tử Du thầm nói trong lòng. Đối với loại phụ nữ có ý đồ như Lý Gia Ý, cậu không có hứng thú giao du với cô ta, nhưng cô ta là em họ của người đàn ông kia, nhất định không thể tránh khỏi gặp mặt. Cũng không biết giữa bọn họ có phải là quan hệ anh em họ thật sự hay không, bởi vì rõ ràng ở trong mắt cô ta, cậu thấy được sự ái mộ không thể nhầm lẫn. Đúng vậy, ái mộ. Nhưng mà em họ yêu anh họ? Ở thời đại này còn tác dụng sao? Nếu như hai bên đều không để ý miệng lưỡi thế gian, vậy sẽ không sao chứ? Nhưng Tử Du không cho là như vậy bởi vì biểu hiện Điền Hủ Ninh đối với Lý Gia Ý có cảm giác không giống nhau. Yêu một người đàn ông như vậy, nhất định chỉ có thể là bị tổn thương, bởi vì anh ta căn bản cũng không có tình.

Tỉnh táo lại rồi rửa mặt, sửa gọn gàng tóc loạn, nhìn cậu thoạt nhìn có sức sống hơn trước nhiều, chẳng qua là sau khi ngồi xuống trước mặt anh, cậu nhìn chằm chằm trên mặt bàn nào đó một giờ, lẳng lặng không lên tiếng, giống như búp bê không nói chuyện.

"Được rồi, có thể uống."

Điền Hủ Ninh thử một ngụm, sau đó đẩy chén tới trước mặt cậu, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cậu không dứt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn lạnh nhạt như cũ, một ngụm nhỏ lại một ngụm nhỏ uống chén canh quái dị kia. Nhưng mà mỗi lần uống một hớp, chân mày càng lúc càng nhăn. Thím Đỗ đi đâu rồi? Sao hôm nay không đem mứt hoa quả tráng miệng lấy ra? Mắt Tử Du len lén nhìn người đối diện. Đúng vậy, cậu không muốn mở miệng nói chuyện với anh ta.

"Có lời cứ nói, không cần che giấu."

Đôi tay Điền Hủ Ninh ôm ngực, cả người dựa vào lưng ghế. Không muốn nói chuyện với anh? Muốn xua đuổi anh sao?

"Không có." Người đàn ông này cũng quá tự cho mình là đúng rồi.

"Không có thì nhanh uống xong đi, sau đó chúng ta phải đi ra ngoài."

"Đi đâu?"

Tử Du dừng lại động tác đang muốn uống thuốc.

"Đến trường em học, xin tạm nghỉ học. Bây giờ thân thể em đã không thích hợp để đi học."

Trong lời nói Điền Hủ Ninh có giọng điệu không thể từ chối. Thật ra thì anh chỉ là muốn mang cậu ra ngoài dạo dạo mà thôi, Kê Lâm có nói qua người mang thai phải giữ tâm trạng vui vẻ thì đứa trẻ mới phát triển tốt. Cho nên anh cho là một người cả ngày ở nhà thì tâm trạng sẽ tốt hơn chỗ nào.

Đã sớm biết ngày này sẽ tới nhưng trong lòng Tử Du vẫn có chút mất mát. Đúng vậy, là mất mát. Nếu như tạm nghỉ học thì sẽ không có cơ hội nhìn thấy Anh Hứa rồi. Trong khoảng thời gian này, có anh ấy làm bạn, cuộc sống như được sưởi ấm bởi ánh mặt trời, ấm áp nhưng cực kỳ thoải mái. Nhưng mà ánh mặt trời nhanh như vậy sẽ lại phải bị mây đen chặn lại, có lẽ từ hôm nay về sau, cuộc sống của cậu nhất định chỉ có thể sống trong bóng tối mà thôi. Nhưng đây là cuộc sống mà cậu đã lựa chọn, trách được ai chứ . Một nụ cười khổ ở khóe miệng nâng lên, chỉ là một cái nhẹ mà thôi, lại không qua khỏi ánh mắt sắc bén của người đàn ông kia.

"Làm xong thủ tục, chúng ta về nhà một chuyến." Anh muốn xem cậu sẽ có vẻ mặt gì, sau đó mới nói đến từ "về nhà".

"Trở về nhà nào?"

Trong lòng Tử Du chấn động. Là nhà họ Điền sao? Sắc mặt cậu tái đi, thái độ mẹ Điền đối với cậu vô cùng bất mãn còn nói những lời đầy tổn thương kia khiến cậu không dám tưởng tượng, nếu như cậu lại bước vào nhà họ Điền một bước sẽ là hậu quả gì. Nhưng mà cậu có thể từ chối sao? Chuyện người đàn ông này muốn làm thì ai ngăn cản được?

"Em muốn về nhà nào?"

Điền Hủ Ninh thấy cậu che mặt lại cũng biết cậu sợ trở về nhà họ Điền. Nhưng mà nếu kết hôn, cậu luôn phải gặp mặt cùng những thành viên khác trong nhà khác. Tối nay ở nhà Điền Tri Sâm mở tiệc mời tất cả thành viên gia tộc họ Điền, coi như là công khai gặp mặt lần đầu tiên Tử Du gả vào nhà họ Điền. Lần trước số người tham dự hôn lễ quá nhiều nên không có cơ hội dẫn đi giới thiệu gặp mặt, mọi người đối với Đại thiếu phu nhân nhà họ Điền sau khi kết hôn vẫn sống bên ngoài đương nhiên thấy rất hiếu kỳ.

