Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

97

Be1212040103

Sân bay quốc tế Heathrow - Luân Đôn.

Tử Du xách theo hành lý từ từ đi vào đại sảnh nhập cảnh. Đây là lần đầu tiên cậu ra nước ngoài, Kê Lâm nói sẽ có người tới đón cậu, không để cậu phải sợ.

Trước khi cậu đến không có gọi điện thoại cho Hủ Ninh, bởi vì Kê Lâm nói muốn cho anh bất ngờ. Anh sẽ vui mừng sao? Tử Du nhìn tới nhìn lui đều là người châu Âu tóc vàng mắt xanh, thành phố xa lạ, con người xa lạ khiến cậu bắt đầu có chút lo sợ.

Ngồi máy bay gần mười mấy tiếng, người làm bằng sắt cũng sẽ mệt mỏi, huống chi là cậu đã mang thai hơn bốn tháng. Có điều cậu ngồi ở khoang hạng nhất, Kê Lâm còn đặc biệt tìm nhân viên y tế cùng đi. Cậu ở trên máy bay vẫn ngủ chập chờn, cho nên khi máy bay hạ cánh cũng không tính là quá mệt.

"Tử Du, ở đây."

Vừa mới tìm kiếm xong, tiếng Trung quen thuộc vang lên bên tai. Là Giang Doãn Chính tới đón cậu

"Doãn Chính, gặp lại anh thật là vui."

Tử Du chào đón. Lần đầu tiên cảm thấy ở nơi đất khách quê người này nghe được tiếng mẹ đẻ là một chuyện cảm động cỡ nào.

"Có mệt không?"

Giang Doãn Chính nhận lấy hành lý trong tay cậu, cùng với cậu đi ra hướng cổng. Đáng thương cho anh sáng sớm phải làm tài xế, nhưng mà nhớ lại lần trước anh hại người nào đó nên cũng chịu.

"Không mệt."

"Có muốn về nhà Ninh nghỉ ngơi trước không?"

Hiếm khi đồng chí Giang lại quan tâm người khác như vậy. Nhưng mà ai bảo chàng trai này là vợ Ninh chứ? Mặc dù thời gian trước bọn họ náo loạn muốn ly hôn, chỉ là có thành công hay không thì không ai biết. Người nào đó vẫn liều mạng làm việc không phải là vì muốn quên đi đau thương tình cảm sao? Đáng tiếc hôm nay đau thương lại tới, có thể tốt lên được không?

"Em muốn đi tìm anh ấy."

Tử Du giương mắt, giọng điệu rất kiên quyết. Đợi lâu như vậy, đương nhiên là muốn gặp người rồi nói.

"Được rồi. Thời gian này Ninh đã đến phòng làm việc."

Giang Doãn Chính nhìn đồng hồ, giờ địa phương đã là 10 giờ trưa, người làm việc điên cuồng cũng phải nghỉ ngơi rồi.

Mùa đông Luân Đôn khá ẩm thấp, lạnh lẽo, trời vừa mưa xuống là sương mù càng dày đặc.

Đi đến cửa sân bay, mặc dù Tử Du mặc quần áo thật dày giữ ấm còn có áo khoác lông, nhưng vẫn cảm thấy lạnh. Cho đến khi Doãn Chính lái xe tới đây, lên xe rồi cậu mới cảm giác thân thể không còn run nữa.

"Không quen sao?"

Giang Doãn Chính đem mở nhiệt độ cao hơn chút.

"Lạnh hơn trong nhà."

Ở trong xe vừa mở miệng nói chuyện, ngay cả cửa kiếng xe cũng nổi sương, Tử Du cởi găng tay ra, xoa xoa mặt mình.

Luân Đôn, ta tới đây. Đến thật rồi. Hủ Ninh, em tới đây, anh sẽ vui khi nhìn thấy em chứ?

"Nghĩ cái gì mà vui vẻ vậy? Có phải nghĩ đến Ninh không?"

Giang Doãn Chính luôn không nhiều lời nghiêng đầu thấy Tử Du đang cười. Cũng không biết đôi vợ chồng này đang làm cái gì? Kê Lâm còn nhấn mạnh lần nữa nói không thể để Ninh biết Tử Du đến tìm cậu ta. Được rồi, ai bảo địa vị anh thấp hơn người ta chứ? Không nói thì không nói.

"Không phải đâu. Đến chỗ anh ấy làm việc có quấy rầy anh ấy không?"

Tử Du nhỏ giọng hỏi. Bọn họ ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, đối với công việc của anh, cậu không can dự vào. Cho nên, không biết anh sẽ bận đến mức nào, mà cậu cho dù là thật sự muốn giúp anh cũng không giúp được sao? Cậu cũng không học các ngành kinh doanh. Học sinh trăm không dùng được một, bây giờ cậu đã hoàn toàn hiểu.

"Sẽ không đâu, cậu ta gặp lại em nhất định rất vui vẻ."

Anh vui vẻ đoán, đến phiên Giang Doãn Chính anh không vui sao? Ninh vừa rời khỏi công ty, tất cả "phiền muộn" ở công ty kia đều sẽ tìm đến anh rồi.

