63
Tử Du tỉnh dậy, còn chưa kịp mở mắt thì thân thể ấm áp sau lưng cùng bàn tay giữ thật chặt eo cậu khiến cho tim cậu đập rộn lên: hôm nay sao anh ta còn chưa rời khỏi giường? Đã lâu như vậy từ lúc bọn họ kết hôn tới giờ, đây là lần đầu tiên họ cùng nhau tỉnh dậy mà còn nằm trên giường. Bình thường anh ta dậy sớm so với cậu để đến công ty, bây giờ mấy giờ rồi?
Tử Du nghĩ, nhẹ nhàng chuyển động thân thể, sau đó lấy ra tay của anh, ai ngờ người phía sau lại ôm chặt hơn.
"Tôi muốn dậy." Tử Du mở mắt
"Không được, ngủ thêm chút đi."
Giọng nói của anh vừa tỉnh ngủ nên có chút khàn. Trời sáng rồi anh ta mới ngủ hay sao? Khó có dịp hôm nay không cần đi công ty sớm như vậy, sẽ có chút lí do để ỷ lại.
"Hôm nay tôi phải đi bệnh viện kiểm tra."
Anh ta sao vậy? Bình thường chưa bao giờ là người ỷ lại vào giường mà không muốn tỉnh dậy. Nhưng mà đã hẹn Bác sĩ Diệp 10 giờ đến bệnh viện, đến trễ sẽ không tốt.
"Lát nữa tôi đưa em đi. Ngủ cùng tôi chút nữa."
Điền Hủ Ninh kéo cậu, không để cho cậu đi, người chưa có tỉnh táo lại, hôn nhẹ ở gáy nhạy cảm của cậu rồi tràn ra, cảm giác ẩm ướt, nóng hổi khiến Tử Du chỉ muốn nhanh đẩy anh ta ra một chút.
"Tôi đã hẹn giờ rồi." Tử Du không muốn nằm xuống với anh ta, người đàn ông này tùy thời tùy chỗ cũng có thể động dục.
"Vậy thì quay lại hôn tôi một cái, tôi sẽ để em đi." Người đàn ông sau lưng vừa dừng gặm cắn da thịt mịn màng của cậu vừa mơ hồ nói.
"Không muốn, miệng anh có vị rượu." Tử Du cự tuyệt. Mặc dù trải qua một buổi tối, mùi rượu đã bớt không ít, nhưng cậu chính là không muốn nghe lời của anh.
"Em là lựa chọn quay lại hay là lựa chọn cùng tôi ở trên giường một ngày?"
Nếu không bằng lòng nữa sẽ phải chịu uất ức, Tử Du vẫn là quay lại, còn chưa kịp mở miệng. Cái miệng nhỏ đã bị anh quấn lấy.
Anh ta giống như đang giận, nặng nề mút lấy môi của cậu, đầu lưỡi cũng đưa vào trong cái miệng nhỏ của cậu khắp nơi loạn khuấy, cảm giác được đầu lưỡi cậu lùi bước đột nhiên cuốn lấy nó, buộc cậu nuốt nước bọt của anh, lại đem lưỡi của cậu kéo vào bên trong môi của mình, cắn, cảm giác vừa đau vừa tê truyền khắp toàn thân, người đàn ông đáng chết muốn cắn đứt đầu lưỡi của cậu hay sao? Đau đến sắc mặt cậu cũng tái nhợt nhưng không có can đảm cắn anh nữa. Chỉ sợ anh phát điên rồi làm ra chuyện làm cho người ta căm phẫn thôi. Sau khi anh ta tức giận sẽ có kết quả gì, chỉ nghĩ cậu cũng không dám.
"Hôn đáp lại tôi."
Tình dục dâng trào nhanh như thế, khiến anh hoàn toàn chìm đắm, hiện tại anh chỉ muốn mình dùng sức vùi sâu vào trong cơ thể cậu, nhưng mà không được. Bởi vì người đàn ông không thỏa mãn dục vọng, mở miệng yêu cầu cậu. Nếu trong lòng của cậu, anh làm cái gì đều là không đúng, vậy anh cứ phạm lỗi như cậu mong muốn đi. Dù sao chỉ cần anh không buông tay, cậu vĩnh viễn cũng không thoát khỏi năm ngón tay anh.
"Không."
Gương mặt đã nóng đến có thể chiên trứng rồi, rõ ràng là từ chối nhưng mà nghe lại như là làm nũng, yêu kiều như thế, mềm mại như thế, trong tròng mắt đã một mảnh sáng rỡ như nước. Cậu như vậy khiến anh sao ngừng tay đây? Làm sao buông tay đây?
