77
Lý Gia Ý không cần nhặt lên nhìn cũng đã biết, nhưng cô bướng bỉnh không chịu thừa nhận mình có phần lỗi. Cô chỉ là muốn có được người mình thích mà thôi, cô có lỗi gì? Cô chỉ là muốn người người đàn ông trước mắt này mà thôi, cô đã muốn vài chục năm rồi.
"Anh Ninh, em thích anh. Chẳng qua là thích anh mà thôi."
Cuối cùng nhịn không nổi khiến Lý Gia Ý tiến lên phía trước từ phía sau ôm lấy cái bóng lưng dày rộng khiến cô khát khao nhiều năm như vậy.
"Thích sao? Gia Ý, buông tay ra."
Quan hệ bọn họ như thế nào cô không hiểu sao? Cho dù là bọn họ không phải là quan hệ họ hàng, anh cũng không thể thích cô.
"Em không buông. Anh Ninh, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã thích anh. Tại sao qua nhiều năm như vậy một chút cảm giác anh cũng không có? Em không quan tâm quan hệ chúng ta là gì, em chỉ biết em thích anh. Vì có thể theo đuổi bước chân của anh, em vẫn rất cố gắng. Ép mình đi học ngành kinh doanh em không thích để có thể đứng ngang hàng với anh. Rốt cuộc em có điểm nào thua kém Trịnh Tử Du vô dụng kia?"
"Không cần ở trước mặt anh nói cậu ấy thế này thế nọ. Gia Ý, anh với em vĩnh viễn không thể nào ở bên nhau. Nếu như em không hiểu rõ, vậy sau này cũng không cần tới Điền Thị nữa. Anh chỉ cần một Lý Gia Ý có thể giúp anh một tay trên phương diện công việc thôi."
Điền Hủ Ninh cũng không muốn nói chuyện với người phụ nữ mất đi lý trí, anh chỉ muốn cô hiểu được anh và cô vĩnh viễn sẽ không có khả năng bên nhau là được. Anh không muốn tất cả mọi người trở mặt, mặc dù anh không phải là người đàn ông thiếu quyết đoán, nhưng lần này anh đồng ý bỏ qua cho cô một lần, nếu như cô còn u mê không tỉnh ngộ, vậy cũng đừng trách anh lòng dạ độc ác.
"Anh Ninh, không nên đuổi em đi. Em thực sự muốn ở bên anh. Em không quan tâm...."
Đôi tay ngang ngược thế nào cũng không chịu buông anh ra. Cho dù là quan hệ họ hàng thì sao? Cô thích anh, cô chỉ muốn ở bên anh thôi.
"Lý Gia Ý, em không nên quá đáng. Anh đối với em không có hứng thú, nếu như đây là điều em muốn biết."
Điền Hủ Ninh một tay dùng sức đem cô đẩy ra. Anh không muốn cùng cô tiếp tục dây dưa nữa, một chút ý nghĩa cũng không có.
"Anh Ninh? Vì sao anh lại phải đối xử với em như vậy? Chẳng lẽ anh thật sự thích Trịnh Tử Du hay sao? Em không tin, anh cưới cậu ta, là bởi vì cậu ta là bạn trai Lưu Tuấn thôi. Anh muốn trả thù anh ấy phải không? Cậu ta căn bản không yêu anh, không thương anh. Tại sao anh không nhìn em? Em rất thích anh. Anh Ninh, anh không nên từ chối em nữa có được không? Anh căn bản không nên trả thù Lưu Tuấn mà cưới một người không thích mình, anh căn bản cũng không....."
Cảm xúc Lý Gia Ý có lẽ đã có chút cuồng loạn rồi.
"Gia Ý, câm mồm. Không được nói lung tung."
Lý Tiệc San ở ngoài cửa không đi vào, đang nghe con gái muốn đem chuyện không nên nói nói ra, lập tức đẩy cửa vào ngăn cản cô. Đây không phải là thời điểm nói. Lúc này nói ra chỉ sợ gậy ông đập lưng ông. Bà kiên trì muốn tới đây cùng chính là sợ cá tính nóng nảy của Gia Ý sẽ hỏng việc, cũng may, bà đã tới.
