Truyen3h.Co

One True Love

Chương 102

changmeikl


Thế mà cậu còn hỏi bọn họ đang làm gì?

Lisa lập tức hỏi lại: "Vậy anh đang làm gì?"

Mà Jungkook cũng đáp trả lại ngay khi cô mở miệng: "Đây là phòng của anh."

Trong lòng cô như sắp thét ra lửa, nhưng nhất thời không nói được tiếng nào. Jungkook còn cố tình liếc mắt nhìn chiếc giường cô vừa ngủ, tỏ ý "Phòng của anh, giường của anh, gối của anh, chăn của anh, mọi thứ đều là của anh."

Hayul nhìn về phía cậu, nhưng lúc Jungkook nhìn sang thì cô ta đã dời mắt nhìn Lisa, khuôn mặt vẫn đỏ như gấc.

Cậu khen: "Thơm quá!"

"À..." Hayul đáp: "Tôi đang làm bánh tart trứng. Cơm trưa nấu gần xong rồi, đợi lát nữa có thể xuống ăn cơm."

Cô ta vừa lên tiếng là Lisa đã quay đầu nhìn, cô ta nói dứt lời cô lại nhanh chóng liếc sang Jungkook.

Cậu tiếp lời: "Bữa sáng cô làm ngon lắm. Cô vất vả rồi."

"Không có gì. Nấu ăn dù gì cũng là sở thích của tôi, nấu cho mình hay nấu cho mọi người đều như nhau cả." Cô ta vừa nói vừa chỉ tay về phía cửa: "Vậy... tôi xuống nhà trước đây. Bánh sắp nướng xong rồi."

Cô ta mãi vẫn không dám nhìn thẳng vào cậu, mặt đã đỏ đến tận mang tai. Lisa vẫn nhìn cậu chằm chằm. Jungkook thong thả nói thêm một câu: "Buổi casting ngày mai, cô cố lên nhé."

Câu nói đến từ sự khích lệ của "kim chủ" cuối cùng cũng khiến Hayul ngước mắt lên. Còn Lisa đã không còn cách nào kiểm soát biểu cảm trên khuôn mặt mình. Cậu... thế mà lại nói mấy lời văn vẻ kiểu này. Hayul chưa từng thấy bộ dạng hại nước hại dân của cậu trước kia nên mới tưởng cậu là một ông chủ lịch thiệp tốt bụng, ghi tạc những lời cậu nói vào lòng xong còn nhẹ giọng đáp "Vâng".

Nhưng nghe giọng điệu của Jungkook, Lisa biết ngay cậu chẳng phải có ý tốt. Cơn tức giận không có cách nào kiềm chế, một tiếng "xoạch" vang lên, cô bực bội hất tung chăn xuống giường, đi lướt qua người Hayul, bước phăm phăm ra cửa. Jungkook vẫn đút tay vào túi quần nhìn theo cô. Bambam đứng ngoài thấy vẻ mặt hầm hầm của cô, nép người sang một bên, nói đã dọn cơm xong rồi. Cô đáp: "Không ăn!"

"Cô định tu tiên đấy à. Bữa sáng cũng không ăn."

"Đang giảm cân!"

......

Nhưng đến 3 giờ chiều, do đói quá nên cô vẫn mò xuống nhà.

Xuống đến phòng khách, Lisa thấy Sana đang làm tổ trên ghế sô pha chơi PS4. Chan-Min không biết lại tán đâu ra hai cô em, đều thuộc diện "hot girl" mạng xã hội, bọn họ ngồi trên ghế sô pha chụp ảnh tự sướng, thỉnh thoảng còn cười đùa với nhau. Trên bàn ăn có bánh ngọt và trái cây đã cắt sẵn. Lisa lấy nước trái cây từ trong tủ lạnh, rót một cốc rồi liếc mắt nhìn ra sân. Đưa mắt nhìn một vòng cũng không thấy chiếc xe nào, cô bèn hỏi: "Bọn Bambam đi đâu rồi?"

