Truyen3h.Co

[Ninh Du Ver] Yêu

99

Be1212040103


“Nguyệt Nguyệt, sao vậy?”

Cúp điện thoại, Điền Hủ Ninh ra ngoài, lại thấy cậu đứng ở đó. Dáng hình cô đơn, đứng lẳng lặng trong không gian gần 200 mét vuông làm anh nhìn thấy đau lòng, chỉ muốn ôm vào trong ngực an ủi.

Là anh không tốt, biết rất rõ ràng cậu mới đến lại gọi điện thoại lâu như vậy, cũng không để ý tới cậu. Nhưng công ty có mấy chuyện quan trọng, anh phải giao phó rõ ràng, Cũng phải báo cho Doãn Chính bên kia một tiếng. Bởi vì cậu đến nên anh tính nghỉ mấy ngày để đi chơi với cậu.

“Hủ Ninh, xin lỗi. Xin lỗi anh.”

Lồng ngực ấm áp mà quen thuộc như vậy lại làm lòng cậu càng chua xót hơn.

“Nguyệt Nguyệt, đang yên sao lại khóc? Không cần nói xin lỗi với anh. Được không?”

Không ngừng lau những giọt nước mắt không ngừng chảy kia, trong lòng thở dài. Tại sao khi cậu ở bên anh lại luôn khóc? Chẳng lẽ anh thật sự không thể mang lại hạnh phúc cho cậu sao?

“Hủ Ninh.....Em....”

Nước mắt cậu càng chảy càng nhiều, cảm giác mình sắp chết đuối trong sự dịu dàng của anh rồi. Sao anh có thể như vậy chứ? Tại sao lại hoàn toàn khác với người lúc đầu cậu biết? Anh như thế này chỉ khiến cậu thêm chìm đắm thôi.

“Đừng khóc Nguyệt Nguyệt.”

Anh cúi đầu hôn nước mắt cậu:

“Ở bên cạnh anh đừng khóc có được không?”

Cậu ngước mắt kinh ngạc nhìn anh, trong đôi mắt anh có dịu dàng vô tận, giống như cả bầu trời sao đều trong mắt anh. Điền Hủ Ninh ngay lúc này khiến lòng cậu càng thêm khổ sở.

“Nếu như ở bên anh cảm thấy vui vẻ, vậy thì ở chung một chỗ, nếu như đau lòng thì cũng không cần miễn cưỡng bản thân được không?”

Nếu như nhiều năm sống cùng anh cũng không thể làm cậu vui vẻ, vậy bây giờ miễn cưỡng ở chung một chỗ cũng sẽ không vui vẻ.

Anh đã sớm hiểu, quá rõ rồi. Cưỡng cầu cho tới bây giờ đều không thành. Cho nên anh lựa chọn buông tay để cậu vui vẻ, nhưng rõ ràng anh đã buông tay, tại sao cậu lại muốn xông vào cuộc sống anh? Đã đến đây lại không vui vẻ, vậy cuối cùng anh phải làm sao mới đúng? Nguyệt Nguyệt, có thể nói cho anh biết làm sao để bước vào tim em không?

Sao anh lại săn sóc, dịu dàng đến thế?

Tử Du vùi cả khuôn mặt vào trong ngực anh, ôm chặt anh, không cách nào khống chế mình khóc lên. Khóc đến sức cùng lực kiệt, khóc đến thút thít không cách nào dừng lại.

Anh ôm cậu, không dỗ cậu cũng không an ủi cậu nữa, cứ như vậy ôm cậu. Nhưng lúc này, Tử Du lại cảm thấy an tâm trước nay chưa từng có, khi trong ngực anh, cậu rất an tâm. Chỉ muốn cứ như vậy ôm anh, mãi mãi không buông tay.

“Điền Hủ Ninh, em trả hết lại tài sản cho anh có được không?”

