62
Điền Hủ Ninh lại gục xuống bàn không nói một lời. Hả? Kết thúc như vậy? Nhanh như vậy sao? Mặc dù đã nói xong trọng tâm, nhưng mà cũng không phải là rất quan trọng. Sao cậu ta có thể ngủ được?
"Ninh, Ninh...Đừng ngủ. Trước đứng lên nói cho tôi biết? Làm sao cậu thổ lộ với cậu ấy?" Diệp Kê Lâm kéo cổ áo của anh, cặp mắt anh đã nhắm chặt rồi. Giống như ngủ thật vậy.
"Kê Lâm, đừng làm ồn. Mệt quá." Điền Hủ Ninh nói xong ngã xuống trên vai Diệp Kê Lâm.
"Kê Lâm, đưa cậu ta về đi." Giang Doãn Chính muốn tắt camera
"Doãn Chính, chờ một chút. Cậu để đó cho tôi."
Diệp Kê Lâm còn chưa muốn buông tha, quyết tâm lấy được nhiều tin tức hơn, nếu như tối nay không lấy được, vậy sau này cũng không có cơ hội.
"Ninh,Ninh, Tử Du tới rồi." Diệp Kê Lâm kéo đầu của anh, vỗ mặt của anh.
"Kê Lâm, cậu muốn gạt tôi sao? Quên đi, cậu ấy không muốn nhìn thấy tôi đâu. Nhưng mà...."
Đầu Điền Hủ Ninh lại muốn rũ xuống, Diệp Kê Lâm kịp thời kéo anh lại.
"Nhưng mà cái gì?"
Phía sau cái "nhưng mà" này chắc rất quan trọng.
"Tôi rất thích cậu ấy, rất thích..."
Âm thanh của anh nhỏ dần nhỏ dần, nói xong lập tức ngủ.
"Doãn Chính, thấy được chưa? Đây mới là mục đích của chúng ta tối nay. Haha. Đi thôi. Nâng cốc đưa thằng quỷ về nhà nào."
Diệp Kê Lâm vừa ôm tay Ninh đặt lên vai mới phát hiện ra một mình mình căn bản không cách nào đem cái gã không có ý thức đó về, may mắn là có Doãn Chính ở đây. Bằng không anh cho tên say này ở đây cả đêm.
Tử Du không nghĩ tới trễ như vậy anh ta còn có thể về nhà, hơn nữa còn là bộ dạng say mèm. Có điều, không giống những người say rượu rồi ăn nói bậy bạ, anh ta chỉ nằm nơi đó mà yên lặng ngủ.
"Bác sĩ Diệp, đã trễ thế này còn làm phiền anh."
Sau khi thím Đỗ đến phòng bếp lấy thuốc giải rượu, Tử Du mặt áy náy nói với Diệp Kê Lâm. Trở về cùng bác sĩ Diệp còn có người đàn ông cao lớn kia, là ai vậy? Anh ta tùy ý ngồi lên trên ghế sa lon không nói không rằng.
"Tử Du, tại sao lại gọi sai hả? Lần sau không được thế này nữa đâu. Đúng rồi, cậu ấy là Doãn Chính. Tôi, cậu ta và cậu ấy chính là bạn thân."
Diệp Kê Lâm chỉ cái người con trai gọi là Doãn Chính, "cậu ta" cuối cùng lại chỉ tới cái người đàn ông đã không có ý thức nằm trên giường kia.
"Xin lỗi anh Kê Lâm."
Mặc dù anh ấy tuổi tác lớn hơn cậu một chút, nhưng mà Tử Du quyết định gọi giống Điền Hủ Ninh, gọi anh Kê Lâm là tốt rồi.
"Chào anh."
Tử Du quay đầu chào hỏi cùng người đàn ông gọi là Doãn Chính đó. Đó là một người đàn ông rất tùy ý với Điền Hủ Ninh chỉnh tề còn có Diệp Kê Lâm thẳng thắn tạo cảm giác rất khác biệt, nếu như nói Điền Hủ Ninh là một bức tranh với những đường nét tuyệt mỹ cùng lối vẽ cẩn thận tỉ mỉ, Doãn Chính là một bức vẽ vẩy mực sơn thủy tự do, Kê Lâm là hài hòa giữa hai người. Không nghĩ tới ba người như vậy có thể trở thành bạn tốt.
"Nói giỡn thôi mà. Đúng rồi Tử Du, em cùng Ninh có phải cãi nhau hay không? Anh xem cậu ta tối nay không được vui vẻ." Diệp Kê Lâm nhếch môi, quyết định ra tay với một người khác.
"Không có. Làm sao anh lại nghĩ như vậy?"
