Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

96

Be1212040103

May là Diệp Kê Lâm ở phía sau kịp thời đỡ cậu.

Đợi khi cậu tỉnh dậy đã phát hiện mình nằm trên giường. Mà vây quanh giường rất nhiều người, vợ chồng Trịnh Tử Huy, Diệp Kê Lâm, thím Đỗ cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cậu, chỉ có con trai nhìn chằm chằm bụng cậu

"Em sao vậy?"

Tử Du đưa ánh mắt về phía Diệp Kê Lâm. Anh là bác sĩ duy nhất ở đây, chỉ có anh mới có thể cho cậu một đáp án hoàn mỹ.

"À......"

Diệp Kê Lâm ho một tiếng, không biết có nên nói thẳng ra hay không. Dù sao còn có một đứa nhỏ ở đây. Ninh, thật không nhìn ra cậu được như vậy.

Thật ra thì trong lòng anh đã sớm cười lên rồi. Nhưng vì ngại ở đây nhiều người, nếu anh vô duyên cười sẽ bị người ta khinh bỉ. Hơn nữa bí mật của Ninh, anh nào dám nói chứ? Anh rất có y đức, sẽ không tùy tiện tiết lộ chuyện riêng tư của người bệnh, huống chi người đó là anh em kết nghĩa của anh, nhưng mà chịu đựng thật sự rất khó chịu.

"Rốt cuộc là sao?"

Tử Du nhìn vẻ mặt là lạ của Diệp Kê Lâm, ngược lại nhìn về phía những người khác, sao tất cả đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cậu? Chẳng lẽ cậu bị bệnh nan y sao?

"Papa, bụng của papa nhỏ như vậy thì sao bên trong lại có một em bé được? Vậy con từ đâu mà ra?"

Vẫn là con trai trực tiếp cho cậu một đáp án.

Lần này Tử Du mới vừa tỉnh táo lại muốn ngất đi. Con trai nói gì? Trong bụng của cậu có bảo bảo? Làm sao có thể chứ ? Cậu không ở cùng Điền Hủ Ninh đã hơn mấy tháng rồi, chẳng lẽ là lần cuối cùng bọn họ ở khách sạn mà có sao?

Ngày đó căn bản anh chẳng làm biện pháp dự phòng gì cả, nhưng kể từ khi cậu có con trai, bọn họ cũng vẫn như vậy. Một là bởi vì thân thể cậu tương đối nhạy cảm không chịu được thuốc tránh thai, mà mỗi lần anh đều nói không quen thân thiết với cậu cách một lớp màng. Cho nên bọn họ mỗi lần đều tiếp xúc thân mật trực tiếp nhất. Lúc đầu cậu còn có thể yêu cầu anh làm các cách ngừa thai, nhưng anh luôn nói cậu yên tâm, không có việc gì, nói nhiều nên cậu cũng không muốn nói thêm. Nào có ai lấy chuyện như vậy mà đi bàn bạc chứ?

Mà cũng như lời anh nói, qua nhiều năm như vậy chưa từng xảy ra ngoài ý muốn. Về sau cậu cũng an tâm. Thế nhưng sao lần này vừa khéo vậy chứ?

Nói như vậy, trong bụng cậu thật sự có một em bé rồi. Cậu thật là hồ đồ. Lúc đầu là vì Điền Hủ Ninh mới vừa đi, cậu vẫn không vui cho nên không có có lưu ý, cộng thêm khí trời lạnh mặc quần áo nhiều căn bản không nhìn ra, sau lại dần dần quên mất chuyện quan trọng như vậy.

Trời ạ. Vậy phải làm thế nào? Tại sao lần này cậu mang thai một chút phản ứng lúc đầu cũng không có, trước kia mang thai con trai luôn muốn nôn, cho nên giờ cậu cũng không phát hiện nguyên nhân thân thể đột nhiên thay đổi.

"Là thật sao?"

Lần nữa nhìn mặt Kê Lâm.

"Ừ."

Diệp Kê Lâm chẳng qua là đáp một tiếng. Lại dám hoài nghi y thuật của anh, mặc dù chuyên ngành của anh là ngoại khoa, nhưng trong nhà có cậu là bác sĩ lâu năm nên anh cũng biết sơ sơ, tuy nói là sơ sơ, nhưng chuyện nhỏ bắt mạch xác định có mang thai hay không thì không thể làm khó được anh.