Rốt cuộc khóc đủ Tử Du ngẩng đầu nhìn anh. Ban đầu cậu cũng không phải thật sự muốn tiền của anh, chẳng qua là giận anh mà thôi. Như vậy giữa bọn họ có thể bình đẳng với nhau không, ít nhất anh nhìn cậu không phải loại người hám tiền.

“Đồ ngốc. Anh cho thứ gì thì chưa bao giờ lấy về.”

Điền Hủ Ninh dở khóc dở cười, chẳng lẽ cậu khóc uất ức như vậy là vì chút chuyện nhỏ này sao? Anh đưa tay lau nước mắt vươn trên mi cậu:

“Những thứ đó đối với anh mà nói một chút cũng không quan trọng. Không có anh có thể kiếm về gấp trăm lần. Những năm này ở cạnh anh, em không vui vẻ anh biết rõ. Anh đối với em cũng coi như chẳng tốt gì, còn thường xuyên ép em làm chuyện không muốn làm. Mặc dù chúng ta chọn không ở cùng nhau, nhưng anh vẫn hi vọng sau khi anh đi, em có thể sống mà không lo chuyện cơm áo gạo tiền. Anh chỉ là cung cấp thứ anh có thể cung cấp mà thôi. Nếu anh như người khác, sáng 9h đi làm, chiều 5 giờ về rồi nhận lương hàng tháng để nuôi gia đình thì nhiều khi anh còn giành nhà giành tiền ngân hàng với em nữa đúng không? Định nghĩa của cải với mỗi người rất khác nhau.”

Còn có thể cảm động hơn sao? Còn phải nói gì nữa chứ? Mắt cậu ngập nước, ở trước mặt anh, cậu thật sự rất yếu đuối, cũng rất dễ dàng khóc, bất kể có phải là có do Bảo Bảo hay không. Dán khuôn mặt vào ngực anh, gò má ướt đẫm ở trong lòng anh:

“Điền Hủ Ninh, nếu chúng ta ở bên nhau, em sẽ không là gánh nặng của anh chứ?”

Sao cậu lại là gánh nặng của anh đây? Cho dù là gánh nặng, cũng là gánh nặng ngọt ngào. Anh chỉ sợ cậu không muốn làm gánh nặng của anh. Đời này, chỉ cần có cậu, thế giới của anh đã đủ hạnh phúc rồi.

“Sao đột nhiên lại hỏi vậy?”

Lần nữa nâng mặt cậu lên.

“Công việc của anh, em không hiểu, em chẳng giúp được gì cả.”

Nhìn đôi mắt sáng của anh, cuối cùng Tử Du nói ra điều mình để bụng nhất.

“Có đàn ông hi vọng bạn đời của mình là thanh mai trúc mã, cùng nhau đương đầu với những mưa gió trong đời, có thể là một đôi cùng chung hoạn nạn. Nhưng anh không phải. Nguyện vọng duy nhất của anh chính là hi vọng em sống một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ bên anh. Anh sẽ vì em xây một ngôi nhà không thể bị phá hủy cho dù bão gió mưa sa, chỉ cần ở bên trong mỗi ngày chờ anh về là được.”

Nguyệt Nguyệt, em đồng ý ở bên anh vậy không? Đồng ý không? Anh không dám hỏi câu này, chỉ sợ đáp án là phủ định, khi đó anh không thể nào chấp nhận nổi.

Anh suy nghĩ kĩ, chỉ hi vọng cậu có thể sống vui vẻ cùng anh, vậy là tốt rồi.

“Vậy sao lần trước anh còn nói như vậy?”

Một người bắt đầu tính nợ cũ. Anh có biết cậu vì câu nói kia mà suy nghĩ bao lâu, khổ sở bao lâu không?

“Anh nói cái gì?”

Anh có nói cái gì sao?

“Vậy mà anh không thừa nhận? Trước khi đi anh nói muốn tìm một người khác? Ghét anh nhất, lại muốn gạt em nữa.”

Cậu lại muốn khóc rồi, phải làm sao bây giờ?

