áo đôi
Trời ngả về chiều muộn, những án mây hồng dần tan ra như que kẹo bông gòn nằm trong miệng những đứa trẻ. Ánh đèn vàng lấp lánh chiếu lên người Tui, chiếu cả hào quang sóng sánh như những gợn sống toả sáng trên gương mặt tràn ngập ý cười. Em dẫn Nut lang thang khắp dãy phố nhỏ, những nơi mà em nghĩ sẽ để lại nhiều kí ức đẹp đẽ. Thân hình em nhỏ bé chui tọt vào trong tấm áo khoác sọc caro, nép chặt vào vòng tay hắn mỗi khi có người vô tình va phải trên đường.
"P'Nut em muốn mặc áo đôi".Khoé môi Tui cong lên, em chỉ tay vào một cửa tiệm nhỏ đầu con hẻm giăng đầy lòng đèn, trước cửa kính treo vòng nguyệt quế hình tròn cùng với hai chiếc chuông đong đưa.
Nut chiều ý vui vẻ gật đầu.
Những ngón tay nhỏ đan xen cùng tay Nut bắt đầu ngọ nguậy tách ra, Tui bị thu hút bởi những thứ nhỏ bé đáng yêu trưng bày trong cửa tiệm. Em vụt chạy đến tấm phản gỗ, bê chú cún bông bằng hai tay để ngắm nghía, khóe môi em liên tục phát ra nhưng âm thanh khen ngợi thích thú. Nut đi về hướng đối diện, cầm lên chú gấu bông khác, nhưng hắn không hề nhìn nó mà lại nhìn gương mặt rạng rỡ của em qua lỗ hổng hình trái tim trên đó. Cõi lòng hắn luôn được lắp đầy và an ủi bởi những hình ảnh đáng yêu như vậy, nụ cười em mềm mại tựa cánh sen non, còn hắn là kẻ sĩ tình đưa tay ra vuốt ve.
Tui mải mê chọn đồ mà không biết có người đang nhìn mình như một kẻ ngốc, thỉnh thoảng còn tủm tỉm cười híp cả mắt. Lúc ẻm ngẩng đầu lên, chú gấu trên tay Nut giật mình rơi xuống, người nào đó vô thức gãi đầu quay sang chỗ khác.
Tại sao hắn lại có cảm giác như mình bị bắt quả tang vì nhìn trộm thế nhỉ? Rõ ràng em là của hắn, muốn nhìn thế nào chẳng được.
"Anh đang nhìn em đấy à?"
Đúng vậy, hắn có nên nói với em rằng đôi mắt hắn dường như đã chẳng nhìn thấy thứ gì khác trên đời này ngoài bóng hình em không?
"Em thích chúng hơn anh luôn sao?" Nut nhếch môi, nhướng người lên xem chú cún bông Tui vừa mới đặt xuống. Kể từ lúc vào đây em không thèm nhìn hắn lấy một cái, thậm chí còn buông tay hắn mà chạy đến bên 'tình mới'.
"Anh nhỏ mọn thật đó, nhìn anh với ẻm giống nhau quá chừng, vậy mà anh không đáng yêu như ẻm gì hết" Tui chậc lưỡi. Như phát giác ra điều gì đó, em cốc mạng lên trán mình rồi nói. "À quên mất, em muốn xem áo đôi. Mục đích chính là muốn thử áo đôi với anh nhưng lại bị mấy chú gấu bông này mê hoặc rồi."
Hành động của em khiến cả chủ tiệm lẫn nhân viên đều bật cười.
Đáy mắt Nut có chút khó chịu, lách người qua đẩy em sang khu vực trưng bày quần áo. Nhân viên tận tình đi theo sau giới thiệu những mẫu áo được yêu thích nhất trong cửa tiệm. Tui dao động trước đôi áo hình em cún, nó khá đơn giản nhưng lại khiến em để ý.
Em chọn vài mẫu để Nut đi thay, người nào đó bị em lôi ra đẩy vào liên tục vẫn cười tươi rói. Hương nước hoa ngọt ngào của hắn thoáng vương vấn trên những chiếc áo mới, em không cách nào để rời mắt khỏi người mình yêu khi hắn bước ra khỏi cách cửa phòng thay đồ. Mặc dù sẵn biết Nut vô cùng đẹp trai nhưng sự bất ngờ của em khi thấy hắn thay đổi diện mạo trong trang phục mới vẫn không ngừng lan tràn trên mặt.
"P'Nut áo này...áo này...và cả áo này nữa...anh muốn lấy cái nào?" Tui chỉ vào cặp áo hai người đang mặc, sau đó đến những chiếc áo mà chủ tiệm giới thiệu. Em chỉ muốn chọn một cái thôi, nhưng hắn lại muốn lấy hết. Nếu không mặc được dịp này thì sẽ mặc dịp khác, thậm chí hắn sẵn sàng mặc chúng vào những năm tiếp theo cùng em.
"Chúng ta lấy hết đi."
Tui híp mắt, giả vờ bĩu môi. "Em hết tiền rồi."
"Từ khi nào mà em phân biệt tiền của chúng ta vậy nhóc con?" Nut cầm thẻ gõ nhẹ lên đầu Tui, sau đó bắt đầu thành toán cho những bộ đồ em chọn. Trong lúc đợi nhân viên thu ngân in hoá đơn, hắn cứ liên tục xoa xoa đầu khiến mái tóc đen dạng chocoball của em rối tung hết cả lên.
Hai người tiếp tục ghé qua siêu thị mua đồ, Tui muốn tự mình làm một bữa tiệc nhỏ đãi các anh em trong nhóm LYKN của mình, ban đầu em có dự định sẽ đi một mình nhưng có hắn ở đây sẵn tiện làm chân sai vật giúp em luôn. Chỉ có điều hắn đi bên cạnh cằn nhằn quá nhiều.
"Tui em không thích ăn cay, mua nhiều ớt làm gì có ăn được đâu."
"Mua nhiều sa tế chi vậy, cay , em không được ăn."
"Lại định mua vớ vẩn gì thế, nhà có rất nhiều snack rồi, thay vì mua quà vặt em qua mua hoa quả cho anh."
"Không mua cái đó, koi koi là cái gì, em trẻ con à mà ăn mấy thứ này."
"Hơiii khun Thanat Danjesda!"
Hồi chuông thánh thót của một buổi chiều tà nhỏ dần, đọng lại trên đỉnh đầu. Em không rời khỏi Nut nửa bước. Khi trở về của hai đứa trời cũng đã sẩm tối.
_end
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co