Truyen3h.Co

[On2eus] Rồng Lửa Và Độc Dược

5

Lwendy_06

Đứng nép mình trong một con hẻm nhỏ, Wooje nhìn xung quanh, em nhận lấy chiếc bật lửa từ Taeyoon và dùng nó để đốt bó xô thơm.

Ngay khi ngọn lửa chạm vào, khói từ bó thảo dược tỏa ra nghi ngúc. Wooje quay mặt đi nơi khác, trong khi tay vẫn cầm xô thơm, di chuyển xung quanh Hyeonjoon.

Khói tỏa ra, táp thẳng vào mặt của Hyeonjoon, xông vào khoang mũi khiến anh chàng khó chịu ho khụ khụ mấy tiếng. Nhưng vì tình thế bắt buộc Hyeonjoon cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chịu đựng, anh thà chết ngạt vì khói còn hơn là chết vì sự dè bỉu của những người xung quanh.

Đến tận khi bó lá đã cháy hơn phân nửa Wooje mới vứt nó xuống đất, em dùng chân đạp vào bó lá, ánh lửa màu cam nhạt dần rồi tắt hẳn.

Em phủi tay vào áo khoác để vụn lá rơi xuống mặt đường, sau đó lại phủi chút tro còn dính lại trên mái tóc vàng của Hyeonjoon.

_ Trông anh giống chú gà rơi vào hố than quá đi Hyeonjoon

Không những mái tóc vàng lấm tấm vụn tro, ngay cả mặt và hai vai áo của Hyeonjoon đều dính đầy thứ xám nhạt ấy.

_ Cảm ơn, anh sẽ xem đó như một lời khen

Hyeonjoon vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác ngoài ra. Anh giũ mạnh nó một cái, những mảnh vụn li ti theo đó cũng bay ra, chúng rơi xuống và nhuộm xám cả một khoảng đất.

Nhưng sau tất cả thì có vẻ như thứ mùi mằn mặn trên người của Hyeonjoon đã biến mất, thay vào đó là chút hương của xô thơm, chúng ám trên chiếc áo anh chàng cầm trên tay và tỏa ra một mùi man mát dễ chịu. Và Hyeonjoon thì vô cùng mãn nguyện, việc người trên phố cứ thi thoảng lại quay lại nhìn anh với đôi mày cau lại khiến chàng phù thủy khó chịu.

_ Giờ thì về thôi nhỉ, ta còn phải dọn đồ vào phòng nữa đấy. Và hành lí của em đến chưa vậy Hyeonjoon?

Trong khi Taeyoon đau khổ với suy nghĩ rằng chúng nó sắp phải đối mặt với cô cá vàng Stephanie, liệu cô ấy đã nguôi giận chưa nhỉ. Và liệu chúng có nên quay lại để mua thêm vài ba bó xô thơm nữa. Hyeonjoon lại đảo mắt với câu hỏi của Wooje, anh chàng di di chân xuống đất, vẽ vài đường nghuệch ngoạc bằng tro của bó thảo dược.

_ Đừng nói với em là anh đã đăng kí dịch vụ chuyển phát ốc sên đấy nhé?

_ Không, không, tất nhiên rồi

Hyeonjoon vội phủ nhận. Sau đó lại nhìn xuống mũi chân, cố tránh ánh mắt đầy ngờ vực của Wooje.

_ Chỉ là...một chút vấn đề xảy ra...

_ Một chút vấn đề?

_ Ừ, một chút vấn đề nào đó đã khiến vali rơi xuống biển và đội cá voi đang trên đường tìm kiếm nó rồi

Càng về sau, giọng chàng phù thủy càng nhỏ dần, cuối cùng biến thành một tiếng thầm thì bé nhỏ. Nhưng bấy nhiêu cũng đủ khiến Wooje choáng váng.

_ Ôi trời ạ

Wooje ôm đầu dựa vào bức tường đằng sau lưng, trong khi Hyeonjoon mang vẻ hối lỗi cùng đỉnh đầu cúi thấp. Nom tình hình có vẻ không ổn, Taeyoon quyết định phá tan bầu không khí gượng gạo, cậu ta vỗ vào vai bạn mình mấy cái, kèm theo lời an ủi.

_ Thôi, chuyện cũng đã lỡ rồi. Trong lúc đó thì bồ dùng chung đồ với mình cũng được

Wooje thở dài một lần nữa, dù sao thì em vẫn còn một số đồ đạc ở kiến túc xá, không nhiều nhưng vẫn đủ để Wooje xoay xở đến khi chiếc vali của em được cá voi tìm thấy, mong vậy.

