Truyen3h.Co

on2eus | blue tequila.

Chương 7

mid9summer

Tiếng cửa kính vỡ ào rất lớn ở tầng trệt, Wooje giật mình ngồi dậy chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy Hyeonjoon nhảy từ trên giường tầng xuống, chửi thề một tiếng, nhanh chóng chạy xuống tầng trệt, Wooje bất giác cũng chạy theo. 

Khung cảnh trước mặt khiến Hyeonjoon phát điên, nó cáu gắt đi vào bếp cầm lấy cây ống thép to tướng ở kho. 

"Mẹ nó, bọn mày đùa gì thế?" 

Đám người hôm trước, hôm nay đập vỡ hết hai ô cửa kính lớn ở ison, đập vỡ cả cái bảng đèn led ison treo ở bức tường giữa quán, những mảnh thuỷ tinh vương vãi khắp sàn nhà, bàn ghế ngả nghiêng lộn xộn.

Wooje nép đằng sau Hyeonjoon, chỉ biết khẽ níu lấy vạt áo cậu. 

"Không làm vậy thì con rùa rụt đầu như mày có chịu xuất hiện không? Mày thì ngon rồi, hai năm nay sống ổn thoả quá nhỉ? Bọn tao có thằng vừa ra tù hôm trước vì bị mày bán đứng đó, mẹ nó, thằng chó." 

Hắn nói rồi đi lại đấm vào mặt Hyeonjoon một đấm rõ đau, nhưng cậu quen với cảm giác này quá rồi, cậu chỉ nhếch môi cười rồi giơ tay chạm vào vết máu đang rỉ ra từ khoé môi. Wooje đứng phía sau sợ đến xanh mặt, chỉ dám nhỏ tiếng hỏi có sao không. Hyeonjoon không trả lời, đẩy Wooje về phía sau lưng mình. 

"Đáng lẽ ra tao phải bẻ gãy tay mày." 

"Bẻ đi. Chết tiệt! Làm những gì tụi mày muốn rồi kết thúc ở đây đi!" Hyeonjoon gằn giọng. 

Nó chẳng muốn đôi co nữa, cũng chẳng muốn nói gì, nó chỉ muốn mọi thứ chấm dứt. Nếu là nó lúc trước, chắc lại bán mạng cầm lấy ống thép trên tay nhào đến xử từng thằng một, nhưng giờ sau lưng nó có Wooje, có cả ison. Nó chỉ biết nắm ngày càng chặt ống thép trên tay, chịu đựng cơn đau thể xác và tinh thần nó. 

"Vậy mày lời rồi."

Hắn cầm lấy chai rượu soju trên bàn đánh vào đầu Hyeonjoon, cậu theo phản xạ mà nhắm mắt, hai tay dang rộng đỡ cho Wooje ở phía sau. Nhưng chai rượu soju chưa kịp đến thì một chai soju khác đã đánh thẳng vào đầu hắn vỡ vụn, hắn ôm lấy đỉnh đầu be bét máu cùng rượu chạy dài trên má mình. 

"Bọn mày cút hết cho tao!" Jihoon hét.

Một chai soju vào đầu làm hắn choáng váng lùi về sau vài bước. Cả bọn chạy tới bên cạnh Hyeonjoon và Wooje.

"Mẹ kiếp, bọn mày xem nó như anh em, rồi sẽ bị nó bán đứng, giống như bọn tao thôi!"

"Mẹ kiếp, gọi nó là anh em rồi đánh gãy xương sườn nó, anh em mẹ gì cái lũ bọn mày, cút!" Sanghyeok giật lấy ống thép trên tay Hyeonjoon đánh xuống bàn, đưa thẳng đầu ống về phía hắn, lớn tiếng quát.

Đám người đó rời khỏi để lại ison một mớ hỗn độn, Hyeonjoon chỉ biết đờ người ra đó, mặc cho Wooje đang lau lấy vết thương ở môi. 

