76
"Lý Gia Ý tại sao còn phái người điều tra Tử Du?"
Anh chưa bao giờ nghĩ đến Ninh sẽ một quá khứ không muốn người khác biết như vậy. Cậu ta vẫn giấu quá tốt, tốt đến thân làm anh em bọn họ một chút xíu cũng không nhìn ra được. Nếu như không có chuyện Tử Du lần này, vậy có phải cậu ta sẽ đem những bí mật này mang vào trong quan tài hay không? Theo cá tính của cậu ta thì không phải là không có khả năng này.
"Mình cũng muốn biết."
Cô ta không phải đã trở về sao? Hơn nữa ngay cả Lý Tiệc San cũng về, nhưng cũng không có gọi điện thoại cho anh. Kiên nhẫn của anh so với bất kì kẻ nào cũng nhiều hơn. Chẳng qua là lần này, anh chỉ không muốn chờ đợi, bởi vì chuyện liên lụy đến Nguyệt Nguyệt. Anh đoán với tính cách Lý Gia Ý, ngày mai nhất định sẽ chủ động tìm anh. Nhưng bây giờ lại thêm một Lý Tiệc San thì anh không dám bảo đảm. Bất kể ngày mai cô sẽ tới tìm anh hay không, anh nhất định tìm cô. Không có ai có thể ở trước mặt anh làm tổn thương người con trai của anh.
"Ninh, mình nhìn bộ dạng cậu sao giống như là đã biết đáp án?" Diệp Kê Lâm nhìn vẻ mặt âm trầm của Điền Hủ Ninh.
"Cậu nói mình biết, vậy thì mình biết." Điền Hủ Ninh lượn vòng tại chỗ.
"Vậy cậu nghĩ tiếp theo nên làm gì?" Diệp Kê Lâm tò mò.
"Mình ngồi chờ người ta làm thế nào thôi." Nếu đã biết bàn tay sau lưng kia, vậy thì dễ làm rồi.
"Hôm nay mẹ mình đối xử với cậu ấy như thế nào?"
Ở trước mặt Kê Lâm, Điền Hủ Ninh vẫn xưng La Mẫn một tiếng "mẹ".
"Bà ta muốn thế nào, nhưng mà có mình ở đây cũng không làm gì được. Ninh, cậu đoán nếu như bà mẹ đó biết cậu không phải là con trai bà ta từ chính miệng cậu, bà ấy sẽ như thế nào?"
Diệp Kê Lâm đối với La Mẫn vốn là không có hảo cảm gì, trước kia tôn kính bà bởi vì bà là mẹ của Hủ Ninh, chỉ thế mà thôi. Nhưng mà hiện tại? Đối với anh mà nói, cái gì cũng không phải.
"Không có chuyện gì có thể lừa gạt cả đời. Thời điểm nên biết, bà ấy nhất định sẽ biết."
Điền Hủ Ninh cũng không biết mình nên làm sao, vậy trước tiên cứ như vậy đi.
"Hôm nay kích thích quá lớn, Ninh. Nếu như Doãn Chính cũng ở đây, mình nghĩ cậu ta không xem nổi mấy cái đồ thị kia đâu."
Diệp Kê Lâm bắt đầu cảm thấy có chút thở không nổi.
"Không còn sớm, mình đi trước."
Điền Hủ Ninh đưa tay nhìn đồng hồ, đã gần 12 giờ rồi. Trong khoảng thời gian này anh cố ý để cho mình bận rộn, ngựa không ngừng vó, tự thân tự lực phát triển sản nghiệp. Loay hoay để cho mình không không thể phân tâm, sinh lực tiêu hao có lẽ trong đầu cũng sẽ không luôn xuất hiện một khuôn mặt khóc lóc ấy nữa. Sợ cảm xúc cậu không ổn định, anh vẫn không dám gặp cậu trực tiếp, cho dù là nhớ vô cùng cũng chỉ ở ngoài phòng bệnh nhìn cậu lúc nửa đêm. Từ lần trước anh đến cho tới bây giờ đã hết một tuần lễ rồi sao? Đây đã là giới hạn của anh, nếu không gặp cậu sẽ làm anh ngày đêm mong nhớ cậu, anh sẽ suy sụp mất.
