Truyen3h.Co

NinhDu - Chanh Cá

015

chewli_

Buổi tối về tới nhà, không khí gia đình cũng không khá hơn là mấy.

Ông nội thì không cần phải nói, từ lúc Tử Du đi, ông không uống thuốc huyết áp nữa, thái cực quyền cũng không luyện, hoàn toàn không có tinh thần. Hoa Sâm thì không biết vì nguyên nhân gì, tối qua lại khóc cả đêm ở trong phòng, hai mắt sưng đỏ. Nói thực, anh không có sức để an ủi cậu nữa, bởi tâm trạng của anh cũng chẳng lấy gì làm tốt đẹp.

"Cháu đi ra ngoài." Nói xong câu đó, anh cũng không ăn cơm nữa, bước ra khỏi căn phòng với không khí đầy u ám.

Anh lái xe lòng vòng không mục đích, đột nhiên anh phát hiện mình đã dừng xe ở trước cửa Chanh Cá.

Vì sao lại không chứ? Anh nghĩ. Chẳng phải cậu nói hai người vẫn là bạn bè sao?

Nếu là bạn bè, sao anh không thể tới quán của cậu để ngồi uống rượu như ngày trước?

Nghĩ thế, anh dừng hẳn xe lại, bước vào trong.

-

Chanh Cá vẫn như thế, cảm giác thoải mái, âm nhạc du dương, cậu cũng vẫn như thế.

Mở cửa quán, đã nghe thấy một âm thanh rất quen thuộc: "Chào mừng quý khách!"

Giây phút đó, tim anh như ngừng đập, sau đó lại đập dữ dội hơn.

"Hi!" mắt Tử Du sáng lên.

Khí sắc của cậu rất tốt. Không chỉ là quá tốt, mà còn hơn trước rất nhiều. Trang phục bartender càng tôn thêm thân hình yêu kiều của cậu.

Nếu như là ngày trước, anh tuyệt đối không cho phép cậu mặc như thế! Anh nghiến răng nghĩ ngợi. Hai từ ngày trước làm đôi mắt anh tối sầm lại. Anh bỗng hiểu ra rằng, mình không có quyền để làm việc đó nữa.

"Anh uống gì?" cậu tiếp anh.

Quen biết nhau năm năm, một năm sống cùng nhau, sao cậu còn hỏi anh uống gì? Anh lặng yên, bỗng căm hận người con trai trước mặt...

"Bò trắng" anh lạnh nhạt trả lời.

Tử Du nhướng đôi mày: "Vâng, anh chờ một chút"

Vừa đưa ly bò trắng tới trước mặt anh, Tử Du đã bị khách ở bàn khác gọi tới.

Hủ Ninh chăm chú nhìn, cậu như một thiên sứ, đi quanh mấy anh chàng nhìn có vẻ là dân văn phòng. Anh uống một hơi hết ly rượu, hoàn toàn không hiểu cảm giác mình vừa uống ly bò trắng là gì.

"Sao hôm nay lại có thời gian rảnh mà tới đây thế?" cuối cùng Tử Du cũng bước tới gần anh.

Anh ngẩng đầu lên, cậu đang cười tươi, giọng điệu của cậu giống như đang nói chuyện với những người khách khác, nhìn thì có vẻ thân thiết nhưng thực ra là lạnh nhạt.

"Đến uống rượu" anh nghiêm nét mặt.

"Ra thế...đúng rồi, ông nội và Hoa Sâm gần đây thế nào? Anh với Hoa Sâm bao giờ thì kết hôn? Nhớ gửi thiếp mời cho em nhé!"

"Tử Du, sao em không qua đây nói chuyện với bọn anh?" một người khách bước tới gần cậu.

"Ồ, đây là ai thế?" người đàn ông đó nhìn Hủ Ninh, rồi lại quay đầu nói chuyện với Tử Du. "Thế này không công bằng đâu! Vì một người khách mà lại bỏ rơi bao nhiêu người thế!"

"Không không không!" Tử Du huơ tay cười cười. "Anh ấy không phải khách hàng bình thường! Đây là chồng cũ của em"

"Cái gì? Em đã kết hôn rồi?"

"Vâng! Nhưng ly hôn rồi. Chàng trai nào muốn theo đuổi em thì vẫn còn cơ hội đó."

