Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

66

Be1212040103


“Đúng vậy, ngồi một chút rồi về nữa.”

Tống Diệc Vân cũng tới đây bắt chuyện. Đây chính là lần đầu tiên con rể tới cửa, chẳng qua là bọn họ giống như cũng không có cái gì để chuẩn bị.

Anh sẽ dùng kiểu thái độ gì với ba mẹ đây? Tay Tử Du đặt ở bên hông chợt nắm lại. Cậu đang khẩn trương, đang lo lắng, anh có như lần trước gọi ba mẹ là “ông Trịnh, bà Trịnh “ như vậy không? Bàn tay ấm áp kịp thời nắm tay nhỏ bé phát run của cậu gọi:

“Ba, mẹ.”

Từ “Ba, mẹ” trong miệng anh trôi chảy như vậy khiến Tử Du ngây dại, ngay cả vợ chồng Trịnh Tử Huy cũng sợ hãi. Đây thật là Điền Hủ Ninh sáng nay ở trong điện thoại còn lạnh nhạt mở miệng xưng tên sau đó nói con trai khoảng sẽ mấy giờ đến sao?

“Được rồi, thân thể của em không thể đứng lâu, chúng ta ngồi một chút rồi về, em không thể ngủ quá muộn được.”

Nét cười nhàn nhạt hiện lên trên mặt Điền Hủ Ninh, mà Tử Du trừ sững sờ để mặc anh lôi kéo ngồi vào ghế sa lon ra, cái gì cũng không thể nói, không thể làm. Tối nay vui mừng thật sự là quá nhiều rồi. Cậu không nghĩ tới anh sẽ sảng khoái đáp ứng cùng cậu đi vào như vậy, càng không có nghĩ tới anh sẽ có thái độ lễ độ như vậy đối ba mẹ cậu.

“Lại đây Hủ Ninh. Trà Bích Loa Xuân bạn mẹ tặng con thử một chút đi.”

Mới vừa rồi lúc Tử Du ra cửa, Trịnh Tử Huy liền lấy lá trà bảo bối của mình mở ra.

Lá trà xanh biếc, nước trà xanh biếc trong suốt như những đám mây cuồn cuộn, hơi nước mờ mịt khiến cho hương trà lan tỏa bốn phía, mùi thơm ngát lan rộng lòng người.

Trịnh Tử Huy đẩy ly qua cho Điền Hủ Ninh, Điền Hủ Ninh nhận lấy uống vài ngụm rồi nói: “Trà ngon, rất tươi và dễ chịu.”

Không nghĩ tới Trịnh Tử Huy tính tình dã tâm trời sinh lại thích loại trà Bích Loa Xuân hương thơm thanh nhã, dịu nhẹ và cảm giác sâu xa này.

“Xem ra con rể đối với trà cũng có nghiên cứu.”

Trịnh Tử Huy cười, cũng tự rót một chén cho mình. Ông cho là người tuổi trẻ bây giờ uống trà đã rất ít rồi. Ít nhất người bận rộn giống như Điền Hủ Ninh cũng sẽ không có thời gian nhàn rỗi từ từ thưởng thức trà. Mà sau khoảng thời gian liều mạng vì công việc, ông cũng từ từ trở về cuộc sống đạm bạc mỗi ngày.

“Nghiên cứu thật ra thì không có, chỉ là cũng có nghe qua mà thôi.”

Điền Hủ Ninh nhìn về Tử Du phía bên cạnh vẫn không nói gì, sao không nói câu nào lại đó ôm cái gối?

“Có muốn uống một chút không?”

“Không cần.”

Tử Du giương mắt ôm chặt gối ở trong ngực. Cậu thật sự không nhìn ra anh sẽ là kiểu đàn ông uống trà. Người giống như anh dường như thích hợp uống cà phê mới đúng. Nhưng mà, hình như ở nhà cũng chưa từng gặp qua cà phê. Nhắc tới cũng xấu hổ, cậu hiểu biết anh bao nhiêu chứ?  Không có, trước khi kết hôn chỉ biết là anh là anh trai Lưu Tuấn, là tổng giám đốc của Điền Thị. Sau khi kết hôn lại biết thêm anh là người đàn ông ngang ngược, chuyên chế không hơn không kém. Hơn nữa cậu không cần đi hiểu anh, không phải sao?

“Hủ Ninh, Nguyệt Nguyệt có em bé, không thích hợp uống trà.”

Tống Diệc Vân cười nhìn đôi vợ chồng giống như đang giận dỗi. Thật là cha mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng. Vốn là trong lòng còn có nghi ngờ hiện tại cũng được xua tan, mà quan tâm bọn họ quen biết nhau như thế nào làm gì, chỉ cần nó đối xử tốt với con trai là được.

“Vậy thì thôi. Có phải mệt không?” Điền Hủ Ninh vuốt tóc cậu dịu dàng hỏi.

“Không phải.” Tử Du tức giận đẩy tay anh ra, anh ta tại sao ở trước mặt ba mẹ làm hành động thân thiết như vậy đây?

“Nguyệt Nguyệt, sao lại không lễ phép như thế? Hủ Ninh là quan tâm con mà.” Trịnh Tử Huy không nhịn được lên tiếng nói con trai mình.

“Đúng vậy. Đứa nhỏ này thật không hiểu chuyện.” Tống Diệc Vân cũng phụ họa nói theo

“Không sao, con đã quen rồi.” Điền Hủ Ninh để cái chén trong tay xuống cưng chiều nói.

