2. (End)
Thành phố chìm trong cơn mưa đêm có mùi dễ chịu lạ thường, trông mọi thứ mờ ảo như được phủ một màn sương mỏng. Ánh đèn loang trên mặt đường phản chiếu những sắc vàng, đỏ, tím mơ hồ - như thể ai đó đã đánh rơi bảng pha màu xuống phố.
Quán cà phê nhỏ của Phước Thịnh vẫn sáng đèn như mọi khi. Đồng hồ chỉ mười giờ kém năm phút, và Phước Thịnh đã bật sẵn máy xay, chuẩn bị dưa hấu cắt miếng trong tủ lạnh. Tay cậu thoăn thoắt những hành động quen thuộc đến mức không cần nhìn vẫn biết chỗ nào đặt dao, chỗ nào để ly.
Mọi thứ diễn ra đúng như hàng chục đêm trước - ngoại trừ một điều.
Hôm nay trời mưa to, và Tuấn Duy chưa đến.
Mười giờ mười phút.
Mười giờ mười lăm phút.
Mười giờ ba mươi phút.
Tiếng mưa rơi nặng dần trên mái hiên hòa cùng tiếng đồng hồ kêu lạch cạch khiến không gian như kéo dài vô tận. Lần đầu tiên sau bao tháng, Phước Thịnh nhận ra: quán cà phê không ngủ, như lòng người vẫn chờ một ai đó.
Thịnh nhìn chiếc ghế trống bên cửa sổ, ly nước ép dưa hấu đã pha sẵn đặt cạnh như mọi khi. Màu đỏ của nó phản chiếu lên mặt bàn, biến thành một vệt sáng nhỏ nhoi trong bóng đêm dày đặc.
Phước Thịnh chống tay lên quầy, chợt mỉm cười tự chế giễu bản thân.
"Mình đúng là điên rồi."
Đồng hồ điểm mười một giờ, tiếng chuông cửa cuối cùng cũng vang lên.
Tuấn Duy bước vào, người ướt sũng, áo mưa chưa kịp cởi, toàn thân dính đầy nước.
"Xin lỗi"
Duy nói, giọng khàn khàn.
"Đường tắc quá. Mưa ngập hết cả."
Phước Thịnh lấy khăn lau người cho Tuấn Duy, nửa lo nửa trách.
"Sao anh vẫn đến thế? Mưa to thế này ai mà ra đường được."
Tuấn Duy cười, Thịnh chưa bao giờ thấy anh ta cười tươi như vậy. Anh liếc sang ly nước ép dưa hấu đã tan đá từ lâu, cất giọng.
"Nếu tôi không đến, cậu sẽ đợi mà, tôi không muốn để cậu đợi."
Câu nói đơn giản ấy khiến trái tim Phước Thịnh đập chệch đi một nhịp.
Tay cậu đông cứng trên quầy, sau nhịp đập chệch kia thì trái tim bắt đầu nhảy loạn xạ trong lồng ngực, không biết là vì sợ tiếng mưa ầm ĩ ngoài kia hay do ánh nhìn của Tuấn Duy quá gần.
"Anh lúc nào cũng biết cách nói mấy câu khiến người khác không biết nên cười hay nên giận."
"Thế thì cậu cười đi."
Thịnh bật cười thật. Một nụ cười khúc khích giòn tan như có thứ gì đó trong lòng Thịnh bắt đầu tan chảy.
Tuấn Duy yên vị ở chiếc bàn quen rồi đặt túi xuống, lại rút ra một túi nilon đặt bên trong, đưa sang cho Phước Thịnh.
"Cái này cho cậu."
"Cái gì?"
"Dưa hấu, tôi lựa đấy. Cậu thử pha uống xem có ngon như dưa hấu quán cậu không."
Phước Thịnh nhận lấy, bật cười.
"Anh biết tự gọt cơ à?"
"Lần đầu đấy. Nhớ làm cả phần cho cậu nhé."
Đáp ứng yêu cầu kì lạ và có phần hơi ngốc nghếch của Tuấn Duy, Thịnh bắt đầu cắt nửa quả dưa hấu ra rồi pha nước. Tiếng dao chạm vào thớt kêu lách cách hòa vào tiếng mưa. Cả không gian dịu lại, chỉ còn mùi ngọt thoang thoảng của trái cây và tiếng tim đập nhộn nhịp không biết là của ai.
Một lúc sau, Phước Thịnh đặt một ly nước xuống trước mặt Duy, lắc lắc ly còn lại trên tay để ra hiệu cho Tuấn Duy rằng cậu đã uống thử quả dưa mà anh mang tới.
"Anh nói thật đi. Anh uống dưa hấu mãi không chán à?"
"Không chán. Nếu thứ duy nhất khiến tôi thấy bình yên là vị ngọt này thì có chán cũng chẳng dám bỏ."
Lúc Thịnh quay lưng về quầy pha chế để tiếp tục lau ly. Duy bỗng nhiên hỏi thêm.
"Cậu thấy quả dưa hấu này ngọt chứ?"
"Ngọt lắm. Anh đúng là biết lựa chọn đấy."