"Tử Du, sao bản thân có thai mà không biết? Có muốn gọi cho Hủ Ninh để nó vui không?"

Tống Diệc Vân có lúc cảm giác con trai mình thật sự là không biết phải nói thế nào mới đúng. Chỉ là bề ngoài là di truyền bà thôi, một chút thông minh, lanh lợi, quả quyết của bà cũng không có.

"Mẹ, tối nay con sẽ nói với anh ấy."

Tử Du nhỏ giọng nói. Ba mẹ chỉ biết Điền Hủ Ninh bỏ Điền Thị ra nước ngoài lập công ty mới, nhưng chuyện giữa bọn họ Tử Du không dám nói, cũng không muốn nói. Dù sao cậu quyết định không ký tên. Nhìn anh làm sao bây giờ. Hơn nữa bây giờ cậu lại có con, càng thêm không thể ký.

Anh muốn ly hôn? Nằm mơ còn nhanh hơn, cậu nhất định phải điền tên Điền Hủ Ninh trong phần tên cha trong giấy khai sinh của Bảo Bảo. Hừ.

"Papa, em trai con khi nào mới ra ngoài?"

Điền Duệ Du một mực nghiên cứu bụng nhỏ được đắp chăn của papa. Cậu không muốn em gái đâu, con gái thích khóc lắm.

"Bảo bối, con không thích em gái sao?"

Tử Du từ từ bình tĩnh lại, nhìn gương mặt dấu chấm hỏi của con trai.

"Đúng vậy, bảo bối không muốn một em gái đáng yêu như công chúa sao?"

Tống Diệc Vân sờ đầu cháu trai. Có trai có gái mới vui nhà vui cửa. Những năm này bà vẫn thúc giục con trai sinh thêm đứa nữa, nhưng con trai lại chẳng biết nghe lời, Điền Hủ Ninh thì bà lại khó mở lời. Một con thì quá cô đơn.

"Con gái đều là mít ướt, lại không thể chơi xe chung với con."

Điền Duệ Du ghét bỏ bĩu môi. Nhìn đám con gái trong nhà trẻ đã biết, một chút chuyện nhỏ đã muốn khóc.

Lời người bạn nhỏ đưa tới một tràng cười của người lớn.

"Điền Duệ Du, con xấu nhất đó."

Tử Du nhéo mặt của con.

"Papa, chúng ta có thể đi xuống dưới ăn cái gì không?"

Giày vò một hồi, đói bụng rồi, cộng thêm biết trong bụng papa lại có tiểu bảo bảo khiến cậu tạm thời quên mất chuyện ba lừa gạt cậu.

"Được được, Tiểu Tổ Tông, chúng ta đi xuống cắt bánh kem."

Trịnh Tử Huy đứng bên vẫn không nói gi ôm Điền Duệ Du từ bên giường đi ra ngoài.

"Papa, papa nhanh xuống đó."

Đi tới cửa còn không quên nhắc cậu

"Tử Du, có gì bây giờ có thể nói rồi chứ?"

Diệp Kê Lâm nhìn tất cả mọi người đều rời khỏi phòng, mặt cười xấu xa nhìn Tử Du. Vẻ mặt anh giống như biết cái gì khiến Tử Du đỏ mặt.

"Kê Lâm, trước tiên có thể không cần nói cho anh ấy hay không?"

Tử Du còn chưa nghĩ kỹ nên nói với anh thế nào. Hơn nữa đã rất lâu bọn họ chưa có liên lạc. Anh sẽ mong đợi đứa bé này ra đời giống như cậu sao?

"Tại sao? Ít nhất bây giờ cậu ta còn là chồng em trên danh nghĩa, không phải sao?"

Bọn họ căn bản không có ly hôn. Luật sư giúp họ làm thủ tục ly hôn là anh tìm giúp Ninh, nhưng luật sư người ta nhiều lần uất ức gọi điện thoại nói cho anh, nhất quyết luôn nói không rảnh ký tên, căn bản không giống như người muốn ly hôn. Vốn luật sư muốn tự mình gọi cho Điền Hủ Ninh nói rõ nguyên nhân nhưng bị anh ngăn lại. Người xưa đều nói phá hủy một tòa miếu chứ không làm tiêu tan một gia đình. Trời cao có đức hiếu sinh, hơn nữa anh nhìn dáng vẻ Tử Du không giống như còn có tình cảm với Lưu Tuấn, nếu quả thật như còn thì sẽ không giống như bây giờ.