"Tôi dạy cho em."
Lần nữa cúi đầu, mút lấy cái miệng đã sưng đỏ không chịu nổi kia. Hôn thế nào cũng không đủ, nhưng chỉ có thể là như vậy.
Loại dằn vặt giống như đau khổ này anh làm cho đến khi cảm thấy thỏa mãn mới thả người đã sắp thở không nổi kia, kéo áo ngủ đã mở rộng ra của cậu:
"Dậy được rồi."
Đưa tay lau miệng vừa đau vừa tê của mình, Tử Du đột nhiên cảm thấy vô cùng oan ức. Tại sao anh ta luôn bắt nạt cậu như vậy chứ? Anh ta bên ngoài không phải là còn có nhiều nam, nữ khác sao? Sao không tìm đến những người ấy? Hết lần này tới lần khác chính là thích trêu chọc cậu.
Cậu tin tưởng những nam, nữ bên ngoài nhất định sẽ không từ chối như cậu, cần gì làm khó cậu? Cầu hoan không được lại thẹn quá hóa giận. Anh ta thật sự rất đáng ghét.
Giống như là càng nghĩ càng thấy uất ức, nước mắt như trân châu một chuỗi lại một chuỗi chảy xuống lại quên mất phải đưa tay lau đi. Nước mắt óng ánh trong suốt nhỏ xuống trên cái gối trắng như tuyết, từng giọt từng giọt thấm vào bên trong vải, ướt thành một mảng.
Ở trong phòng tắm ra, Điền Hủ Ninh thần thái sáng láng đi ra ngoài, còn chưa kịp đi thay quần áo liền nhìn thấy chàng trai nhỏ đó nằm lỳ ở trên giường, mặt vùi vào trong gối nằm, bả vai mảnh khảnh thoáng run rẩy? Hình như là khóc? Ý thức được cậu đang khóc, Điền Hủ Ninh ném khăn lông lau tóc ướt trong tay xuống đi tới.
"Làm sao vậy?"
Một tiếng so một tiếng đè nén nghẹn ngào khiến cho lòng anh cũng nhói lên. Không phải là hôn miệng cậu một chút thôi sao, có cần thiết khổ sở thành ra như vậy không? Hay thật sự là cậu ghét anh đụng chạm? Cái ý nghĩ này mới thoáng hiện trong đầu óc, đau khổ đã lan tỏa hết ra trong lòng anh.
Đáp lại anh vẫn là bóng lưng không ngừng nhấp nhô của cậu.
"Trịnh Tử Du, em nói chuyện đi. Rốt cuộc là sao?" Sự kiên nhẫn của anh nhanh chóng bị cậu làm hao mòn hết.
Chờ đợi từ trước đến giờ không phải là chuyện mà Điền Hủ Ninh anh làm, đôi tay cứng rắn đỡ cậu dậy, quay lại mặt của cậu. Nước mắt làm lem khuôn mặt nhỏ nhắn thật là làm cho người cực kỳ đau lòng, nhưng mà cặp mắt kia cũng là bướng bỉnh như vậy, thế nào cũng không chịu nhìn thẳng anh.
"Nói chuyện." Anh ghét cái loại cảm giác mình không thể khống chế được đó.
"Tôi chán ghét anh."
Là lời cậu muốn nói với anh. Bây giờ nói ra đã hài lòng chưa? Cậu càng ghét hơn là anh mang theo mùi người khác trở lại, nhưng mà cái này cậu không thể cũng không muốn nói với anh. Về phần tại sao ghét, Tử Du không muốn đi truy cứu.
"Tôi hiểu rõ."
Tại sao trong giọng nói của anh giống như là đè nén khổ sở vậy? Tử Du nghĩ, nhất định là ảo giác của cậu. Ở trên thân người đàn ông kia, vĩnh viễn không tìm được cái từ "khổ sở" này . Anh ta luôn cưỡng ép như vậy, muốn có được cái không có được. Làm sao có thể cái giọng nói mất mác tới vô cùng khổ sở kia đây?
"Biết thì buông tôi ra. Tôi muốn đứng dậy." Cắn môi, cậu không muốn xem thái độ của anh
"Tắm xong xuống dưới lầu ăn điểm tâm. Tôi chờ em."
Thở thật sâu một hơi, Điền Hủ Ninh ép mình tỉnh táo lại buông tay ra. Bây giờ không phải là lúc cùng cậu tranh hơn thua, cậu là người đang có thai, tâm trạng thay đổi là cực kỳ bình thường. Trong lòng anh không ngừng trấn an chính mình.