"Cảm ơn. Tôi đã nghĩ về cậu đấy, cậu cũng ngọt ngào như nó vậy."
Càng nói, tiếng của Tuấn Duy càng lúc càng nhỏ, thậm chí câu cuối cũng đã vo ve như tiếng muỗi kêu. Thịnh mải mê lau ly nên cũng không nghe thấy anh vừa nói gì, quay sang hỏi lại.
"Anh vừa nói gì cơ?"
"Không có gì."
Câu trả lời ấy khiến Phước Thịnh cảm thấy khó hiểu, nhưng cậu không nói gì nữa, vừa tiếp tục lau ly vừa nhìn ra ngoài cửa sổ - nơi bóng đêm hòa tan cùng mưa.
Rồi cũng đến lúc Tuấn Duy đứng dậy ra về. Anh ta đặt tiền lên bàn như thường lệ, nhưng lần này, bên cạnh tờ tiền là cuốn sổ nhỏ.
Phước Thịnh không nhận ra ngay. Chỉ đến khi dọn bàn, cậu mới phát hiện cuốn sổ phác thảo đó nằm yên dưới ly nước uống dở, không cần nói cũng biết là của ai.
Bìa da màu nâu, sờ vào còn hơi ấm.
Dù đã trò chuyện khá nhiều, nhưng Thịnh vẫn không biết Tuấn Duy làm nghề gì hay cuộc sống của anh ra sao. Thịnh tò mò, cuối cùng cũng quyết định ngần ngại mở ra.
Trang đầu tiên là phác thảo quán cà phê nhỏ của cậu, từ ánh đèn, góc bàn đến tấm kính mờ sương. Những trang kế tiếp là những bức kí họa rời rạc: những ánh đèn ngoài cửa kính, chiếc ghế, quầy pha chế, bàn tay đang lau ly thủy tinh.
Rồi đến 1 trang, nét vẽ dừng lại ở đôi mắt.
Đó là Phước Thịnh.
Cậu trong tranh cúi đầu, tóc rũ trước trán, môi khẽ cong, y hệt khoảnh khắc mỗi đêm khi cậu hỏi "Dưa hấu như cũ chứ?". Mỗi đường nét đều dịu dàng đến mức tim người xem cũng mềm nhũn ra.
Sau đó, từng trang từng trang tràn ngập những bức vẽ Phước Thịnh. Có bức là góc nghiêng, phác thảo hoàn hảo khuôn mặt thanh tú của cậu, có bức là bóng lưng bận rộn của cậu sau quầy pha chế. Từng bức tranh đều được người vẽ tỉ mỉ khắc họa lại từng khoảnh khắc Thịnh làm việc. Từng nụ cười, từng cử chỉ tay của cậu, tất cả mọi thứ đều được thu vào quyển sổ phác thảo này.
Thịnh lật đến trang cuối cùng, ở đó không còn là hình của cậu nữa, chỉ có vỏn vẹn hình 1 quả dưa hấu cùng dòng chữ viết vội bằng bút chì:
"Nếu có kiếp sau, hy vọng tôi vẫn có thể ngồi đối diện cậu tại đây vào lúc nửa đêm."
Ngón tay Phước Thịnh run nhẹ khi chạm vào nét chữ đó. Không hiểu sao, sống mũi cậu lại cay xè.
Cậu ngẩng lên, nhưng chỗ ngồi bên cửa sổ đã trống trơn. Ngoài kia mưa vẫn rơi.
Sau đêm đó, Tuấn Duy không quay lại nữa.
Phước Thịnh cũng không hiểu "kiếp sau" mà anh nói nghĩa là gì.
Một đêm, hai đêm rồi một tuần. Quán cà phê vẫn mở cửa đều đặn và chiếc bàn bên cạnh cửa sổ vẫn mãi trống.
Như một thói quen, hằng đêm Phước Thịnh vẫn pha nước dưa hấu, đặt lên bàn rồi đợi đến khi đá tan.
Cậu không biết mình đang đợi ai hay đợi điều gì.
Đôi khi, có khách lạ bước vào, ngồi đúng vào cái bàn chỗ cửa sổ đấy, cậu lại thấy tim mình nhói lên 1 nhịp vô lý.
Họ hỏi: "Anh cũng bán nước ép dưa hấu à?"
Phước Thịnh cười.
"Món đó không nằm trong menu, dành cho 1 người khách quen đặc biệt của tôi."
---
Mùa hạ trôi đi, rồi thu, rồi đông, rồi xuân và rồi lại một mùa hạ đến.
Cơn mưa cuối mùa rơi xuống vào một đêm thong dong, khi Phước Thịnh đang xếp lại ly tách. Đúng mười giờ, tiếng chuông ở cửa bất ngờ vang lên âm thanh, thời điểm trùng hợp đến mức tim cậu khẽ chệch 1 nhịp.
Một người bước vào, mặc áo khoác đen, mũ trùm che nửa khuôn mặt.
"Xin lỗi."
Người ấy nói, giọng khàn nhẹ.
"Quán còn bán nước ép dưa hấu không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co