"Có thật không?"

Những lời này Tử Du nói rất nhỏ, nhỏ giọng đến dường như chỉ có trong lòng mình mới nghe được. Thật vậy sao?

"Boss."

Tiếng gọi bất chợt khiến Điền Hủ Ninh lặng im suy nghĩ hoàn hồn, anh quay đầu lại, nhìn thấy Catherine cầm tài liệu phân tích công ty đứng trước bàn làm việc của anh, ánh mắt mang theo một tia nghi ngờ.

Bình thường trên công việc anh không phân tâm, nhưng chính anh không biết làm sao hôm nay vừa đến phòng làm việc thì nhìn chằm chằm những đồ thị trong máy vi tính lại ngẩn người ra, đây là chuyện trước nay chưa có.

Thấy Boss cuối cùng cũng quay đầu lại, Catherine lập tức tạ lỗi:

"Thật xin lỗi, Boss. Bởi vì Giang tiên sinh không có ở đây, thư ký của ngài bên ngoài cũng không có cho nên tôi trực tiếp đi vào. Đây là tư liệu phân tích đầu tư của Laurs tiên sinh, mời xem qua."

Cô vừa nói, ánh mắt thẳng nhìn chăm chú gương mặt tuấn mỹ của Điền Hủ Ninh, trong lòng oán thán một tiếng.

Cái người đàn ông phương Đông này đối với tất cả nhân viên đều đối xử như nhau, hơn nữa cũng không dây dưa với nhân viên nào công ty. Nếu không cô đã sớm bất chấp tất cả thổ lộ với thiên tài tài chính mà cô sùng bái, yêu mến nhiều năm nay rồi. Không biết anh đã kết hôn chưa nhỉ?

Người khác đều chỉ biết "Những con số màu xanh" là do một tay Giang Doãn Chính tạo dựng lên, nhưng cô từ thời đại học vẫn lăn lộn trong giới tài chính chuyên nghiệp mà nói, Điền Hủ Ninh mới là người có sức ảnh hưởng nhất sau lưng "Những con số màu xanh". Đáng tiếc anh luôn không nhận vai trò đối ngoại.

Lần này nghe nói anh muốn gây dựng lại công ty đầu tư, cô không để ý công ty đưa ra lương cao giữ chân mà nhảy tới đây, chỉ vì có thể trở thành cộng sự của Điền Hủ Ninh. Dù là không thể ở bên anh, ít nhất còn có thể làm việc dưới quyền anh, thỏa mãn một chút lòng hư vinh của bản thân.

"Chờ một chút."

Điền Hủ Ninh nhận lấy văn kiện, thuận miệng lật xem.

Điền Hủ Ninh không tốn quá nhiều thời gian đã xem xong bản kế hoạch trên tay, ngẩng đầu lên:

"Vẽ không tệ lắm, chẳng qua là có chút phải......"

Lời còn chưa dứt, thế nhưng anh chợt dừng lại.

Người con trai khoác nhiều lớp áo ấm bên ngoài là người anh ngày nhớ đêm trông sao? Một mái tóc đen, đôi mắt to đang nhìn anh...

"Boss...."

Catherine cảm thấy quái lạ, Boss nhìn cô sao? Nhưng một giây sau, nụ cười vui mừng trên mặt lập tức biến mất. Cô nhìn theo tầm mắt của Boss thì....Tại sao có thể có một chàng trai phương Đông xinh đẹp đứng ở đó chứ? Là bạn Boss sao? Cô đang muốn hỏi thăm, nhưng có người so với cô còn nhanh hơn một bước, đứng dậy:

"Catherine, cô đi ra ngoài trước. Phần văn kiện này chờ Giang tiên sinh về sẽ giao phó cho anh ta."

Điền Hủ Ninh vừa giao phó vừa đi tới cửa, đứng trước mặt người con trai phương Đông đó.

Mặc dù hiếu kỳ, Catherine vẫn đi ra ngoài, lúc đi ngang qua chàng trai châu Á kia vẫn còn hiếu kỳ nhìn thoáng qua mặt người ta, chàng trai này đã trưởng thành sao? Có quan hệ thế nào với Boss chứ?

"Đến kia bên ghế sa lon ngồi xuống."

Rốt cuộc chờ hai người im lặng đủ rồi, Điền Hủ Ninh mở miệng nói trước.

Khi Catherine đã lui ra ngoài, Điền Hủ Ninh đóng cửa lại rồi mới đưa mắt nhìn Tử Du đã ngồi trên ghế sa lon.

Đột nhiên vô cùng tĩnh lặng, thần kinh Tử Du căng thẳng, cảm giác có chút kỳ quái nên ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn trái nhìn phải, lúc này mới phát hiện ra phòng làm việc to như vậy chỉ còn lại hai người cậu và Điền Hủ Ninh, nhất thời cậu có chút khẩn trương muốn đứng lên.

"Ngồi đi."