Siwoo nhanh chóng dọn dẹp những mảnh thuỷ tinh, lần này đến hai ô cửa kính to đùng bị đập vỡ, thêm cái bảng hiệu ison đèn led màu tím ưa thích của Sanghyeok. Cả người Sanghyeok như rực lửa, lần đầu mọi người nhìn thấy Sanghyeok như thế, trước giờ Sanghyeok chưa từng nặng lời với ai, dù chỉ một lần. Gương mặt khó đăm đăm của Sanghyeok làm Sanghyeok trông đáng sợ hơn gấp trăm lần. 

"Anh không sao chứ?" Wangho chạm nhẹ vai Sanghyeok hỏi. 

"Hyeonjoon có gì muốn nói với anh không?" Sanghyeok phớt lờ câu hỏi của Wangho, nhìn về phía Hyeonjoon hỏi. Cả bọn dừng việc đang làm, đưa ánh mắt lo lắng nhìn Hyeonjoon. 

"Thôi mà anh." Wangho khẽ nói.

Hyeonjoon giật lấy khăn giấy từ tay Wooje. 

"Ngày mai em sẽ dọn đi, em xin lỗi anh, xin lỗi mọi người." Hyeonjoon cúi gập người.

Siwoo đứng thẳng dậy không nhặt mảnh thủy tinh nữa, Wangho choàng lấy vai Sanghyeok đang ở trước mặt mình. Wooje cố níu lấy cánh tay của Hyeonjoon khẽ giọng bảo đừng.

"Đó không phải lời anh muốn nghe." 

"Ison không phải nơi ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ison là gia đình, không phải nhà trọ!"

Sanghyeok đáp rồi bỏ ra ngoài, cả bọn cứng đờ người. Anh Sanghyeok nói đúng, anh Sanghyeok coi bọn nó là gia đình. Chỉ mỗi Wangho là còn sức chạy theo Sanghyeok. Cả bọn như bị lời nói của Sanghyeok ghì chặt chân mình lại. Sanghyeok không giàu có nhưng vẫn để bọn nó ở ison mà chẳng lấy đồng tiền nhà nào, cũng chẳng đòi hỏi bọn nó làm gì nhiều, chỉ cần làm tốt công việc ở ison, như vậy là đủ. Nếu có ai đó hỏi về nhân viên của ison, Sanghyeok sẽ không ngần ngại nói mình có bốn người em trai. 

Hyeonjoon nằm ở giường tầng trên, gác tay lên trán, nhận lấy quả hột gà nóng được Wooje lột sẵn vỏ. Wooje muốn giúp cậu chườm vết thương, nhưng cậu từ chối sự giúp đỡ của nó, giống như cách cậu xây nên bức tường rồi cấm tình cảm của nó vượt qua.

"Nếu cậu là anh Sanghyeok, cậu sẽ hành xử như thế nào?" Hyeonjoon hỏi.

Wooje chầm chậm chui vào chăn cuộn tròn suy nghĩ, thật cậu cũng không biết, nếu là cậu thì chắc từ hai năm trước đã không đủ tử tế cứu lấy Hyeonjoon.

"Em không tốt như anh ấy, làm sao mà nghĩ được."

Ở bên ngoài trời bắt đầu đổ cơn mưa, cơn mưa phùn của mùa thu tháng chín. Mới đây đã sắp hết một mùa thu nữa, vài tháng nữa thôi đã là năm thứ ba Hyeonjoon ở ison. Hyeonjoon biết mình nợ anh Sanghyeok nhiều, món nợ mà cả đời này cũng không thể trả đủ. Cả căn phòng rơi vào khoảng không trầm mặc, Wooje chỉ còn nghe tiếng thở dài ở trên tầng của Hyeonjoon, tiếng mưa nhè nhẹ ở bên ngoài, tiếng xào xạc của phiến lá và tiếng phiền muộn trong lòng mình.

"Anh đau lắm không? Có cần em giúp gì không?"