Nhưng mà có một gã đàn ông tình nguyện để người ta ký tên rồi chờ về đi công chứng, hoàn tất thủ tục là được.

"Kê Lâm, đồng ý với em đi."

Trong giọng nói có kiên trì trước nay chưa từng có.

"Tử Du, có phải em yêu chồng em rồi hay không?"

Nét cười trên mặt Diệp Kê Lâm vẫn không đổi. Nếu như anh đoán không sai, đôi vợ chồng này thật là hao tổn tâm trí. Nam kia cố chấp, nam này lại bướng bỉnh. Muốn cặp uyên ương này hòa hợp phải chờ tới Thiên Hoang Địa Lão (thời gian dài đằng đẵng, lâu như trời đất) rồi, bọn họ không phiền, anh cũng phiền.

Khuôn mặt không thể đỏ hơn được nữa, toàn thân như phát sốt. Cậu không dám ngẩng đầu lên. Kê Lâm thật là đáng sợ. Nhưng anh ấy còn yêu cậu không? Cậu không dám hỏi. Trước khi đi anh cương quyết như thế khiến cậu sợ. Thì ra là cậu cũng biết sợ. Sợ khi cậu cuối cùng cũng hiểu rõ tim mình thì anh cũng đã rời đi.

"Có muốn anh giúp em gọi điện thoại cho cậu ta hay không?"

Diệp Kê Lâm lấy điện thoại di động gọi.

"Kê Lâm, không cần......."

Phải nói cũng là chính miệng cậu nói với anh.

"Sao? Không dám nói chuyện với cậu ta sao?"

Diệp Kê Lâm tỉ mỉ nghiên cứu biểu cảm của Tử Du, hình như là xấu hổ? Lúc này còn xấu hổ? Xấu hổ với người chồng đã kết hôn với mình mấy năm?

"Không phải, anh ấy............anh ấy.........Ly hôn là anh ấy nói ra, anh ấy rất quá đáng. Anh ấy không cần em."

Dường như cậu đang thấy lại vẻ mặt lạnh nhạt, vô tình của anh trong phòng sách ngày đó.

Mỗi lần nghĩ tới dáng vẻ lạnh lùng của anh đối với cậu, cậu khổ sở chỉ muốn khóc, nhưng cậu không biết nói với ai cả. Bây giờ Kê Lâm lại nói ra khiến uất ức đè nén trong lòng cậu tuôn trào.

"Mặc dù ly hôn là cậu ta nói, nhưng em có hỏi qua tại sao cậu ta muốn ly hôn không?"

Thì ra là Tử Du cũng không phải là vô tình với Điền Hủ Ninh. Diệp Kê Lâm thu lại nụ cười trên mặt, ngồi xuống mặt đối mặt với Tử Du. Ai, ai bảo anh là gà mẹ. Lo chuyện mở đầu đến kết thúc cũng phải lo.

"Anh ấy là tên khốn kiếp. Anh ghét bỏ em không thể giúp anh ấy chuyện công việc cho nên muốn tìm một người khác có thể vai kề vai phụ giúp anh ấy."

Trước kia không phải cậu còn chưa tốt nghiệp anh đã kiên quyết muốn cưới cậu về nhà sao? Sao bây giờ bắt đầu ghét bỏ cậu? Lúc đầu cũng biết cậu không phải là chàng trai như vậy tại sao còn muốn cậu?

"Ninh nói vậy thật sao?"

Nếu như không phải là sợ chết phải quá khó coi, Diệp Kê Lâm cũng muốn từ nơi này nhảy xuống rồi. Anh quen Điền Hủ Ninh từ đại học đến giờ cũng được vài chục năm rồi, chưa bao giờ biết cậu ta sẽ cần nam cường nhân ở bên người. Thế mà lại nói vậy với cậu vợ nhỏ của mình. Anh thật sự phục kẻ dở hơi như cậu ta rồi.