Nhìn ra ý đồ của cậu, Điền Hủ Ninh lên tiếng ngăn lại, một đôi thâm thúy mắt nhìn chằm chằm cậu, thân hình vừa di chuyển, đi những bước chân nhịp nhàng tới chỗ cậu. Sau đó ngồi xuống trước mặt cậu

Tử Du bị ánh mắt kỳ dị của anh làm cậu ngồi im trên ghế sa lon không cách nào nhúc nhích, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh, cảm giác bất an từ từ ngập tràn.

Lúc này bộ dáng anh trong trí nhớ cậu có chút không giống nhau, thậm chí ngay cả mắt kính anh cũng không đeo, vậy trước kia đều đeo cho đẹp thôi sao? Trong mắt phát ra ánh nhìn sắc bén như thế, hơn nữa gương mặt tuấn tú không hề hé cười thật sự làm người ta cảm giác lo lắng và sợ hãi. Không phải anh nhìn thấy cậu nên mất hứng chứ?

Nhưng tại sao anh càng lúc càng gần? Hơi thở nam tính quen thuộc và ấm áp khiến mặt Tử Du lập tức hồng lên.

Anh không phải muốn hôn cậu chứ? Đôi mắt to long lanh nhìn mặt anh càng ngày càng gần cũng không dám nhúc nhích một tẹo. Không cần nhiệt tình vậy chứ? Bọn họ đã lâu không gặp mặt, ngay cả một câu ân cần thăm hỏi cũng không có đã muốn hôn môi rồi sao?

Lúc Tử Du cho là anh thật sự muốn hôn môi cậu thì mặt anh cách cậu không tới 5 cm thì ngừng lại. Vẫn là khoảng cách quá gần, hơi thở hai người quen thuộc quấn lấy nhau. Rõ ràng mùa đông lạnh đến thế nhưng sao cậu lại cảm thấy nóng?

Chính là gương mặt này, ánh mắt dịu dàng này, hơi thở nhẹ nhàng khiến chóp mũi có chút rung rung, đôi môi hồng hào làm anh dù nếm như thế nào cũng không đủ, tất cả đều làm anh khó ngủ thâu đêm suốt sáng. Hôm nay như một giấc mơ hiện ra trước mắt anh, anh lại không dám chạm vào dù chỉ một chốc, chỉ sợ vừa chạm vào cậu sẽ biến mất không thấy nữa.

" Hủ Ninh......anh có thể....."

Ở trước mặt anh, cậu lại hồi hộp đến nói cũng không xong. Có thể không cần dựa gần như vậy không?

"Xin lỗi."

Giống như hiểu được gì đó, trên mặt Điền Hủ Ninh đã khôi phục lại bình tĩnh thường có. Anh đứng lên, ngồi vào ghế sa lon đối diện cậu

Mẹ nó, người con trai này đặc biệt đến tìm anh gây phiền phức sao?

"Sao lại tới một mình? Bảo Bảo đâu?"

Cậu và Lưu Tuấn không ở bên nhau sao? Nghĩ sao mà lại tới đây tìm anh chứ? Hơn nữa còn bỏ lại con trai ở nhà một mình chạy tới đây.

Không đi một mình chẳng lẽ dẫn theo ai để gây rắc rối sao? A, vậy mà cậu lại quên gọi điện thoại về rồi, thảm, điện thoại? Điện thoại đâu rồi?

Vừa nghĩ tới mình chưa gọi điện thoại cho con trai, Tử Du nóng lòng sốt ruột. Trước khi cậu đi đã hứa lúc đến nơi lập tức gọi điện thoại cho con. Tại sao điện thoại di động của cậu lại không tìm thấy? Rõ ràng là đặt trong túi xách mà?

"Không cần gấp, để tôi gọi."

Điền Hủ Ninh lên tiếng ngăn lại động tác không ngừng tìm điện thoại của cậu. Người con trai này không cần mơ mơ màng màng vậy chứ? Cũng không biết làm sao cậu tìm được anh ở nơi này nữa.

Thật mất mặt. Tử Du nhìn anh gọi điện thoại, lại ngồi xuống ghế sofa.

"Papa con tới rồi, yên tâm đi."

Điền Hủ Ninh ở trong điện thoại nói. Đây là lần đầu tiên con trai bằng lòng nói chuyện với anh sau chuyện thất hẹn lần trước, rõ là thù dai mà.

"Chờ một chút."

Điền Hủ Ninh nghe được bên kia nói muốn với cậu nói chuyện, không nói gì mà đem điện thoại đưa cho cậu

"Bảo bối, papa nhớ con."

Vừa cầm điện thoại đã nghe được giọng nói kia non nớt mềm nhũn kia, Tử Du cảm giác mình đã bắt đầu nhớ cái tên tiểu ác ma luôn khiến cậu giận đến nổi điên kia rồi. Từ lúc con chào đời đến giờ, đây là lần đầu tiên bọn họ xa nhau. Ngẫm lại thực sự không bỏ được.

"Papa, con cũng nhớ papa rồi."

Đầu bên kia điện thoại người bạn nhỏ khéo léo nói.

"Nhớ phải nghe lời ông bà, đi học không được quậy phá có nghe không?"

Mặc dù trong nhà có thím Đỗ rồi nhưng Tử Du vẫn không yên tâm về con, cho nên vẫn đưa con về nhà ba mẹ, vừa đúng lúc cũng để thím Đỗ nghỉ phép.