"Nhịp tim, phát triển đều rất bình thường."
Bác sĩ Diệp xé mấy tờ giấy lau đưa cho Tử Du, để cậu lau chất keo trên bụng. Ai, đáng thương cho bác sĩ khoa phụ sản đức cao vọng trọng như bà lại phải làm cái loại chuyện khoa nhi này.
Đứa cháu trai của bà rốt cuộc có cái yếu điểm gì rơi vào người ta trong tay, lại nghe lời cái đứa Điền Hủ Ninh đó như vậy.
"Cám ơn Bác sĩ Diệp."
Tử Du từ từ đứng dậy, bốn tháng có bầu chẳng qua là bụng nhô ra sơ sơ mà thôi, cử động của cậu vẫn tương đối dễ dàng.
"Đừng khách sáo. Nhưng mà phải giữ vững tâm trạng vui vẻ, đứa nhỏ mới có thể phát triển tốt hơn."
Bác sĩ Diệp cởi cái bao tay duy nhất, tắt nguồn máy móc. Gian phòng kiểm tra này là đặc biệt vì các chính khách mà mở ra, dù sao cơ hội được dùng cũng ít. Cho nên Tử Du không cần phải cùng một đám đông ở bên ngoài xếp hàng chờ đợi.
Tử Du kéo áo xuống, nhẹ cười một tiếng. Tâm trạng vui vẻ? Có lẽ phải như vậy. Nhưng mà không biết vì sao, kể từ sau khi mang thai, tâm trạng của cậu đặc biệt dễ dàng mất khống chế, hơn nữa luôn muốn khóc. Nếu như người người đàn ông kia còn luôn bức bách lời của cậu sẽ làm uất ức trong lòng cậu phóng đại đến ngàn vạn lần.
Trong khoảng thời gian này, bảo bảo đạp rõ ràng nhiều lên, mỗi ngày buổi tối trước khi ngủ, thời gian cố định như vậy cũng sẽ chào hỏi với ba, thậm chí có thời điểm buổi sáng sau khi cậu rời giường nó cũng sẽ đạp. Cái loại cảm giác chân thật mà kỳ diệu đó khiến Tử Du lúc bắt đầu từ bài xích đến tiếp nhận đứa nhỏ, rồi đến bây giờ gần như là lòng tràn đầy mong đợi. Một cái trứng nho nhỏ thụ tinh ở trong bụng của cậu rồi từ từ lớn lên hình người khiến cho lòng cậu mềm nhũn ra. Đó cũng là con của cậu. Cậu không thể bởi vì thù hận của người lớn mà để cho nó không hạnh phúc, đây không phải là cái mà nó đáng phải nhận. Nhưng mà quan hệ bọn họ căng thẳng như vậy mà tùy thời cũng có thể đoạn tuyệt, cậu làm như thế nào cho Bảo Bảo một hoàn cảnh sinh trưởng vui vẻ, thoải mái đây?
"Bảo bối, bé yêu của papa." Tử Du vuốt bụng nhỏ của mình đi theo phía sau bác sĩ Diệp.
"Bác sĩ Diệp, như thế nào?" Vẫn canh giữ ở phía ngoài, Điền Hủ Ninh nhìn thấy bọn họ ra ngoài, lo lắng hỏi.
"Tất cả đều bình thường. Có thời gian nên đi lại nhiều chút, phải giữ tâm trạng vui vẻ. Cái người làm cha như cậu cần phải để tâm nhiều hơn. Tôi đi kê đơn thuốc bắc an thai dưỡng thần, cậu đi theo tôi." Bác sĩ Diệp là số ít bác sĩ kết hợp tinh thông Đông y và Tây Y, bà kêu Điền Hủ Ninh vào phòng bà.
"Mệt mỏi thì ngồi chỗ này chờ anh. Rất nhanh được không?" Điền Hủ Ninh đưa tay vuốt những sợi tóc trước mặt cậu lên.
"Vâng." Giọng điệu anh như vậy khiến cậu muốn ngang ngược cũng không được.
