Truyen3h.Co

Nohyuck | Yêu em

Chương 5

yun2211

Từ lần gặp Lý Đế Nỗ, Đông Hách có một cảm giác lạ lắm, cứ nghĩ về hắn là tim em lại càng đau đớn. Dù em có uống bao nhiêu thuốc đi chăng nữa cũng không ổn định tinh thần lại được. Lúc trước cứ mỗi lần nghĩ đến hắn là em lại có cảm giác lo sợ, sợ hắn phát hiện bản thân em là Hà Trân, sợ hắn sẽ kì thị mà đánh em. Nhưng bây giờ cái cảm giác này nó khác hơn trước rất nhiều, em sợ nếu hắn biết em và Hà Trân là một, hắn sẽ ghét bỏ em, không còn đối xử dịu dàng với em như lúc đối xử với Đông Hách. Đôi lúc em lại nhớ hắn, muốn chủ nhật đến nhanh chóng để gặp mặt được hắn.

Đông Hách uống một ly nước ổn định tinh thần lại, em chống hai tay lên bàn thở dốc.

" Mày gặp mặt riêng với Đế Nỗ từ lúc nào".

Hoàng Nhân Tuấn từ đâu xông vào phòng, gương mặt hắn hầm hầm tức giận, rồi ném lên bàn là một xấp hình. Đông Hách nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu, em bước tới cầm những tấm hình trên bàn rồi xem kĩ từng bức. Trong hình toàn là hình chụp em và Lý Đế Nỗ hẹn gặp riêng bên ngoài. Đông Hách nhăn mặt, sau đó quay sang nhìn Nhân Tuấn, em không phản biện, chỉ im lặng.

" Mày với hắn hẹn hò từ bao giờ ". Hoàng Nhân Tuấn nhìn thấy dáng vẻ của em, hắn quát lớn.

" Em không có hẹn hò với cậu ba ". Đông Hách giật mình nhanh chóng đáp trả

" Mày làm như tao không biết". Hoàng Nhân Tuấn tức giận hai tay chống hông. " Tao đã cho thằng Lạc theo dõi mày từ lâu rồi, mày dám hẹn riêng hắn. Mày có biết làm vậy là rất nguy hiểm không hả. Mày có biết là nếu hắn..." . Nhân Tuấn tức giận tuôn một tràng.

" Cậu ba chưa có phát hiện ra". Đông Hách thấy thế vội chen ngang, sau đó ấp úng líu ríu giọng. " Với lại,...em chỉ hẹn với cậu ba vào cuối tuần để học thôi".

" Cái gì, mày có biết hắn là loại người gì không hả. Còn nữa, một kẻ như hắn mà chịu dạy một kẻ có địa vị thấp hơn mình, mày thấy có buồn cười không".

" Nhân Tuấn". Đông Hách vội quát lên một tiếng rồi lại ấp úng. " Cậu ba không phải người như ngài nghĩ đâu".

Hoàng Nhân Tuấn nghe thấy thế, hắn tức không nói nên lời. Nay Đông Hách lớn gan rồi, dám gọi tên của hắn rồi còn bênh vực Đế Nỗ nữa. Nhân Tuấn kéo ghế ngồi xuống, hắn đưa hai tay lên xoa xoa ngực mình, từ từ ổn định lại tinh thần. Hắn cúi đầu, hai tay chống lên đùi, ngồi suy nghĩ một hồi để bản thân mình hạ hoả. Tâm trạng gần như ổn định, hắn mới ngước mặt lên đối diện với Đông Hách.

" Đông Hách à, tao biết là mày có dự định của mày. Mày muốn biết chữ, nhưng mày có biết là...".

" Em biết chứ".

