Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

70

Be1212040103

Màn đêm buông xuống, ánh đèn mờ nhạt dần ...

Điền Hủ Ninh chạy đến trong thư phòng uống vài ly rượu sau lại trở về phòng ngủ trên lầu. Dù tức giận thế nào anh vẫn không đành lòng bỏ lại cậu một mình khóc ở trong phòng. Huống chi thím Đỗ nói rằng buổi trưa cậu đều không ăn cái gì, bây giờ đã 6 giờ tối, cậu đã đói bụng chưa?

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, hoàng hôn làm lu mờ ánh đèn, thân thể cậu nho nhỏ thế nhưng co rúc ở bên giường tựa như đang ngủ. Tim của anh chợt co rút lại bước nhanh đi tới bên người cậu, ngồi chồm hổm xuống, thói quen ôm cậu vào trong ngực, lại lập tức nhận thấy được cậu có cái gì không đúng, toàn thân lạnh cả người.

“Nguyệt Nguyệt, tỉnh lại.”

Anh vỗ nhẹ mặt của cậu thế nào gọi cũng không tỉnh. Một sự sợ hãi ấp vào người anh, anh không biết cậu như thế nào.

Nhanh chóng ôm cậu về trên giường nằm, mở đèn lớn lên, dưới ánh đèn sáng rọi, mặt của cậu không có chút huyết sắc nào, quần màu trắng dính một chút vết máu. Màu sắc chói mắt kia làm trái tim anh hoảng hốt.

Anh một mặt gọi điện thoại thông báo Diệp Kê Lâm, một mặt cẩn thận đem quần cậu cởi ra, thay áo ngủ sạch sẽ cho cậu.

Ngón tay thon dài vuốt cái trán phát đau, Điền Hủ Ninh đi tới cửa:

“Thím Đỗ, mang nước nóng tới đây.”

Kê Lâm vừa rồi ở trong điện thoại muốn anh dùng nước nóng giúp cậu rửa sạch thân dưới trước, anh lập tức cho người mang nước tới, nhưng cũng đã qua 10 phút, tại sao vẫn chưa tới? Đều là anh không tốt, biết rất rõ ràng cậu có con còn phải một mực trách cứ cậu, ồn ào với cậu. Nếu như cậu thật sự xảy ra chuyện gì, anh có chết trăm lần ở địa ngục cũng không có gì đáng tiếc.

“Nguyệt Nguyệt, xin lỗi, xin lỗi em........Em ngàn vạn lần không được có chuyện.”

Quỳ gối bên giường, Điền Hủ Ninh luôn lạnh lùng, cao ngạo, trên mặt đều là vẻ tự trách cùng xót xa ân hận, nhưng người trên giường một chút phản ứng cũng không có, trừ hô hấp yếu ớt kia chứng minh cậu còn là một người sống sờ sờ bên ngoài, những thứ khác làm cho anh lo lắng đến độ điên mất rồi.

“Cậu chủ, nước nóng đến rồi.”

Thím Đỗ cũng lo lắng nhìn người không nhúc nhích trên giường đó. Ai, tại sao sẽ như vậy chứ. Rõ ràng tất cả đều tốt mà.

“Con làm là được, thím đến dưới lầu đi chờ đợi bác sĩ Diệp đi.”

Điền Hủ Ninh nhận lấy chậu nước rửa mặt, phân phó thím Đỗ đi xuống.

Điền Hủ Ninh mới vừa dùng khăn lông ấm lau sạch sẽ vết máu trên chân cậu, Diệp Kê Lâm mang theo mấy nhân viên y tá tiến vào, khoa trương hơn chính là ngay cả cáng cứu thương cũng đã tới. Đi theo phía sau anh là cô anh, người uy tín nhất khoa phụ sản, cũng là bác sĩ vẫn khám thai của Tử Du – Diệp Nhã Kim

“Ninh, làm sao sẽ làm thành ra như vậy?”