Tử Du mặt đỏ lên, không dám nhìn Diệp Kê Lâm Trời ạ, anh ấy sao có thể hỏi vấn đề này? Muốn cậu trả lời thế nào đây? Giữa bọn họ không cãi nhau cũng không ầm ĩ mà? Lần trước khi từ nhà họ Điền về, giữa bọn họ vẫn là như vậy, chẳng qua là anh sẽ không ép buộc làm chuyện thân mật kia nữa. Hơn nữa, anh ngược lại mỗi ngày đều về nhà, lúc sớm một chút thì vừa kịp 7 giờ cơm tối, chậm thì cậu đã ngủ trước. Nhưng mà điểm duy nhất không thay đổi chính là anh ấy nhất định sẽ ôm cậu ngủ. Có lúc nửa đêm cậu tỉnh lại, cảm giác được anh luôn nhìn cậu trầm lắng, nhưng cậu không dám mở mắt ra, cho nên chỉ có thể lựa chọn giả bộ ngủ.
"Các người không có gây gổ, sao Ninh lại không vui như vậy? Uống nhiều rượu như vậy anh xem ngày mai cậu ta phải tự chịu thôi." Diệp Kê Lâm còn chưa cam tâm buông tha, hỏi tiếp.
"Em không biết."
Anh ta không vui cũng sẽ không nói cho cậu biết, mà cậu cũng không muốn nói nhiều với anh ta như vậy. Giữa bọn họ cố gắng giữ vững loại quan hệ trước mắt này là tốt rồi. Nhiều khi cậu sợ mình khống chế không được. Nếu như là chuyện công ty cậu càng không giúp được rồi. Hơn nữa, cậu cùng anh ở chung một chỗ lâu như vậy, hình như anh ta luôn tức giận vậy.
"Kê Lâm, đã trễ thế này chúng ta cũng nên đi về thôi."
Thấy bộ dạng chàng trai nhỏ không biết làm gì, Doãn Chính mở miệng gọi Diệp Kê Lâm lại. Tật xấu muốn hỏi đến cùng của cậu ta lại tới rồi đây.
"Doãn Chính, nếu không cậu đi trước đi? Mình giúp Tử Du giải quyết cái tên sâu rượu này. Cho hắn uống xong thuốc giải rượu đã. Tôi sợ sau đó hắn nổi điên, lúc đó còn có thể đánh cho hắn vài phát."
Làm bác sĩ tốt như thế này đây, muốn nói cái gì đều được. Có điều, hôm nay anh thật sự chẳng mang gì đến cả, căn bản là ăn nói lung tung, muốn kiếm cớ ở lại dò nhiều tin tức hơn. Anh thật sự có tố chất làm chó săn, tại sao phải chạy đi làm bác sĩ chứ? Khiến làng giải trí lại tổn thất một nhân tài ưu tú rồi.
"Được rồi, cậu từ từ chăm sóc hắn đi. Tạm biệt."
Giang Doãn Chính cũng không muốn để ý nhiều đến cậu ta, muốn nán lại bao lâu thì nán bấy lâu, tốt nhất ở lại đến sáng sớm ngày mai, bởi vì mới vừa rồi cậu ta là ngồi xe của anh tới, đã trễ thế này cậu ta muốn gọi taxi cũng khó.
Cho đến ngoài cửa truyền đến âm thanh của thím Đỗ:
"Cậu Giang, cậu phải về sao?"
Sau đó câu trả lời Giang Doãn Chính khiến Diệp Kê Lâm lập tức sực nhớ lại:
"Đúng vậy, mới vừa rồi xe không có đỗ vào bãi đậu xe."
Mặc dù trễ như thế có lẽ sẽ không bị chặn đường, nhưng mà để những người về trễ không bị ảnh hưởng, anh nên lái xe nhanh mới được.
"Xin lỗi Tử Du, chồng em em tự chăm sóc đi. Anh phải đi. Doãn Chính, chờ mình với." Diệp Kê Lâm kêu thảm chạy đi. Mẹ nó, Doãn Chính đáng chết, biết rõ ràng anh không có lái xe tới đây còn không nhắc nhở anh, thật quá vô tình.
"Này, bác sĩ Diệp, sao đi vội vã như vậy?
Thím Đỗ bưng canh giải rượu đi vào, liền nhìn thấy bác sĩ Diệp chạy như gió ra cửa. Đã trễ thế này có chuyện gì vội vã như vậy?
Không tới một phút, trong phòng lại trở về đêm yên tĩnh.
Tử Du và thím Đỗ, hai người hợp lực vất vả lắm mới đem chén canh kia rót vào trong miệng của anh, mệt mỏi đến thở dốc. Gần đây, thể lực cậu giống như càng lúc càng kém, ngủ cũng ngày càng nhiều. Cũng may, mặc dù anh đã ngủ, nhưng cuối cùng cũng phối hợp với họ uống hết canh.
