Truyen3h.Co

[On2eus] Rồng Lửa Và Độc Dược

4

Lwendy_06

Chợ Linh Tinh cách trường chỉ tầm mười phút đi bộ, một nơi quá đỗi quen thuộc với đám phù thủy như Wooje. Nơi này bán hầu như mọi thứ, có những món chỉ vài đô, nhưng cũng có món lên đến vài ngàn đô. Đồng thời, nơi này cũng có những món khá hiếm, đó là lí do khiến nó trở thành một nơi lí tưởng dành cho những người thích sưu tầm những món đồ độc lạ.

Những cửa hàng nhỏ xíu đặt san sát nhau, nhỏ đến mức chỉ vừa vặn cho một người cùng mớ hàng hóa đứng bên trong. Một số người sẽ tận dụng cả khoảng trống trước cửa để bày hàng, đôi khi họ để chúng lên một chiếc bàn gỗ nhỏ, với những vật lớn và nặng hơn thì họ bày hẳn chúng ra đất.

_ Bồ nhìn kìa, cái vạc kia trông tuyệt quá, không phải nó hợp với bồ lắm sao?

Taeyoon vỗ vai Wooje, phấn khích chỉ vào cái vạc to tướng ở phía bên kia đường, cậu chàng tưởng tượng cảnh Wooje sẽ dùng một chiếc muôi, cũng to tướng không kém, để khuấy độc dược. Trong khi thứ chất lỏng tím than không ngừng sôi lên và trào hẳn ra ngoài.

_ Không, không, đừng nghĩ đến chuyện mình sẽ mua nó

Nhưng Wooje chỉ nhăn mặt, cái vạc to hơn cả vòng tay của em và Wooje thì không muốn vác thứ bằng đồng nặng trịch đó về căn phòng bé ti hin của cả hai. Còn chưa kể thứ đó sẽ ngốn kha khá tiền đấy. Wooje đã hạ quyết tâm, hôm nay chỉ đến để mua đũa phép và chút xô thơm cho Hyeonjoon.

Taeyoon khá thất vọng khi nghe điều ấy. Cậu chàng xụ mặt hẳn và Wooje đã phải dịu giọng để dỗ dành cậu bạn.

_ Thôi nào, phòng của tụi mình sẽ chẳng thể chứa nổi thứ ấy đâu

Thậm chí Hyeonjoon, người đang đi cách cả hai khoảng một sải tay, cũng lên tiếng an ủi.

_ Đúng vậy, em nghĩ sẽ ra sao nếu cô Stephanie biết được điều ấy, rằng việc vận chuyển cái vạc sẽ khiến mặt sàn phòng trầy sướt. Chà, chuyện sẽ chẳng mấy vui vẻ đâu

Hyeonjoon, với giọng điệu hù dọa, vừa nói vừa tiến lại gần cậu phù thủy, mùi tanh nồng sộc thẳng lên mũi khiến cậu chàng nhăn nhó và hơn hết là hình ảnh cô cá vàng đang đùng đùng nổi giận. Thế là Taeyoon giơ tay đầu hàng, Hyeonjoon là một tấm gương sáng và Taeyoon không hề muốn phải hứng chịu số phận giống vị đàn anh chút nào.

Trong lúc ấy, Wooje dáo dát nhìn khắp nơi cho đến khi thấy một quầy hàng nhỏ bên lề đường. Dược liệu được bày ra trước cửa tiệm, trên một chiếc bàn gỗ bé tí. Chẳng có gì nhiều, nhưng vừa hay lại có xô thơm.

Wooje cầm mớ xô thơm đã được phơi khô và bó chặt lại thành một bó to cỡ cẳng tay. Em đưa nó lên mũi ngửi và gật gù, sau đó lại đưa nó lại sát mũi Hyeonjoon.

_ Cái này ổn không?

Anh chàng hít hít vài cái, đầu cũng gục gật.

