Truyen3h.Co

NinhDu - Chanh Cá

016

chewli_

Không thể lừa dối chính bản thân mình thêm nữa, sự hụt hẫng tột cùng sau khi để mất cậu, chính là cảm giác bị đánh mất một nửa của mình...

Hủ Ninh đột nhiên đứng dậy, đi ra ngoài.

Anh phải gặp được Tử Du! Lúc này anh đã hiểu mong muốn của mình, anh muốn được nhìn thấy cậu...

Khi Hủ Ninh tới Chanh Cá thì chỉ còn một mình Lưu Tranh ở cửa hàng.

"Tử Du đâu?" anh vội vàng hỏi.

Lưu Tranh vừa lau cốc, vừa nheo mày nhìn anh: "Anh tìm cậu ấy làm gì? Lại có chuyện với cậu trai bé bỏng của anh rồi à? Muốn tâm sự nỗi buồn với cậu ấy sao? Hay là muốn cậu ấy làm cố vấn tâm lý?"

Châm chọc, mỗi một câu nói của Lưu Tranh đều như đang châm chọc anh. Hủ Ninh không ngờ Lưu Tranh lại tỏ thái độ như thế với mình.

"Tử Du đâu? Tôi muốn nói chuyện với em ấy."

Anh không quan tâm tới những chuyện vặt vãnh đó, bây giờ anh chỉ muốn gặp Tử Du.

"Lúc anh đi rồi, tâm trạng của cậu ấy không tốt nên đã về nhà rồi."

Hủ Ninh không hỏi vì sao Tử Du lại có tâm trạng ấy, anh liền bước thẳng ra ngoài.

"Này! Chờ tôi một chút!"

Lưu Tranh bỏ giẻ lau xuống, đuổi theo và tức giận đặt tay lên vai anh.

"Nếu anh tìm Tử Du chỉ để kể lể chuyện anh với Hoa Sâm thì tôi không cho anh đi tìm cậu ấy đâu."

"Tôi tìm cậu ấy không phải vì có chuyện với Hoa Sâm." Hủ Ninh chau mày.

"Thế vì chuyện gì?"

"Tôi muốn nói cho em ấy biết, tôi là một thằng ngu, đến bây giờ mới biết mình yêu em ấy."

Lưu Tranh sững sờ vài giây, há miệng ngạc nhiên.

Hủ Ninh cười cay đắng: "Có thể giờ đã muộn rồi, có thể em ấy từ trước tới giờ luôn luôn coi tôi là bạn, thế nhưng tôi thực sự muốn nói cho em ấy biết tình cảm của mình"

Lưu Tranh bỏ tay khỏi vai anh. Hủ Ninh cười, rồi quay người bước đi.

"Anh chờ một chút!" Lưu Tranh như vừa nghĩ ra chuyện gì đó, liền gọi anh lại.

Hủ Ninh quay đầu lại vẻ không vui. Anh thực sự không muốn mất thời gian với Lưu Tranh nữa, anh muốn gặp Tử Du.

"Có lẽ trước khi gặp cậu ấy, anh nên biết một số chuyện."

"Chuyện gì?"

"Tử Du có thói quen viết blog. Chỉ khi ngồi trước bàn phím, cậu ấy mới dám đối diện với tình cảm của chính mình. Anh nên đọc thử xem! Bút danh của cậu ấy là Ziyu."

.

Chiều thứ Ba, cửa hàng của Nhạc Duyệt không đông khách.

Tử Du đang nói chuyện với Nhạc Duyệt.

"Gần đây làm ăn khó khăn quá."

"Mình cũng thế thôi" Tử Du phụ họa.

"Haizzz, thiếu khách sộp nên cũng chẳng ăn thua gì."

"Khách sộp? Ai thế?"

Nhạc Duyệt nháy mắt tinh nghịch với Tử Du: "Thì cái anh Điền đó ấy."

Tử Du thở dài: " Thôi xin người! Đừng nhắc tới anh ta nữa! Cậu thật là tàn nhẫn!"

"Xin lỗi nhé! Tớ tưởng cậu đã nghĩ thoáng hơn rồi chứ, chỉ là đùa thôi mà."