"Thiếu phu nhân, không còn sớm, nghỉ ngơi sớm một chút đi."
Thím Đỗ cầm chén đi ra ngoài vẫn không quên nhắc nhở cậu.
Đã trễ như vậy, người nằm trên giường đầy mùi rượu sao cậu ngủ được đây? Tử Du đứng ở bên giường nhìn anh.
Điền Hủ Ninh lật người kéo quần áo, đại khái là mặc quần áo ngủ được không thoải mái. Aiz vậy mà bản thân lại mềm lòng, đi vào phòng tắm đem khăn lông ướt ra, sau đó ngồi ở bên giường, một tay nhẹ nhàng cởi nút áo anh ra, giúp anh đem áo sơ mi đã vo thành một nắm mở ra, một thân thể đàn ông cường tráng, khỏe mạnh hiện ra ở trước mặt cậu, khiến tai cậu nóng lên. Không sao, anh ta đã ngủ rồi, Tử Du an ủi mình.
Khăn lông ấm áp từ trên mặt anh lau thẳng xuống dưới, cho đến nơi dưới bụng đó, Tử Du mặt vừa đỏ, tay cũng dừng lại. Mặc dù bọn họ đã có quan hệ thân mật như vậy, cậu vẫn không có thói quen giúp anh cởi quần, thôi, phía dưới bỏ bớt đi.
Cất khăn lông xong trở lại bên giường, người đàn ông kia vậy mà lật người nằm ngủ thiếp đi. Anh nằm sấp lại vừa đúng để cho cậu có thể thuận lợi đem áo sơ mi của anh cởi ra, nhắm hai mắt lại , làm người tốt đến cùng đi. Tử Du mò xuống dây lưng, cắn răng sờ soạng nửa ngày mới mở dây lưng ra, nhưng mà bởi vì tư thế nằm sấp ngủ khiến Tử Du thế nào cũng kéo không xuống cái quần, người kia nặng vậy, cậu làm sao có thể di chuyển được anh?
"Giơ một cái chân lên đi có được không?"
Tử Du nửa quỳ ở trên giường quay đầu nhẹ nhàng nói chuyện với anh.Cậu cho là anh không nghe được, kết quả là sau 2 giây anh lật người lại thật, hai chân thon dài cũng nhấc lên. Tử Du quỳ gối giữa hai chân của anh, lùi về phía sau một chút xíu, kéo quần anh ra.
Sau khi uống canh giải rượu, Điền Hủ Ninh khôi phục một chút ý thức, mở mắt ra thấy chính là chàng trai nhỏ quỳ gối giữa đùi anh cùng với bộ dạng cậu hăng hái chiến đấu với chiếc quần của anh, tư thế mập mờ như vậy khiến cho thân thể của anh ở chỗ nào đó nóng lên. Nhưng mà anh lại không dám hành động thiếu suy nghĩ chỉ sợ dọa cậu, nhưng thân thể phản ứng anh không cách nào khống chế.
Nếu nguyện ý chăm sóc anh, vậy anh có thể cho là thật ra thì cậu không chán ghét anh như anh nghĩ không?
"Anh chẳng khác gì cầm thú."
Tử Du thật vất vả đem quần của anh kéo xuống, chuẩn bị kéo chăn qua đắp cho anh, vậy mà thấy cái không nên thấy trên người anh. Ai. Người đàn ông này xem ra thật sự là cầm thú, uống say mà còn có phản ứng. Tử Du đỏ mặt ném quần anh trực tiếp xuống đất.
Hay là tối nay cậu ngủ trên sofa đi. Cậu không chịu nổi mùi rượu của anh. Bò đến đầu giường, tay mới vừa chạm phải cái gối, còn chưa kịp kéo đi, một lực nặng nề đã kéo cậu nằm xuống.
"Không cần đi. Nằm đây với anh đi."
Là âm thanh sột soạt của anh. Nghe vào tai mà lại giống như đứa trẻ đang làm nũng.
Anh ta như vậy khiến Tử Du không hạ được quyết tâm, cho nên mặc anh ta ôm cậu từ phía sau lưng.
Thân thể Tử Du cứng đờ không dám động đậy, chỉ sợ tên cầm thú sau lưng kia lại phát thú tính. Cho đến tiếng hít thở đều đều nhàn nhạt của anh truyền tới bên tai, mệt mỏi một buổi tối Tử Du rốt cuộc không chống nổi cũng từ từ đi ngủ.
Cậu không biết, sau khi cậu ngủ, người đàn ông phía sau lại đột nhiên chống thân thể lên, cả buổi tối nhìn dung nhan cậu khi ngủ, cho đến mặt trời ló dạng rồi mới đi ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co