"Ồ! Quá tốt, quá tốt..."

Hủ Ninh biết cậu đang nói đùa, nhưng anh không thể tiếp tục ngồi ở đây để nghe cậu bông đùa tình tứ với người con trai khác được nữa.

Anh đứng dậy, để tiền trên bàn, quay người bước đi không nói một lời.

"Hủ Ninh..." Tử Du sững sờ trước hành động của anh, sau đó cậu liền đuổi theo.

"Chờ một chút!"

Đến đầu ngõ thì cậu đuổi kịp và kéo lấy tay anh.

"Anh sao thế?" Tử Du nhẹ giọng. Trong mắt cậu thể hiện sự yếu đuối, không hề hời hợt bông đùa như hồi nãy.

Anh cúi xuống nhìn cậu, đóng băng tình cảm của mình.

"Không có gì, chỉ là tới xem em sống có tốt không. Có điều, việc làm đó của anh chắc chắn là quá thừa thãi rồi, em sống rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trước rất nhiều" giọng nói của anh có phần giễu cợt, nhưng chính bản thân anh cũng không hề nhận ra.

Tử Du tròn mắt ngạc nhiên...cậu không hiểu.

Giọng của Hủ Ninh cực kỳ lạnh nhạt: "Sau này anh sẽ không bao giờ tới đây nữa. Tuy em nói chúng ta còn có thể là bạn bè, nhưng anh biết mình không thể tiếp tục làm bạn bè được nữa"

Anh rút tay mình ra khỏi bàn tay
cậu và quay người đi. Tử Du đứng ngây ở đó, không thể không chế được tình cảm của mình được nữa, cậu chạy lên phía trước và ôm chặt lấy anh.

Anh sững sỡ, đây là một cái ôm thật chặt, cả thân thể cậu như ôm chặt lấy tấm lưng của anh, anh có thể cảm nhận được sự run rẩy và cả tiếng khóc nghẹn ngào của cậu. Anh không dám tin, nhưng thực sự cậu đang khóc, anh cũng cảm nhận được nước mắt cậu đang thấm ướt lưng áo mình...

Vì sao? Vì sao cậu lại khóc? Anh chưa bao giờ thấy cậu khóc...

"Tử Du..." tim anh đập mạnh.

Một lúc sau cậu mới buông ra.

Hủ Ninh quay đầu lại, vội vàng tìm gì đó trên khuôn mặt cậu. Anh không biết mình đang tìm gì...chỉ cảm thấy đó là một thứ rất quan trọng.

Tử Du dùng tay lau những giọt nước mắt trên mặt mình, nở nụ cười gượng gạo với anh.

"Em hiểu, em cũng rất buồn khi chúng ta không thể làm bạn với nhau được nữa... em sẽ rất nhớ anh."

Là như thế sao? Cậu chỉ khóc vì đánh mất một người bạn?

Anh không có cơ hội tìm được câu trả lời, bởi Tử Du đã vội vàng vẫy tay chào anh rồi quay lại Chanh Cá.

.

"Anh đừng tới tìm tôi nữa! Cho dù bây giờ anh có quay về, tôi cũng không gặp anh nữa!" sau tiếng khóc lớn, Hoa Sâm tức giận dập điện thoại.

Anh ấy vẫn gọi điện thoại cho mình! Anh ấy vẫn nói yêu cậu! Thế những người đàn bà ấy thì sao? Biết bao nhiêu người đàn bà ấy thì sao?

Hồi lâu sau, cậu vẫn chăm chú nhìn vào di động, toàn thân run rẩy. Nếu anh còn gọi tới, nhất định cậu sẽ tiếp tục chửi rủa anh, sau đó lại dập điện thoại! Cậu nhất định sẽ nói với anh, hai người bọn họ đã chẳng còn gì nữa!

Nhưng điện thoại lại không reo lên lần nào nữa...

Tới khi Hoa Sâm nhận ra mình thực sự mong đợi điện thoại lại reo lên lần nữa, cậu vừa sợ hãi vừa tức giận. Vội vội vàng vàng cầm di động, nhấn mạnh vào nút tắt máy, tựa như cậu đang ngăn những ảo tưởng mà mình không nên có.