Nghĩ thoáng? Tử Du lại cảm thấy đau lòng. E là rất khó.

Tiếng chuông gió ngoài cửa lại vang lên, cửa tự động mở ra. Nhạc Duyệt nhìn ra ngoài, bỗng hai mắt tròn xoe.

"Sao thế? Có ma à?"

Nhạc Duyệt cười, nhếch mép nói với Tử Du:"Vị khách này cậu tiếp hộ mình nhé"

Tử Du quay đầu lại, cậu ngồi yên bất động.

Chàng trai đó không thèm nhìn vào quầy tiếp tân mà đi thẳng vào nơi đặt giày.

Anh ta chau mày ngắm nghía tất cả các đôi giày nam với những kiểu cách khác nhau, sau đó nhấc một đôi màu trắng lên, chăm chú nhìn.

Bộ dáng chăm chú của anh vô tình làm rung động trái tim Tử Du...

"Anh mua giày cho bạn trai phải không?" cậu bước tới gần.

"Tôi muốn chọn một đôi giày màu trắng thích hợp với lễ cưới."

Tử Du tim đập mạnh. Hóa ra bọn họ sắp kết hôn sao?

"Đôi này được không?"

Tử Du lấy một đôi giày màu trắng khá lớn nhưng rất đẹp đưa cho anh.

Anh chau mày lắc đầu: "Quá lớn"

Tử Du cũng không chịu thua: "Nói vớ vẩn! Cậu ấy đi size 8, đôi này vừa hợp" cậu cao giọng.

Hủ Ninh cười khổ: "Không phải mua cho Hoa Sâm"

"Không phải Hoa Sâm..." cậu nghi ngờ lẩm bẩm. Bỗng cậu mở to mắt, hét lớn: "Anh không lấy Hoa Sâm? Sao anh có thể làm như thế?"

Tâm trạng Tử Du rất phức tạp, tin Hủ Ninh sắp kết hôn đã đánh một đòn chí mạng vào cậu. Nếu như đối tượng là Hoa Sâm thì cũng coi như xong, dù sao cậu cũng sớm biết là thế rồi. Nhưng bây giờ lại là một người con trai khác.

"Cậu ấy là ai?" cậu chống nạnh như một bà vợ dữ dằn, không thể không hỏi cho ra ngọn ngành.

"Cậu ấy cao một 1m80, nặng 58 cân, đi size 7, 23 tuổi, sinh ngày 6/7."

Hừ, sao thông tin của người này giống cậu thế? Đến sinh nhật cũng...Chờ một chút! Chẳng phải anh ấy đang nói...

Cậu mở to miệng, trừng mắt nhìn anh. Đôi mắt vốn nghiêm nghị của anh lại trở nên dịu dàng, đầy tình ý.

"Tử Du, em lấy anh thêm một lần nữa được không?"

Kéo anh ra khỏi cửa hàng của Nhạc Duyệt. Đi tới một công viên gần đó, cũng xem như là có chút tư tình rồi. Cậu day day huyệt thái dương đang đau nhức của mình.

"Được rồi! Bây giờ anh có thể nói cho em biết, rốt cuộc anh đang giở trò đùa gì vậy?"

"Anh có đùa đâu."

Thái độ rất chân thành của anh khiến cậu sợ hãi. Không phải anh đùa, cậu biết anh cũng không phải là dạng người hay đùa. Anh rất nghiêm túc.

Nhưng...nếu như không phải là đùa, thế thì...

Tử Du run run, không kiềm chế được mình.

"Sao anh lại tới tìm em?"

Đôi mắt sáng của anh nhìn thẳng vào cậu.

"Bởi vì anh đã biết."

"Biết cái gì?" cậu cảm thấy bất an, hai tay đan vào nhau thật chặt.

"Biết rằng em đang lừa anh."

"Em lừa anh?" Đây là lời vu khống hoang đường gì vậy?

"Đúng, em lừa anh. Em lừa anh, nói em không bao giờ lấy người em yêu."

Trái tim của Tử Du đập nhanh dữ dội, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu muốn giải thích, nhưng lại không thể phát ra tiếng.