"Papa, papa lo mình là được. Papa không cần lo con đâu."

Cậu cũng sáu tuổi rồi mà, sao papa luôn coi cậu là đứa trẻ ba tuổi chứ?

"Cái tên tiểu quỷ này...."

"Papa, Luân Đôn chơi có vui không? Lần sau dẫn con đi chung có được không?"

"Được, lần sau nhất định dẫn con tới đây chơi."

"Papa, con không nói với papa nữa, ông nói muốn dẫn con đi bắn pháo hoa."

"Điền Duệ Du, không cho phép làm loạn, không.......Này, này, Điền Duệ Du, lại dám cúp điện thoại của papa sao? Con chờ đó, xem papa chỉnh đốn con ra sao."

Bây giờ cũng không phải là Tết, pháo hoa gì chứ? Ba mẹ nhất định sẽ làm hư nó thôi. Hơn nữa lại dám cúp điện thoại cậu như vậy, có phải nó quá đáng rồi không?

"Bụp" một tiếng, điện thoại đắt tiền không biết đã bị người nào đó không biết tốt xấu ra sức để mạnh trên bàn.

"Trịnh Tử Du, bây giờ em có thể nói xem em tìm tôi có chuyện gì rồi không?"

Căn bản không quan tâm điện thoại có bị đập bể hay không, Điền Hủ Ninh yên lặng nhìn cậu, đôi mắt thâm sâu làm người ta không nhìn ra anh đang nghĩ gì.

"Em.......tới chơi."

Vốn muốn nói câu:

"Mắc mớ gì tới anh."

Có điều trong đầu lập tức nhớ lại điều trước khi lên máy bay Kê Lâm dặn dò ngàn vạn lần, theo bản năng chỉ nói cho ra lý do này. Trên thực tế đúng là liên quan đến anh, không phải cậu đến tìm anh sao?

Nhưng ngay cả tên họ cậu anh cũng gọi rồi. Vẫn cảm thấy anh gọi nhũ danh cậu nghe có vẻ lọt tai hơn.

"Chơi?"

Điền Hủ Ninh nhíu mày. Một mình tới Luân Đôn chơi? Cậu cũng dám đến? Lưu Tuấn biết cậu chưa từng xuất ngoại còn dám yên tâm để cho cậu một mình ra cửa sao?

"Đúng vậy."

Trả lời rất nhỏ giọng. Bởi vì chột dạ, cậu không phải là tới chơi. Cậu là đặc biệt đến tìm anh, nhưng lời này sao cậu dám mói, đặc biệt là trong tình huống anh đang lạnh nhạt với cậu chứ.

"Muốn đến chơi sao Lưu Tuấn không đi chung?"

Lời nói như trào phúng được thốt ra từ miệng anh

"Mắc mớ gì tới anh ấy chứ?"

Tử Du sử dụng âm thanh anh vừa đúng nghe được.

"Nó không phải là người yêu cũ của em sao? Hai người không phải muốn bắt đầu lại sao? Chẳng lẽ em tới đây là để nói các người chuẩn bị muốn kết hôn sao? Không cần, gọi điện thoại là được."

Giống như là bị thứ gì đâm vào, anh như một con nhím xù lông toàn thân.

Nếu là lúc trước, đoán chừng bọn họ lại muốn cãi nhau rồi. Nhưng Kê Lâm đã cho cậu"Tam Đại Tuyệt Chiêu" chinh phục người đàn ông này, chiêu thứ nhất chính là phải lấy nhu thắng cương, đối với anh không thể cứng đối cứng, muốn vuốt ve "lông" anh, tuyệt đối anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Lúc mới vừa nghe Kê Lâm nói, cậu không nhịn cười được. Anh cũng không phải là sủng vật, vuốt ve sao? Nhưng Kê Lâm nói rất nghiêm túc:

"Tử Du, tin anh không có sai đâu. Bọn anh quen biết đã vài chục năm rồi, cậu ta là hạng người gì chẳng lẽ anh lại không biết sao? Em mà dùng thái độ cứng rắn với cậu ta thì cả hai cùng đau mà thôi."

Không sai, cả hai cùng đau. Đây là điều duy nhất tâm đắc suốt 6 năm kết hôn của bọn họ.

Đúng vậy, cậu tin lời Kê Lâm nói. Bọn họ dù sao cũng là bạn bè nhiều năm như vậy. Mà cậu, mặc dù làm vợ chồng nhiều năm với anh lại không hề hiểu anh, cũng chưa có từng chân thành muốn tìm hiểu anh, cho nên chuyến đi Luân Đôn lần này của cậu cũng bao gồm phải hiểu rõ anh.

Nếu còn yêu, vậy thì không cần buông tay. Nếu đều yêu, vậy thì phải ở bên nhau.

Chẳng qua là hành trình theo đuổi tình yêu của cậu không dễ đi chút nào. Cậu chưa từng theo đuổi đàn ông thì sao biết phải làm gì chứ? Nhưng đã đến đây thì không thể bỏ cuộc. Kê Lâm nói đúng, từ từ đi, không cần gấp.

