71
Khi Tử Du tỉnh lại lần nữa thì chưa mở mắt ra đã nghe mùi thuốc sát trùng đặc thù ở bệnh viện. Bệnh viện? Vừa nghĩ tới bệnh viện, Tử Du lập tức mở mắt ra.
Ra giường màu trắng, quần áo màu trắng còn có người đàn ông nắm chặt tay cậu anh đang coi chừng cậu, vậy có phải con của cậu.....hay không?
Vừa nghĩ tới trước khi mình ngất đi đứa nhỏ liên tục đạp, Tử Du không để ý tới người đàn ông bên giường, kéo chăn ra, một tay sờ lên bụng của mình, bụng vẫn tròn vo vậy khiến cậu cũng bình tâm lại: thì ra là Bảo Bảo vẫn còn, vẫn còn.....Lần đầu tiên, Tử Du phát hiện mình quan tâm đứa bé này như thế, một đứa bé lớn dần lên trong bụng của cậu.
“Bảo Bảo, thật xin lỗi.”
“Còn có nơi nào không thoải mái sao? Nói cho anh biết.”
Lúc cậu kéo chăn ra thì Điền Hủ Ninh cũng tỉnh lại, cậu chưa có tỉnh lại anh căn bản không ngủ được, mới vừa rồi chỉ là nhắm hai mắt nghỉ ngơi một chút thôi.
Sau khi biết Bảo Bảo không có sao, Tử Du nhắm mắt lại không trả lời của anh
“Có đói bụng hay không? Em nghỉ ngơi tốt một chút, anh gọi bác sĩ đến xem được không?”
Thái độ của cậu khiến tim anh lạnh giá, nhưng vẫn cố gắng dùng giọng điệu dịu dàng nói. Tối hôm qua, sau khi tới bệnh viện cẩn thận kiểm tra, xác nhận đứa bé trong bụng của cậu không sao, nhưng nhất định phải nằm viện quan sát một tháng mới có thể về nhà, còn phải giữ tâm trạng vui vẻ, thoải mái cho cậu.
Nếu như anh không có xuất hiện bên người cậu, có phải cậu sẽ khá hơn một chút không? Nếu vậy, anh tránh ra. Chờ trời sáng Tống Diệp Vân tới sẽ để cho mẹ cậu chăm lo. Mà anh tin, ở trong bệnh viện có Diệp Kê Lâm, cậu nhất định sẽ nhận được sự chăm sóc tốt nhất.
Người trên giường nhắm hai mắt như cũ không để ý tới anh.
“Anh đi gọi bác sĩ, chờ anh một chút sẽ trở lại.”
Điền Hủ Ninh đứng lên, trong lòng thở ra một hơi thật sâu. Cậu vẫn còn giận anh sao? Bằng không làm sao không để ý tới anh đây? Không để ý thì không để ý. Anh đã thành thói quen. Thói quen là tốt rồi.
“Cậu Trịnh, cậu cảm thấy không thoải mái ở đâu sao?”
Đi vào là một bác sĩ tuổi trẻ, cười ngọt ngào, cô sờ sờ trán Tử Du, nhiệt độ bình thường
“Con tôi....”
Tử Du vừa ra tiếng, mới phát hiện ra cổ họng mình giống như bị thứ gì chặn lại, nói không nên lời.
“Đây, uống ít nước trước đi. Đứa nhỏ không sao. Không phải lo lắng.”
Bác sĩ thân mật rót một ly nước ấm cho Tử Du, đỡ cậu dậy, cầm gối dựa đặt ở sau lưng cậu để cho cậu có thể nằm thoải mái hơn một chút.
“Cám ơn cô.”
Sau khi uống vài ngụm nước ấm, cười khách khí một tiếng với nữ bác sĩ.
“Không cần khách sáo. Có điều, mấy ngày nay, cậu cần nằm trên giường nghỉ ngơi, không thể đi. Quan trọng nhất là phải giữ tâm trạng vui vẻ, không thể kích động.”
“Không thể đi? Vậy....”
Tử Du đột nhiên đỏ mặt lên, cậu muốn đi nhà vệ sinh thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ người lớn như thế còn phải hầu hạ hay sao?