Diệp Kê Lâm dẫn đầu tới đây, mà Diệp Nhã Kim gật đầu với Điền Hủ Ninh một cái rồi lập tức vén chăn lên kiểm tra.

“Có thể tâm trạng cậu ấy quá mức kích động.”

Thấy bác sĩ Diệp đã phân phó y tá sau lưng chuẩn bị thai châm, Điền Hủ Ninh mới từ bên giường đứng lên, đứng song song với Diệp Kê Lâm.

“Các người cãi nhau? Hay là... “

Diệp Kê Lâm nhìn chung quanh một vòng, phát hiện phía sau bọn họ một mảnh hỗn độn, hình như là trải qua một cuộc chiến đấu, muốn cho không có người khác hoài nghi cũng không được

“Ừ.”

Lần này, Điền Hủ Ninh lại trả lời linh hoạt gọn gàng như thế.

“Chậc chậc, không nhìn ra cậu cũng sẽ gây gổ? Cậu đến cùng phải người hay không? Không biết cậu ấy là người có thai sao? Một chút nhường nhịn cũng không có.”

Diệp Kê Lâm đối với người khác luôn luôn là dịu dàng có thừa, không quen bạn tốt mình cả ngày lẫn đêm ức hiếp người ta. Huống chi người ta trong bụng còn có con của hắn, hắn cũng làm được sao? Quả thực là không bằng cầm thú.

Điền Hủ Ninh đối với Diệp Kê Lâm cố ý khiêu khích cũng không đáp lại, coi như anh nói đúng.

“Đúng rồi, Kê Lâm, ngày mai giúp mình tra tất cả nhật ký cuộc gọi của di động Nguyệt Nguyệt.”

Chuyện này anh nhất định phải tra ra đầu ra đuôi mới được. Số điện thoại của cậu người bình thường căn bản không thể tra được, huống chi ở nước Mỹ xa xôi, Lưu Tuấn càng không thể nào có. Nhất định là có người ở sau lưng giở trò, anh nhất định phải tra được, nếu như hôm nay Nguyệt Nguyệt xảy ra chuyện gì, anh sẽ khiến người kia chôn cùng nhau. Người của anh cũng dám động.

“Chẳng lẽ giữa các cậu gây gổ còn có người thứ ba hay sao?”

Lần này Diệp Kê Lâm cảm thấy hứng thú, nhếch mày lên. A, thì ra anh cho là Ninh chẳng qua là tên đàn ông theo chủ nghĩa đàn ông luôn ức hiếp người ta mà thôi, không nghĩ tới còn có nguyên nhân sâu xa.

“Cậu ấy, đã từng là bạn trai Lưu Tuấn.”

Điền Hủ Ninh hít thật sâu thở ra một hơi, rốt cuộc tối nay đem bí mật mình vẫn đè ở trong lòng nói cho bạn tốt. Đúng vậy, anh là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chiếm đoạt cậu, nhưng hôm nay anh mới phát hiện, anh không muốn biết phải chung sống với cậu như thế nào mới phải. Kết hôn nửa năm rồi, quan hệ của bọn họ vẫn luôn nằm ở thế lúc tốt lúc xấu, cho dù thời điểm tốt cũng không tốt hơn bao nhiêu, nhiều lắm là chính là không gây gổ, lạnh lùng không nói lời nào. Thời điểm xấu đó chính là phá hư mọi chuyện mới thôi, mặc cho người kia nghĩ gì.

Anh không biết phải như thế nào mới có thể đi vào lòng cậu? Hay căn bản là không có cách nào cả. Lòng của cậu ở trên người người khác không lấy về được. Cho dù là buộc cậu có con cũng không thay đổi được gì.

Có lẽ anh thật sự yêu cầu quá đáng rồi, lấy được người của cậu, lại vẫn không biết đủ, còn muốn trái tim quý giá của cậu ấy. Đàn ông đều là không tự trọng , đối với thứ không có được luôn khát khao, nhưng tim cậu của là trái tim của một người mà anh sống gần ba mươi năm nay lần đầu tiên mong muốn có, anh không từ thủ đoạn nào, dùng hết tâm tư nhưng vẫn chỉ có thể lấy được người của cậu thôi, không phải sao?