Hai cô gái nghe thấy thế thì nhìn về phía cô với vẻ kích động, nhưng trong mắt vẫn còn chút rụt rè. Sana nằm xiêu xiêu vẹo vẹo trên ghế sô pha, đáp: "Ra bến tàu rồi."

"Xuống núi à?"

"Ừ. Ở đó có chợ hải sản, thuyền đánh cá bắt được là bán luôn, đồ tươi lắm. Tối nay chúng ta ăn hải sản nên bọn họ đi mua đồ rồi. À phải, chập tối cả bọn đều xuống núi. Bambam nói lúc đi lướt sóng có phát hiện một bờ biển vắng người, rất thích hợp để cắm trại, làm tiệc nướng BBQ."

Đám người này đúng là tràn đầy sức sống.

Lắc chiếc cốc trong tay, nước trái cây sóng sánh qua lại, cô lại hỏi: "Đều đi cả à?"

"Jungkook lái xe, Mina muốn đi chợ, Hayul bảo là muốn mua ít rau củ. Nói chung thì có bốn người đi."

"Đi lúc nào?"

"Nửa tiếng trước."

"Sao cô không đi?"

"Ơ hay, bốn người họ đi với nhau, tôi đi làm bóng đèn à."

Lại là một chuyến đi im hơi lặng tiếng khác, ngay cả Sana cũng cảm thấy việc có thêm một người nữa là dư thừa. Nghe xong, Lisa bóc một gói sô cô la chíp trên bàn, miệng túi phát ra tiếng sột soạt. Nhìn thấy thùng rác dưới chân Sana, cô nói: "Nếu với tới thì cô chuyển cái thùng rác kia qua đây."

"Với không tới." Cô ta nhìn cũng không thèm nhìn đã nói.

"Với không tới thì đi đến đó lấy qua đây! Tôi nói năng rất nhẹ nhàng mà cô còn không biết điều."

Bấy giờ, Sana mới nhấc chân chuyển thùng rác sang cho cô. Phải năm giây sau, cô ta mới phản ứng lại, giãy nảy lên: "Không phải chứ! Cô tự với được mà! Con khốn này còn biết sai sử tôi cơ đấy."

Lisa ném vỏ kẹo vào trong thùng rác, cũng mặc kệ cô ta ầm ĩ, định cầm cốc nước trái cây đi lên lầu. Hai cô gái đang ngồi trên ghế sô pha bỗng nhẹ giọng hỏi: "Lisa, bọn tôi chụp chung với cô được không?"

......

Sau khi chụp chung với bọn họ, cô tiếp tục đi lên lầu. May mà điều hòa trên tầng ba đã được sửa, cô ngồi thừ ra, bất giác nghĩ đến bốn người kia, nghĩ xem bọn họ sẽ nói chuyện gì ở trên xe, nghĩ đến cảnh bọn họ cùng nhau chọn hải sản trong chợ.

Jungkook rất kén chọn hải sản, cũng tính là một nửa dân nhà nòi. Trước đây, mỗi lần cậu về nước đều dẫn cô đi ăn hải sản một, hai lần. Lần nào cô cũng ngồi trong phòng bao nghịch điện thoại chờ đồ ăn lên, còn cậu thì ở trong bếp lựa từng con cá, từng con sò một. Jungkook rất chú trọng việc ăn uống cho nên khoảng thời gian cô ở Itaewon-dong cũng được cậu chở tới vài khu chợ khác nhau. Một khi đã chọn nguyên liệu thì cậu sẽ rất chuyên chú rất hưởng thụ.

Mặt trời dần ngả về Tây, những áng mây đỏ rực cả một góc trời, Lisa ngồi trên ghế sô pha bên cạnh cửa sổ. Trên chiếc bàn tròn nhỏ trước mặt đặt một lon bia mới lấy ra từ tủ lạnh.

Những hạt bụi li ti bay lơ lửng giữa không trung.

Cô co đầu gối trái, ngón tay miết quanh miệng lon, ngẩn người một lúc lâu cũng không biết nên làm gì. Cô chưa từng cảm thấy cô đơn lạc lõng đến thế, như thể đột nhiên bị người ta cho ra rìa, không một ai ngó ngàng đến, cũng chẳng thu hút sự chú ý của ai.