"Ninh."
Trước khi Điền Hủ Ninh ra khỏi phòng làm việc, Diệp Kê Lâm khoác lên vai anh. Loại cảm giác đó giống như trước kia lúc cùng nhau đi học thì tranh thủ chơi đá bong cho đến thỏa thích rồi mồ hôi nhễ nhại cùng nhau so tài.
Điền Hủ Ninh dừng bước lại, quay đầu lại nhìn thái độ Diệp Kê Lâm, anh nghĩ chuyện Kê Lâm muốn nói với anh nhất định không hề quan trọng.
"Cậu thực sự thích cậu ta sao?"
Quả nhiên, lời nói vừa ra tới lập tức nổ tung làm người khác hừ không ra nửa câu.
"Mình không muốn trả lời cái vấn đề nhàm chán này của cậu."
Điền Hủ Ninh lập tức kéo tay Diệp Kê Lâm khoác trên vai anh xuống, sau đó bước nhanh tránh ra. Anh biết cậu ta nhất định sẽ không có chuyện gì hay ho. Thích? Cái từ này sao cảm giác xa lạ như vậy? Nhưng trong lòng, trong đầu không ngừng hiện ra tất cả về cậu, cái loại cảm giác ê ẩm, chua chát đó không phải là thích thì là gì? Nhưng anh thích cậu thì có ích sao?
Cậu căn bản không sẽ quan tâm anh đối với cậu như thế nào. Thích thì sao chứ? Chẳng lẽ anh biểu hiện vẫn còn chưa đủ sao? Hay là anh đối với cậu chưa đủ tốt? Phải làm sao mới đúng? Anh thật sự không biết.
"Này. Thích người ta thì theo đuổi đi. Cậu lúc nào cũng như vậy thì sao mới có thể làm cho người ta thích mình chứ?"
Diệp Kê Lâm nói xong cười đến cằm đều muốn rớt xuống. Ha ha, anh lấy tay mình đánh cuộc, có người mới vừa đỏ mặt. Ninh lại trước mặt anh đỏ mặt. Đây nên là tin tức động trời cỡ nào chứ. Không được, anh muốn lập tức gọi điện thoại cho Doãn Chính, bằng không anh nhất định sẽ kìm nén sinh bệnh.
"Kê Lâm, cậu không cần không có việc gì thì đến công ty đi quấy rối nhân viên của mình là tốt rồi."
Trong tiếng cười của anh, Điền Hủ Ninh chợt dừng lại toát ra một câu nói.
Nhưng những lời này lại vô cùng hữu hiệu khiến người khác không chút kiêng kỵ, tiếng cười lập tức ngừng lại. Không phải chứ? Ninh đường đường là ông chủ lớn một công ty tại sao có thể có thời gian quan tâm tới những nhân viên cấp dưới nhỏ đến không thể nhỏ hơn nữa đây?
Ừ, được rồi. Diệp Kê Lâm sờ đầu một cái, anh gần đây quả thật thỉnh thoảng chạy đến Điền Thị đi trêu chọc cô gái Hà Như Tuệ đó, nhưng giữa bọn họ chẳng qua là quan hệ bạn bè bình thường mà thôi.
Được rồi. Bạn bè bình thường chắc sẽ không thường cùng nhau ra ngoài ăn, vậy thì gần gũi một chút, coi như là tốt hơn bạn bè khác phái là được rồi.
Anh đối với người khác luôn luôn là ôn hòa lễ độ, thật sự là thời gian ở chung với cô gái Hà Như Tuệ đó thật là làm cho người ta lơ là. Anh chỉ là đơn thuần thích cô ấy làm bạn mà thôi, có cái gì không đúng sao?