Đông Hách biết, nó biết rất rõ về xuất thân của mình. Đông Hách biết cho dù có cố học bao nhiêu thì cũng không thể nào xin vào một trường để dạy học. Em là một kẻ mồ côi, không có giấy tờ tuỳ thân, ngay cả họ còn không có thì nói gì đến việc em được đi dạy ở trường học. Tư tưởng đó quá xa vời với em. Một kẻ chỉ dám sống trong thân phận người phụ nữ để đi hát, bán cái nghệ của mình cho những kẻ có quyền. Những kẻ như em có làm việc cả đời cũng không thể nào bằng bọn họ. Nhưng từ lúc gặp Đế Nỗ, em biết không phải ai cũng như vậy. Lý Đế Nỗ rất tốt, hắn hay giúp đỡ mọi người, chẳng hạn như việc em nhiều lần bắt gặp hắn cho tiền những người vô gia cư, những cụ ông cụ bà ăn xin trải khắp con đường Sài Gòn. Việc hắn dạy học miễn phí vô điều kiện cho em cũng là do hắn đề xuất. Từ lúc gặp Đế Nỗ quen biết hắn, khiến cho Đông Hách tin rằng cái giấc mơ của em càng dễ dàng chạm đến. Nếu có những người như Lý Đế Nỗ, chẳng phải xã hội sẽ công bằng với mọi người hay sao?. Số tiền em dành dụm bấy lâu nay, để có thể rời khỏi đất Sài Thành này, xin vào một trường học để dạy, chẳng phải là có thể thực hiện được sao.

Căn phòng trở nên tĩnh mịch bởi sự im lặng của hai người.

" Thế mày nói tao nghe, mày yêu Đế Nỗ rồi đúng không". Hoàng Nhân Tuấn lên tiếng, hắn nhẹ nhàng hỏi nó.

Yêu. Đông Hách lần đầu nghe tới chữ này từ Nhân Tuấn, em im lặng. Đông Hách không biết yêu là như thế nào, đối với em hoàn toàn là điều xa lạ.

" Mày nói tao xem, có phải mỗi khi nghĩ tới hắn là tim mày đập nhanh, cảm giác rất khó chịu đúng không. Những lúc hắn xoa đầu mày, có phải mày cảm giác rất ngượng, hay đỏ mặt. Những lúc không gặp mặt nhau mày lại nhớ hắn.Nếu không yêu thì không có những cảm xúc như thế này đâu". Hoàng Nhân Tuấn nhìn em rồi lại thở dài. " Tao đã nhiều lần quan sát cái ánh mắt mày nhìn hắn. Ánh mắt của một kẻ đang khao khát tình yêu".

Đông Hách suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng chợt hiểu rằng vấn đề của mấy ngày nay của mình. Em hiểu em đã mắc bệnh gì rồi, em đã rơi vào lưới tình với Lý Đế Nỗ. Cảm giác này chính là yêu. Em khao khát tình yêu từ Lý Đế Nỗ, em yêu hắn. Nhưng mà em là con trai, hắn cũng vậy.

Đông Hách im lặng một hồi lâu rồi quay lên nhìn hắn.

" Vậy.. có phải việc thích con trai là bệnh không ạ". Đông Hách ấp úng trả lời.

" Mày ngốc quá, mày nhìn tao xem, chẳng phải tao cũng đang quen với Tại Dân hay sao. Đó không phải bệnh, đó là cảm xúc thật lòng của mày".

Đông Hách nghe từ lời của Nhân Tuấn khiến em nở nụ cười nhẹ.

"Hách à, mày có biết là khi yêu những người như Lý Đế Nỗ hay La Tại Dân thì sẽ như thế nào không".

" Nếu bị phát hiện sẽ bị đánh chết".

Đông Hách nhớ rõ từng lời dạy của Hoàng Nhân Tuấn, em ghi nhớ từng chữ của Nhân Tuấn truyền vào tay em.

" Ở cái thời đại này, con trai yêu con trai sẽ rất kì lạ, nhưng cũng có những người lén lút yêu nhau. Những kẻ có quyền chức xem đó như là một thú vui để giải toả tâm trạng của chúng. Tụi nó muốn tìm một cảm giác thích thú. Mày không biết có những tên nhà giàu vẫn bỏ tiền ra để chơi những đứa con trai. Chúng chơi chán xong rồi cũng bỏ. Kẻ khổ chỉ là những người như chúng ta thôi. Tao không muốn mày khổ".

" Chẳng phải ngài và cậu hai Tại Dân đang hạnh phúc sao".

Nhân Tuấn chợt cười một tiếng. Cái gì mà hạnh phúc chứ.

" Làm gì có tình yêu giữa hai kẻ không cùng thân phận".