Khẽ thở dài một tiếng.

......

Gần 5 giờ, ở dưới lầu cuối cùng cũng truyền đến tiếng xe ô tô.

Cô đã uống hết một lon bia, hút hết hai điếu thuốc. Tiếng bước chân gấp gáp từ dưới lầu nện "bình bịch" trên cầu thang, phải mất một lúc sau cô mới nhận ra người nọ đang tiến đến căn phòng này, vừa quay sang thì trông thấy Bambam đang đẩy cửa xông vào, hắn lao thẳng về phía cô: "Nào, nào, nào, mượn cửa sổ xem nhờ một cái!"

Cả bàn trà lẫn ghế sô pha đều bị hắn đẩy sang một bên. Lisa suýt chút nữa thì ngã, may mà cô kịp bám vào tay ghế, khẽ cau mày, đá vào eo hắn: "Đi đầu thai đấy à!"

"Mina đang hẹn riêng với Kookie."

Cô không nghe rõ, bèn nheo mắt hỏi: "Cái gì?"

"Lúc ở trên xe hai người này cứ là lạ. Cả một chặng đường cũng không chuyện trò gì với nhau. Tôi vừa xuống xe một cái thì nghe Mina hẹn cậu ta ra nói chuyện riêng. Cậu ta đồng ý rồi."

Cô vừa nghe vừa nhìn theo tầm mắt của Bambam. Góc nhìn trên tầng ba cực kỳ tốt, có thể trông thấy toàn bộ khoảng sân bên dưới và con đường rợp bóng cây. Mina và Jungkook  đang đứng trước lối vào. Cậu đứng đối diện với cô ta, tay trái đút túi quần, tay phải buông thõng đang kẹp điếu thuốc, vừa nghe cô ta nói chuyện vừa nheo mắt nhìn ra mặt biển phía Nam, tưởng chừng như lơ đãng nhưng kỳ thực lại rất kiên nhẫn lắng nghe. Trong làn gió nhè nhẹ buổi chiều tà, Mina một tay ôm eo, tay kia kẹp điếu thuốc, vẻ mặt dửng dưng. Lisa không nghe thấy cô ta nói gì, còn Bambam gần như đã ló nửa người ra ngoài cũng chẳng nghe được nốt. Hắn sốt ruột lẩm bẩm: "Đệch, rốt cuộc đang nói chuyện gì thế nhỉ?"

Mina có vẻ như đã nói xong, cô ta hít vào một hơi rồi gẩy tàn thuốc.

Cuối cùng Jungkook cũng mở miệng.

Cậu không nói nhiều, chỉ lạnh nhạt đáp lời mấy câu. Sau đó, hai người im lặng vài giây. Mina gật đầu, nói thêm gì đó. Jungkook nhìn cô ta.

Cô ta tiến lại gần cậu, kiễng chân, vòng hai tay ôm lấy cậu. Lúc này, Bambam đã cuống hết cả lên, miệng lải nhải "Làm cái quái gì thế kia". Khoảng ba giây sau, Jungkook rút bàn tay vốn đang đút túi quần ra, vỗ nhẹ lên lưng cô ta. Cái ôm của Mina rất nhanh gọn và dứt khoát, vừa buông tay liền quay người đi vào biệt thự. Gió thổi bay áo choàng, thổi đôi bông tai dáng dài của cô ta, Lisa chống trán nhìn cảnh này.

Đúng lúc đó, Jungkook nhàm chán nhìn thoáng qua tầng ba.

Chỉ một cái liếc mắt thản nhiên cũng đủ khiến cho Lisa rời mắt. Bambam nhoài hẳn người ra ngoài nghe ngóng, bất thình lình bị ánh mắt của cậu doạ cho giật bắn mình, xém chút nữa thì ngã nhào ra. May mà cô kịp thời tóm lấy áo của hắn kéo lại, cảm giác mất mặt không để đâu cho hết. Lúc Bambam toát mồ hôi lạnh nằm bẹp trên giường thì Mina đi lên lầu.