Đồng hồ trên giường đã chỉ 10 giờ, y tá sau khi cho Tử Du ăn xong rồi uống thuốc cũng khép cửa đi. Tử Du nằm ở trên giường trằn trọc trở mình thế nào cũng không ngủ được. Đều là Diệp Kê Lâm đó làm hại rồi, nói gì anh buổi tối sẽ tới, nhưng bây giờ cũng chưa tới không phải sao? Cũng đã trễ thế này, Kê Lâm nhất định là lừa cậu. Chọc ghẹo cậu vui như vậy sao? Diệp Kê Lâm thật đáng ghét.
Ai. Nghiêng mình thân thể đã bắt đầu có chút nặng nề, Tử Du đem nửa bên mặt chôn trong gối. Cậu không hiểu mình rốt cuộc bị cái gì rồi? Kể từ sau khi Diệp Kê Lâm nói buổi tối anh ấy sẽ tới, từ xế chiều cơm nước xong cậu luôn thỉnh thoảng nhìn cửa, đợi cái bóng dáng vẫn luôn không xuất hiện kia. Y tá ra ra vào vào cũng phát giác được cậu phân tâm, cười nhạo cậu đang nhớ đến chồng mới có dáng vè chờ đợi này.
Cậu đang đợi anh sao? Tử Du dùng sức nhéo mặt của mình. Ai. Thật đau. Cậu thật sự đang đợi anh. Chờ anh tới làm cái gì? Cậu không phải là không muốn nhìn thấy anh ấy sao? Sao giờ phút này lại hi vọng có thể thấy anh?Lần trước ầm ĩ cậu thật bức anh nóng nảy chứ? Nếu như không phải vậy, anh sẽ không như vậy tức, tức đến không muốn gặp lại cậu sao? Nếu không, trong khoảng thời gian này tại sao anh vẫn không đến?
Lại đến thời gian hoạt động buổi tối mỗi ngày của Bảo Bảo trong bụng, càng không ngừng ở trong bụng của cậu huơ tay múa chân. Tử Du duỗi tay sờ lên bụng nho nhỏ nhô ra, là tay nhỏ bé hay là chân nhỏ của Bảo Bảo đây? Thật là nhanh, Tiểu Bảo Bảo đã phát triển hoàn chỉnh hình người, mấy tháng nữa sẽ chào đời, không biết sẽ giống như anh sao? Hay giống cậu?
Tử Du chợt bắt đầu có chút ước mơ. Dù là mình ban đầu bị ép buộc mang thai đứa bé này, nhưng mà bản năng của người papa lại làm cho cậu càng ngày càng yêu hơn đứa con nhỏ chưa gặp mặt này. Đúng vậy, Tử Du thừa nhận, cậu bắt đầu yêu nó.
Có lẽ, cậu nhớ anh, chẳng qua là hi vọng anh có thể thấy quá trình đứa nhỏ lớn lên mà thôi, không phải sao? Anh đối cậu dụng tâm, buổi tối ngày hôm đó cậu có một chút xúc động, nhưng anh bỗng nhiên lại biến mất nửa tháng khiến lòng cậu lại từ từ chùng xuống. Tử Du thà tin đó là ảo giác của mình, như vậy đối với ai mà nói đều tốt, dù sao cậu cũng không cách nào hồi báo, không phải sao? Khiến tất cả mọi thứ dừng lại ở giai đoạn hiện tại này là tốt. Chữ "tình" quá đau thương, dùng trên người bọn họ quá không thích hợp. Cậu vẫn dùng cái cớ này để an ủi chính mình.
"Bảo Bảo, chúng ta đi ngủ đi. Ba sẽ không tới đâu."
Tay vẫn còn ở trên bụng từ từ xoa nhẹ, lòng tràn đầy thỏa mãn, ý thức bắt đầu mơ hồ, Tử Du dần dần chìm vào giấc ngủ.
"Anh Điền."
Y tá trực thấy Điền Hủ Ninh đi vào, đứng lên nhẹ giọng chào hỏi. Anh Điền thật kỳ quái, mỗi lần tới đều là nửa đêm, ngồi một cái đã đi. Còn muốn các cô không cần nói với cậu Trịnh nói anh đã tới, giống như là muốn cố ý giấu giếm vậy.