_ Em thấy ổn là được

Dù sao Wooje cũng là một học sinh giỏi trong môn độc dược, em còn dự định sẽ đăng kí tình nguyện trong đội y tế của trường. Vậy nên, chả có lí do gì để Hyeonjoon phải nghi ngờ tài năng của Wooje cả, hoặc có thể nói, Hyeonjoon sẽ chấp nhận bất cứ thứ gì trừ thứ mùi đang ám trên người mình.

_ Bao nhiêu bó này thế ạ?

_ Mười đô cho bó ấy

Người phụ nữ trung niên, tướng tá đậm đà nói với Wooje. Wooje gật gù, giá cũng không quá đắt, em cho tay vào túi, rút ra hai tờ năm đô. Trong lúc ấy, người phụ nữ kia vẫn cứ chăm chăm nhìn vào Wooje, thậm chí không nhận ra hai tờ năm đô đã được đặt lên bàn từ lúc nào.

_ Cô ơi!

Wooje khẽ gọi khi thấy người phụ nữ cứ đứng đơ ra nhìn mình. Em sờ lên mặt mình vài cái, "mặt cháu dính gì ạ?"

_ À không, không

Người phụ nữ giật mình, bà ta xua tay, cười xòa với Wooje, rồi chỉ vào chiếc túi giấy.

_ Cháu lấy túi chứ, cháu yêu?

_ Không ạ, cháu cầm là được rồi

Wooje thản nhiên đưa bó xô thơm cho Hyeonjoon, suy cho cùng thì anh chàng cũng là người sẽ sử dụng nó.

Sau khi trả tiền, Wooje gật đầu nhẹ với người phụ nữ trước khi rời đến cửa hàng khác. Bà ta cũng gật đầu lại, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào gương mặt của Wooje, điều đó khiến em lại bất giác sờ vào má.

_ Taeyoon này, bộ mặt mình dính nhọ nồi hay gì à?

Taeyoon quay sang, xăm soi mặt Wooje một lúc rồi lắc đầu, "không, mặt bồ có dính thứ gì đâu". Wooje thầm nghĩ, quái lạ, nhưng rồi cũng nhún vai, chắc là do em đã quá nhạy cảm.

Wooje đến cửa hàng bán đũa phép ở cuối đường, đây là nơi em thường hay lui đến mỗi khi đánh mất đũa phép. Và việc ấy xảy ra thường xuyên đến mức Wooje thân thiết với cả ông chủ cửa hàng đã ngoài sáu mươi tuổi.

_ Ồ, Wooje đấy à?

Vừa nhìn thấy mặt Wooje, ông chủ cửa hàng chuyên bán đũa phép đã gọi lớn.

_ Bồ phải mất bao nhiêu đũa phép mới làm quen được với chủ cửa hàng vậy?

Taeyoon ghé sát vào tai Wooje, thì thầm. Từ hồi biết xài đũa phép đến giờ, Taeyoon cũng chỉ mới qua tay được hai chiếc đũa và việc mất đi chiếc đầu tiên cũng hoàn toàn là một tai nạn. Lúc ấy, Taeyoon chỉ mới mười tuổi, ba mẹ cậu quyết định mua tặng cho con trai mình một chiếc đũa phép và chỉ sau một năm lẻ hai tháng, cây đũa đã gãy làm hai sau một cú vấp ngã của Taeyoon. Khỏi phải nói, cậu phù thủy đã tiếc nuối đến mức bật khóc, trong khi ba mẹ cậu chỉ chậc lưỡi vì chất lượng gỗ của cây đũa quá tệ.

_ Mình cũng không rõ nữa

Wooje trả lời, không có chút cảm xúc, vì sau khi mất đến chiếc thứ mười, Wooje đã ngừng đếm số lượng lại, dù sao thì việc ấy cũng chẳng giúp ích gì ngoài khiến Wooje cảm thấy bực tức.