Bambam như được hồi sinh, lập tức phi ra cửa. Đợi cô ta đi lên tầng ba thì hắn bắt đầu giở giọng ngả ngớn: "Mina ơi!"

Lisa đi ra ngoài. Mina cũng vừa hay quay người lại trước tiếng gọi của Bambam, ánh mắt rất lãnh đạm.

Bambam hỏi: "Em nói chuyện gì với Kookie đấy?"

Không ngờ cô ta lại trả lời một cách rất thẳng thắn.

"Đơn phương chia tay. Hiện tại em chỉ muốn kiếm tiền của anh ta chứ không muốn con người anh ta nữa." Sau đó, nói tiếp: "Bambam, anh thích bikini màu xanh nhạt hay màu xanh đậm?"

Bambam ngẩn ra hai, ba giây rồi đáp: "Thích tất, thích hết! Xanh đậm và xanh nhạt là hai màu yêu thích nhất của anh. Bộ nào anh cũng thích!"

"May quá, em lại không mang hai bộ đó." Mina nói xong liền đi thẳng về phòng: "Bộ của em là màu trắng cơ."

Lisa có thể nghe thấy tiếng tim đập rộn ràng của Bambam hoá thành đá vụn, muốn cười nhưng lại sợ Bambam mất mặt, cô khéo léo chuyển chủ đề: "Khi nào thì xuống núi?"

"Cô đói chưa?" Hắn ỉu xìu quay người, "Nếu đói rồi thì có thể đi luôn bây giờ. Chia làm ba xe, cô ngồi xe của ai?"

"Của anh."

"Của tôi."

Tiếng đáp của cô và giọng nói truyền đến từ ban công đồng thời vang lên. Lisa quay đầu nhìn thì trông thấy gã điên Chan-Min không biết đã ở đó từ bao giờ, vừa rồi không trông thấy hắn là do bị bức tường chắn mất. Hắn trông có vẻ mới làm một giấc ở trên ghế sô pha bên ngoài ban công, ngáp ngắn ngáp dài đi tới. Chan-Min chỉ vào cô, nói: "Cô ấy cứ để tôi phụ trách."

"Cậu hỏi Jungkookchưa?" Bambam hỏi lại.

Câu này của hắn đúng hay. Lisa lập tức đốp chát: "Một người sống sờ sờ như tôi thì liên quan gì đến Jungkook. Tôi chịu sự kiểm soát của anh ta từ bao giờ thế, bây giờ muốn làm gì cũng phải hỏi ý kiến trước cơ à?"

"Chí phải!" Chan-Min hùa theo.

Bambam đằng hắng một tiếng, rồi nói: "Ờ há, vậy tôi không can dự vào. Việc này tùy cô thôi."

"Cậu chạy lên đây làm gì?" Lisa hỏi Chan-Min.

"Hai cô em nóng bỏng quá, tôi đang suy nghĩ nên cua ai trước thì phát hiện ban công của mấy cô ngủ rất thoải mái." Hắn trả lời tỉnh queo, đã thế còn nhún vai như thể đây thực sự là một vấn đề nan giải.

Lisa ném cho hắn một câu "Kém sang" rồi nhìn Bambam, nói: "Tôi không ngồi xe của tên ngựa giống này. Tôi ngồi xe của anh."

Việc này cứ thế quyết định.

6 giờ, cô đã yên vị trên xe của Bambam, thay một chiếc váy hở lưng màu đen, mặc bộ bikini màu huỳnh quang bên trong, dây bikini được thắt sau lưng và buộc trên cổ, mái tóc dài uốn nhẹ xõa ngang vai. Cô chỉ trang điểm qua loa, tô son màu đỏ hồng ánh ngọc trai.