Điền Hủ Ninh có thể từ chối, chẳng qua là anh muốn cho cậu trở về đối mặt, xem cậu sẽ có phản ứng như thế nào. Dù sao có anh ở đó, sẽ không để cho cậu gặp chuyện không may.

"Tùy anh."

Tử Du để cái chén nhỏ uống không dư lấy một giọt xuống, trả lời thản nhiên. Cùng anh ta vui vẻ đi. Cậu cùng lắm chỉ là một con rối biết nói chuyện thôi, không phải sao?

"Không tình nguyện sao?" Dáng vẻ lạnh nhạt của cậu khiến Điền Hủ Ninh mất hứng.

"Tôi không có. Tôi đi lên thay quần áo trước."

Tử Du rũ mắt xuống. Mà anh chỉ là im lặng nhìn cậu không nói lời nào. Không để ý tới anh, Tử Du quay người đi lên lầu.

Ở trong trường học một lần nữa bất ngờ chạm mặt Hứa Minh, không ngờ chính là động tác anh vội vàng lôi kéo bả vai cậu. Mặc dù lúc này không phải là giờ tan học, trên đường không có nhiều người như vậy nhưng mà đã không còn những tốp học sinh tụm ba tụm năm đi qua nữa.

"Anh Hứa, anh làm sao vậy? Trước tiên có thể buông em ra không?"

Tử Du không hiểu tại sao trên mặt Hứa Minh có cảm giác như trút được gánh nặng. Anh ấy luôn luôn tao nhã lễ độ, chưa từng có mất đi tỉnh táo như hôm nay. Mà tay đặt ở trên vai cậu trừ việc khiến cậu cảm thấy không nên thì lực quá lớn cũng làm cậu cau mày.

"Tử Du, xin lỗi em."

Rốt cuộc ý thức được hành vi của mình, trên mặt trắng trẻo của Hứa Minh hiện lên vết đỏ khả nghi. Đúng vậy, anh nóng nảy. Suốt một tuần lễ, cậu không có tới trường học, chỉ hỏi thăm được là cậu không thoải mái mà xin nghỉ. Sao đột nhiên lại không thoải mái chứ? Thời gian tựu trường không phải là thần sắc cậu tốt lên nhiều sao? Muốn liên lạc với cậu lại liên lạc không được, đừng nói là không biết nhà cậu ở nơi nào, cho dù biết cũng là không thể đến. Huống chi anh ngay cả điện thoại của cậu cũng không có, lo lắng cùng bất an như vậy làm cho anh luôn không an tâm chút nào.

Mới vừa rồi, anh đi qua tòa nhà khoa tiếng Trung, còn đặc biệt dừng lại xem xem cậu có đi học hay không, kết quả vẫn là thất vọng. Chẳng qua là, đang đi ra thì thấy một bóng dáng, một tiên tử lẳng lặng đứng bên hồ sen, không phải là chàng trai để cho anh ngày nhớ đêm mong chừng mấy ngày ngủ không ngon giấc Tử Du sao? Không khỏi kích động khiến anh như một tên tiểu tử non nớt, không để ý ánh mắt người khác vội vàng chạy tới.

"Anh Hứa, anh hôm nay sao vậy?"

Tử Du nhẹ giọng hỏi, ánh mắt liếc nhìn qua cửa lớn khoa tiếng Trung, chiếc xe thể thao đắt tiền kia dưới ánh mặt trời chiếu xuống cái bóng đen, mà người đàn ông kia, tự mình đi giúp cậu làm thủ tục tạm nghỉ học, sẽ không nhanh như vậy xuống chứ?

Cậu không ngờ, thật không có nghĩ đến, lần này tới đây còn có thể gặp mặt Hứa Minh, cậu cho là bọn họ cứ như vậy mà mất liên lạc. Xem ra ông trời cũng giúp cậu. Nhưng mà đây cũng là lần cuối cùng bọn họ gặp mặt sao? Cậu phải nghỉ học, lúc nào thì có thể trở lại đều không thể nói trước. Mà anh, sau khi kết thúc học kỳ sẽ phải đi học đào tạo chuyên môn sao? Lần trước anh không phải đã nói có thể phải tiếp nhận việc sở nghiên cứu nước ngoài muốn mời làm trao đổi nhân tài ra nước ngoài sao? Không biết bây giờ phải nói như thế nào?

"Không sao. Mấy ngày nay không thấy em tới trường học. Nghe nói em không phải khỏe, hiện tại đã khỏe hơn chưa?" Hứa Minh lúng túng để tay xuống, sắc mặt cậu không tốt lắm.

"Không sao."

Tử Du nghĩ đến nguyên nhân mình không thể tới trường học, trong lòng có chút chua xót, nhưng mà nguyên nhân này có thể nói với anh ấy sao?

"Vậy em hôm nay tới là..."

Hứa Minh nghi ngờ nhìn Tử Du. Trừ thời gian lên lớp, cậu chỉ đến trường rồi về nhà, cậu luôn luôn là học sinh rất nghiêm túc, tỉ lệ bỏ tiết cực kỳ ít.

"Anh Hứa, em tới làm thủ tục tạm nghỉ học."

Khóe miệng cười nhạt, Tử Du nhìn đầy hồ đầy lá sen xanh biếc. Đến gần tháng Mười, hoa sen đã sớm tàn, nhưng mà hương lá sen nhàn nhạt vẫn vương vấn trong không khí....

"Tạm nghỉ học? Sao đột nhiên phải tạm nghỉ học đây? Có phải thân thể khó chịu hay không? Hay là muốn ra nước ngoài?"

Đáp án của cậu khiến Hứa Minh thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Tại sao lại như vậy chứ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co