Lúc Wooje nhìn thấy máu chảy ra từ khóe môi của Hyeonjoon, cậu mới nghĩ, nếu bản thân cậu gặp Hyeonjoon vào hai năm trước, chắc chắn cậu sẽ chẳng thể tự nhiên nói chuyện và đùa giỡn với Hyeonjoon như bây giờ, chẳng thể vô tư, không đề phòng mà chạy đến bên Hyeonjoon, có lẽ bây giờ vẫn vậy nhưng đỡ hơn chút ít. Những vết sẹo còn ở trên khắp cơ thể của Hyeonjoon, như minh chứng cho vòng luẩn quẩn tuổi mười tám của cậu. Wooje lúc trước chỉ là vô tình cắt trúng tay lúc gọt táo cũng đã hét ầm lên. Hôm nay cậu mới vỡ lẽ, rằng thế giới của cậu và Hyeonjoon là hai khoảng trời vô cùng khác biệt. 

"Cần cậu ở đây với tôi thôi." Hyeonjoon khẽ đáp.

"Anh dở hơi thật, hôm trước còn bảo em đừng thích anh." 

"Có liên quan gì đâu."

"Không cho người ta thích mình mà suốt ngày đi nói mấy lời đó à, tệ thế không biết!" 

Hyeonjoon cười cười vì giọng Wooje dỗi nghe dễ thương lắm, giống đứa con nít hay mè nheo để đòi kẹo. Nhưng cười xong rồi lại phải nghĩ nhiều, rằng Wooje nói đúng, bản thân Hyeonjoon cũng thấy mình tệ.

"Ừ, tệ thật."

"Đi ngủ được chưa, đồ tệ?" 

"Ừ, đồ tệ chúc đằng ấy ngủ ngon." 

Wooje cười rồi cuộn tròn vào chăn, chúc Hyeonjoon ngủ ngon, chúc bản thân mình ngủ ngon, mong cho ngày mai là một ngày tốt lành.

Hyeonjoon biết ở ngoài đang mưa, nhưng anh Sanghyeok chưa về. Cậu trằn trọc suốt đêm không ngủ được, cậu chờ tiếng vang lên từ chiếc chuông treo ở cửa ison. Đã hơn hai giờ sáng rồi vẫn chưa nghe thấy.

Hyeonjoon khẽ leo xuống giường, không để Wooje tỉnh giấc, cậu kéo mền đắp cho Wooje rồi xuống quầy pha chế. Cơn mưa vẫn chưa ngưng, giọt nước cứ thả nhè nhẹ vào cửa kính ison. Hai tấm kính vỡ rồi, ngày mai chắc cũng sẽ chẳng mở cửa được. Hyeonjoon cúi người tìm vài thứ, cậu muốn làm một ly cocktail, ly cocktail có mùi vị như lần đầu cậu làm, nhưng làm mãi cũng chẳng ra. 

Nhưng thật tình là cậu cũng chẳng biết ly cocktail đầu tiên ấy có mùi vị ra sao, bởi chỉ có mỗi Wooje là được nếm thử. Hyeonjoon cảm nhận được rồi, cảm nhận được thứ tình cảm mà cậu nghĩ mình mãi chẳng với tới của Wooje. Cậu biết mình sẽ không đủ tử tế để ở bên cạnh Wooje, lo lắng cho Wooje, và đem cho cậu ấy cảm giác an toàn, vậy nên Hyeonjoon không muốn Wooje mạo hiểm. Giống như hôm nay, nếu Jihoon và mọi người không về kịp, vậy thì Hyeonjoon đã nếm trọn một chai soju vào đỉnh đầu, đến bản thân cậu còn chẳng bảo vệ được mình, vậy thì giấu nhẹm Wooje ở phía sau lưng còn có ý nghĩa gì nữa. 

Hyeonjoon lắc đầu, chau mày sau khi nếm thử ly cocktail mà mình vừa làm, nó dở tệ, giống như tâm trạng của cậu.