"Cậu ấy đã ngủ chưa?"
"Cậu Trịnh luôn 10 giờ đúng đi ngủ. Mới vừa rồi tôi vào xem thì cậu ấy đã ngủ rồi."
"Cảm ơn."
"Không có gì."
Xem ra trong khoảng thời gian này ở bệnh viện điều dưỡng khiến tinh thần cậu đã khá nhiều, Điền Hủ Ninh ngồi xuống bên giường. Ánh đèn nhàn nhạt, cậu yên lặng ngủ, cái chăn thật mỏng đã không che nổi bụng nhỏ nhô dần ra. Cặp mắt nhìn chằm chằm cái bụng giống như khí cầu đó từ từ to lên khiến Điền Hủ Ninh lập tức thẫn thờ, hình như mấy ngày trước tới còn không lớn như vậy, sao mấy ngày không thấy lại to như vậy?
Tay lặng lẽ vuốt ve cái bụng bầu, bên trong có con của anh và cậu, sẽ là con trai hay con gái đây? Cậu không muốn hỏi mà anh cũng thế, cho nên cùng nhau đợi đến ngày cậu sinh con ra đời đi.
Đột nhiên, tay như bị vật gì đáng sợ chạm vào, Điền Hủ Ninh thu tay lại. Trời ạ. Bụng của cậu đang động. Với người làm cha như anh, đây là lần đầu tiên cảm giác được sự tồn tại một cách chân thực, tiếp xúc thân thiết như vậy với đứa con của mình. Đúng vậy. Sáu tháng rồi, không lâu nữa, anh có thể làm cha. Một đứa con của anh và cậu. Nếu như có thể, anh hy vọng là một đứa con gái, một bé gái xinh đẹp đáng yêu, anh nhất định sẽ đem con cưng chìu giống như nàng công chúa.
Cảm giác được người trên giường hình như tỉnh lại, Điền Hủ Ninh lập tức đứng lên đi ra ngoài. Cậu thật vất vả mới bình phục tâm trạng, nhất định sẽ không mong muốn lại nhìn thấy anh, anh vẫn phải đi thôi. Cho dù anh thật muốn hung hăng ôm cậu vào trong ngực để tháo gỡ nỗi khổ tương tư trong lòng.
Từ sau khi mang thai, Tử Du luôn ngủ rất sâu, tối nay thế nhưng từ từ tỉnh lại, bởi vì đứa nhỏ hình như đang đạp. Bình thường đứa nhỏ và cậu làm việc và nghỉ ngơi cũng không khác nhau lắm, nửa đêm sẽ không đạp, cho nên cậu tỉnh lại.
Cảm giác được vạt áo mình bị cái gì đó kéo lại, hơn nữa còn dùng tới lực, Điền Hủ Ninh quay người lại. Trên giường, cậu đã mở mắt, đang chớp mắt nhìn anh. Dưới ánh đèn mờ nhạt, đôi mắt long lanh nhẹ nhàng chớp động, không nói hết những điều muốn nói mà thôi.
"Sao lại tỉnh hả?"
Chân như là mọc rể không tiếp tục đi, thân thể ngồi lại chỗ ngồi.
Lần đầu tiên Tử Du cảm thấy giống như rất lâu không có thấy anh, kiểu tóc vẫn luôn là cắt tỉa rất gọn tối nay xem ra có chút loạn, còn có một sợi dọc theo cái trán rộng rũ xuống, tung bay trên lông mày rậm, khiến khuôn mặt lạnh lùng cương nghị của anh trở nên nhu hòa không ít. Nhưng chân mày anh vẫn nhíu chặt, hình như là có chuyện gì khiến anh phiền não, làm cho người ta không nhịn được muốn đưa tay vuốt lên nó. Thời điểm nghĩ như vậy, bàn tay nhỏ bé kéo anh vạt áo cũng buông ra vươn lên trên.