Bambam còn chưa lên xe, hắn vẫn đang xếp đồ. Lisa khoanh chân ngồi trong xe, trong lúc chờ đợi thì chơi game trên điện thoại. Đằng sau là xe của Chan-Min, hai cô gái đang chí choé xem ai là người ngồi phía rước. Còn Jungkook sau khi chất đồ lên xe thì đóng cốp xe cái "rầm", sau đó đi thẳng về phía xe của Bambam.

Đúng lúc cô ngước mắt lên nhìn vào kính chiếu hậu, trông thấy cậu đang đi tới, còn chưa kịp phản ứng thì cậu đã tới nơi. Jungkook dùng ngón trỏ và ngón giữa gõ mạnh hai cái lên cửa kính. Cô nghiêng đầu sang nhìn, cậu không cúi người thì cô cũng không chịu hạ cửa kính xuống. Vì thế, Jungkook trực tiếp kéo cửa xe ra, động tác thành thục lưu loát, cậu chống một tay lên nóc xe, hỏi: "Em ngồi xe của Bambam?"

"Chẳng phải em đã ngồi vào xe của anh ta rồi sao?"

"Em chắc chứ?" Cậu hỏi lại bằng một giọng rất trầm, mắt vẫn nhìn thẳng vào cô.

Qua kính chiếu hậu, Lisa trông thấy Hayul khoác áo cardigan mỏng đi đến xe của Jungkook. Cô dõi mắt nhìn, cũng không trả lời cậu, tự cúi đầu kết nối Bluetooth với hệ thống âm thanh trên xe của Bambam. Chỉ cần thế là Jungkook hiểu, cậu lập tức đóng sầm cửa xe lại, chẳng nói chẳng rằng gì quay trở lại xe của mình. Lúc đi ngang qua đầu xe, cậu còn nói gì đó với Hayul, Lisa không nghe thấy. Hayul nghe xong thì rụt bàn tay đang định mở cửa ghế sau lại, đổi thành mở cửa ghế lái phụ.

......

Bambam lên xe nổ máy, xe quay đầu ở trên con đường rợp bóng cây. Xe của Jungkook và Chan-Min đều đã rẽ ra đường quốc lộ.

Lisa hỏi: "Ban nãy lúc ra bến tàu, ai ngồi ghế phụ?"

"Thì tôi." Bambam đáp, sau đó lắc đầu: "Ôi, ánh mắt Kookie nhìn tôi vừa rồi sắc như dao. Tôi sợ vãi."

Cô lại hỏi: "Vậy lúc các anh đi chợ, ai lượn hàng người nấy hay là..."

"Chậc, chậc." Bambam rất tinh ý, hắn biết tỏng cô muốn dò hỏi cái gì, cười rất khoái trá, đồng thời bẻ vô lăng rẽ ra đường cái, "Tất nhiên tôi chỉ bám lấy Mina rồi, không chú ý đến cậu ta lắm. Nhưng cậu ta chọn nguyên liệu rất tỉ mỉ, hàng nào cũng ghé qua. Hayul cũng chẳng vừa, cũng có mắt chọn hải sản đấy, chủ yếu là cô ấy biết cách làm. Có mấy loại tôi còn chưa thấy bao giờ, cô ấy vừa nhìn đã đọc làu làu cách chế biến. Cho nên lần này đi mua khá nhiều thứ."

"Ý anh nói có phải Hayul rất có kiên nhẫn."

"Thì Kookie đi đâu cô ấy theo đấy. Chẳng lẽ cô không thế à?"

Lisa đỡ trán: "Tôi toàn đi spa ngâm chân cho cá rỉa ở cổng chợ. Phải hôm nào tâm trạng tốt lắm mới chịu đi theo anh ấy vài đoạn."

Bambam bật cười ha hả, lại hỏi câu nữa: "Rốt cuộc hai người sao vậy? Lần trước không phải đã làm lành rồi sao?"

"Đừng hỏi tôi. Tôi đang phiền chết đi được."

"Được, được, được."

"Còn đói nữa."

"Được, được, được. Tôi lái nhanh hơn, vượt qua bọn họ cho cô xem."

......