"Anh đã đọc tác phẩm do tác giả tên là Ziyu viết rồi" anh nhìn cậu, đưa ra đòn cuối cùng.

Xong rồi! Xong rồi! Xong hết rồi!

Tử Du ngồi hẳn xuống chiếc ghế đá trong công viên.

"Không phải em cố ý lừa anh..." cậu rầu rĩ trả lời.

Anh không nói.

"Anh cũng có mất mát gì đâu, phải không? Tại sao lại nhắc đến lời nói dối của em? Cứ để cả hai có một hồi ức tốt đẹp chẳng phải hơn sao?" cậu quay lại trách anh.

"Bây giờ anh mới biết mình nhỏ nhen đến thế, sau này anh sẽ không yêu như thế nữa. Anh không cho phép!"

Gì? Anh ấy nói gì? Tử Du ngẩng đầu lên.

"Anh không cho phép em không yêu anh nữa."

Làm gì có ai lại nói lời vô lý như thế. Thật không hiểu nổi!

"Vì sao?"

"Vì anh yêu em!"

Tử Du tròn mắt nhìn anh. Một giây, hai giây... một phút trôi đi...

"Anh không yêu em! Anh yêu Hoa Sâm!" cậu hét lớn.

"Không phải như thế. Anh đã hiểu rồi, anh chỉ coi Hoa Sâm là em trai, người anh thực sự yêu là em."

Cậu lắc đầu: "Có phải Hoa Sâm quay lại với Trần Hạc Nhất rồi nên anh mới tìm em? Em nói cho anh biết, bây giờ em không muốn sống bên một người mà em không yêu nữa."

"Hoa Sâm và Trần Hạc Nhất đúng là đã quay lại với nhau rồi, nhưng đó là do anh khích lệ thằng bé làm thế. Vốn dĩ anh có cơ hội kết hôn với Hoa Sâm, nhưng anh nhận ra ngoài em, anh không muốn lấy bất cứ người con trai nào khác."

"Vì sao?" Cậu không thể tin nổi, cho nên lại hỏi thêm một câu ngốc nghếch.

Anh nhướn mày, những đường gân xanh trên trán thoáng ẩn hiện.

"Em thật là! Rốt cuộc anh phải nói thế nào thì em mới tin đây?"

Cậu tiếp tục trừng mắt nhìn anh. Lúc lâu sau, hai người vẫn đứng im ở đó như hóa đá, nước mắt cậu rơi xuống thấm ướt hai gò má...

"Tại sao lại như thế? Khó khăn lắm em mới từ bỏ được..."

Anh ôm cậu vào lòng.

"Anh xin lỗi, tại anh quá ngốc nghếch nên đã làm em tổn thương."

Cảm giác của cái ôm ấp áp như thế, nhất là sau khi cách xa nhau hơn một năm trời, giờ đây họ lại say đắm trong vòng tay ấm áp.

"Từ nay về sau anh nhất định sẽ không như thế nữa. Hãy tin và về bên anh, được không em?"

Tử Du cúi đầu hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu. Cậu ngước đôi mắt còn đẫm lệ lên, vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi môi cô càng lúc càng gần.

"Tử Du, đây là công viên..."

Hủ Ninh vẫn không dám thoải mái, cả người cứng đờ.

"Có sao đâu!" cậu cười lớn, rồi kéo cổ anh xuống và đặt lên môi anh một nụ hôn.

Anh cũng nhanh chóng đắm chìm trong nụ hôn của cậu, quên mất mình đang ở đâu. Giống như để khẳng định tình cảm khó khăn lắm mới có được ấy, cả hai người đều tham lam hưởng thụ hương vị ngọt ngào của đối phương, chỉ hận vì không thể hòa nhập vào cơ thể đối phương.

Sau khi kết thúc nụ hôn mãnh liệt gần như táo bạo ấy, hai người nhìn nhau vẻ không thể tin nổi, họ nhìn thấy ngọn lửa tình yêu đang hừng hực cháy trong đôi mắt nhau...

"Chúng ta mau về nhà thôi" Chàng trai nói với người 'vợ' quyến rũ của mình.

Lần này cậu đồng ý..

The End.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co