Wooje thở hắt ra một hơi, em nhăn mũi nhìn vào anh chàng hơn hai tuổi đang lắm la lắm lét trước mặt.

_ Em sẽ ghi nợ anh đấy, Hyeonjoon ạ

_ Anh xin lỗi mà, một cái bánh ngọt thì sao?

Hyeonjoon lí nhí lên tiếng, đôi vai của chàng phù thủy rụt lại khiến anh chàng cao hơn một mét tám trông không khác nào một chú cún con bị mắng.

_ Một cái? Anh nghĩ một cái có thể xoa dịu nỗi đau của em à?

_ Được rồi, anh sẽ mua hết mọi cái bánh mà em thích. Đừng đầu độc anh nhé Wooje

Anh chàng chắp tay năn nỉ và Wooje cũng mềm lòng, thật ra là vì em chẳng thể cưỡng nổi hương vị của đồ ngọt, nhất là những món được Hyeonjoon mua tặng. Wooje nhớ lần cuối cùng em được Hyeonjoon tặng bánh là cách đây một tháng, đó là chiếc bánh chocolate ngon nhất trong năm. Cứ nhắc đến là Wooje lại thèm, vậy mà Hyeonjoon chả bao giờ chịu tiết lộ địa điểm có những chiếc bánh ngon tuyệt ấy. Em nghi rằng anh chàng đang âm mưu đem bí mật ấy ra để chống lại em. Chẳng hạn như trong tình huống này.

Cả ba quay trở về trường sau khi Hyeonjoon hứa sẽ mang bánh đến cho em vào giờ ăn tối nay. Trên đường quay về, Wooje thấy cửa hàng của người phụ nữ đẩy đà đã đóng cửa, chiếc bàn gỗ được dọn dẹp và khoảng sân trước trống trơ đến mức tưởng chừng như chưa từng có bất kì cửa hàng nào ở đấy. Dù cảm thấy có chút kì lạ, nhưng câu chuyện cô cá giận dữ liệu đã hết giận dữ chưa đã nhấn chìm tâm trí Wooje, gạt phăng đi cảm giác kì lạ chỉ vừa nhen nhóm trong đầu em.

Taeyoon và Wooje đứng trước cửa văn phòng, Hyeonjoon thì đã được thầy phụ trách bộ môn huấn luyện rồng, Kwanghee gọi đi, có lẽ là vì cuộc thi cưỡi rồng sắp diễn ra, hoặc có thể do anh chàng không muốn đối mặt với cô cá nên đã điện cho thầy tới cứu.

_ Bồ nghĩ cô ấy đã nguôi giận chưa?

Taeyoon hỏi, giọng vo ve như muỗi vờn qua tai của Wooje và em cũng thì thầm đáp lại.

_ Mình không biết, nhưng lạy các đấng tối cao, mình không muốn bị ướt đâu

Lẩm bẩm lời cầu nguyện lần cuối, Wooje mở cửa bước vào văn phòng. Tiếng động khiến cô Stephanie chú ý, cô cá quay sang nhìn bọn họ và Wooje bất giác nuốt nước bọt. Em kìm cơn run rẩy xuống bụng, cố nở một nụ cười và chào hỏi Stephanie.

_Chào cô Stephanie

Taeyoon cũng theo đó cúi gập người, cậu ta len lén quan sát bể kính. Stephanie không còn bơi thành những vòng tròn giữa bể nước và chiếc đuôi lấp lánh cũng im ắng hẳn. Có lẽ cô ấy đã nguôi ngoai, nhưng điều đó không đồng nghĩa là cả hai được phép nơi lỏng cảnh giác.

_ Tên và số phòng?

Stephanie hỏi, đôi mắt cá to quá cỡ của cô ấy nhìn chằm chằm vào Wooje khiến em bất an.

_ Choi Wooje và Noh Taeyoon, phòng 153 ạ

Gật gật đầu, Stephenie nhìn một lượt những chiếc chìa khóa chìm dưới đáy bể, vây của cô khều qua khều lại những chiếc khóa rồi dừng ở một chiếc chìa khóa màu vàng đồng với dãy số 153 được khắc trên thân.

_ Đưa tay ra đây

Wooje ngoan ngoãn đưa tay về phía trước, cô cá vàng hất chiếc đuôi dài một cái, nhưng lần này chỉ có mỗi chiếc chìa khóa là rơi ra và nằm gọn trong lòng bàn tay của Wooje.

_ Giữ cho cẩn thận, trò biết nếu trò dám làm mất chìa khóa thì sẽ thế nào mà phải không?

_ Vâng ạ, cảm ơn cô, bọn em đi trước

Cả hai ríu rít cảm ơn và rồi quay lưng rời đi mà thậm chí còn chả dám quay đầu lại nhìn.