“Nguyệt Nguyệt, xin lỗi. Chẳng qua là lúc đó tức giận thôi.”

Tức giận mà có thể làm tổn thương người khác vậy sao? Nhưng mà hình như cậu cũng nói rất nhiều lời tổn thương anh?

“Điền Hủ Ninh. Tại sao, tại sao anh lại tốt với em như vậy?”

Anh đối xử tốt với cậu, cậu vẫn biết. Chẳng qua là trước kia không hiểu tim mình nên vẫn kháng cự. Nhưng qua nhiều năm như vậy anh vẫn không thay đổi, như thế sao cậu có thể không cảm động chứ?

“Nguyệt Nguyệt...”

Anh ôm cậu vào lòng, ôm thật chặt, muốn nói gì rồi lại thôi.

Nếu yêu, xin yêu, đạo lý đơn giản cỡ nào, tâm tư của anh, tình cảm của anh cho tới bây giờ đều rất rõ ràng, nhưng trước mặt cậu lại không nói ra lời. Nguyệt Nguyệt, đó là vì anh yêu em, rất rất yêu em. Yêu đến không còn giới hạn thấp nhất, yêu đến không biết phải làm sao mới có được em.

“Điền Hủ Ninh, chúng ta bắt đầu lại lần nữa được không?”

Anh không trả lời vấn đề này, đáp án của anh là gì? Cậu lại không dám hỏi cũng sợ đi truy cứu, nếu như đáp án là không thể thì cậu sẽ không cách nào chấp nhận được.

“Được.”

Sao lại không được chứ? Đây là vẫn khát vọng duy nhất của anh. Chung quy lại là YES. Nguyệt Nguyệt của anh cuối cùng đã hiểu tấm lòng anh rồi sao?

“Vậy anh theo đuổi em có được không?”

Lúc bắt đầu bọn họ làm tổn thương nhau. Khi đó trong lòng cậu còn cất giấu bóng hình người con trai khác, lúc này cậu chỉ muốn lấy thân phận một Trịnh Tử Du hoàn toàn mới xuất hiện trước mặt anh, để cậu có thể hiểu anh, có thể đi theo bước chân anh, tay nắm tay cùng nhau vượt qua tháng ngày.

Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già thật ra thì thật không khó khăn như vậy đúng không?

“Điền Hủ Ninh, chúng ta cùng nhau cố gắng, được không?”

“Được.”

Tay ôm eo cậu chợt cứng đờ, nhưng anh vẫn cúi đầu nói một chữ:

“Được.”

Theo đuổi, phải làm sao đây?

Điền Hủ Ninh chưa có từng nghĩ tới phải theo đuổi một chàng trai như thế nào. Nhưng khi anh đáp ứng cậu không tới 10 phút thì lập tức xuất hiện vấn đề.

Chờ anh thật vất vả dỗ cậu không khóc nữa, thay xong quần áo để đi ra ngoài ăn cái gì, nói thế nào cậu cũng không chịu đi.

“Nguyệt Nguyệt, không đi bên ngoài ăn thì làm sao bây giờ?”

Anh dùng toàn bộ kiên nhẫn để hỏi nguyện vọng của chàng trai nhỏ.

“Hủ Ninh, chúng ta ở nhà ăn có được không?”

Tử Du kéo ống tay áo anh, ngẩng đầu lên nhìn anh lại nhíu mày theo thói quen.

Lúc mới kết hôn, cậu tránh anh, oán anh, giận anh không kịp, ở đâu ra thời gian đi nhìn dáng dấp anh ra sao chư? Sau đó có Bảo Bảo, cậu dành toàn bộ thời gian cho con, cộng thêm công việc anh bận rộn khiến thời gian họ gần nhau rất ít.

Cuối cùng trái tim cậu cũng rộng mở để đối mặt với bước ngoặt lớn nhất trong đời. Rốt cuộc cậu có thể vứt bỏ tất cả bất mãn mà nhìn anh, hiểu anh. Anh thật sự là một đàn ông có thể khiến phụ nữ và nam nhân điên cuồng, cậu có tài đức gì được người đàn ông này toàn tâm toàn ý yêu thương chứ?