_ Chào ông Jack, hôm nay có gì hay ho không ạ?

_ Tất nhiên là có rồi, cháu đợi ta một chút

Ông Jack với bộ com lê chật ních leo lên chiếc ghế gỗ cũ mèm, ông cố với tay đến cái hộp cao gần trần nhà. Và ở ngay phía bên dưới chân Jack, chiếc ghế không ngừng kêu lên những tiếng "cọt kẹt" khô khốc, như đang than vãn vì phải chịu đựng sức nặng của ông.

_ Ông ổn chứ?

Wooje lo lắng hỏi, em sợ chiếc ghế già cỗi sẽ vỡ tan nếu ông Jack cứ tiếp tục nhón chân như thế.

_ Ổn cháu ạ, một chút nữa là được

Ngón tay ông cách cái hộp hơn năm centimet, một khoảng cách khá gần nhưng đó là khi ngón chân của ông đã căng cứng bên trong lớp dày da.

Chiếc ghế lại lần nữa kêu mấy tiếng "lách tách" như thể từng miếng gỗ đã bắt đầu mục rữa và có thể vỡ tan chỉ sau vài giây. Ngay lập tức, Hyeonjoon đi vào trong, anh chàng đứng ngay bên cạnh Jack.

_ Để cháu giúp

Jack giật mình, không phải vì thấy mái tóc vàng chói của Hyeonjoon mà là vì cái mùi mặn mặn trên người anh chàng. Ông cụ leo xuống ghế, né hẳn sang một bên, nhường chỗ cho Hyeonjoon.

Anh chàng leo lên chiếc ghế già, thậm chí còn chẳng cần nhón gót. Hyeonjoon chỉ vào chiếc hộp và hỏi "cái này phải không ạ?". Và rồi anh lấy nó xuống sau khi thấy Jack gật đầu.

Hyeonjoon đưa chiếc hộp cho Jack và trở ngược ra bên ngoài. Ông lão khẽ cảm ơn rồi chồm người về phía Wooje.

_ Hàng mới đấy cháu à

Với giọng điệu đúng chuẩn một người bán hàng lâu năm, ông vừa nói vừa mở cái hộp ra cho Wooje xem, bên trong là một cây đũa bằng gỗ sẫm màu, phần thân được mài nhẵn mịn, dài cỡ chừng hai gang tay. Không những thế, Jack còn cầm lấy nó phớt ngang mũi Wooje.

_ Loại này làm bằng gỗ tốt, lại còn thơm nữa

_ Ông định lừa cháu nữa à

Wooje khịt khịt mũi, hỏi, em bỗng nhớ về chiếc đũa với cây nấm nhỏ xíu mọc ngay trên thân gỗ. Jack cười khà, "bị cháu phát hiện mất rồi", nhưng liền ngay sau đó ông nhìn xung quanh, tỏ vẻ bí ẩn rồi che miệng ghé sát vào tai của Wooje.

_ Nhưng lần này ta đảm bảo sẽ là một loài nấm khác. Và cháu chắc chắn có thể thêm nó vào bộ sưu tập "nấm mọc trên đũa" của mình

Rồi cả hai phá lên cười, một tràn cười giòn giã, Hyeonjoon và Taeyoon nhìn nhau, lại nhìn vào hai ông cháu đang cười đùa, chẳng thể hiểu nổi.

Sau một hồi cười chán chê, Wooje cầm cây đũa lên ngửi một lần nữa. Đúng thật, quanh cây đũa tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ của thảo mộc. Ngửi xong, Wooje cầm chặt nó vào lòng bàn tay, khá vừa vặn.

_ Cái này khá ổn nhưng còn loại nào khác không ông nhỉ?