“Dĩ nhiên. Lần này cậu động thai, may là phát hiện kịp thời, bằng không Bảo Bảo rất nguy hiểm. Cậu còn phải ở lại bệnh viện một tháng. Cậu cũng không biết, chồng cậu vừa rồi rất lo lắng, vẫn canh giữ bên giường cậu, không có rời đi. Người đàn ông tốt như vậy đi nơi nào tìm. Nhất định phải chăm sóc mình thật tốt.”
Nữ bác sĩ vừa đỡ cậu nằm xuống, vừa lầm bầm lầu bầu, cũng không để ý trên mặt người nghe kia đang lúng túng.
Ở trong mắt người khác, anh ta thật sự tốt như vậy sao? Tử Du không khỏi nghi ngờ. Anh ta trừ yêu cầu cậu như thế này thế nọ, nào có người khác nói tốt như vậy? Hay là anh ác ý chỉ nhằm vào cậu?
Trong lòng không tin, ánh mắt bởi vì lời của bác sĩ mà nghiêng mắt nhìn ra ngoài cửa, anh ta đi đâu rồi? Không phải nói một chút sẽ trở lại sao?
“Có phải nhớ chồng cậu hay không ? Tôi gọi anh ấy vào. Mới vừa rồi anh ấy nói sợ không tiện cho nên không có cùng tôi đi vào.”
Nữ bác sĩ thấy mắt Tử Du nhìn về cửa, cho là cậu là nhớ anh rồi.
“Không phải vậy, tôi...”
Tử Du vừa muốn nói gì, nữ bác sĩ đã hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài gọi người người đàn ông kia rồi.
Điền Hủ Ninh lần nữa đi vào, thấy cậu đã nhắm mắt lại giống như ngủ thiếp đi. Vừa rồi không phải bác sĩ đó nói cậu muốn tìm anh sao? Nhẹ bước chân đi tới bên giường ngồi xuống.
Cậu thật sự đã ngủ sao? Bởi vì hô hấp đã trở nên rất đều rồi.
Tôi muốn nắm chắc em thì phải làm sao bây giờ? Điền Hủ Ninh vươn tay muốn vuốt nhẹ gương mặt mỗi khi anh nhìn thì lòng chua xót đó, đưa đến một nửa lại dừng lại. Anh sợ cậu mới vừa ngủ sẽ tỉnh lại, nhìn anh sẽ mất hứng, suy nghĩ một chút vẫn là thôi. Hà tất phải làm cậu không vui.
Đặt tay cậu vào trong chăn, Điền Hủ Ninh đứng dậy đi tới trước cửa sổ. Trước bình minh là đêm tối, không có trăng, bầu trời tối đen kịt, không thấy được gì cả. Tựa như tâm trạng của anh, đen tới cực điểm, nhưng không biết làm sao cho nó biến mất.
Anh luôn luôn là người đàn ông tự phụ như vậy, tại sao có thể có thời điểm cô đơn như vậy? Đúng vậy, Tử Du lén mở mắt ra, thấy bóng dáng thon dài đó đứng bên cửa sổ, trong lòng của cậu chỉ là một từ để hình dung, đó chính là cô đơn.
Người kia là Điền Hủ Ninh, ở trong mắt người ngoài thì có sự nghiệp thành công, người đàn ông kiên cường, không gì không làm sẽ có mặt cô đơn như vậy.
Anh như vậy khiến cậu rất đau lòng. Không liên quan đến yêu hận, chính là cảm thấy đau lòng.
Nước mắt nơi khóe mắt không tự chủ nhỏ giọt xuống, một giọt lại một giọt.....Cậu không dám đưa tay lau, sợ động tác thật nhỏ sẽ làm anh phát hiện.
Nhưng nước mắt làm thế nào cũng không ở, vừa mới một lúc, trên gối màu trắng đã ướt một phần nhỏ rồi. Bác sĩ rõ ràng dặn dò không để cho cậu có thể kích động, cậu lại không khống chế được cảm xúc của mình. Bảo Bảo, thật xin lỗi.
“Nguyệt Nguyệt, sao vậy? Có phải đau bụng hay không?”
Phiền não chỉ muốn nghĩ một chút Điền Hủ Ninh xoay người muốn đi ra bên ngoài, lúc đi tới trước giường kinh ngạc thấy cậu nước mắt ràn rụa. Đây là sao?
Tiếng quan tâm vội vàng truyền vào trong lổ tai khiến Tử Du cảm thấy càng thêm khổ sở, khóc dữ tợn hơn.