Giờ phút này, Điền Hủ Ninh cảm giác mình mịt mù, không biết bước kế tiếp nên làm gì. Nhưng cậu là điều chân thật nhất với anh, cho dù chỉ có thể lấy được người của cậu, anh cũng sẽ không buông cậu ra.

“Ninh, đây không phải là tác phong của cậu.”

Hiển nhiên Diệp Kê Lâm cũng bị lời của anh làm sợ. Xem ra bọn họ kết hôn thật sự là có ẩn tình khác, anh mặc dù có hoài nghi tới nhưng anh vẫn là tin tưởng Ninh. Nhưng cậu ta nói Tử Du là bạn trai của em mình, cũng chính là tên nhóc có nụ cười ôn hòa mà anh từng gặp qua mấy lần đó sao? Ừ, anh có thể xưng là tên nhóc. Điều này sao có thể? Ninh làm sao sẽ làm ra chuyện như vậy? Không trách được ăn thịt con người ta rồi vứt mông đi chính là như vậy, cậu suy nghĩ một chút đi, ai sẽ có thiện cảm với một tên đàn ông đã cưỡng bức mình chứ? Có mà lừa quỷ.

“Kê Lâm, mình hiện tại không có rảnh giải thích với cậu. Bác sĩ Diệp, cậu ấy như thế nào?”

Điền Hủ Ninh thấy Diệp Nhã Kim đã giúp Tử Du đắp chăn, đang thu lại ống nghe trong tai, vội vàng tiến lên hỏi.

“Chờ. Tôi kiểm tra mạch đã.”

Diệp Nhã Kim ngồi ở bên giường, cầm cổ tay mảnh khảnh, trắng ngần của Tử Du, tập trung bắt mạch.

Điền Hủ Ninh đưa tay vuốt vuốt huyệt thái dương, nếu như không phải là có bác sĩ Diệp cho y tá ở chỗ này, anh thật muốn phát biểu rồi. Mắng chửi trong lòng cố gắng đè nén xuống.

“Ninh, tỉnh táo đi, không nên gấp. Cô mình làm việc cậu nên yên tâm. Mới vừa rồi cô đã kiểm tra qua bước đầu, thai nhi sẽ không có chuyện, cô chỉ là muốn xác định lại thôi.”

Làm bác sĩ, Diệp Kê Lâm dĩ nhiên hiểu, nếu như có chuyện cô đã sớm lập tức cho người đưa về bệnh viện rồi, nhưng mà tình hình không phải là rất tốt sao.

Aiz, ai có thể biết, trong ba người bọn họ Ninh luôn là người đối với người khác chỉ là nhu cầu về sinh lý lại là kẻ tiên phong lọt vào lưới tình. Nhưng theo anh xem ra, đường tình cậu ta khá khó khăn, hơn nữa phải đi như thế nào đều không rõ. Anh nhìn ra được, Tử Du đối với cậu ta cũng không có tình yêu, cậu kết hôn với cậu ta chính là có mục đích khác. Vốn dĩ anh có mắt nhìn người, cậu là chàng trai tốt, cũng không biết tên bạn tốt của anh có thể nắm chắc người ta trong tay hay không.

Cái vấn đề này khá phức tạp, bởi vì còn liên lụy đến một người đàn ông khác của nhà họ Điền nữa, ai. Đã nói cậu ta rồi, thật vất vả nói cái chuyện làm cho gà chó không yên, có bản lãnh đem người ta về nhà nhưng không có bản lãnh làm cho người ta yêu mình, để cho cậu ta tiếp tục tương tư đơn phương đi. Ai bảo cậu ta ngày thường luôn đối với anh không khách khí.