_ Tốt nhất là loại biết tự tìm chủ ấy, chứ nhóc này cứ vứt đũa lung tung mãi ông ạ

Hyeonjoon trêu chọc và ngay lập tức ăn trọn ánh nhìn sắc lẻm của Wooje, anh cười cười, giơ hai tay lên đầu tỏ vẻ đầu hàng. Vốn nghĩ đó chỉ là một trò đùa, nhưng Jack đã "à" lên một tiếng. Lần này, ông ngồi thụp xuống, lục tìm từ trong những chiếc hộp nằm gần mặt sàn và lôi ra một chiếc hộp khác, đặt nó trước mặt Wooje.

Chiếc hộp được phủ một lớp bụi mỏng phía bên ngoài, phần thân được buộc bằng một sợi dây thừng bản nhỏ, thắt thành một chiếc nơ bé xíu.

_ Đây rồi, hàng hiếm. Ngẫm lại thì đúng là cháu nên chọn món này, một cây đũa có thể tự tìm thấy chủ nhân

_ Bao nhiêu ạ?

Wooje hứng thú hỏi, em mở chiếc hộp, bên trong là cây đũa phép cũng dài cỡ hai gang tay, bao xung quanh thân đũa gồ lên những đường vân với đôi chỗ nứt nẻ nhưng đều đã được mài nhẵn.

_ Một trăm đô

_ Gì cơ ạ?

Jack bình tĩnh nhắc lại lần nữa.

_ Một trăm đô cháu ạ

Một trăm đô cho một cây đũa phép thật chất không quá đắt đỏ, nhưng cũng không rẻ và Wooje thì cũng chẳng định tiêu một trăm đô cho thứ này.

Nôm dáng vẻ vừa tiếc tiền cũng vừa muốn mua của Wooje, Jack liền ra sức câu kéo khách hàng. Chiếc cằm lúng phúng râu đã bạc trắng của ông cụ liên tục di chuyển, cố thuyết phục Wooje hãy chọn món hàng này.

_ Không phải cháu hay làm mất đũa phép lắm à? Nếu vậy thì thứ này là phù hợp nhất còn gì, thay vì phải bỏ tiền để mua đi mua lại thì cháu chỉ cần mua mỗi nó thôi. Không phải hời hơn sao?

_ Nhưng làm sao cháu chắc chắn rằng nó sẽ tìm cháu?

_ Chuyện đó thì cháu không phải lo, cháu chỉ cần cho nó biết, cháu là chủ nhân của nó là được

_ Bằng cách nào?

_ Chuyện này thì ta cũng không rõ, người bán lại cho ta đã nói vậy, nhưng bên trong có hướng dẫn sử dụng. Cháu có thể về nghiên cứu thêm

Wooje nhìn chiếc đũa trong tay, em cắn môi, đắn đo suy nghĩ. Nếu mọi thứ Jack nói là sự thật thì có vẻ thứ này đúng là một món hời. Nhưng liệu nó có đáng để Wooje tiêu mất một trăm đô hay không? Wooje siết chặt lấy chiếc đũa thêm lần nữa, cảm nhận những đường vân gỗ ấn vào lòng bàn tay, thứ này không mang lại cảm giác thoải mái nhưng nó lại mang một cảm giác rất quen thuộc.

Thế là Wooje chẹp miệng.

_ Cũng được, nhưng không có giảm giá gì sao ạ? Dù gì thì cháu cũng là khách quen mà

_ Được rồi, thế giảm cho cháu còn chín mươi bảy đô

_ Èo, mỗi ba đô thôi ạ

Wooje nhăn nhó nhưng vẫn lấy tiền trong túi ra đưa cho Jack, ông cụ cười vui vẻ đếm lại số tiền.

_ Thôi nào, bán thứ này xong thì ta chẳng gặp lại được cháu nữa rồi

_ Ông nói cứ như sắp bốc hơi ấy, cháu vẫn sẽ phải đến chợ nữa mà, khi đó lại đến thăm ông

Jack chỉ cười cười, không đáp, ông cụ vẫy tay chào tạm biệt Wooje và em cũng vẫy tay đáp lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co