“Ở nhà ăn cái gì?”

Ôm tay cậu trong lòng bàn tay, giọng Điền Hủ Ninh vẫn không đổi, nhưng trên mặt rõ ràng không tự nhiên. Mười ngón tay trắng nõn, mềm mại của cậu không dính giọt nước, chẳng lẽ cậu biết làm cơm?

“Chúng ta tự nấu.”

Một đôi tay nhỏ chủ động vòng hông anh, gương mặt cọ cọ trong ngực anh.

Mùa đông ở Luân Đôn, trời tối sớm hơn bình thường, mới hơn bốn giờ chiều đã như chập tối. Mưa rơi lác đác, bên ngoài vừa ướt lại lạnh, cậu không muốn đi đâu. Hơn nữa, cậu muốn xác nhận một chuyện rất quan trọng.

“Em làm hả?”

Chơi bàn tay mềm, nhỏ của cậu với bàn tay to của mình. Tay của cậu thật sự nhỏ. Ngón tay vừa nhỏ vừa dài, móng tay màu hồng nhạt. Đôi tay nhỏ bé như vậy, nói anh biết cậu biết nấu cơm, anh có tin được không?

Nhưng mà anh lại rất thích cái ôm ấm áp như vậy của cậu, nếu như không phải là nhớ cả ngày hôm nay cậu chưa ăn gì thì anh chỉ muốn như vậy ôm cậu thôi.

“Em không biết. Nhưng mà....”

Ở trong lòng anh ngẩng đầu, ánh mắt cậu long lanh nhìn anh.

“Nhưng mà cái gì?”

“Anh sẽ làm.”

Cười ngọt ngào cũng rất vô tội. Nếu là trước kia có người nói cho cậu biết, cái tên Điền Hủ Ninh ác bá không giống người đó sẽ nấu ăn, đánh chết cậu cũng không tin. Nhưng bây giờ cậu tin. Vì thông tin là từ người hiểu rõ anh nhất tung ra.

“Xem ra lần này em đến đúng là có chuẩn bị trước?”

Ngay cả cái bí mật nhỏ này của anh cũng biết rồi. Cái tên Kê Lâm phản bội.

“Vậy rốt cuộc anh có làm không?”

Vẫn là nhẹ nhàng như vậy

“Không biết. Chúng ta đi ra ngoài ăn.”

Một giây kế tiếp khuôn mặt anh lại biến thành vẻ lạnh lùng. Nói đùa à, để anh mặc tạp dề trông buồn cười như vậy trước mặt cậu sao? Anh cũng không điên. Huống chi công việc anh bận rộn như vậy bình thường sẽ không nấu nướng, cậu không nên nghe Kê Lâm nói mà cho là anh sẽ xuống bếp.

“Hủ Ninh, Hủ Ninh,....Đừng đi mà, nấu cho em ăn đi. Em muốn ăn mì Ý anh nấu, được không?”

Không biết dùng chiêu này có ích không đây? Kê Lâm, anh ngàn vạn lần không thể hại em. Em rất tin tưởng anh.

“Sao em biết anh sẽ làm chứ? Hả?”

Chàng trai này, thật sự là Trịnh Tử Du anh biết sao? Nếu không phải là khuôn mặt nhỏ ngọt ngào muốn đòi mạng anh đang ở trước mắt thì Điền Hủ Ninh cho là mình đang nằm mơ thật.

“Em nào có. Bên ngoài lạnh lắm, em chỉ muốn ở nhà ăn cơm với anh thôi? Có được không vậy? Chúng ta cũng chưa từng dùng bữa chỉ có hai người ở nhà mà.”

Cái này đủ hấp dẫn rồi chưa nhỉ?