"Bọn em không ở bên nhau."

Cậu đi tới bên cạnh anh rồi đứng lại, đưa mắt nhìn anh, không có một tia tức giận.

"Không cần đặc biệt tới nói cho tôi biết cái này."

Điền Hủ Ninh như bị người ta nhìn trúng tâm sự, quay mặt đi nói năng thô lỗ. Không thể phủ nhận thời điểm nghe cậu nói bọn họ không có ở bên nhau, trái tim vốn đau đến sắp không thể hô hấp được lại dần dần bình thản.

"Em không phải đặc biệt tới nói cái này. Em tới du lịch thôi."

Tay nhỏ bé nắm lấy góc áo anh, trong giọng điệu có dịu dàng và thoải mái trước nay chưa từng có. Anh có thể không cần đứng nói chuyện không? Cậu ngửa đầu rất vất vả đó.

Du lịch? Cậu Trịnh Tử Du, có người sẽ tới Luân Đôn vào mùa đông du lịch sao? Trừ những ngày sương mù chậm bao phủ thì cậu còn muốn nhìn cái gì? Những năm này sương mù ở Luân Đôn đã không còn dày đặc như trước, nhưng mà trời lạnh lại ẩm ướt nên cũng không có cái gì để chơi, đầu cậu có phải bị úng rồi không?

"Hôm nay Doãn Chính dẫn em tới đây?"

Trừ cái đó ra, không có khả năng thứ hai. Giang Doãn Chính đáng chết, lại dám không nói cho anh, còn có Duệ Du cũng thế. Bọn họ hay lắm, liên thủ đem vợ trước anh đưa tới. Ừ, là vợ trước sao? Cách xưng hô đáng chết này làm cho người ta khó chịu cực kỳ.

"Ừ."

"Vậy có đặt phòng khách sạn không?"

Nhìn hai tay cậu nắm lấy vạt áo anh, Điền Hủ Ninh muốn kéo ra rồi lại thôi. Đây là lần đầu tiên cậu ra nước ngoài nên mới nương tựa vào chồng trước như anh sao?

"Không có."

Còn phải đặt phòng khách sạn? Trực tiếp đến chỗ anh ở không được sao? Hơn nữa để mình cậu ở khách sạn thì cậu không muốn. Cậu cũng không phải là tới đây du lịch thật, cho dù thật sự muốn du lịch cũng không phải lúc này.

"Được rồi, đi thôi. Tôi dẫn em đi."

Nhìn dưới mí mắt cậu rõ ràng có vết quầng thâm, nhất định là ở trên máy bay mệt mỏi, nếu cậu đã tìm được tới chỗ anh rồi, vậy anh chỉ có thể làm người tốt đến cùng, đưa cậu đến khách sạn thôi. Nếu không, việc người không có chút kinh nghiệm ra cửa như cậu đừng nói là tìm nơi nghỉ chân, mà ngay cả hướng ra khỏi phòng làm việc của anh cũng không biết ấy chứ.

Công ty tài chính khắp nơi, đường phố chật chội, mặc dù không nhiều nhà cao tầng liên tiếp như ở khu Manhattan, Newyork nhưng cũng đủ khiến đầu cậu choáng váng.

"Đi đâu vậy?"

Tử Du không rõ nhìn Điền Hủ Ninh cầm hành lý cậu lên đi ra ngoài.

"Không phải em mệt sao? Tôi dẫn em đi nghỉ ngơi trước. Sau khi cất xong hành lý lại đi ăn cái gì. Em muốn ăn gì trước?"

Đã gần trưa rồi, chắc cậu cũng đói bụng?

"Vậy đi về trước đi."

Thì ra là anh muốn dẫn cậu đến chỗ anh. Cậu không đói bụng, ngược lại buồn ngủ thì có.

Tất cả đang nhân viên chợt thấy Boss lấy tư thái bảo hộ cùng một chàng trai nhỏ nhắn người châu Á rời đi, tất cả đều dừng công việc trong tay lại. Đây thật là ông chủ lớn không thích nam sắc, nữ tình trong mắt bọn họ sao? Nhìn sao cũng không giống, nhìn cái điệu bộ kia, giống như người ta nhìn lâu chàng trai kia thì anh cũng muốn móc mắt họ ra, làm cho người ta không thể không hoài nghi quan hệ bọn họ là cái gì? Mặc dù động tác của bọn họ một chút cũng không thân mật, nhưng khi nhìn trong mắt người khác lại cực kỳ mập mờ.

Ngồi lên xe của anh, bọn họ cũng không nói chuyện gì.

Tử Du mới vừa rồi còn cảm thấy mệt mỏi nhưng giờ lại hào hứng dán mặt lên cửa kính xe nhìn thành phố và đường xá xa lạ bên ngoài.

Thân là trung tâm tài chính toàn cầu lại không tìm được bất kỳ tòa nhà chọc trời nào, đường phố ngoằn ngoèo xem mãi không hết phong cảnh, quảng trường cổ kính đông nghịt và những kiến trúc cổ với hình thù kỳ quái trộn lẫn vào nhau lại có cảm giác hài hòa đến kì lạ.