Hoàng Nhân Tuấn nghiêm túc nhìn em, hắn đứng dậy, vỗ vai Đông Hách một cái rồi rời đi. Tình yêu là do em quyết định lựa chọn, Nhân Tuấn cũng chi là người đưa ra lời khuyên. Bởi hắn hiểu rằng, con người khi rơi vào lưới tình rồi thì khó mà thoát ra được. Hắn cũng vậy, hắn yêu Tại Dân, yêu cái con người thật lòng, ngốc nghếch, luôn làm hắn vui. Nhưng giờ đây Tại Dân cũng bỏ hắn. La Tại Dân đem đến tình yêu ngọt ngào của mình cho Hoàng Nhân Tuấn, để rồi khi Nhân Tuấn lún sâu vào cái tình yêu chết tiệt đó, thì Tại Dân lại bỏ rơi hắn, chỉ vì một lí do như bao kẻ bội bạc khác. Gia đình họ La cần có người kế thừa, Tại Dân cần kết hôn với một tiểu thư danh giá để làm cho gia tộc trở nên có tiếng hơn. Vì thế mà hắn chia tay Nhân Tuấn, để lại Nhân Tuấn với một trái tim chứa đựng những nỗi đau được giấu kín trong lòng. Vết thương tưởng chừng vô hình nhưng nó như hàng ngàn con dao đâm vào. Càng lún sâu sẽ càng trở nên đau khổ. Nhân Tuấn không muốn Đông Hách đau khổ như hắn.

Đông Hách im lặng, em cúi đầu. Tim em đau lắm, em muốn gặp Lý Đế Nỗ, em muốn nói với hắn rằng đây là tình yêu. Đông Hách đã lún sâu, em lún sâu vào sự dịu dàng của hắn.

Ngày hắn hẹn em, Đông Hách vẫn đến. Em muốn nhìn thấy hắn, muốn được hắn xoa đầu. Đông Hách từng suy nghĩ day dứt về lời nói của Nhân Tuấn, nhưng nếu em bỏ cuộc hẹn đó, thì số thuốc em uống sẽ tăng lên, tim em sẽ đau gấp trăm ngàn lần. Đông Hách biết bước vào đây đã là sai trái, nhưng em chẳng thế thoát ra được nữa.

Đông Hách hẹn gặp Lý Đế Nỗ ngay tại nhà hát, em cứ lấy tay che mặt sợ bị mọi người phát hiện. Đông Hách ngại. Em ngại vì xung quanh toàn các cặp trai thanh nữ tú. Đối với các cặp đôi bình dân, họ hay hẹn ra nhà hát để hẹn hò. Xung quanh nhà hát có các tiệm kem, tiệm giải khát, ngồi tụm ba tụm bảy tám chuyện sự đời. Nơi đây gần như là điểm hẹn hò phổ biến của các cặp đôi ở Sài Gòn. Với những kẻ có vẻ cao cấp hơn, như Lý Đế Nỗ đây chẳng hạn, việc hẹn hò thì sẽ thường diễn ra ở trong nhà hát kịch opera. Nếu bạn mời được người tình của mình đi xem nhạc kịch, thì địa vị của sẽ được tăng lên, thể hiện đẳng cấp của một quý ông giàu có và sang trọng.

Lý Đế Nỗ cứ thấy em cứ lén la lén lút, hắn mỉm cười một cái rồi nắm tay em đi vào khán đài bên trong nhà hát. Đông Hách nhận được cái bàn tay to lớn nắm lấy tay mình, em giật mình nhưng cũng thuận theo hắn. Tay hắn vừa to vừa ấm, bao bọc lấy tay em, làm tim em lỡ một nhịp. Lý Đế Nỗ thật sự là một quý ông, hắn mua hẳn hai ghế đặc biệt để ngồi xem nhạc kịch. Đông Hách nghĩ, chắc hắn cũng nhiều lần đưa người con gái khác đến xem mới quen thuộc như thế, nghĩ đến thôi đó cũng làm tim em quặn đau.

" Đây là lần đầu tiên tôi đưa người khác đi xem nhạc kịch cùng đấy". Lý Đế Nỗ ngồi bên cạnh thủ thỉ nhỏ vào tai em.