“Kê Lâm còn nói gì với em? Nhanh như vậy đã dạy em tới mức này rồi sao?”

Điền Hủ Ninh nghe được thêm một tiếng thở dài trong lòng mình, hình như chỉ cần vừa mở miệng nói chuyện là sẽ tuôn trào.

“Nào có? Nhanh đi nấu đồ đi. Em giúp anh nha?”

Cười duyên kéo anh cùng đi vào bếp. A, thì ra là có người sẽ nấu ăn thật.

Thì ra anh ấy thật sự là một con cọp giấy. Xem ra phương pháp của Kê Lâm rất có tác dụng. Mà cậu cũng vui vẻ. Cậu chưa bao giờ biết mình ở trước mặt anh cũng có thể chiếm thế thượng phong, thì ra trước kia luôn lấy đá chọi đá với anh cho nên luôn thua rất thảm, rất rất thê thảm.

Bắt đầu từ bây giờ, cậu cũng muốn chiếm thế thượng phong. Mà cậu đã tìm được đúng cách xử lí. Cám ơn anh, Kê Lâm

Điền Hủ Ninh cởi áo khoác ngoài ra, xắn tay áo sơ mi đến cùi chỏ.

“Hủ Ninh, trong này có tạp dề thật sao? Để em giúp anh. Thấp đầu xuống chút.”

Tử Du thích thú lấy tạp dề từ trong tủ bếp ra sau một lúc mò mẫm, hơn nữa còn chưa mở bì. Vậy không phải trong khoảng thời gian này anh không ở nhà nấu ăn sao?

Điền Hủ Ninh cúi mình xuống để cậu có thể thuận lợi mà đem vòng cái tạp dề buồn cười đó qua cổ anh. Tay cậu vòng qua cổ anh, hai tay nhỏ ở sau cố gắng “đấu tranh” với hai đầu dây, đáng ghét, sao lại không buộc được chứ?

Bọn họ dựa vào quá gần. Cả người cậu kề sát người anh, ở trong lòng anh kì kèo, mè nheo tới tới lui lui, khiến lòng anh ngứa ngáy khó chịu, “lửa” bốc lên cao. Người con trai này thật sự biết cách hành hạ anh mà.

“Được rồi. Đầu bếp có thể xuất chiêu rồi. Em làm trợ thủ cho anh được chứ?”

Tử Du buông tay ra, muốn mở tủ lạnh xem có thể nấu gì lại bị anh kéo về trong ngực:

“Nguyệt Nguyệt, anh nấu cơm cho em ăn. Dù sao em cũng phải báo đáp chút chứ?”

Anh cũng không phải là đứa ngốc, để người ta tính kế còn giúp cậu kiếm tiền sao? Anh là người làm ăn, chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn.

“Báo đáp? Hủ Ninh, nấu cơm anh cũng phải ăn mà, tại sao muốn em phải báo đáp?”

Gương mặt lại khẽ đỏ bừng. Ở phương diện khác mà nói, Tử Du xem như hiểu rõ anh, đặc biệt là khi anh dùng mấy câu mập mờ kiểu này, nhất định sẽ không có chuyện tốt gì.

“Đó là em yêu cầu anh làm. Anh có thể chọn không làm mà đi ra ngoài ăn.”

Muốn đấu võ mồm với người gian trá như thế này thì có phần thắng không đây?

“Vậy anh muốn báo đáp cái gì, hôn anh một cái được chưa?”

Ai, nhanh như vậy đã cắt đất bồi thường tiền rồi.

“Được.”

Trong lòng gã nào đấy mừng rỡ muốn nở hoa, thì ra cậu vẫn dễ lừa thế này.

“Em đồng ý với anh, anh nhanh nấu ăn đi.”

Tử Du muốn tránh tay anh ra, ngược lại anh lại nâng mặt cậu lên:

“Trả công trước mới làm.”