Mắt của anh giống như là tỏa sáng lấp lánh, nhìn cậu chăm chú, hầu kết bởi vì hơi thở không yên mà không ngừng chuyển động. Cậu muốn làm gì đây? Điền Hủ Ninh lần đầu tiên cảm giác được cái gì gọi động lòng. Lông mày cậu, mắt của cậu, tóc của cậu, trái tim hiếm có của cậu.......Tất cả, tất cả của cậu đều khiến anh động lòng như vậy.
"Thật xin lỗi."
Mắt thấy đầu ngón tay mịn màng sắp xoa nhẹ lông mày anh, Tử Du rốt cuộc ý thức được hành động của mình, bàn tay mảnh khảnh nhanh chóng thu lại kèm theo tiếng xin lỗi tựa như thì thầm, trái tim một lần nữa trở nên không yên lòng, cậu cúi mắt thấp xuống, không dám nhìn anh nữa. Cậu không biết mình rốt cuộc bị gì nữa? Tại sao có thể có hành động khó hiểu như vậy? Cậu chỉ nghĩ vuốt lên đôi mi kia như vuốt lên u sầu, khổ sở của anh thôi.
"Không còn sớm, đi ngủ sớm một chút đi."
Một câu kia "Thật xin lỗi" đem tất cả hi vọng của anh bay theo gió mây. Điền Hủ Ninh ép mình dùng cổ họng nuốt đi cảm giác mất mác này về trong bụng. Còn có thể hy vọng cái gì xa vời nữa đây? Kê Lâm nói đúng, thích người ta sẽ phải theo đuổi, nhưng anh không biết đuổi theo một chàng trai thế nào, huống chi bọn họ bây giờ đã là vợ chồng danh chính ngôn thuận, đã cùng có chung một đứa con, còn phải theo đuổi thế nào nữa? Anh không hiểu.
Nhưng cậu đối với anh, vĩnh viễn đều là xa cách và lạnh nhạt, cậu ở trước mặt anh ngay cả nụ cười cũng tiếc rẻ, không đồng ý giao ra một tí xíu. Hai người thân mật duy nhất là trên giường, nhưng chút nhiệt tình cơ thể giao triền kia vẫn luôn là anh chủ đạo, cưỡng ép cậu tiếp nhận mà thôi. Cậu sẽ không thích anh, vĩnh viễn sẽ không. Cùng anh kết hôn, sống chết mang thai đều là anh uy hiếp, ép buộc, cậu làm sao có thể thích anh? Vĩnh viễn không thể nào. Anh luôn cho biết điều này rõ ràng không phải sao? Tại sao tối nay, vào lúc này, trái tim lại chợt khó chịu không thôi? Lòng của cậu vĩnh viễn anh không cách nào đòi hỏi, nhưng vẫn động tâm, khát khao. Cái loại cảm giác cầu không được đó thật hỏng bét, chẳng ra gì cả.
"Anh về sao?"
Hai tay nhỏ bé bị ngoan ngoãn bỏ vào trong mền, Tử Du nhẹ giọng hỏi.
"Anh chờ em ngủ rồi mới về."
Trong giọng nói của anh như có khổ sở khó có thể nuốt xuống, ánh mắt mới vừa rồi tỏa sáng đã xám xịt.
"Mới vừa rồi Bảo Bảo đạp cho nên em mới tỉnh lại. Anh..."
Tử Du không biết mình có nên hỏi cái vấn đề này hay không.
"Sao vậy?"
Điền Hủ Ninh đưa tay sờ tóc của cậu, không biết bắt đầu từ lúc nào, chỉ cần cùng cậu ở chung một chỗ, anh luôn có thói quen thành tự nhiên làm động tác vô ý thức này.
Anh đang chờ cậu đáp lời, cậu lại rũ mắt xuống không nói lời nào. Vậy thì thôi đi.
"Ngủ ngon. Anh đi về."
Có lẽ cậu là muốn anh đi nhanh một chút. Điền Hủ Ninh đứng lên, anh rất có tự hiểu rõ ràng. Trước kia không biết, nhưng cùng cậu ở chung một chỗ, anh mới biết thì mình cũng thật là có.