"Hủ Ninh, anh xem, cái đó thật sự là lâu đài cổ. Ở trong đó cũng có người ở đúng không?"

Bình thường chỉ có trên TV hay trên tạp chí mới thấy nhưng lúc này cảnh đẹp lại đang hiện lên trước mắt, sao cậu có thể không xúc động chứ?

"Không phải. Nơi đó chỉ là một lâu đài nhỏ để khách du lịch tham quan thôi. Lâu đài Windsor mới là lâu đài lớn nhất Luân Đôn cũng là lâu đài lớn nhất trên thế giới có người ở. Hơn nữa còn mở cửa miễn phí, nếu em có hứng thú có thể đi tham quan, nói không chừng còn có thể gặp Nữ hoàng đó."

Giọng nói của anh giống như kể chuyện xưa cho một cậu bé nghe, từ tốn mà tao nhã, Điền Hủ Ninh như vậy Tử Du chưa từng thấy qua.

"Hủ Ninh, vậy anh gặp Nữ hoàng chưa?"

Vậy mọi người nói có thể gặp được Nữ hoàng là thật sao? Thật là thần kỳ. Nói xong cậu cũng muốn đi thử vận may một chút.

"Không có. Hàng năm đầu tháng 6 sẽ cử hành nghi thức phong Hiệp sĩ, khi đó có thể tận mắt thấy Nữ hoàng. Những thời điểm khác tương đối ít."

Cậu giống như một cậu bé tò mò hỏi khiến anh mỉm cười. Kết hôn sáu năm, cậu chưa từng như vậy trước mặt anh

"Bây giờ mới tháng 1. Vậy không phải em không thể thấy được Nữ hoàng rồi sao?"

Trong lòng cậu bỗng có chút chán nản.

"Hủ Ninh, anh xem anh xem, giáo đường......"

Mới uể oải mấy giây, thánh đường mái vòm thoáng qua ngay trước mắt khiến Tử Du lại muốn nhảy dựng lên. Tòa nhà khí thế hùng vĩ đến thế, Tử Du nhìn sao cũng thấy rất quen mắt, nhưng lại không nhớ nổi tên. Ai bảo trước kia cậu không thấy hứng thú với du lịch chứ, sau khi kết hôn cả ngày không phải dính lấy con trai thì cũng là bận rộn việc học ở tường, căn bản không có thời gian suy nghĩ chuyện vui chơi. Nhưng hôm nay cậu phát hiện mình đã sai, trên thế giới có nhiều nơi tuyệt đẹp như vậy, cậu nhất định phải thừa dịp mình còn có thể mà đi hết mới không uổng phí đời người. Cậu quyết định, trạm thứ nhất sẽ bắt đầu từ Luân Đôn.

"Đó là thánh đường St. Paul. Là tác phẩm tiêu biểu kiến trúc Anh cổ điển. Các tác phẩm được điêu khắc tinh xảo và tranh sơn dầu được vẽ tỉ mỉ, cũng phản ảnh kỹ thuật trang trí và tài nghệ bậc thầy trước kia. Nó còn là trụ cột tinh thần của người dân Anh, được xem là nơi Phượng hoàng bay lượn trong ngọn lửa. Hôn lễ của công nương Diana với Thái tử Charles cũng được tổ chức long trọng ở đó."

Thì ra là sau khi bọn họ ly hôn lại có thể trở nên yên bình mà hòa hợp như vậy, đây là chuyện mà Điền Hủ Ninh vĩnh viễn không thể tưởng tượng nổi. Dù sao bọn họ đã kết hôn 6 năm, có thể có cơ hội tán gẫu như bây giờ căn bản không có. Trò chuyện là khát vọng trước kia anh muốn mà không thể có nhưng bây giờ lại cứ tới như vậy.

Có phải sau khi ly hôn có thể làm cậu cảm thấy dễ dàng hơn thật không? Bao gồm không hề lạnh nhạt, xa cách với anh nữa, bao gồm có thể rất dễ dàng tự tại nói chuyện phiếm cùng anh? Chẳng lẽ cậu muốn làm bạn bè với anh hay sao? Bạn bè, anh nguyền rủa, Điền Hủ Ninh anh chưa bao giờ cần bạn bè là cậu.

Nhưng cậu không cần làm vợ anh, không phải sao? Không muốn làm bạn với cậu nhưng anh lại lưu luyến thời khắc bên cậu thoải mái như thế này.

"Hủ Ninh, sao anh biết nhiều vậy?"

Mặc dù trước kia anh thường xuyên ra nước ngoài, nhưng lại nghe có vẻ anh khá quen thuộc với Luân Đôn, quen thuộc giống như đã đến đây vô số lần, hơn nữa còn giới thiệu về giáo đường kia khiến người không có một chút tế bào nghệ thuật như cậu nghe xong cũng thấy sửng sốt.

"Anh học đại học ở Anh, tu nghiệp ngành quản trị doanh nghiệp, học thêm kiến trúc, nghiên cứu thêm về tài chính. Cho nên đối với các công trình kiến trúc nổi tiếng ở đây đều đã đi tham quan hết."