Không còn kịp nói gì nữa, cái miệng nhỏ hồng đã bị anh hút vào thật chặt. Nụ hôn dịu dàng khiến Tử Du không cách nào hô hấp, anh ôm chặt cậu, hôn cậu đầu óc choáng váng, hôn cậu nhịp tim tăng nhanh, hôn mặt cậu đỏ như say. Mắt thấy sẽ phải không cách nào kết thúc, cuối cùng anh cũng buông cậu ra, ở bên tai cậu khàn khàn nói:

“Đây chỉ là bắt đầu thôi, tối nay mới là đại tiệc.”

Bỏ lại uy hiếp, anh bắt đầu động tác, nhanh chóng mở tủ lạnh, chuẩn bị trổ tài.

Tử Du lại sững sờ đứng ở đó, nhìn người đàn ông cho dù mặc tạp dề lại không hề giảm nửa phần khí phách nam tử hán, anh đang làm một chuyện mà mọi người không ai tin.

Một người đàn ông như vậy, thật sự là của Trịnh Tử Du cậu sao? Thật không dám tin. Kê Lâm không có lừa cậu, Hủ Ninh biết nấu ăn thật. Nhưng sao ở nhà chưa bao giờ thấy anh chạm tay vào? Ừ, là không có cơ hội, bởi vì thời gian dùng cơm của anh rất ít, chuyện trong nhà đều có thím Đỗ lo toan hết rồi.

“Được rồi, sao không ra xem ti vi đi? Chờ một chút là có rồi.”

Cậu thật sự có thể giúp anh sao?

Tử Du không cam tâm tình nguyện bị đẩy ra khỏi bếp.

Không quá nửa tiếng, hai dĩa mì Ý chính hiệu thơm phức đã được bưng lên, còn có một bát canh nấm nóng hổi.

Bụng thật đói. Tử Du ngồi trước bàn ăn hào hứng nhìn, lại nhìn bát canh kia, không biết nên ăn cái gì trước.

“Uống chút canh trước đi.”

Điền Hủ Ninh cởi tạp dề ra, đặt chén canh nhỏ trước mặt cậu:

“Cẩn thận nóng.”

“Hủ Ninh, ngon lắm. Anh nấu thật sao? Anh học khi nào vậy?”

Vừa uống canh ngon, Tử Du vừa nói.

“Trước kia đọc sách rồi tự học. Anh thường không muốn đi ra ngoài ăn.”

Điền Hủ Ninh từ từ nói. Có đôi khi làm việc đến nửa đêm, đói bụng lại không muốn ra ngoài, chỉ có thể tự nấu. Lúc đi học, anh cũng đã vừa học vừa làm việc, bận rộn cả ngày. Kê Lâm với Doãn Chính thà bị ăn mì gói cũng không chịu tự nấu ăn, luôn luôn kén chọn cho nên anh chỉ có thể hy sinh hình tượng làm đầu bếp thôi.

“Hủ Ninh, anh rất lợi hại. Nhưng nhiều như vậy em ăn không hết.”

Tử Du uống xong canh, dùng đũa gạt gạt thức ăn trong đĩa trước mặt, nhiều như vậy cho dù cậu mang thai ăn cũng không hết, nhưng anh khổ cực nấu nên cậu không thể bỏ được.

“Không sao. Đợi lát nữa anh ăn.”

“Nhưng em đã ăn qua, có nước miếng.”

Anh dám nói anh muốn ăn đồ cậu còn thừa sao?

“Nước miếng của em, anh ăn còn thiếu sao?0”

Anh khẽ cười.

Người đàn ông này, lại đang dùng trêu đùa cậu. Cậu không phải đối thủ của anh sao?

Thảm. Sau khi Tử Du từ chối anh có ý xấu nói muốn giúp cậu tắm rửa, cậu nhanh chóng tắm nước nóng rồi chạy ra ngoài. Mới vừa rồi cậu thật sự sợ Hủ Ninh sẽ không cần để ý mà xông vào, mục đích trên mặt anh quá rõ ràng, trong mắt lóe lên lửa như muốn đốt cậu thành tro tàn, thật là đáng sợ.