Có điều, Bambam làm sao mà vượt được Jungkook và Chan-Min. Lúc lisa đến nơi thì giá nướng đã được bày sẵn, đang đặt dưới tán lá cọ. Ở giữa hai cây cọ có treo một cái xích đu dây, bờ biển cách bãi cát khoảng chừng 50 mét, tiếng sóng vỗ rì rào hòa làm một với bầu trời xanh thăm thẳm, ánh hoàng hôn thấp thoáng phía chân trời. Gió rất lớn, Lisa lấy chiếc áo bóng chày nam trong xe của Bambam mặc vào người, chầm chậm bước xuống bậc thềm, mái tóc dài tung bay trong gió, bông tai vờn quanh những lọn tóc.

Khung cảnh nơi đây rất thơ mộng, cảm giác rất tuyệt, cũng không đông như bãi tắm công cộng, thi thoảng có vài ba chàng trai cô gái mặc những bộ bikini sặc sỡ hoặc quần đùi biển cùng nhau nhảy sóng, đi dạo. Trên bãi cát cách giá nướng không xa có một nhóm lửa trại, ở dưới ráng chiều ánh lửa đỏ rực cả bãi cát, mùi thì là lẫn vào trong gió, cùng sự xuất hiện của những cặp nam thanh nữ tú khiến bầu không khí nơi đây bình yên lạ kỳ. Sự yên bình đột ngột này tạm thời xoa dịu tâm trạng nóng nảy hai ngày qua của Lisa. Cô im lặng đón gió biển.

Jungkook đã bắt tay vào nướng hải sản.

Một hàng hàu và sò điệp được xếp lên vỉ nướng. Bambam muốn thêm gia vị vào nhưng cậu không cho. Từng thìa gia vị nếu không phải cậu đích thân nêm nếm thì không cho bất kỳ ai nhúng tay vào. Jungkook rất sành ăn, còn biết cách giữ vị tươi ngon của hải sản.

Bambam chỉ còn cách chạy sang giá nướng của Chan-Min bên cạnh, xem hắn nướng tôm tít, tiện thể pha trò cười cho hai cô gái mà hắn đem theo, thậm chí còn hớn hở chụp hình chung với nhau.

Sau đó, Sana cũng chạy tới thử thêm ớt vào món sò điệp của Jungkook, nhưng Jungkook chỉ dùng dăm ba câu đã lừa cô ta sang chỗ Chan-Min.

"Anh ấy đẹp trai thật."

Không biết Mina đã đến bên cạnh từ lúc nào, cô ta bất thình lình nói một câu. Lisa nghiêng đầu sang, trông thấy cô ta mặc chiếc áo hai dây bèo nhún phối với váy ngắn in hoa, vẻ mặt hờ hững, đang chăm chú nhìn Jungkook đứng sau giá nướng: "Lúc cúi đầu đẹp trai, lúc nghiêm túc làm việc cũng đẹp trai, mà không nghiêm túc cũng đẹp trai. Chỉ có điều, ánh mắt cũng chỉ đến thế, có chết cũng chỉ treo mình trên một thân cây, dỗ thế nào cũng không chịu, kéo thế nào cũng không buông. May mà tôi không có cái tính đấy."

Câu nói này rất thú vị, nghe thì có vẻ thoải mái, nhưng vẫn không quên nhạo báng cô. Lisa đáp: "Hay để tôi giới thiệu cho cô một chỗ xóa xăm không đau nhé?"

"Xóa cái gì mà xóa. Hình xăm đó của tôi với ai cũng có hiệu nghiệm, ai nhìn vào cũng sẽ mất hồn."

Lisa khẽ cười, cũng không nêu ý kiến. Mà sau đó cô phát hiện ở đây thiếu mất một người: "Hayul đâu?"

"Đi mua dừa rồi." Mina nói với giọng điệu sâu xa, "Người ta xung phong đi mua đấy."

"Dừa nặng thế mà mỗi mình cô ta đi á?"

"Đã nói là xung phong mà lại."