Lý Gia Ý cầm tư liệu trinh thám mới vừa điều tra được, sau khi xem xong nặng nề để trên bàn làm việc. Nhanh nhẹn đứng dậy, kéo màn cửa sổ ra, khiến phòng làm việc sáng sủa không ít
Chỉ cần có tiền thì không có gì không tra ra được. Thì ra Trịnh Tử Du đang kết hôn với Hủ Ninh trước kia còn là bạn trai của Lưu Tuấn. Hừ, đây rốt cuộc họ đang diễn cái tuồng gì vậy? Đặc biệt là nhà họ Điền và Trịnh Thị có nhiều năm quan hệ hợp tác, có phải là bởi vì quan hệ ba anh cùng Trịnh Thị cho nên bọn họ mới kết hôn hay không? Cái này trên báo cáo điều tra không có viết, có lẽ là không tra được mà thôi.
Nếu như là bởi vì cái lý do này mà bọn họ kết hôn thì đã đầy đủ. Nếu không, cô thật sự không nghĩ ra được Trịnh Tử Du rõ ràng cùng em trai Điền Hủ Ninh lui tới nhiều năm như vậy lại đột nhiên thay đổi lại kết hôn cùng Điền Hủ Ninh. Trước khi bọn họ kết hôn cũng không có cùng nhau xuất hiện sao? Về phần nguyên nhân Điền Hủ Ninh kết hôn với cậu lại là cái gì? Anh luôn luôn không phải là người dễ dàng bị uy hiếp, cám dỗ. Chẳng lẽ là có liên quan đến Lưu Tuấn sao?
Bọn họ bên nhau không yên ổn, Lưu Tuấn chắc chắn là chỗ mấu chốt nhất, nhưng cậu ta bây giờ đang ở Mỹ. Không sao, nếu đã tìm được chỗ mấu chốt, vậy chuyện kế tiếp chỉ cần làm là tốt rồi.
Đón ánh mặt trời chói chang, Lý Gia Ý cười. Chỉ mong kế hoạch sớm thực hiện.
"Anh dâu, thật sự là anh." Lý Gia Ý kinh ngạc hô.
"Xin chào, cô Lý." Ngồi trên ghế dài, Tử Du ngẩng đầu nhìn thấy Lý Gia Ý, mày khẽ nhăn lại. Sao tại bệnh viện cũng có thể đụng phải cô ta?
"Anh dâu, sao còn khách khí gọi em là cô Lý như thế? Gọi em Gia Ý là được rồi."
Lý Gia Ý chủ động ngồi kế bên Tử Du. Buổi sáng cô đến phòng làm việc của Điền Hủ Ninh muốn tìm anh, kết quả thư kí Trần bảo hôm nay anh sẽ không đến công ty, có chuyện gì thì gọi điện thoại. Cô đoán anh nhất định là tới bệnh viện. Không nghĩ tới thật như cô dự đoán. Không phải là cô thật sự có khả năng biết trước, mà là bây giờ trinh thám thật quá lợi hại, ngay cả cô lúc nào thì muốn kiểm tra thời gian cũng tra ra được.
"Xin chào."
Tử Du cũng không muốn nói nhiều với cô ta, từ tốn nói tiếng "Xin chào" rồi không lại để ý cô ta nữa. Cậu và cô ta không có quen thuộc đến mức kia, không phải sao? Hơn nữa đối với một người phụ nữ rõ ràng có bài xích với mình, cậu thật sự là không thân thiện nổi, huống chi cô ta vẫn không phải là người như vậy. Về phần tại sao cô ta đến phòng khám bệnh khoa sản thì không liên quan đến cậu.
"Bảo Bảo hiện tại lớn bao nhiêu rồi? Không phải là anh Ninh cùng anh tới sao? Sao lại không thấy ảnh?"
Lý Gia Ý đưa cặp mắt nhanh nhẹn nhìn bốn phía, không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Nhưng mà nơi này người đến người đi bệnh viện, hơn nữa nhất định là có camera, cho nên cô trừ việc dùng ánh mắt phẫn hận nhìn chằm chằm bụng nhỏ của cậu ta, cái gì cũng không thể làm. Có điều không sao, hôm nay cô tới là có mục đích khác.
"Bốn tháng rồi. Anh ấy đi lấy thuốc." Điển hình hỏi một câu, trả lời một câu. Cậu đồng ý trả lời cô ta đã coi như là không phụ lòng cô ta rồi.
"Thật không khéo a. Không ngại em gọi anh là Tử Du chứ? Dù sao tuổi anh còn nhỏ hơn em, gọi anh dâu có chút ngượng ngùng." Lý Gia Ý vẫn còn đang lôi kéo.
"Không sao.."
"Điện thoại di động của em vừa đúng hết pin rồi, anh có thể cho em mượn dùng một chút không?"