Mặc dù trong phòng rất ấm nhưng sau khi tắm xong Tử Du vẫn nhanh chóng chui vào ổ chăn ấm quen thuộc của anh, cũng không quan tâm tóc mình có còn ướt hay không. Thật mềm còn thoải mái nữa. Thật là một người đàn ông biết hưởng thụ.

Nếu lát nữa anh nhất định muốn cậu thì phải làm sao bây giờ? Anh nhất định sẽ không bỏ qua cậu đâu. Nhưng tạm thời cậu còn không muốn. Ngày mai cậu muốn anh dẫn cậu ra ngoài, nếu như phải làm, theo việc anh “đói bụng” đã lâu như vậy chắc chắn sẽ giày vò cậu tới ngày mai cũng không dậy nổi, huống chi bây giờ cậu còn có thai nữa chứ?

Nhưng phải từ chối anh như thế nào đây? Không biết hai chiêu còn lại của Kê Lâm có còn dùng được không? Ngộ nhỡ anh lại tức giận thì sao? Phiền quá đi. Điền Hủ Ninh, anh đáng ghét nhất. Vừa thấy cậu đã muốn ôm cậu trên giường ba ngày ba đêm không ra cửa.

Ai. Chuyện nghĩ đến mà phiền lòng, ngay cả anh vào phòng lúc nào cũng không biết. Mãi cho đến anh ngồi bên giường, tay xoa tóc của cậu:

“Nguyệt Nguyệt, tóc chưa khô sao lại nằm rồi hả? Dễ nhức đầu lắm đó.”

“Hủ Ninh...”

Thoải mái nằm trên giường để người đàn ông nào đó hiếm khi săn sóc người khác cầm máy sấy thổi khô tóc, thật sự là một loại hưởng thụ.

“Ừ...”

Gương mặt Điền Hủ Ninh cưng chiều, tình cảnh như thế này là giấc mơ mà bao nhiêu năm rồi anh cũng mơ không tới. Nhưng tối nay nó đã không còn là mộng tưởng, đã thành hiện thực vào đêm tối ở Luân Đôn sau hơn ba tháng bọn họ ly hôn.

Chỉ cần cậu nguyện ý, anh sẽ không quan tâm mà sủng cậu tới trời. Dù có là sao trên trời, chỉ cần cậu mở miệng muốn, anh cũng sẽ nghĩ cách lấy xuống cho cậu. Nhưng không phải đã nhiều năm như vậy cậu lại chưa bao giờ yêu cầu anh gì sao? Cho dù anh dâng ngôi sao trên trời tới trước mặt cậu thật, cậu cũng chằng thèm sao? Ít nhất Trịnh Tử Du trước kia tuyệt đối sẽ khinh bỉ hành động ấu trĩ này của anh.

“Hủ Ninh.....”

“Sao vậy?”

Tên anh được gọi từ miệng cậu làm lòng anh mềm như nước vậy.

Thả máy sấy tóc trong tay ra, dùng những ngón tay thon dài như lược, vuốt tóc rồi xoa đầu cậu. Từ khi bọn họ ở bên nhau đến bây giờ, nhiều năm như vậy, tóc đen hơi xoăn bây giờ đã được cậu xã xuống trán.

“Nhớ anh sao? Không phải anh ở đây sao?”

Kéo chăn ra nằm xuống, vươn tay ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cậu vào trong ngực, một chân dài rắn chắc quấn lấy cậu, chân còn lại cọ cọ lòng bàn chân nhẵn bóng của cậu, hưởng thụ cảm giác khi gần bên cậu. Hương tóc thoang thoảng, còn có mùi thơm cơ thể lại như kỳ tích khiến anh cảm thấy thỏa mãn, cho dù là chẳng làm gì cả anh cũng cảm thấy thỏa mãn trước nay chưa từng có.

