MARTIN
Căn bếp nhỏ với ánh đèn vàng ấm áp. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi, tiếng bát đĩa va vào nhau lạch cạch tạo nên những âm thanh đời thường dễ chịu. Martin đứng cạnh bồn rửa, đôi bàn tay thon dài đang cần mẫn kỳ cọ chiếc chảo vừa chiên xong. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, mái tóc hơi rối vì vừa đi làm về. Bạn đứng bên cạnh, tay cầm khăn lau, thỉnh thoảng lại đưa bát đĩa đã tráng sạch lên kệ.
Cả hai im lặng một lúc, chỉ có tiếng máy hút mùi chạy rì rầm. Martin bỗng nghiêng đầu, nhìn sang bạn, nụ cười hiền lành thường thấy hiện trên môi anh:
"Hôm nay em có vẻ yên ắng thế? Mọi khi ở trong bếp là em hay hát líu lo lắm mà."
Bạn dừng động tác lau bát, hơi cúi đầu nhìn những hạt nước li ti bám trên mặt bàn bếp, đoạn lên tiếng:
"Không có gì, chỉ là thấy hôm nay trôi qua nhanh quá. Đôi khi em thấy sợ, sợ mọi thứ cứ trôi tuột đi mà mình chưa kịp tận hưởng hết."
Martin tắt vòi nước, anh cầm chiếc khăn sạch bên cạnh lau khô đôi tay rồi quay hẳn người lại phía bạn. Anh lấy chiếc khăn trên tay bạn, đặt sang một bên rồi dịu dàng xoay người bạn lại để cả hai đối diện nhau:
"Sao lại suy nghĩ lung tung thế? Mọi thứ không trôi đi đâu cả, nó vẫn ở đây, trong những khoảnh khắc mà chúng mình cùng làm việc vặt như thế này này."
Bạn ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt bạn đong đầy một cảm xúc khó tả. Bạn biết mình không giỏi những lời hoa mỹ, cũng không giỏi diễn đạt tình cảm bằng những câu chữ quá cầu kỳ.
"Martin này..." Bạn ngập ngừng, đôi bàn tay vô thức nắm lấy bàn tay to lớn của anh. "Em chẳng giỏi bày tỏ đâu, nên có những chuyện em cứ giấu mãi. Nhưng anh biết không, trong hàng vạn điều đang diễn ra ngoài kia, anh là điều duy nhất em muốn giữ mãi cho riêng mình thôi."
Bạn nói xong, không đợi Martin phản ứng, nhẹ nhàng cúi đầu, đặt một nụ hôn thật khẽ lên mu bàn tay anh. Một hành động đơn giản, lặng lẽ nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.
Martin hơi sững người lại. Anh không phải kiểu người hay nói những lời sáo rỗng, nhưng cái cách bạn hôn lên tay anh khiến nhịp tim anh bỗng chốc đập nhanh hơn một nhịp. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn gương mặt đang đỏ bừng của bạn:
"Em làm anh bất ngờ đấy. Bình thường toàn là anh phải chủ động nói mấy câu 'ngọt' với em, nay lại được 'nạp đường' bất ngờ thế này sao?"
"Em nói thật mà. Không phải là em đang sến súa đâu, mà là em đang thực sự cảm thấy như vậy."
Martin bật cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng sớm. Anh dùng bàn tay vừa được hôn, nhẹ nhàng vuốt ve gò má bạn, rồi xoa nhẹ lên mái tóc:
"Anh biết. Và anh cũng muốn em hiểu một điều, anh không đi đâu cả. Cái 'tài sản' mà em muốn giữ cho riêng mình đấy, nó sẽ không bao giờ tự ý rời đi nếu không có sự đồng ý của em đâu."
"Anh hứa rồi đấy nhé. Đừng có mà nuốt lời."
"Anh chưa từng nuốt lời với em điều gì, đúng không?" Martin kéo bạn vào lòng, cái ôm của anh vững chãi và ấm áp, bao bọc lấy bạn trong không gian bếp nhỏ.
Bạn rúc vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn. Sự ồn ào của thế giới bên ngoài dường như bị gạt bỏ hoàn toàn sau cánh cửa căn hộ. Họ không cần một không gian sang trọng hay một bối cảnh hào nhoáng để khẳng định tình cảm. Chỉ cần đứng ở đây, bên cạnh chậu bát đĩa còn chưa rửa hết, với sự chân thành dành cho nhau, đó đã là câu trả lời trọn vẹn nhất.
"Em vẫn muốn nói thêm là... anh là người đặc biệt nhất, dù là ở trong bếp hay bất cứ đâu."
Martin siết chặt vòng tay thêm một chút, anh cúi đầu hôn lên đỉnh đầu bạn:
"Anh cũng vậy. Và anh hy vọng, sau này chúng mình sẽ có thêm thật nhiều buổi tối bình thường như thế này nữa."
"Thế thì mai anh phải rửa bát nhé, hôm nay em đã nhường anh làm phần việc khó nhất rồi."
"Được thôi, miễn là em vẫn đứng đây lau bát cho anh là được."
Căn bếp lại trở về với tiếng nước chảy nhè nhẹ, nhưng cảm giác trong lòng cả hai thì đã ấm áp hơn rất nhiều. Với Martin, giữ bạn cho riêng mình không phải là một sự sở hữu, mà là sự đồng hành, là cùng nhau san sẻ những chuyện vụn vặt nhất trong cuộc đời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co