“Anh gọi bác sĩ tới ngay.”
Không dám ôm lấy cậu, Điền Hủ Ninh ngồi ở bên giường đưa tay muốn ấn chuông, đang nửa đường bị cậu kéo lại:
“Không cần.”
“Vậy thì đừng khóc được không? Như vậy đối với thân thể không tốt.”
Điền Hủ Ninh trong lòng càng thêm khó chịu. Có phải không muốn nhìn thấy anh hay không hay là vẫn còn ở giận anh? Nếu nói như vậy thì anh đi là được. Để bác sĩ tới chăm sóc cậu đi.
“Nếu như em không muốn nhìn anh, anh lập tức đi, được không? Đừng khóc.”
Điền Hủ Ninh muốn kéo tay nhỏ bé của cậu xuống, cậu lại cố ý không buông, đầu đặt trên gối không ngừng lắc
“Được rồi, anh không đi là được. Đừng khóc. Đừng khóc. Anh sẽ đau lòng.”
Bàn tay phái nam thon dài không ngừng lau nước mắt trên mặt cậu.
“Tại sao? Tại sao?”
Tử Du kéo bàn tay của anh dính vào gò má, hỏi giọng đầy run rẩy. Tại sao bỗng nhiên lại đối xử với cậu như vậy? Cậu không muốn như vậy. Không nên như vậy. Lòng của cậu rất rối loạn.
Anh thực sự có lòng với cậu sao? Nhưng từ lúc bắt đầu, bọn họ đã là nghiệt duyên, làm sao sẽ có kết thúc viên mãn đây? Cậu không biết, thật sự không biết. Biết rất rõ ràng lòng của cậu vẫn không quên được người kia, tại sao còn phải cố ý đối với cậu tốt như vậy? Tại sao?
Tại sao? Cậu hỏi anh tại sao? Nếu như anh biết tại sao cũng sẽ không khổ sở như vậy.
Trong thế giới tình cảm có nhiều ‘tại sao’ không? Tựa như cậu vẫn cố chấp với đoạn tình cảm cùng Lưu Tuấn vậy, làm sao cũng không bỏ được. Anh không cách nào trả lời được vấn đề này.
Người đàn ông cúi người xuống ôm lấy cậu, không để cho cậu cử động nữa. Làn môi nóng bỏng không ngừng hôn hai mắt của cậu:
“Nguyệt Nguyệt, xin lỗi. Đừng khóc. Đừng khóc mà.”
Nhiều nước mắt mặn như vậy không ngừng chảy xuống, chảy vào trong miệng của anh, chảy tới chỗ mềm mại nhất trong tim của anh, khiến lòng anh đau xót.
Anh chỉ là muốn chăm sóc cậu thật tốt mà thôi, cũng không thể sao? Cậu ngay cả cơ hội này cũng không cho anh sao?
Diệp Kê Lâm đẩy cửa ra thấy một màn như vậy, vốn là lời cần sắp ra khỏi miệng đều nuốt về. Xem ra anh tới không đúng lúc. Aiz . Anh sờ sờ lỗ mũi lặng lẽ đóng cửa lại. Người đàn ông bên trong kia thật sự là Điền Hủ Ninh sao? Là Điền Hủ Ninh anh biết đó sao? Anh cho là mình đang nằm mơ. Nhìn anh vừa rồi như vậy, rõ ràng là một thê nô. Thật là đáng sợ. Nếu để cho Doãn Chính thấy cũng sẽ không tin chứ? Nếu không, anh quay phim lại? Nghĩ đến đây, bước chân của Diệp Kê Lâm ngừng lại.
“Bác sĩ Diệp, anh trực sao?” Y tá thấy Diệp Kê Lâm đi ra chào hỏi.
“Không phải, gặp bạn thôi.”
Thôi, không nên làm chuyện thất đức này. Diệp Kê Lâm nhếch miệng cười một tiếng với y tá trẻ tuổi đó:
“Vất vả rồi.”
Sau đó hất nhẹ áo blu lên, vô tình để lại một bóng lưng khiến cô y tá trẻ tuổi thở dài không dứt: Bác sĩ Diệp thật đẹp trai.
Một chiếc xe hơi xa hoa dừng lại trước cửa bệnh viện, La Mẫn theo sự hướng dẫn của quản gia mà cao quý bước vào bệnh viện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co