"Mẹ....."
Nhìn thấy mẹ mình đi vào, cuối cùng Lý Gia Ý khôi phục một chút lý trí.
"Dì, dì về khi nào?"
Chẳng lẽ mới vừa rồi bà vẫn ở ngoài cửa nghe bọn họ nói chuyện? Tại sao thư kí Trần không nói với anh có hai người đi?
" Hủ Ninh, ngày hôm qua dì cùng Gia Ý cùng về. Vốn là muốn mấy ngày nữa tới gặp con, nhưng hôm nay con chợt gọi Gia Ý tới đây, dì không yên lòng nó. Cho nên.......Gia Ý, làm sao con có thể nói ra những lời không có chừng mực như vậy?"
Lý Tiệc San lúng túng trách mắng con gái mình.
Từ trong lời nói mới rồi bà nghe được, Điền Hủ Ninh đối với con gái bà, một chút tư tình cũng không có, hơn nữa nó hình như lại rất quan tâm cậu vợ nhỏ kia. Hôm nay Hủ Ninh đã không còn là thiếu niên trẻ trung, cái gì cũng không hiểu mười mấy năm trước kia nữa, ngoại trừ cái bí mật vẫn ẩn sâu ở trong lòng đó, lợi thế gì họ cũng không có. Nhưng bây giờ bà hoài nghi, cho dù là mang ra cái lợi thế đó ra, Hủ Ninh cũng sẽ không chịu bị uy hiếp? Nó không phải là người đàn ông có thể để cho người khác nắm trong tay. Gia Ý quá xúc động rồi, bà còn phải xác định lại lần nữa mới được. Họ không thể cái gì cũng bỏ lỡ, ít nhất không thể vào lúc này trở mặt với Điền Hủ Ninh.
"Mẹ, con thật sự thích anh ấy."
Lý Gia Ý vẫn chưa bình phục được cảm xúc.
"Dì, hôm nay dì mang em nó trở về trước đi. Hôm nào rãnh rỗi con lại mời cơm dì. Nhưng lời nên nói con vẫn phải nói rõ ràng, con không hy vọng nhìn thấy vợ mình bị thương tổn nữa, bằng không con sẽ không bỏ qua như vậy. Bất kể là ai cũng không thể ra tay với cậu ấy. Gia Ý, em hiểu chưa? Hơn nữa không cần lại đi tìm Lưu Tuấn, không có ích lợi gì đâu."
"Anh Ninh tại sao...:
"Gia Ý, chúng ta đi về trước được không? Hủ Ninh còn có chuyện phải làm, không cần tranh cãi với nó."
Phải biết thức thời, Lý Tiệc San nhất định là nhân tài kiệt xuất.
"Thư kí Trần, tiễn khách. Dì, hẹn gặp lại."
Điền Hủ Ninh nhấn điện thoại nội bộ. Chuyện của anh chưa bao giờ cần giải thích trước bất kỳ ai. Anh đối với hai mẹ con các cô luôn luôn tôn kính, khi đó bởi vì các cô là người thân duy nhất trên đời này của mẹ. Nhưng không người nào có thể chạm tới giới hạn thấp nhất của anh.
"Hủ Ninh, chúng ta đi về trước. Hôm nay Gia Ý thật sự là thất lễ. Dì nhất định sẽ giáo dục lại nó."
Trên mặt Lý Tiệc San thoắt xanh thoắt trắng.
Dì à, cô ấy có thể thất lễ như vậy, không liên quan đến dì sao sao? Điền Hủ Ninh tiếp tục duy trì tư thế mới vừa rồi, không nhúc nhích. Có một số việc nói trắng ra sẽ không có ý nghĩa. Anh tin tưởng, thông minh như Lý Tiệc San sẽ hiểu ý tứ trong lời nói của anh, nếu như không, bà thực sự sống uổng phí mấy chục năm này.