Món cá thu đao đã nướng chín, Bambam nóng lòng muốn dâng lên cho Mina, nhưng chưa đi được mấy bước thì tầm mắt đã lướt qua người hai cô, nhìn về phía sau, hắn bất giác há hốc mồm thành hình chữ "O". Gió thổi rất mạnh khiến tóc cô bay loạn xạ, Lisa vén tóc ra sau tai, cô lúc ấy còn chưa nhận ra, vẫn đang mải tán gẫu với Mina. Còn Bambam lặng lẽ lùi lại, vỗ vai Chan-Min. Chan-Min đưa mắt nhìn, ánh mắt lập tức đóng đinh vào một chỗ. Hắn nheo mắt, tặc lưỡi mấy tiếng, lại còn huýt sáo. Lúc bấy giờ, Mina mới chú ý đến hai người họ, cô ta nghiêng đầu sang nhìn.

jungkook nghe thấy động tĩnh thì cũng nhìn theo tầm mắt của hai người.

Cho nên đợi đến khi Lisa nhìn về phía đó thì mọi người đều đã nhìn cả rồi. Ở khoảng cách chưa đến 10 mét phía sau, Hayul hai tay xách hai quả dừa, đang bước xuống bậc thềm đi xuống bãi cát, theo sau là một chàng trai xách dừa giúp cô ta.

Nhưng vấn đề không nằm ở đây, mà ở chỗ cô ta đã từ bỏ lối ăn mặc bảo thủ trước kia, mặc trên người chiếc váy liền màu đỏ tươi gần giống với Lisa, chiếc áo cardigan mặc lúc ra cửa đã được cởi bỏ. Sau đó...

Sau đó cô ta, ấy thế mà có võ...

Từ xa đã có thể thấy rãnh ngực rõ mồn một của cô ta lấp ló theo từng bước chân, cực kỳ bắt mắt cũng đặc biệt kích thích hoóc-môn nam giới, kết hợp với mái tóc xoăn tự nhiên trông lại càng quyến rũ. Thảo nào cô ta hay có thói quen che cổ áo mỗi khi xuống xe. Bambam phản ứng rất nhanh, khẽ chép miệng nói: "Chắc là cup D."

"Chỉ sợ là cup E ấy chứ." Chan-Min tiếp lời.

"Đúng là biết giấu nghề." Bambam nói.

"Quả là báu vật." Chan-Min đáp.

Lisa lập tức quay đầu lại, phóng ánh mắt "như giết người" về phía Jungkook. Cậu mới vừa thu lại sự chú ý từ trên người Hayul, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của cô. Chỉ trong nửa giây ngắn ngủi, cô trông thấy mắt cậu tự động di chuyển xuống ngực cô. Khốn kiếp, vậy mà đang so sánh, đã thế còn cười. Nhưng cũng chỉ có nửa giây đó, Jungkook lại bắt đầu cặm cụi nướng hàu.

Chan-Min và Bambam lúc này đã không rời nổi mắt. Hayul đặt dừa xuống dưới gốc cây, lúc cô ta cúi người xuống hai người họ đồng loạt nhìn theo. Mà ngay cả chàng trai đang đi dạo trên biển với bạn gái cách đó hơn 10 mét cũng len lén nhìn sang đây. Sana cũng đang nhìn, vừa nhìn vừa cúi đầu đánh giá bản thân. Một lúc sau, Mina phải chọc vào eo Bambam thì hắn mới hoàn hồn.

"Anh để hết xuống đây đi." Sau khi chỉ chỗ cho chàng trai đặt dừa xuống, Hayul điềm nhiên hỏi: "Tôi mua tổng cộng mười quả, có đủ không?"

"Đủ." Chan-Min trả lời: "Đừng mua nữa, ở đây hết nhiệm vụ của cô rồi. Phần còn lại cứ để tôi lo, cô yên tâm hưởng thụ đi."

Đúng là đồ lẻo mép.

Cô ta nở nụ cười, cầm một quả dừa đã chặt vỏ lên: "Vậy tôi chia cho mọi người nhé."

"Không cần đâu."Mina  lạnh nhạt nói, "Cứ để đó đi, ai muốn uống thì lấy. Tôi thấy chẳng có ai rảnh mà ôm dừa đâu."