“Đứa nhỏ trong bụng tạm thời không sao, tình huống cụ thể còn phải trở về bệnh viện làm kiểm tra một bước nữa mới có thể bảo đảm an toàn. Cậu ấy có khuynh hướng sinh non, truyền xong chai nước này lập tức nằm viện quan sát. Điền Hủ Ninh, bất kể giữa vợ chồng các người có mâu thuẫn gì, cậu là chồng, chẳng lẽ không thể nhường cậu ấy sao? Người có thai tâm trạng kích động sẽ ảnh hưởng thai nhi nghiêm trọng, về sau phải chú ý một chút, nhất định phải giữ cho cậu tâm trạng vui vẻ.”

Diệp Nhã Kim nghe xong mạch, mạch đã bình thường, xem ra sinh mệnh Tiểu Bảo Bảo rất tốt, về sau ra ngoài nhất định là đứa trẻ rất hoạt bát.

“Bác sĩ Diệp, tôi sẽ chú ý.”

Điền Hủ Ninh kiêu ngạo như trời cao khó sẽ khách khí như vậy, Diệp Kê Lâm vừa trừng to cặp mắt.

“Thím Đỗ, đón tiếp bác sĩ Diệp.”

Điền Hủ Ninh đứng ở bên giường lần nữa, đem bàn tay có chút nhỏ bé, lạnh buốt của cậu đặt ở trên mặt vuốt ve, nhìn sắc mặt tái nhợt của cậu bởi vì châm cứu mà khôi phục vẻ hồng hào, tâm tư treo ngược cũng bình tĩnh lại. Nguyệt Nguyệt, em nhất định không được có việc gì, Bảo Bảo của chúng ta cũng sẽ không có chuyện gì.

“Cô, chúng ta đi ăn điểm tâm. Không nên quấy rầy vợ chồng son người ta.”

Diệp Kê Lâm tới đây, thân mật ôm bả vai Diệp Nhã Kim cùng nhau đi ra ngoài. Lúc này bọn họ ở đây thì chỉ làm kỳ đà cản mũi người khác thôi.

“Hôm nay cô tặng con ân huệ lớn như vậy, con có phải nên cũng trả chút hay không?”

Diệp kim Nhã ngước đầu đứa cháu đã cao hơn bà một cái đầu.

“Chỉ cần là cô nói là được, con nhất định sẽ hết sức thỏa mãn yêu cầu của cô.”

Ha ha, chẳng qua là hết sức mà thôi. Nếu như anh một mực chối từ, đến lúc đó không cách nào giảng hòa rồi. Mặc dù cô không có nói là chuyện gì, nhưng anh đoán được hơn phân nửa, đa số là các trưởng bối ăn no không có việc làm trong nhà kia thúc giục anh kết hôn. Ha ha, gấp cái gì, anh vẫn chưa tới 30 tuổi, cổ nhân đều nói người đàn ông 30 là đứng rồi, anh phát hiện đời người này còn có thể chơi 10 năm nữa kết hôn cũng không muộn.

“Ông nội muốn cho con trở về ăn một bữa cơm.”

“Chẳng qua là ăn cơm mà thôi sao?” Diệp Kê Lâm không tin

“Dù sao con tìm giờ rảnh trở về là được. Cô không quan tâm, con vừa rồi đã đồng ý cô rồi.”

Tiểu tử này từ nhỏ đến lớn đã có bản lãnh ăn vạ, bà còn không biết sao? Nếu như hôm nay không thể để cho nó đáp ứng, đợi ngày mai thì đâu còn, nó sẽ không thừa nhận. Nếu như bệnh viện không có xếp lịch giải phẫu, căn bản không tìm nó. Có điều, chỗ tốt duy nhất chính là nó đồng ý nhất định sẽ làm được, cho nên bà phải lấy được cam đoan của nó.

“Tốt lắm, cô thân yêu của con. Con về là được.”

Dù sao cũng đã lâu chưa có về nhà cùng mấy ông, mấy bà càng già càng dẻo dai trêu chọc, trở về một chuyến cũng tốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co