Tử Du không nói gì, khuôn mặt nhỏ dựa sát vào ngực anh, trời lạnh như vậy có thể ôm nhau sưởi ấm thật sự là một chuyện rất bình thường mà hạnh phúc. Nhưng có người không cam lòng với “bình thường” này, thậm chí tay còn lôi kéo cổ áo choàng tắm anh, chưa hết, còn không ngừng quấy rầy anh. Vốn là hành động vô thức lại làm cho người nào đó vẫn chèn ép khổ sở trong nháy mắt dâng “lửa” lên cao.

Mới vừa rồi mấy lời trước khi ăn cơm chỉ là dọa cậu một chút thôi, anh rất muốn, tuy nhiên anh muốn đi từng bước một vào trái tim cậu. Lần này, anh không muốn lại phạm lỗi lầm trước kia. Nhưng cậu có hiểu không?

“Em đừng có đi xuống nữa, nếu không anh sẽ cho rằng em quyến rũ anh đó.”

Kéo tay cậu ra, hơi thở nam tính phả bên tai của cậu. Rõ ràng muốn sắp chết còn giả bộ cái gì chứ? Tự tìm đường chết, đáng đời.

“Em nào có?”

Rõ ràng là anh đang quyến rũ cậu mà. Chân anh ở trong chăn không ngừng vuốt ve bắp chân của cậu, còn đi lên nữa chứ.

“Không có sao? Vậy vừa rồi không ngừng gọi anh thì muốn làm gì?”

Người đàn ông này, thẳng cũng có thể bị anh bẻ cong. Có điều cậu thật sự có chuyện muốn nói nhưng chuyện này cậu không nói nên lời thôi.

Chẳng qua là nhìn dáng vẻ của anh không giống như muốn làm khó cậu, thế cậu thử một chút thì sao?

“Hủ Ninh, em buồn ngủ quá rồi. Chúng ta tắt đèn đi ngủ có được không?”

Nằm trong ổ ấm áp, bên cạnh còn có lò sưởi, hình như thật sự có chút mệt.

“Buổi trưa ngủ lâu như vậy sao lại mệt,.....hay là muốn làm chuyện khác?”

Mặc dù đưa tay tắt đèn, nhưng miệng anh vẫn còn trêu đùa cậu.

“Không phải, em mệt thật. Ngày mai anh dẫn em đi chơi được không?”

Sau khi anh nằm xuống cả người cậu dính sát vào. Ở bên cạnh anh thật sự rất yên tâm.

“Anh dẫn em đi chơi, cũng là phải có lợi ích, em tính trả như thế nào?”

“Điền Hủ Ninh, cái tên gian thương. Không trả.”

“Sao có thể không trả? Anh không muốn em trả tiền. Cứ như vậy là được...”

Lưỡi anh hôn nhẹ nhàng trên đầu vai tuyết trắng đến gáy, ý xấu trêu chọc, còn để lại một dấu đỏ nhạt; nếu không thể làm vậy nếm chút ngọt thì có thể chứ?

“Ha, nhột quá....Không được.....”

Cậu ưm, giọng nói ngọt ngào mà buồn ngủ, âm cuối phát ra càng có vẻ ngây thơ, anh nghe được cả người căng thẳng trong nháy mắt, nhưng lại không dám tiến một bước nữa.

“Ngày mai muốn đi chơi thì nhanh ngủ đi. Không được ồn ào.”

Bàn tay không nặng không nhẹ vỗ mông cậu một cái, trong lòng lần nữa nặng nề thở dài.

“Điền Hủ Ninh, anh bắt nạt em.”

Vậy mà anh đánh mông cậu? Thật là mất mặt chết đi được, cậu đã hơn 20 tuổi còn bị người ta đánh mông, hơn nữa còn là bị anh đánh.

“Nguyệt Nguyệt, anh chỉ bắt nạt em thôi.”

Khi hơi thở cậu dần dần ổn định, anh ở bên tai cậu nhẹ nhàng lẩm bẩm...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co