Ngay lúc đó tiếng chuông ở cửa cũng vang lên, Hyeonjoon nhìn thấy anh Minhyung bước vào. 

"Trễ rồi, mày làm gì thế?" Minhyung phủi phủi mấy giọt nước còn vương trên đỉnh đầu, thả giọng hỏi. 

"Có chuyện gì xảy ra vậy? Bão mới quét qua đây à?" Minhyung lướt mắt quanh quán rồi thốt lên đầy cảm thán, bãi chiến trường gì ở quán thế này.

"Đi học bài về muộn thế đấy?" Hyeonjoon cười cười như biết gì đó.

"Tao đưa Minseok về." Minhyung ngồi xuống ghế ở quầy nhìn Hyeonjoon đáp. 

"Bọn mày lén lút yêu đương như ăn trộm vậy." Hyeonjoon nhếch miệng cười mà chẳng nhìn lại tình hình của mình.

"Còn mày? Anh Siwoo gọi cho tao bảo mày định dọn đi thật à?" 

Hyeonjoon không trả lời được, chỉ đơ người ra đó nhìn anh. Vốn dĩ nó cũng muốn dọn đi, để ison không phải bị làm phiền, để Sanghyeok được yên lòng, nhưng thật nó chẳng biết mình đi đâu và nó cũng không nỡ. 

Minhyeong thấy nó không trả lời, cậu nhìn ly cocktail ở trên bàn, không ngần ngại cầm lên nhấm một ngụm. 

"Vị ổn hơn lần trước nhiều, mày chăm thật." Minhyung cười rồi đặt ly cocktail xuống.

"Mày thì biết gì."
 
"Ừ tao chả biết gì thật." Minhyung cười hì hì.

"Tao nghe anh Sanghyeok nói chuyện với anh Jihoon. Dạo này khách đông, một mình anh Jihoon làm không xuể, anh Sanghyeok nói sau này để mày lên pha chế." 

Hyeonjoon đơ người, cậu không ngờ, không ngờ cái "sau này" mà Sanghyeok nói của ison lại có phần của mình. Thì ra trong lòng Sanghyeok, Hyeonjoon không chỉ là một người cậu cứu vớt, mà là một người mà cậu muốn chăm sóc, muốn yêu thương, muốn cùng cậu đi qua đoạn đường phía trước. Hyeonjoon không nghĩ được nhiều như thế, hoặc nó không có đủ tầm để nhìn được sự tử tế của Sanghyeok. 

"Sao lại đừ mặt ra thế, không định ở đây nữa thật à?"

"Tao..." Hyeonjoon cúi gằm mặt. 

"Tao biết mày khó nghĩ, mày không nghĩ đến bọn tao cũng được, nghĩ cho Wooje ấy." 

"Wooje... em ấy thì làm sao?"

"Hai đứa mày ngoài mặt không nói gì nhưng bọn tao đâu có bị ngu, thấy mà, cách mày đối xử với Wooje ấy. Thương nó thì đừng có đi, kiểu như Wooje, mày mà trốn đi đâu chắc nó lật tung thành phố này lên tìm mày cho bằng được." Minhyung nói rồi uống thêm một ngụm cocktail. 

Thì ra ai cũng rõ, ai cũng nhìn thấy ánh mắt dịu dàng duy nhất của Hyeonjoon dành cho Wooje, chỉ mỗi Hyeonjoon là không dám thừa nhận. 
Nhưng mà thừa nhận làm sao được, trong khi tư cách thương lấy Wooje, nó cũng chẳng có. Wooje thương nó, thương quá khứ của nó, nhưng nó không thể ở bên cạnh Wooje mà không day dứt, không hổ thẹn, rằng nó chẳng có gì cả, nó sẽ chẳng dám cược cuộc đời vinh quang của Wooje, cược vào cuộc đời heo hắt, ngõ cụt của nó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co