Truyen3h.Co

One True Love

Chương 40

changmeikl


Chuyện này lãnh đạo nhà trường có ý muốn xử lý trong thầm lặng.

Nói thẳng ra thì lúc đó tại hiện trường ngoài Baekmin thì không còn học sinh nào khác tận mắt chứng kiến sự việc nên nhất thời tin tức vẫn chưa được truyền ra. Còn có, giáo viên chủ nhiệm của Jungkook ngay từ đầu đã cố hết sức bảo vệ nên vẫn chưa có ai thông báo cho gia đình cậu. Họ chỉ tạm thời tách Jungkook và Lisa riêng ra, còn cố ý chỉ định một nữ giáo viên tới bàn bạc với Lisa, một người khác tới giúp cô làm kiểm tra. Trên cổ Lisa có mấy vết bầm tím, cổ tay hơi bị trật, quần áo thì hỏng gần hết.

Lisa không nói lời nào với nữ giáo viên.

Trong đầu cô lúc này chỉ nghĩ đến hai từ "Kiện tôi" của Jungkook, cả ánh mắt trước khi rời đi của cậu. Nữ giáo viên hỏi cô có cần thông báo cho gia đình hay không, cô lắc đầu.

Toàn thân đang run lẩy bẩy.

Nữ giáo viên tưởng rằng Lisa vẫn còn hoảng sợ, bèn vòng tay qua bả vai cô vỗ nhẹ, nhỏ giọng an ủi: "Không cần phải sợ. Các thầy cô giáo sẽ đứng về phía em."

Nhưng đến gần giờ tan học thì sự việc lại vỡ lở.

Là mấy học sinh tình cờ đi ngang qua phòng giáo vụ thì nghe thấy thầy chủ nhiệm lớp mũi nhọn đang kịch liệt tranh luận với thầy chủ nhiệm của "người bị hại", tin tức do đó bị rò rỉ ra ngoài. Ngay lập tức một bài đăng xuất hiện trên mạng, tiêu đề: Nóng hổi! Trường chúng ta có hai người nổi tiếng xảy ra chuyện rồi. Baekmin sắp khóc ngất.

Mà nhắc tới Baekmin thì ai cũng đoán ra được một trong hai người có liên quan là ai. Chủ bài viết còn tỉ mỉ thuật lại nội dung cuộc tranh chấp giữa hai giáo viên chủ nhiệm. Sau khi hiểu rõ sự tình, luồng dư luận nhanh chóng chia ra làm hai hướng. Một nhóm nhất định không tin, nói Jungkook không phải là loại người như vậy, cũng không cần thiết phải làm ra chuyện đó. Phe khác lại mạnh mẽ yêu cầu được biết nữ chính của vụ việc là ai. Nhưng người đăng bài cố ý lảng tránh vấn đề, úp úp mở mở kích thích trí tò mò của mọi người, chỉ đưa ra vài gợi ý:

1.Nữ chính lúc đó cũng không ở trong lớp.

2. Nữ chính và nam chính trước giờ không có bất kì giao thiệp nào. Nhưng mà với Baekmin lại có không ít.

3. Nhan sắc của nữ chính thật sự có thể khiến người ta làm ra chuyện đó.

Trước khi bị nhà trường phát hiện, cuối cùng cũng có một học sinh nói rằng Lisa đã ở trong phòng y tế cả một buổi chiều nay rồi. Sau khi danh tính của hai người được xác định, lượng truy cập trên diễn đàn đã tăng đến mức cao nhất trong năm nay. Số lượng bài viết cũng vượt qua những bài liên quan đến Haeun nhiều ngày qua, giúp Haeun tránh được đầu sóng ngọn gió của cơn bão dư luận không ngừng công kích.

Hầu hết mọi người đều cảm thấy: Làm sao có thể. Làm sao mà Jungkook lại có quan hệ với Lisa.

 Hai người này rõ ràng là ở đầu hai thái cực.

Baekmin phát điên rồi.

Lisa đi ra khỏi phòng y tế thì trùng hợp nhìn thấy Baekmin đang từ một phòng làm việc khác đi ra. Ánh mắt cô ta nhìn Lisa tràn ngập oán hận, hai tay nắm chặt thành nắm đấm run lên. Lúc Lisa đi ngang qua, Baekmin không kiềm chế được nữa, đứng trước mặt nữ giáo viên và nữ y sĩ của trường hỏi: "Rốt cuộc cậu muốn gì?"

Lisa không nhìn cũng không quan tâm đến cô ta.

Baekmin lại bước lên chặn trước mặt cô. Lisa nhìn bóng mình dưới đất nhưng vẫn không nhìn Baekmin, chỉ nghe tiếng cô ta nói: "Còn nhớ chuyện tôi nói với cậu lúc trưa không? Liên quan đến việc đính hôn."