Đây là lần đầu tiên lắng Tử Du chăm chú nghe Điền Hủ Ninh nói về chuyện của anh. Những lời anh nói với cậu đều xa lạ. Hóa ra cậu ngủ cùng một người chồng mà những chuyện cơ bản một người vợ nên biết về anh lại không biết, còn anh lại hiểu rõ về cậu để rồi chịu đau khổ một mình.

Khó trách ngày anh muốn ly hôn, anh nói muốn tìm một người có thể giúp đỡ anh trong công việc. Đúng vậy, hôm nay cậu mới phát hiện anh là một người đàn ông xuất sắc như vậy, còn cậu lại luôn mắng anh không đáng một đồng.

Như vậy Trịnh Tử Du cậu xứng với anh sao? Anh còn yêu kẻ vô dụng như cậu sao? Không trách được trước kia bất kể là Mai Ngọc Vấn hay là Lý Gia Ý đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn cậu. Đúng vậy, bây giờ cuối cùng cậu cùng hiểu, khoảng cách giữa cậu và anh như bùn và mây vậy....

Vậy lần này cậu tới đây còn cơ hội không? Còn có cơ hội xóa bỏ khoảng cách giữa họ không? Mặc dù Kê Lâm nói qua anh yêu cậu đến chết rồi, nhưng mà, nhưng mà, anh như vậy khiến cậu sợ đi yêu anh.

Vậy muốn buông tay không yêu nữa sao? Trái tim lại rất đau. Phong cảnh bên ngoài không còn hấp dẫn cậu nữa, cậu cúi đầu, sống mũi cay cay. Rất khổ sở, rất muốn khóc. Lần đầu tiên, Tử Du cảm giác mình vô dụng như vậy.

"Sao vậy?"

Tốc độ xe rõ ràng chậm lại, Điền Hủ Ninh quay đầu nhìn chàng trai không còn hào hứng nữa. Không phải mới vừa còn tốt sao? Sao lập tức lại không vui? Là anh nói gì sai rồi sao?

Điền Hủ Ninh cảm giác mình lại muốn thở dài. Anh cho là bọn họ bắt đầu ở chung vui vẻ, kết quả sau một giây cậu lại không muốn để ý anh.

"Xin lỗi. Em chỉ hơi mệt chút."

Tử Du ngẩng đầu lên, nhưng lại không kiềm chế được nước mắt, giọng nói cũng nghẹn ngào.

"Lập tức tới ngay. Đừng khóc, ra ngoài chơi sẽ vui hơn."

Đưa khăn tay tới trước mặt cậu. Điền Hủ Ninh không biết nên diễn tả cảm giác trong lòng như thế nào, cậu lại nói với "xin lỗi" với anh, cậu có làm gì sai đâu? Người nói xin lỗi phải là anh chứ? Ở trước mặt anh, cậu bao giờ cũng khóc.

"Cảm ơn."

Nhận lấy khăn tay có mùi thơm nhẹ, Tử Du cảm giác mình càng khó chịu. Nếu như anh vẫn như trước đây, chuyện gì cũng ép buộc cậu thì cậu sẽ không khó chịu như bây giờ. Thế nhưng sự dịu dàng của anh khiến cậu phải làm sao bây giờ? Huhu, vẫn muốn khóc. Có phải vì mang thai nên mới thế này không?

"Nguyệt Nguyệt, đừng khóc được không?"

Trong khi nói chuyện, xe đã dừng bên ngoài khách sạn. Điền Hủ Ninh muốn ôm cậu, đưa tay được một nửa lại rụt về. Cậu ghét nhất bị anh ép buộc cậu, nếu anh ôm cậu có khiến cậu càng khó chịu hơn không? Cuối cùng phải làm sao? Một người đang vui vẻ sao bỗng nhiên lại thành ra như vậy?

Cho tới bây giờ anh vẫn chưa đi vào tim cậu, khổ sở của cậu khiến anh không biết phải đi an ủi thế nào.....

Nghe được anh rốt cuộc vẫn gọi là cậu "Nguyệt Nguyệt", Tử Du trái lại khóc đến đau lòng hơn. Cậu đã từng khóc khó coi như vậy, thế nhưng bây giờ anh ngay cả ôm cậu cũng không muốn, trước kia mặc dù anh luôn là thô lỗ với cậu, nhưng có thờ ơ như lúc này không? Anh không quan tâm cậu thật rồi.

"Được rồi, được rồi. Chúng ta đi lên nghỉ ngơi một chút được không?"

Nhân viên lễ tân đã đứng ở bên ngoài chờ, tay Điền Hủ Ninh nâng mặt cậu lên, nhẹ giọng nói.

"Ừ."

Lời gì cũng không nói ra được, Tử Du chỉ có thể ậm ờ đáp lời

"Lau nước mắt đi, coi chừng người ta cười đó. Đã là papa trẻ con mà còn như con nít."

Cười khổ đưa tay lau những giọt nước mắt luôn khiến anh đau lòng kia. Người con trai này,....luôn biết cách hành hạ anh nhất.