Câu nói của hắn làm hài lòng em, Đông Hách cúi mặt mỉm cười, nhưng em không biết là ai kia đã nhìn thấy hết. Buổi nhạc kịch diễn ra khiến khán đài trở nên im lặng. Cái âm nhạc opera nó khác với cái loại nhạc ở Sài Gòn lắm, nó mang một giai điệu mới lạ kết hợp với dàn kèn trống phương Tây tạo bên một bản hoà nhạc đặc sắc. Đông Hách lần đầu được thưởng thức cái âm nhạc tuyệt vời này, em ngạc nhiên tỏ vẻ thích thú, nín thở hoà vào cái giai điệu mạnh mẽ và mới lạ.

Buổi nhạc kịch kết thúc, Đông Hách tính chào tạm biệt hắn rồi rời đi, nhưng Lý Đế Nỗ đã nhanh hơn, hắn nắm tay em đưa vào con xe Traction 11 của hắn. Lý Đế Nỗ thuận miệng bảo hắn sẽ đưa em về, nhưng nào ngờ hắn đưa em tới một căn nhà số 29 nằm cuối đường trong con hẻm số 10.

" Ngài đưa em đi đâu vậy". Đông Hách thấy thế em tỏ vẻ tò mò.

" Nhà riêng của tôi". Lý Đế Nỗ thản nhiên đáp trả.

Chưa kịp để Đông Hách ngạc nhiên, hắn dừng xe trước nhà rồi mở cửa mời Đông Hách xuống. Đông Hách lúc này cứng đờ, đôi mắt mở to nhìn căn biệt thự trước mắt. Nói thật là có làm việc cả đời Đông Hách cũng chẳng mua nổi đâu. Lý Đế Nỗ nhìn em đang đứng im như một bức tượng, hắn nắm lấy tay em kéo vào trong. Nhưng khoan đã, hắn đưa em về nhà riêng của mình làm gì. Đông Hách giật mình suy nghĩ, em tính mới miệng hỏi hắn nhưng hình như hắn đọc được suy nghĩ của em.

" Đừng thắc mắc, vào trong đi rồi biết".

Đông Hách bước vào trong, em choáng ngợp trước vẻ đẹp sang trọng của kiến trúc Pháp.

" Cậu ba về rồi à".

" Thành nè, mau dẫn cậu nhóc này đi thay đồ đi".

" Cái gì chứ, thay đồ ?". Đông Hách nghe thấy thế giật mình.

" Tối nay em ở lại đây đi, trời cũng muộn rồi, tôi cũng chẳng thấy đường đưa em về".

Câu bạo biện của Lý Đế Nỗ khiến thằng Thành đứng kế bên nhăn mặt, có gian xảo quá không?. Ai mà chả biết hắn nói dối.

Ngủ lại ?. Cái gì vậy, chẳng lẽ tối nay em phải dâng mình cho tên này sao.

" Tôi chả làm gì em đâu, mau đi theo thằng Thành đi".

Lý Đế Nỗ một lần nữa đọc được suy nghĩ của em, hắn ra hiệu cho thằng Thành.

Đông Hách bị thằng Thành kéo đi, em chỉ ngơ ngác quay đầu nhìn hắn một cái.

Mọi việc như trong sắp đặt của Lý Đế Nỗ. Vừa thay đồ xong, Chí Thành dẫn em đến một căn phòng được sắp xếp sẵn. Đông Hách bước vào, quan sát từng nội thất bên trong. Đôi tay em cẩn thận chạm vào từng đồ vật được đặt ngay ngắn trên kệ.

" Tôi vào được không".

Tiếng của Lý Đế Nỗ từ bên ngoài vọng vào, khiến em giật mình.

Được sự cho phép của em, hắn bước vào trong ngồi chễm chệ trên chiếc giường. Đông Hách thấy hắn đứng im không dám nhúc nhích.

" Tôi có làm gì đâu mà em sợ vậy". Lý Đế Nỗ mỉm cười nhìn em.

Đông Hách im lặng.

" Tôi có chuyện muốn hỏi em". Lý Đế Nỗ mặt trở nên nghiêm túc nhìn em.

" Có chuyện gì ạ". Đông Hách nghe câu hỏi của hắn, em cũng chịu lên tiếng.

" Em là Hà Trân có đúng không".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co