"Hai vị, xin mời."
Thư ký có trách nhiệm nhận được điện thoại lập tức đi vào phòng làm việc.
"Ô, cô Lý hôm nay sao có chút chật vật thế?"
Mai Ngọc Vấn ra ngoài thang máy, cầm một phần văn kiện cần Điền Hủ Ninh ký gấp, liền nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của Lý Gia Ý từ phòng làm việc của Điền Hủ Ninh đi ra ngoài, bên cạnh còn có một người phụ nữ với khuôn mặt tương tự, phải là mẹ cô ta chứ? Xem ra, tin đồn trong công ty là thật, Lý Gia Ý và Điền Hủ Ninh thật sự là quan hệ bám váy đàn bà. Chẳng qua là cô Lý luôn ngẩng cao đầu sao hôm nay một chút tinh thần cũng không có? Mà Mai Ngọc Vấn cô sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể chế nhạo đối thủ.
"Mắc mớ gì tới cô?"
Vừa nhìn thấy Mai Ngọc Vấn, mặt Lý Gia Ý vốn u ám lại có thể sau một giây mà vui vẻ mỉm cười. Thật lợi hại.
"Dĩ nhiên chuyện không liên quan đến tôi. Không phải là bị tổng giám đốc Điền cách chức chứ?" Mai Ngọc Vấn nhún vai.
"Mai Ngọc Vấn, cô....."
Lý Gia Ý tức giận phừng phừng đi lên kéo lấy Mai Ngọc Vấn.
"Thật ngại. Chúng tôi còn có việc, không quấy rầy."
Lý Tiệc San kéo con gái, bà không muốn con gái gây thù chuốc oán, đặc biệt là ở trong công ty của Điền Hủ Ninh.
Hừ. Mai Ngọc Vấn thờ ơ đi về phía phòng làm việc tổng giám đốc, bị thư kí Trần gọi lại:
"Ngọc Vấn, tâm trạng Điền tổng hình như không tốt."
Mọi người làm việc cùng nhau nhiều năm, thư kí Trần nhìn cánh cửa đang đóng, mới vừa rồi lúc cô đi vào thấy trên đất một mảnh hỗn loạn, hơn nữa trên mặt tổng giám đốc có vẻ vô cùng khó chịu, cô có nghĩa vụ nhắc nhở Ngọc Vấn, tránh cho cô nàng thành kẻ hi sinh.
"Không sao."
Mai Ngọc Vấn ra dấu "OK" với thư kí Trần. Tâm trạng không tốt là chuyện của anh ta, cô chỉ là xin chữ ký mà thôi.
"Wow, bão tới sao?"
Mai Ngọc Vấn đi vào, thấy đất đầy giấy phát ra sợ hãi than. Hiếu kỳ ngồi xổm xuống muốn nhặt lên xem những cái này là gì có thể khiến cho người đàn ông luôn luôn tỉnh táo ở phòng làm việc lại nổi trận lôi đình, nhưng mới thấy ba chữ "Trịnh Tử Du" thì xập giấy trên tay đã bị một người động tác rất nhanh cướp đi:
"Ngọc Vấn, chuyện này không liên quan cô."
Không tới 5 giây, giấy trên đất được dọn dẹp sạch sẽ, rất có tố chất làm chủ gia đình. Cũng không biết vị Điền phu nhân kia đã làm chuyện gì khiến Điền tổng của chúng ta nổi giận.
"Nếu chuyện không liên quan đến tôi, vậy coi như thôi. Phiền anh ký hợp đồng này. Ký thêm đơn nghỉ phép cho tôi luôn."
Mai Ngọc Vấn mở văn kiện ra, đặt ở trên mặt bàn. Thời gian không phụ lòng người, Hoành Cơ Tiêu là mục tiêu bọn họ nhìn trúng, ha ha, quy mô công ty mở rộng theo quy mô công trình. Cho nên cô quyết định muốn nghỉ ngơi thật tốt một thời gian, tốt nhất chạy đến Ả Rập hoặc Nam Phi đều được, cô cũng không tin cái tên giặc Tây chết bằm đó có thể đuổi kịp xa như vậy.