Đợi đến cậu bình tĩnh lại, Điền Hủ Ninh mở cửa sổ, dùng tiếng Anh lưu loát nói với nhân viên gì đó rồi nhân viên đi khỏi.

"Tại sao lại phải tới khách sạn?"

Chẳng lẽ anh tới Luân Đôn lâu như vậy vẫn luôn ở khách sạn?

"Vậy phải nghỉ ngơi ở đâu đây hả đồ ngốc?"

Chẳng lẽ trở về chỗ anh ở sao? Anh tuyệt đối không dám cam đoan tự chủ của mình. Ở chung một mái nhà với cậu lại không thể động tay động chân, anh một chút cũng không dám đảm bảo. Cho nên, vì để cậu không chán ghét mình nữa, đành để cậu ở khách sạn thôi. Hơn nữa, quan hệ bọn họ bây giờ thật sự không nên dây dưa trên thân thể.

Cưng chiều dùng đầu ngón tay vuốt khuôn mặt cậu, Điền Hủ Ninh xuống xe, qua bên kia giúp cậu mở cửa xe.

Tử Du cho là anh cũng ở khách sạn, cho nên không ý kiến theo sát anh cùng đi vào.

"Hủ Ninh...."

Tử Du nhìn anh từ ví da lấy chứng minh nhân dân ra đăng ký, vội vàng kéo anh lại. Không phải anh ở đây sao? Sao còn phải đăng ký?

"Sao vậy? Anh đặt phòng trước được không? Phòng ở khách sạn cách công viên Hyde với Platium Palace rất gần, nếu như em đi bộ thì sẽ nhanh thôi. Rất thuận tiện."

Điền Hủ Ninh cho là cậu muốn biết những thứ này, kiên nhẫn giải thích cho cậu. Cậu tốt nghiệp đại học, Anh văn giao tiếp đơn giản không làm khó được cậu, nếu như không được thì anh tìm thêm hướng dẫn viên du lịch cho cậu.

"Anh nói anh không ở đây sao?"

Thì ra là anh muốn vứt cậu trong khách sạn, sau đó phủi mông chạy lấy người?

"Anh ở căn hộ của anh."

Anh là người coi trọng riêng tư, nếu phải ở chỗ này lâu dài dĩ nhiên sẽ không ở khách sạn.

"Điền Hủ Ninh, em không muốn ở đây đâu."

Hoá ra là như vậy. Tử Du lấy chứng minh của anh giấu sau lưng.

"Nguyệt Nguyệt, đưa chứng minh cho anh."

Cậu ăn vạ như vậy là lần đầu tiên anh thấy, sắc mặt cũng không thoải mái nữa.

"Không đưa."

Bĩu môi rồi lui về phía sau một bước.

"Rốt cuộc em muốn thế nào?"

Điền Hủ Ninh cảm giác huyệt thái dương mình lại đau. Cậu nhất định phải cãi nhau với anh sao?

"Điền Hủ Ninh, em không muốn ở khách sạn. Ở một mình em sợ."

Nghĩ đến chiêu đầu tiên của Kê Lâm: yếu đuối, giọng Tử Du chậm lại.

"Trong khách sạn rất an toàn, không có việc gì. Tin anh đi."

Cậu thế này khiến anh không cách nào nổi giận.

"Em không muốn ở đây, có được không?"

Anh thật sự có thông minh như vậy sao? Chẳng lẽ còn nghe không hiểu cậu muốn cùng anh về sao? Nhất định cậu phải nói ra sao? Nếu như yếu đuối còn không được, vậy có cần dùng chiêu thứ hai không?

"Vậy em muốn thế nào?"

Chẳng lẽ là như anh nghĩ, về với anh sao? Thật ra thì không cần chiêu thứ hai, người đàn ông nào đó đã bắt đầu mềm lòng.

"Em muốn tới chỗ anh ở."

Có lúc quá dè dặt cũng không được. Huống chi bọn họ đã là vợ chồng nhiều năm, tới chỗ anh ở thì có sao chứ? Không ở mới không bình thường.

"Em biết em nói cái gì không?"

Điền Hủ Ninh ôm chầm lấy thân thể cậu, ép cậu ngẩng đầu.

"Em muốn tới nhà anh ở."

Có gì không đúng sao? Vẻ mặt cứng đờ của anh khiến Tử Du muốn cười to lên, nhưng một giây sau cậu không cười nổi, hơn nữa rất may người chung quanh không hiểu được anh nói cái gì.

"Em hiểu được ý nghĩa thực sự của việc tới nhà anh ở không? Anh sẽ giống như trước đây: ôm em, cởi hết quần áo em, hôn toàn thân em, mạnh mẽ muốn em để em không xuống giường được."

Giọng nam trầm thấp nghiến răng nghiến lợi vang bên tai của cậu. Nếu cậu cởi mở như vậy, bằng lòng cùng một người đàn ông đã ly hôn với mình làm chuyện thân mật, vậy anh cũng không quan tâm. Dù thế nào đi nữa thì anh muốn cậu đến chết rồi.
________________________
Các cậu có thể thấy, trong chuyện tình này anh Diệp Kê Lâm gánh còng lưng...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co