Cậu không thể giẫm vào vết xe đổ nữa. Nếu gặp Trần Hạc Nhất, cậu nhất định sẽ mềm lòng, sẽ lại tha thứ cho anh, rồi mọi chuyện lại tiếp tục xảy ra như trước, lại tranh cãi rồi tha thứ...Cứ lặp đi lặp lại đau đớn như thế.

Nguyên nhân cậu từ New York về Thượng Hải là bởi không muốn tiếp tục vòng luẩn quẩn như thế nữa. Nhưng nếu anh quay về...

Hoa Sâm mím môi lại.

Không! Cậu sẽ không cho anh bất cứ cơ hội nào. Biện pháp tốt nhất là... cưới Anh Hủ Ninh.

Điều này không những làm cho anh hết hy vọng, mà chính cậu cũng không còn hy vọng.

Thực ra lúc cậu về Thượng Hải, hiểu được sự chăm sóc chu đáo của anh Hủ Ninh đối với mình, cậu vô cùng cảm động và bắt đầu có suy nghĩ ấy. Sau một năm bôn ba vất cả, cậu mới hiểu được rằng trước đây cậu đã được anh yêu thương, chăm sóc như thế nào. Lúc đầu cậu còn cảm thấy nếu cướp anh Hủ Ninh, sẽ có lỗi với Tử Du, thế nhưng đã là người thì ai cũng ích kỷ, cậu nhận ra mình không muốn đánh mất sự yêu thương chăm sóc của anh, nhất là những lúc cậu yếu đuối...

Cậu quyết định kết hôn với anh Hủ Ninh.

Tuy điều này là một tổn thương lớn với Tử Du, nhưng cậu tin Tử Du, một người vừa thông minh vừa dũng cảm, nhất định sẽ đứng lên trong vũng lầy tình cảm nhanh hơn cậu.

Trên đường về nhà, Hủ Ninh cứ như người mất hồn. Bởi vì tất cả tâm tư tình cảm của anh đã bỏ lại ở Chanh Cá, để lại nơi Tử Du rồi.

Khi về tới nhà đã quá nửa đêm. Anh quay về phòng mình thì thấy đèn trong phòng vẫn sáng.

"Hoa Sâm? Em ở đây làm gì?"

"Anh Hủ Ninh..." Đang nằm trên giường Hoa Sâm vội bật dậy, đứng đối diện với anh. Cậu mặc một bộ đồ ngủ trắng mỏng, vẻ mặt có chút căng thẳng và hoang mang.

"Em lại khóc rồi?" Mắt của cậu sưng đỏ.

"Vâng..." cậu cúi đầu. "Em đã nghĩ rất nhiều, cũng quyết định rồi..."

"Quyết định?"

"Vâng!"

Hoa Sâm hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào anh: "Anh Hủ Ninh, chúng ta kết hôn đi!"

"Vì sao?" Hủ Ninh phản ứng theo trực giác.

Lời đã nói ra rồi anh mới kinh ngạc. Vì sao anh lại hỏi thế? Chẳng phải đây là giấc mơ của anh sao? Vì sao phản ứng của anh không phải là vui mừng tột độ? Vì sao...

Hoàn toàn không cảm thấy được sự giằng xé trong nội tâm của anh, Hoa Sâm trả lời:

"Bây giờ em hiểu rồi, anh là người tốt nhất với em trên thế gian này. Kết hôn với anh, nhất định em sẽ hạnh phúc."

"Còn Trần Hạc Nhất?"

"Đừng nhắc tới anh ta nữa!" nghe đến cái tên đó, Hoa Sâm trở nên kích động. "Đó là một kẻ lừa đảo! Em sẽ không bao giờ tin anh ta nữa. Cho dù anh ta gọi cho em bao nhiêu cuộc điện thoại, hay giải thích bao nhiêu đi nữa, em cũng không nghe và sẽ không quan tâm tới anh ta nữa"

"Anh ta đã tìm em?"

"Không chỉ một lần" Hoa Sâm nhếch miệng nói. "Em không nhận máy, hôm nay anh ta còn tồi tệ tới mức dùng điện thoại của bạn để gọi cho em. Anh ấy nói sẽ quay về Thượng Hải tìm em, em không muốn cho anh ta cơ hội. Anh Hủ Ninh, chúng ta kết hôn đi, được không? Như thế anh ta sẽ không thể làm phiền em được nữa."

