Truyen3h.Co

[ ONE SHOT ] CORTIS x READER

JAMES

QunhNh864

    Không gian phòng khách của James giờ trông giống một xưởng mộc mini. Mùi gỗ thông thơm nồng hòa quyện với chút bụi gỗ li ti bay trong ánh nắng xiên qua cửa sổ. James mặc một chiếc áo phông cũ, tay áo xắn cao, để lộ đường gân xanh chạy dọc cánh tay khi anh tỉ mỉ dùng giấy nhám chà lên bề mặt chiếc ghế gỗ. Anh đeo một chiếc kính cận gọng mỏng, vẻ mặt tập trung đến mức bạn đứng cạnh đó gần năm phút mà anh vẫn không hề hay biết.

    Bạn đặt hai tách trà nóng lên chiếc bàn con gần đó, rồi khẽ khàng bước lại gần. Bạn không làm phiền, chỉ lặng lẽ quan sát những chuyển động nhịp nhàng, dứt khoát từ đôi bàn tay anh.

    "Chà, em không nghĩ là anh lại kiên nhẫn đến thế với mấy cái món đồ gỗ này đâu." Bạn lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng khiến James hơi khựng lại.

    Anh đặt tờ giấy nhám xuống, đẩy nhẹ gọng kính lên rồi quay sang nhìn bạn. Đôi mắt anh phía sau lớp kính trông dịu lại, không còn vẻ sắc sảo thường ngày:

    "Nó không cần sự kiên nhẫn, nó cần sự tập trung. Mà tập trung thì anh lại rất giỏi."

    "Vậy là anh đang ngụ ý là em hay làm anh mất tập trung đúng không?" Bạn cười, đưa tay lấy chiếc khăn lau nhẹ vệt bụi trên gò má anh.

    James không né, anh để yên cho bạn lau mặt, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay banh:

    "Em vừa đoán đúng rồi đấy. Nhìn em đi lại làm anh cứ phải phân tâm xem là em có va vào mấy cái đinh vít này không."

    "Em cẩn thận mà. Anh cứ làm như em là trẻ con không bằng."

    "Thì với anh, em cũng đâu khác gì một món đồ cần được bảo quản kỹ đâu." James đáp tỉnh bơ, rồi anh lại cầm lấy món đồ gỗ trên tay, tiếp tục công việc. "Này, em thấy cái chân ghế này ổn chưa? Anh cứ thấy nó hơi lệch một milimet."

    Bạn cúi xuống, quan sát một lát rồi lắc đầu:

    "Em thấy nó hoàn hảo rồi mà. Anh đúng là đồ cầu toàn, làm quá lên làm gì không biết."

    "Cái gì đáng giá thì phải làm cho chỉn chu." James dừng tay, anh nhìn thẳng vào bạn. "Nếu như việc này mà làm qua loa, mai mốt em ngồi vào nó gãy thì sao? Anh không bao giờ chấp nhận rủi ro với những thứ thuộc về mình."

    "Nghe anh nói cứ như anh đang ám chỉ điều gì ấy nhỉ?" Bạn bĩu môi, ngồi xuống chiếc đôn gỗ thấp, tay đan vào nhau.

    James đặt hẳn món đồ xuống, anh tháo đôi găng tay vải ra, rồi tiến lại gần phía bạn. Anh ngồi xuống sàn nhà, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một gang tay. James vươn tay ra, nhẹ nhàng lấy đi chiếc kẹp tóc trên đầu bạn, để mái tóc xõa xuống tự nhiên:

    "Anh không ám chỉ. Anh đang nói thật. Anh là người ưa sự ổn định, và anh ghét sự hỏng hóc. Dù là chiếc ghế này hay là bất cứ điều gì khác, nếu anh đã dành tâm trí vào đó, anh sẽ làm đến cùng để nó không bao giờ bị lung lay."

    "Vậy ra, anh muốn làm người giữ sự ổn định cho em à?"

    "Đó là mục tiêu của anh. Có gì buồn cười sao?" James hỏi, nhưng nụ cười của chính anh đã phản bội lại vẻ nghiêm túc đó.

    "Không, chỉ là em thấy anh nói mấy câu này nghe 'James' quá."

    "Là sao?"

    "Là nghe rất thực tế, rất quyết đoán, và cực kỳ... an toàn." Bạn nhìn sâu vào đôi mắt anh. "Em thích cách anh coi mọi thứ quan trọng đều là trách nhiệm của mình như vậy."

    James im lặng, anh đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc bên thái dương của bạn. Sự ồn ào từ ngoài đường phố ngoài kia dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng trà nóng tỏa hơi nghi ngút và cái nhìn kiên định của người đàn ông trước mặt.

    "Thực ra, làm việc với gỗ dễ hơn làm việc với con người nhiều." James thấp giọng. "Gỗ không biết nói dối, không biết giấu giếm cảm xúc. Còn em thì... lúc nào cũng làm anh phải suy nghĩ."

    "Anh nói đi, em lại làm anh phải suy nghĩ điều gì?"

    "Suy nghĩ xem làm sao để em luôn cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh anh, dù anh là một kẻ vốn dĩ chẳng mấy khi thể hiện cảm xúc ra ngoài." James đứng dậy, anh vươn tay kéo bạn đứng lên cùng. "Được rồi, hôm nay xưởng mộc đóng cửa. Anh không làm việc được nữa rồi."

    "Tại sao?"

    "Tại vì 'vật thể' cần được bảo quản này cứ đứng nhìn anh mãi làm anh mất tập trung quá." James nháy mắt, anh cầm tách trà nóng đưa cho bạn. "Đi thôi, mình vào bếp nấu gì đó ăn đi. Người cầu toàn như anh cũng biết đói mà."

    "Em tưởng anh chỉ biết gỗ với đinh vít chứ?"

    "Anh biết nhiều thứ hơn em nghĩ đấy. Nhưng anh chỉ dành nó cho những người mà anh thấy xứng đáng thôi."

    Bạn mỉm cười, cùng anh bước vào bếp. Không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng từng hành động của anh đều là một lời khẳng định vững chắc nhất về sự hiện diện của anh trong cuộc đời bạn. Hạnh phúc không phải là thứ gì đó xa vời, mà chính là sự bình yên khi James được cùng bạn chăm chút cho một không gian chung, một sự ổn định không bao giờ lung lay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co