Nói đoạn, cô ta ngồi xuống chiếc ghế ở trên bờ biển. Sana cầm xiên mực nướng, lập tức phụ họa theo: "Đúng đúng, ai uống thì tự lấy. Cô cứ ngồi đó nghỉ ngơi đi."

Hayul dừng động tác trên tay lại: "Vậy tôi..."

Mùi sò chín thơm nức mũi.

Jungkook vắt chanh lên, rồi cho ra đĩa, lại cầm đũa gắp một miếng lên nếm thử. Thử xong, cậu lại gắp một con sò khác ra đĩa, vắt thêm vài giọt chanh. Gò má chậm rãi chuyển động lên xuống, nêm nếm xong, cậu ngước mắt nhìn về phía Lisa, nhưng chưa kịp cất lời thì Hayul đã nói: "Để tôi bưng đồ đã nướng ra cái bàn gỗ đằng kia nhé."

Có điều, tay phải của Jungkook vẫn đang cầm chiếc kẹp nướng, tay trái đút túi quần. Lúc thả tay xuống thì vô tình chạm phải Hayul đang đi tới bê đĩa. Dù phản ứng có nhanh hơn nữa thì cũng không ngăn được loại tình huống xảy ra bất ngờ như thế này, thế là đầu kẹp nóng hôi hổi chạm trúng chân cô ta.

Hayul lập tức gập người lại, không kêu la, chỉ cau mày khẽ rên. Jungkook lập tức nhận ra điều bất ổn, nghiêng đầu nhìn. Lisa đang định đi đến khu vực nghỉ ngơi cũng quay đầu lại nhìn. Bambam và Chan-Min lại càng khoa trương, thấy vậy là lập tức "ôi chao, ôi chao" đầy vẻ thương hoa tiếc ngọc, còn vứt hết đống công việc trên tay chạy đến xem Hayul.

Trên đôi chân trắng bóc của cô ta xuất hiện một vết bỏng to cỡ đầu ngón tay.

"Sao thế?"

Sana lao đến trước cả Lisa, cô ta ở đâu cũng là người nhanh nhất.

Hayul đáp: "Không sao..."

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng vành tai đã đỏ bừng, đôi mắt cũng hơi đỏ, tay vẫn giữ chặt lấy chỗ bị bỏng, trông có vẻ rất đau.

Thôi xong, hoạ là do Jungkook gây ra. Vì vậy, sau khi quan sát hai giây, cậu lập tức bỏ chiếc kẹp nướng xuống: "Cô đi với tôi."

Vừa nói cậu vừa nhìn thoáng qua Bambam, để hắn đến trông giá nướng thay mình. Hayul bám theo cậu, đi lướt qua người Lisa. Mà câu "để tôi dẫn cô ấy đi xối nước lạnh" đang định nói ra cũng vì hành động khẩn cấp của Jungkook, mắc lại trong họng. Cô đành trơ mắt nhìn cậu đưa cô ta đi đến chỗ xả nước trên bờ.

Về lý thì không sai, chuyện này nên để cậu làm.

Nhưng gió biển thổi đến khiến người ta sinh lòng nóng nảy, cả người tràn đầy bực tức, sau năm giây lắng đọng thì chỉ có thể hít vào một cách thầm lặng. Cuối cùng cô không nói tiếng nào, cũng chẳng bày tỏ thái độ gì, đưa tay lên vuốt tóc.

"Chậc."

Chan-Min đột nhiên tặc lưỡi với cô.

Cô từ từ quay đầu lại, trông thấy hắn bưng một đĩa mực nướng đi về phía này: "Phần đầu tiên, làm riêng cho cô đấy."

Lisa chưa kịp đáp lời thì mùi ớt bột đã xộc thẳng lên óc. Cô ho khan một tiếng, suýt chút nữa thì nôn ra, cô liền đưa tay che miệng. Chan-Min vội đưa đĩa mực cho cô gái bên cạnh, nói: "Lisa à, sự báo đáp của cô khác người quá đấy."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co