Gia Ý giơ giơ điện thoại trong tay lên đột nhiên hỏi. Đây mới là mục đích của cô hôm nay, thật sự là kỳ quái, bên kia vậy mà không tra được số điện thoại của cậu ta? Mà cô lại không có cớ mượn điện thoại di động cá nhân của Điền Hủ Ninh, bởi vì thời điểm bọn họ gặp mặt đều là ở công ty.
Tử Du không hề nghi ngờ lấy điện thoại anh đặc biệt vì cậu đặt hàng từ trong túi ra, nghe nói là điện thoại di động có bức xạ nhỏ nhất, thích hợp người mang thai sử dụng. Ngay cả mã số bên trong cũng là hợp với điện thoại di động. Dù thế nào đi nữa anh ta nói cái gì là làm cái đó, phản đối cũng không có hiệu quả.
"Cám ơn. Em qua bên kia gọi."
Lý Gia Ý nhận lấy điện thoại di động, đứng lên đi tới vài mét, gọi cho một số điện thoại khác của mình ở nhà, cho đến khi xác định bên kia đã thông máy rồi mới tắt.
"Thật ngại, không ai nhận." Lần nữa quay trở lại bên cạnh Tử Du ngồi xuống, Lý Gia Ý đưa di động trả lại cho Tử Du.
Tử Du không nói gì, lẳng lặng để điện thoại trở về trong túi. Anh ta sao đi lâu như vậy? Nếu như có thể lựa chọn, cậu thà bị ở chung một chỗ với Điền Hủ Ninh cũng không cần cùng Lý Gia Ý ngồi ở chỗ này mắt to trừng mắt nhỏ.
"Tử Du, có một chuyện em rất ngạc nhiên, không biết anh có để ý em hỏi anh hay không?" Lý Gia Ý quyết định thăm dò một chút ý tứ Trịnh Tử Du.
"Cô nói đi."
Kéo khóa kéo miệng túi lên, Tử Du rũ mắt nhìn chằm chằm bọc nhỏ màu trắng hình con thỏ trên đó, cười thật vui vẻ.
"Anh với anh Ninh quen biết nhau như thế nào? Em nhớ trước kia anh ấy cũng không có nói qua có bạn trai, đùng một cái liền kết hôn." Lý Gia Ý vuốt ve tóc dài hơi xoăn của mình, giọng điệu giống như rất ung dung.
"Chúng tôi..."
Tử Du cứng đơ. Cậu không nghĩ tới Lý Gia Ý có thể hỏi cậu như vậy? Nhưng mà, đây liên quan gì tới cô ta? Dùng danh nghĩa em họ tới quan tâm sao? Không hoàn toàn là vậy. Đây đã là người phụ nữ thứ hai hỏi cậu như vậy. Người thứ nhất là Mai Ngọc Vấn, nhưng lòng hiếu kỳ của cô ấy chiếm đa số một chút. Mà khẩu khí Lý Gia Ý mặc dù nghe tựa như kiểu tán gẫu, nhưng Tử Du lại cảm giác được cô ta là có mục đích.
Mục đích gì đây? Cậu căn bản sẽ không cùng người khác nói chuyện giữa cậu cùng Điền Hủ Ninh, nó không liên quan đến người khác. Không cần dùng danh nghĩa quan tâm tới thăm dò lý lịch người khác, vậy sẽ làm cho người ta ghét. Cho nên, Tử Du không có ý định trả lời vấn đề vô lễ của cô ta.
"Thế nào, có cái gì không nói được sao?"
Lý Gia Ý nhíu mày nói. Xem ra bọn họ kết hôn cũng không đơn giản như vậy? Cho nên mấy ngày nay cô phải ra khỏi nước một chuyến mới được.
"Gia Ý, em muốn biết cái gì có thể mở miệng hỏi anh."
Âm thanh lạnh lùng từ phía sau lưng truyền đến, khiến thân thể Lý Gia Ý cũng run lên.
"Anh Ninh, bọn em chẳng qua là tùy tiện tán gẫu thôi. Đúng rồi, có chuyện em muốn nói với anh."
Điền Hủ Ninh tới lúc nào rồi? Anh nghe đến bao nhiêu đây? Lý Gia Ý thay bằng khuôn mặt tươi cười quen thuộc lôi kéo cánh tay Điền Hủ Ninh.
"Tay của em." Điền Hủ Ninh cầm gói thuốc bắc phát trong tay đứng ở nơi đó, không vui nhìn chằm chằm tay trên cánh tay mình.
"Người ta không phải cố ý nha, chẳng qua là thói quen, không đổi được ngay." Lý Gia Ý không có một chút lúng túng buông tay ra. Có gì đặc biệt hơn người đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co