"Chẳng lẽ là em bịa?"

Kê Lâm không tin cậu? Mỗi lần cậu nghĩ tới đây đều sẽ vô cùng đau lòng.

"Vậy em và Lưu Tuấn, bây giờ....."

Mặc dù biết bọn họ không ở bên nhau, nhưng mà muốn vẫn đem căn nguyên vấn đề này làm rõ ràng hoàn toàn mới được.

"Em với anh ấy cái gì cũng không có."

Sao ngay cả Kê Lâm cũng muốn hỏi chuyện Lưu Tuấn chứ?

"Vậy sao em.........lúc bệnh viện cùng cậu ta, à, lại có những hành động thân mật?"

Diệp Kê Lâm cố gắng lựa chọn từ ngữ không làm tổn thương người khác nói. Thật ra thì anh muốn nói, tại sao muốn ôm một thằng đàn ông khác khóc? Hành động đó đối với một người đàn ông có ham muốn chiếm giữ mà nói thật sự là đả kích không nhỏ.

"Em nào có?"

Tử Du không biết Kê Lâm đang nói cái gì? Lúc nào thì cậu có hành động thân mật với Lưu Tuấn chứ? Chẳng lẽ Kê Lâm và Hủ Ninh cho là cậu ở bên ngoài....hay sao? Bọn họ sao có thể ghê tởm vậy chứ? Chuyện không có chứng cớ thì có thể tùy tiện suy đoán sao?

"Lần trước, lúc Ninh nằm viện. Em với cậu ta, ở vườn hoa bệnh viện......"

Nói thế không biết cậu nhớ tới chưa?

"Lần trước, bệnh viện? Không phải......Em chỉ muốn......"

Thì ra lần trước mà Kê Lâm nói là lúc Hủ Ninh không gặp cậu cho nên khóc không kềm chế được, dựa vào Lưu Tuấn mà khóc hả? Sao anh ấy thấy được chứ?

"Chỉ là cái gì? Ninh chính là nghĩ hai người muốn bắt đầu lần nữa. Dù sao trước kia các em cũng là cặp đôi yêu nhau say đắm? Nếu như không phải là Ninh chen ngang, các em sẽ kết hôn rồi chứ gì?"

Nếu Ninh không hỏi, vậy thì anh hỏi. Nếu không Doãn Chính lại muốn gọi điện thoại về kể khổ nói bị người nào đó hành sắp chết rồi.

"Mấy người các anh đều tự cho mình là đúng. Ai bảo anh ấy không chịu gặp em? Khiến em mỗi ngày đều tới nhưng lại nhẫn tâm nói không gặp là không gặp, anh ấy cũng có biết em lo lắng bao nhiêu đâu chứ."

"Tử Du, vậy em muốn tìm cậu ấy không?"

"Tìm anh ta làm gì? Để anh ta làm nhục em nữa sao? Anh ấy còn ước gì cũng không nhìn thấy em nữa không chừng."

Sao cảm giác càng nói càng muốn khóc rồi chứ? Điền Hủ Ninh, anh thật là hư.

"Tử Du. Đợi anh về nhà gửi cho em một tài liệu, tự em xem sẽ hiểu. Xem xong rồi có cảm tưởng gì thì nói vơi anh."

Năm đó bọn họ nhàm chán chụp được cuối cùng cũng dùng tới. Sẽ rất hữu dụng đây.

"Kê Lâm, đáp ứng em. Trước tiên không cần nói cho anh ấy chuyện này được không?"

"Được rồi."

Làm người hai mặt thật là khó.

Sau bữa ăn tối náo nhiệt, Tử Du dụ dỗ con trai lên lầu chơi xe còn mình chạy đến máy vi tính trong phòng sách. Rốt cuộc Kê Lâm muốn cậu xem cái gì?

____________________

"Anh là đồ ngu ngốc, bại hoại, khốn kiếp......"

Ngồi trước bàn đọc sách, Tử Du càng nhìn lòng lại càng chua xót.

Trong màn hình, anh đã uống say, nhưng vẫn lẩm bẩm nói anh thích cậu. Tại sao anh có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Nước mắt không ngừng chảy thẳng xuống, nhưng cậu không muốn đưa tay lau.