"Ngày mai anh còn tới thăm con không?"
Vẫn phải mở miệng hỏi. Đúng vậy, cậu muốn biết anh ngày mai còn có đến thăm con hay không, không phải là thăm cậu, thật sự không phải vậy.
"Ngày mai anh sẽ đến."
Nếu như đây là cậu hy vọng, vậy anh nhất định sẽ tới. Chỉ cần là cậu mở miệng yêu cầu, anh nhất định sẽ làm được.
"Ngủ ngon."
Vẫn là nhịn không được ở trên trán cậu khẽ lưu lại nụ hôn nhẹ.
"Ngủ ngon."
Lấy được đáp án cần, Tử Du nhắm mắt lại, không tới 1 phút đã ngủ rồi. Khi ngủ, cậu dĩ nhiên không biết anh ngồi vào ghế rồi lúc nào mới trở về.
"Tổng giám đốc, cô Lý tới."
Thư kí Trần sau khi gõ cửa bước vào thông báo.
"Để cho cô ấy vào."
Đưa lưng về phía cửa, người đàn ông đứng ở trước cửa sổ sát đất thấp giọng nói.
Sau khi cửa được nhẹ nhàng đóng lại, lập tức một lần nữa bị đẩy ra, một giọng nữ quen thuộc đồng thời truyền vào trong tai:
"Anh Ninh."
Lý Gia Ý đi vào cũng không khóa cửa lại, chẳng qua là khép hờ mà thôi. Ánh nắng mùa đông ấm áp xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt chiếu vào người anh, tuy nhiên nó không làm cho người ta cảm giác được một chút ấm áp nào cả. Anh đưa lưng về phía cô, không có xoay người lại cho nên Lý Gia Ý không biết cảm xúc trên mặt anh như thế nào. Bước lên phía trước mấy bước hỏi thử một câu:
"Anh Ninh? Anh làm sao vậy?"
"Gia Ý..."
Chất giọng trầm làm cho người nghe không hiểu người nói đang có tâm trạng gì.
"Anh Ninh, tâm trạng không tốt sao?"
Lý Gia Ý thử thăm dò hỏi anh. Chiều hôm qua cô gọi điện thoại cho thám tử muốn hỏi thăm tình hình Trịnh Tử Du, kết quả bọn họ cho cô đáp án là về sau không cách nào nhận ủy thác của cô nữa, bọn họ trả tiền lại cho cô, sau đó một câu giải thích cũng không có liền cúp điện thoại. Điều này làm cho lòng cô bất an, có phải Hủ Ninh đã biết cô điều tra Trịnh Tử Du rồi hay không? Vốn là muốn đợi mấy ngày nữa tìm anh, không nghĩ tới sáng sớm hôm nay cô nhận được điện thoại của anh bảo cô đến công ty một chuyến. Anh làm sao biết cô trở về nước đây?
"Gia Ý, anh vẫn rất tin tưởng em."
Điền Hủ Ninh vẫn không quay đầu lại. Bình thường cô tùy hứng tính kế người khác thế nào, chỉ cần không gây ra chuyện lớn gì, với anh cũng không có gì cả. Nhưng lần này cô lại dám đem đầu óc động đến người con trai của anh, cô còn có để anh vào trong mắt sao?
"Anh Ninh, em không hiểu anh nói cái gì."
Lý Gia Ý trong bụng chợt lạnh, chẳng lẽ Hủ Ninh đã biết? Nhưng giọng điệu của cô vẫn hết sức duy trì tỉnh táo cùng nghi vấn.
"Không hiểu? Cái này là cái gì?"
Điền Hủ Ninh bước hai bước trở lại bên cạnh bàn làm việc. Xập giấy như tuyết rơi ném trên mặt cô, sau đó từ từ bay xuống đất
___________________________________
Anh thì tưởng em không muốn thấy mình. Em thì tưởng anh không quan tâm, ghét mình......
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co