Có phải muốn diễn như thật không? Tử Du dùng khóe mắt lén đánh giá gò má của anh, thình lình anh quay đầu lại bắt được ánh mắt đang dò xét của cậu. Khuôn mặt nhỏ lập tức trở nên đỏ ửng, Trịnh Tử Du mày điên rồi. Điên thật rồi. Chỉ vì nhìn anh ta mà đỏ mặt.

“Hahaha.....”

Vợ chồng Trịnh Tử Huy nhìn nhau cười một tiếng, lần này cuối cùng cũng yên tâm.

“Đúng rồi, thiết bị mới của công xưởng hôm nay đã được vận chuyển từ Đức về, bước kế tiếp cài đặt sử dụng phải khổ cực ba rồi.” Điền Hủ Ninh không trêu chọc Tử Du nữa, nói với Trịnh Tử Huy .

“Hủ Ninh, về chuyện của công xưởng, ba muốn hỏi con một chút.” Nói đến chuyện công, Trịnh Tử Huy hứng thú càng tăng.

“Ba, có chuyện gì cứ nói. Không cần khách khí.”

Điền Hủ Ninh không để ý cậu giãy giụa, kéo tay nhỏ của cậu, một cái tay khác cầm ly trà tinh tế, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt mép chén, ánh mắt yên lặng nhìn kia chất lỏng màu xanh thanh tân đạm nhã kia. Anh luôn luôn không thích làm người công tư bất phân, nhưng mà hôm nay vì cậu, anh đồng ý ngoại lệ một lần. Chỉ mong cậu có thể vui vẻ.

Vốn đang đề tài này đảo mắt liền ném vào chuyện công, khiến hai người bên cạnh không cách nào chen vào nói. Tống Diệc Vân đến phòng bếp giúp Tử Du lấy một ly sữa tươi nóng ra ngoài, thấy đầu cậu đã dựa cánh tay Điền Hủ Ninh ngủ thiếp đi, nhìn đồng hồ trên tường đã tới 10 giờ rưỡi rồi, mà chồng bà nói mãi chưa xong. Về mặt làm ăn, quan niệm và cách nhìn của Điền Hủ Ninh quả thật làm cho ông giật mình cũng cảm thấy rất hứng thú, không trách được tuổi còn trẻ mà đã có thể một mình nắm Điền Thị trong tay.

“Được rồi, về sau có cơ hội tán gẫu tiếp đi. Ông xem, con trai đã ngủ gật rồi kìa.” Tống Diệc Vân chọt cánh tay Trịnh Tử Huy, ý bảo ông dừng lại.

“Ha ha, đúng là trễ rồi. Nếu không, tối nay ngủ ở đây?

Trịnh Tử Huy đề nghị, có điều, nghĩ lại hình như không tốt lắm, ngượng ngùng cười cười: “Nhưng mà về nhà cũng gần.”

“Nguyệt Nguyệt, chúng ta về nhà thôi.”

Điền Hủ Ninh rón rén ôm lấy cậu, kể từ sau khi mang thai, cậu đặc biệt dễ ngủ, có lúc động tác lớn một chút cậu cũng sẽ không tỉnh. Giống như hiện tại anh ôm cậu lên cao, cậu chẳng qua cũng là ngọ ngậy cái đầu dựa vào ngực anh mà thôi.

“Hủ Ninh, có rãnh nhớ đến chơi.” Vợ chồng Trịnh Tử Huy đưa bọn họ đến cửa thân thiện nói.

“Con sẽ thường đưa Tử Du về.”

Nếu như cậu nói muốn như vậy.

“Đúng rồi, gần đây nội bộ K Thị có phân tranh, nếu có cổ phần, tốt nhất nên mau bán sạch đi.”

Giống như là chợt nghĩ đến cái gì, Điền Hủ Ninh dừng bước lại nói với Trịnh Tử Huy. Lần trước, cậu Tử Du đã từng đã đến cửa công ty của anh chờ anh tan việc, nhờ anh cố vấn đầu tư cổ phiếu nào cho tốt, anh nhớ đến lúc ấy Tống Phi Khinh nói anh mua K Thị. Lúc ấy anh mặc dù không có đề nghị ông ta cái gì, có điều chuyện này anh để cho Doãn Chính giúp lưu ý K Thị có cái biến động nhỏ gì thì thông báo anh.

“Phi Khinh lại đang mua cổ phiếu?”

Trịnh Tử Huy lập tức hiểu được, quay đầu lại không vui nói với Tống Diệc Vân. Tống Phi Khinh cái gì cũng tốt, nhưng mà không có kiên nhẫn làm việc làm việc đến nơi đến chốn, cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới đầu cơ trục lợi, dạy dỗ lần trước rồi mà giờ còn dám làm loạn? Thật là, tiền bạc đó không cần phải nói cũng biết là từ đâu tới rồi, Tống Diệc Vân luôn luôn không cưỡng được lời van nài của em trai.

“Chúng con đi về trước.”

Điền Hủ Ninh nói xong sãi bước về phía xe. Nên nói anh đã nói rồi, không phải sao? Về phần người khác có nghe ý kiến của anh hay không, vậy thì không phải là vấn đề của anh.

_________________________________
Ngọt ngào nốt, lại sắp giật đùng đùng

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co