Nếu thích như vậy, tại sao muốn buông tay cậu ra? Anh không phải là luôn luôn thích ép buộc cậu sao? Tại sao lần này dễ dàng thả cậu ra như vậy chứ?

"Tử Du, yêu một người phải sâu đậm thì được hồi báo càng nhiều, yêu đã lâu cũng sẽ mệt mỏi. Nếu như còn cần cậu ta thì đuổi theo đi. Cậu ta rất dễ dàng ra tay. Cố lên, Tử Du."

Kết thúc đoạn phim, một câu nói không ngừng lặp lại khiến lần đầu tiên Tử Du động tâm. Anh không cần cậu, vậy cậu đuổi theo anh về thì có thể chứ?

Đứa ngốc, đần độn. Được rồi, vậy lần này đến phiên cậu chủ động đi tìm anh đi.

"Kê Lâm, em muốn đi Luân Đôn."

Vừa khóc vừa gọi điện thoại cho Diệp Kê Lâm.

Nhưng mà trước khi đi, cậu phải nhắc nhỏ tất cả những người biết cậu có Bảo Bảo phải đóng chặt miệng mới được, đặc biệt là bạn nhỏ Điền Duệ Du. Có lẽ hôm nay anh không về có thể cho cậu lý do rất thuyết phục con trai chớ nói ra ngoài. Ai nói cậu đần? Hừ.

Lần này, đến phiên em nắm tay anh có được hay không?

____________________________

Thành phố tài chính Luân Đôn là nơi có các công ty tài chính tập trung đông nhất trên thế giới, nơi này có thị trường ngoại hối lớn nhất thế giới và là thị trường quốc tế đáng tin, có sàn giao dịch chứng khoán lâu năm, thị trường vàng, hơn nữa, thị trường tiền tệ và hàng hóa châu Âu trên trường quốc tế cũng giữ vị trí hết sức quan trọng.

Bên cạnh sàn giao dịch chứng khoán Luân Đôn là một tòa cao ốc 36 tầng, Điền Hủ Ninh mới vừa đàm phán xong hợp đồng với công ty đầu tư lớn nhất nơi đây rồi trở lại phòng làm việc của mình.

Vuốt vuốt hai mắt. Hôm nay là sinh nhật con trai, lịch trình mấy ngày nay của anh cũng đã sắp xếp xong xuôi rồi, vốn là hôm nay hợp đồng chỉ còn mấy vấn đề chi tiết phải xử lý là được, đã nói do Doãn Chính tới chủ trì. Kết quả khi anh chuẩn bị lên đường đến sân bay thì Doãn Chính tạm thời chạy trốn, chỉ gọi cho anh nói có chuyện không tới được rồi cúp máy, khiến anh muốn đi cũng không được mà không đi cũng không xong.

Cuối cùng vẫn còn không thể trở về nước ăn mừng con trai sinh nhật. Tiểu tử nhất định trách anh sao?

Lấy điện thoại di động ra nhìn cuộc điện thoại mới vừa rồi anh đang vào phòng họp thì gọi tới, không đợi anh nghe máy đã cúp điện thoại. Là Kê Lâm, ở trong nước giờ đã là 6 giờ tối rồi.

Là đứa nhỏ không hài lòng quà tặng của anh sao? Bây giờ đã khuya lắm rồi, ngày mai liên lạc với con cũng được.

Đứa nhỏ thì dễ giải quyết, nhưng người lớn thì sao? Bây giờ có khỏe không? Có phải đã ở bên Lưu Tuấn rồi hay không?

Vẫn đau lòng. Thì ra là buông tay cũng không thể khiến mình tốt hơn chút nào. Từ lúc đến Luân Đôn tới nay, mỗi ngày anh đều bận, bận để cho đầu óc mình không có thời gian rảnh suy nghĩ chuyện khác, bận đến nỗi muốn mình vừa dính vào gối là có thể ngủ.

Nhưng vẫn chưa được. Cho dù là ngủ thiếp đi, khuôn mặt đầy nước mắt xuất hiện trong giấc mơ khiến anh làm thế nào cũng ngủ không yên giấc. Lúc nào thì anh mới có thể phủi sạch hình bóng em trong lòng anh?

Nguyệt Nguyệt, sau khi rời xa anh, có phải em rất vui vẻ không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co