Về đến phòng, Wooje ngay lặp tức ngã lưng trên chiếc giường mềm mại, vội đến mức cả áo khoác ngoài cũng chưa kịp cởi ra, nhưng Wooje không quan tâm, em chỉ biết, em nhớ chiếc giường này đến phát điên rồi.

_ Này, bồ có nghĩ trường đã thêm gì vào giường nằm không? Cớ sao chúng lại mềm đến thế nhỉ?

_ Nghe bảo làm từ lông vịt đấy, xa xỉ quá cơ

Taeyoon đáp, cậu chàng mặc kệ chiếc vali đang lăn về phía góc phòng, cậu tiến lại gần chiếc giường và ngay khi Taeyoon đặt lưng xuống phần nệm mềm mại, cậu thở ra một tiếng đầy thoải mái.

Lúc này, Wooje bỗng nhớ đến thứ mình vừa mua được ở chợ. Em lôi chiếc hộp từ trong túi áo ra bên ngoài, tháo chiếc nơ bé xinh. Wooje nhanh chóng cầm lấy đũa phép và vứt chiếc hộp rỗng sang bên cạnh.

Wooje ngắm nghía đũa phép, ngón tay vuốt nhẹ qua những đường vân gỗ. Wooje nắm chặt đũa phép trong tay, cố gắng kết nối năng lượng với chiếc đũa phép mới. Và những gì em cảm nhận được khiến em cảm thấy kì lạ. Kì lạ ở đây không phải vì Wooje cảm nhận được nguồn năng lượng xa lạ, ngược lại, ở cây đũa phép này, Wooje lại cảm thấy rất quen thuộc, như thể vốn đã là đũa phép của em, chứ không phải thứ vừa được mua từ một cửa tiệm về.

Lúc này, Wooje bỗng nhớ đến lời nói của Jack, ông bảo thứ này sẽ tìm về với chủ nhân của mình. Nhưng bằng cách nào cơ chứ? Wooje nhặt lại chiếc hộp vừa bị em vứt sang một bên, lục lọi kiếm tờ giấy hướng dẫn. Và sau một vài phút, Wooje cuối cùng cũng tìm thấy được tờ giấy hướng dẫn đã hơi ngã vàng.

Giống như một đứa trẻ háo hức mở quà sinh nhật, Wooje vội vàng mở tờ giấy ra.

"Gửi chủ nhân mới,

Những điều sau đây là cách giúp bạn chính thức trở thành chủ sở hữu của chiếc đũa phép này.

Đầu tiên, hãy chích máu và để chúng thấm vào đầu đũa. Đũa phép nhận diện chủ nhân của mình thông qua máu.

Và sau đó, bất kể bạn đi đến đâu, đũa phép cũng sẽ tìm đến bạn. Cho đến tận khi bạn chết.

chủ nhân đầu tiên"

Sáu chữ cuối cùng khiến Wooje giật mình, nhưng đầu đũa nhọn hoắc cứ thu hút lấy em. Trong phút chốc, Wooje cứ như nàng công chúa Aurora bị thu hút bởi khung cửi, em đặt tay vào phần đầu đũa.

Vốn dĩ hầu hết đũa phép đều sẽ được mài nhẵn phần đầu, thế nhưng chẳng hiểu vì sao tay Wooje lại bị nó đâm vào. Cơn đau nhói làm em bừng tỉnh, Wooje giật tay ra, chỉ là một vết đâm nhỏ, nhưng cũng vừa đủ để máu chảy ra và thấm vào đầu đũa.

Ngay khi giọt máu thấm xuống, những đường vân lượn quanh thân đũa bỗng sáng lên và rồi tờ giấy úa vàng bên cạnh em đột ngột bốc cháy. Wooje hốt hoảng bật dậy, nhưng chỉ vài giây sau, mọi thứ trở lại bình thường, chỉ có tờ giấy hướng dẫn là đã biến thành mớ tro tàn bị gió thôi bay mất.

_ Bồ vừa làm gì vậy?

Taeyoon, cậu phù thủy đã chứng kiến mọi chuyện và cũng ngỡ ngàng không kém, hỏi.

_ Mình làm theo hướng dẫn

_ Thế tại sao nó lại bốc cháy?

_ Mình không biết

Wooje chỉ làm theo hướng dẫn, em không biết vì sao tờ giấy lại bốc cháy, có vẻ như nó không muốn bất kì ai ngoài Wooje đọc được nội dung bên trong. Dù vậy, Wooje nhận ra rằng, có lẽ giờ em đã chính thức là chủ nhân của cây đũa phép này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co