"Nghỉ phép có thể, nhưng sau khi trở lại phải ở lại chi nhánh K & P bên Pháp, bên kia cần tôi cử đại diện. Mà anh LOS chỉ danh muốn cô đi."
Ký thật nhanh, Điền Hủ Ninh đem văn kiện đưa trả cho Mai Ngọc Vấn giận đến nói không ra lời. Vóc người không tồi lại có năng lực, nhưng chính là quá dữ tợn, một chút vị phụ nữ cũng không có, không biết LOS làm sao chịu được người phụ nữ như vậy. Người xưa tổng kết câu: "Củ cải rau xanh ai cũng có sở thích riêng" thật sự là quá đúng.
"Xin hỏi Điền tổng, lời nói vừa rồi là có ý gì?"
Cô muốn tránh cũng không kịp, anh ta còn muốn cô tới nước Pháp quỷ quái đó nữa sao? Anh ta nằm mơ còn nhanh hơn.
"Chính là lời trên mặt chữ."
Bây giờ người phụ nữ này còn giả bộ à. Giả bộ trước mặt Điền Hủ Ninh anh? Ngọc Vấn, cô không cảm thấy mình còn non quá sao?
"Điền Hủ Ninh, tôi muốn từ chức."
Mai Ngọc Vấn cảm giác mình muốn chết. Cái người đàn ông nước Pháp không biết đâu chui ra, muốn đem cô ép điên rồi. Người ngoại quốc không phải là rất thoáng sao? Đặc biệt là đối với chuyện quan hệ nam nữ. Cô chỉ là không muốn làm gái trinh già cho nên đem cái màng mỏng kia dâng hiến ra ngoài mà thôi, nhưng lại có người kiêu ngạo muốn đuổi giết cô. Muốn cô chịu trách nhiệm? Thật là vô cùng mắc cười. Cô còn không có yêu cầu như thế, một người đàn ông lại không biết xấu hổ nói ra như vậy. Anh ta cho là mình là đứa trẻ 5 tuổi sao?
"Tùy cô. Nếu như cô từ chức, cô tin hay không tôi chỉ cần một cú điện thoại, anh LOS sẽ trong 10 phút chạy tới phòng làm việc của tôi?"
Điền Hủ Ninh luôn luôn không thích uy hiếp, dụ dỗ thủ hạ của mình, nhưng có vài người nói lời thật sự quá đáng, anh cũng không thể không sử dụng chiêu này vài lần được.
"Điền Hủ Ninh, tôi hôm nay coi như là nhìn thấu cách làm người của anh rồi. Tư lợi, nham hiểm, xảo trá, hám lợi. Cũng không biết sao trước kia tôi lại thích loại người đàn ông như anh. Tôi thật sự bị mù mà. Người nào bị anh coi trọng thật sự là xui xẻo. Tôi đi. Không muốn phải nhìn anh thêm nữa."
Mai Ngọc Vấn giận điên lên, cho nên không lựa lời nói. Điền Hủ Ninh đáng chết, rõ ràng biết cái tên giặc Tây đó có ý đồ, anh ta lại nối giáo cho giặc. Thật là quá đáng.
Mới vừa bị một người phụ nữ thổ lộ, sau đó một thêm một người đến đây mắng anh không đáng một đồng. Hừ. Gần đây cuộc sống của anh thật sự là quá đặc sắc. Anh lại không biết cuộc sống riêng tư của mình sẽ có nhiều người chú ý tới như vậy.
Xui xẻo? Người được anh coi trọng lại xui xẻo sao? Em có phải cũng cho là được anh xem trọng là xui xẻo hay không? Ngón trỏ thon dài vuốt tấm hình nhỏ trên tờ giấy trắng, đôi mắt to linh động dường như đang trách cứ anh vậy.
Chữ tình thật nan giải. Vô giải.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co