Hủ Ninh trừng mắt nhìn cậu, sau đó lắc đầu: "Em nói muốn kết hôn với anh chỉ là để từ bỏ cậu ta"

"Không phải như thế! Không chỉ là như thế!" Hoa Sâm vội vàng phủ nhận.

"Ngoài điều đó ra, em thực sự thích anh, Anh Hủ Ninh. Chỉ có anh mới thương em, em ân hận vì tới giờ mới hiểu được rằng... em...em yêu anh..."

Như để thuyết phục anh hơn, thân thể kiều diễm của cậu lại gần anh thêm chút nữa, đôi môi đỏ hơi mở, nhưng biểu hiện lại rất căng thẳng. Môi cậu càng lúc càng gần anh, chỉ còn một chút nữa...

Từng giây trôi qua, hai người cảm nhận thấy hơi thở của nhau...Nhưng, cậu không có cách nào...

Hủ Ninh né người, lùi về phía sau một bước, nhìn cậu, bật cười. Vài giây trôi qua, anh chợt hiểu ra điều gì đó, những chuyện mà lâu nay anh chưa hiểu được, bây giờ tất cả đều quá rõ ràng...

"Anh Hủ Ninh?" Hoa Sâm nghi hoặc nhìn anh.

"Em không thể hôn anh được, đúng không? Bởi vì thứ cảm giác đó rất lạ, giống như loạn luân."

Lời nói của anh làm cậu sững sờ. Sau đó cậu chầm chậm gật đầu.

"Bởi vì chúng ta đều coi nhau là người thân."

Hoa Sâm lại gật đầu.

"Em là người rất quan trọng với anh, chúng ta không cần phải kết hôn để xác định mối quan hệ này, anh sẽ mãi chăm sóc, yêu thương em, coi em như là em trai mình."

Hoa Sâm ngồi xuống giường, suy nghĩ về những lời mà Hủ Ninh vừa nói. Một lúc lâu sau, như đã hiểu thấu, cậu ngẩng đầu lên nhìn anh mỉm cười.

"Anh nói rất đúng."

Hủ Ninh cảm thấy như vừa trút bỏ được một tảng đá lớn trong tim, lúc này anh không còn huyễn hoặc về tình cảm của mình nữa, chỉ còn một chuyện duy nhất là anh không thể yên tâm được...

Anh xoa đầu Hoa Sâm: "Em đã lớn, cũng hiểu biết rồi. Trước đây là anh không đúng, chăm sóc em một cách thái quá, từ nay em phải học cách suy nghĩ chín chắn hơn, trốn tránh không bao giờ giải quyết được vấn đề, chuyện của em và Trần Hạc Nhất, em phải nói chuyện cho rõ ràng với cậu ta"

Hoa Sâm lại cúi đầu nghĩ ngợi.

"Vâng...em sẽ làm thế."

"Tốt lắm."

Hoa Sâm đứng dậy: "Anh Hủ Ninh, khuya lắm rồi, em đi ngủ đây"

"Chúc ngủ ngon!'

Chuyện trò với Hoa Sâm xong, Hủ Ninh cũng không đi ngủ ngay. Thực tế là lúc này, anh không thể nào ngủ yên được.

Bởi vì đêm nay anh mới phát hiện ra một sự thực...anh yêu Tử Du, anh cần Tử Du, người anh thực sự khao khát muốn có được chính là cậu. Anh không biết mình phát sinh tình cảm với Tử Du từ bao giờ, nhưng anh yêu Tử Du là điều chắc chắn.

Có thể trước đây anh cũng có chút tình cảm khác lạ đối với Tử Du. Nếu không thì đời nào một chàng trai không dễ thổ lộ tình cảm như anh lại có thể tâm sự với
cậu tất cả mọi chuyện như thế?

Nếu miễn cưỡng lấy tình cảm bạn bè để định vị mối quan hệ của hai người, thế thì phải giải thích như thế nào về những quyến luyến, ân ái của họ sau khi kết hôn...Bạn bè, có thể đó là lúc ban đầu, thế nhưng mưa dầm thấm lâu, ở bên nhau càng lâu thì càng thấu hiểu nhau, cậu đã trở thành máu thịt của anh, trở thành một phần cơ thể của anh...

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co