Lisa tất nhiên là nhớ rõ.

Đây cũng là lý do vì sao Lisa từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng Baekmin. Rõ ràng Jungkook đã cược tất cả ở trên người cô, giúp cô lật ngược lại tình thế nhưng cũng chính giây phút này cái cảm giác mặc cảm tội lỗi đã khiến cô chùn bước, không có chút khí thế nào của người đang nắm đằng chuôi. Cô chỉ có thể trầm mặc che giấu đi sự yếu đuối của bản thân. Baekmin ẩn nhẫn đối mặt với Lisa hồi lâu, rồi dời mắt nhìn vào chỗ cổ áo bị kéo rách của cô.

Jungkook giật xuống chiếc cúc áo đầu tiên, còn Baekmin mắt đỏ bừng nhìn Lisa, giơ tay lên túm lấy cái cúc áo thứ hai của cô, kéo ra siết chặt trong lòng bàn tay, tiếp đó ném thẳng nó vào mặt Lisa.

Hành động này khiến cho Lisa nghiêng đầu tránh đi, cũng giống như đã hạ được quyết tâm, cô ngẩng đầu nhìn Baekmin phía trước mặt, nói: "Tôi muốn kiện cậu ta."

Vai Baekmin run lên một cái.

Nữ giáo viên cũng đồng dạng bị doạ sợ, có lẽ là không nghĩ việc này sẽ nháo lớn đến thế, vội vàng hỏi: "Lisa em nghĩ kĩ chưa?"

"Cậu có muốn bàn bạc với tôi không?" Lisa không trả lời, chỉ hướng Baekmin hỏi một câu.

Tất nhiên là Baekmin muốn cùng cô bàn.

Cửa phòng y tế vừa đóng lại, Baekmin đã như núi lửa phun trào, hét lớn: "Cậu còn già mồm cãi láo? Đòi kiện cậu ấy? Cậu là cái loại người gì trong lòng cậu tự biết rõ!"

Lần đầu tiên nghe thấy những lời thế này từ trong miệng Baekmin nói ra. Lisa ngồi lên mép giường, dùng chân kéo ra một cái ghế tới trước mặt ngăn cản Baekmin tới gần cô, nhàn nhạt nói: "Cậu đừng có kích động. Cậu mà kích động, nói không chừng tôi cũng cùng cậu kích động theo rồi nháo lớn đấy."

Baekmin giống như được nghe một chuyện hài hước nhất trên đời, chỉ thẳng vào Lisa: "Cậu cho rằng muốn tố cáo dễ như trò trẻ con sao? Có người có thể khiến cậu đến luật sư cũng không mời nổi nửa người!"

Cái "có người" mà Baekmin ám chỉ tất nhiên là người nhà của Jungkook. Nhưng Lisa không hề hoảng hốt chỉ thản nhiên nói: "Chuyện này mà ầm ĩ lên rồi, liệu nhà cậu có còn dám giao cậu cho cậu ta không?"

Câu này đúng là hoàn toàn đánh mạnh vào mặt Baekmin, cô ta không dám lên tiếng nữa. Lisa tiếp tục nói: "Cậu là muốn tôi kiện cậu ta hay là không kiện cậu ta?"

"Rốt cuộc là cậu muốn như thế nào?" Baekmin lần thứ hai lặp lại vấn đề này, từng chữ đều là nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra, ánh mắt như muốn bóp chết đối phương.

Lisa không nói.

Baekmin rất nhanh đã hiểu, nói: "Cậu muốn tôi làm chứng giúp Haeun thì mới thôi đúng không?"

"Đúng."

"Được!" Cô ta đáp ứng rất nhanh, lời nói ra cũng rất dùng sức, chỉ vào Lisa: "Vậy tôi hỏi cậu. Không được phép nói dối. Chuyện này có phải là do cậu cố tình sắp đặt ra hay không?"

Lisa không đáp. Mắt Baekmin đỏ bừng, phẫn nộ thu tay lại rồi mở cửa phòng y tế ra, lúc gần bước ra ngoài thì quay người trừng mắt nhìn cô: "Tôi mong rằng cậu vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này. Vĩnh viễn!"

"Bang". Baekmin đóng sầm cửa lại, mà chân Lisa cũng từ trên ghế bỏ xuống, cả người giống như bị chọc thủng, cạn kiệt sức lực.

Mà chuyện Lisa muốn kiện Jungkook rất nhanh đã truyền ra. Người tới tìm cô nói chuyện không chỉ có một hai người, phần lớn đều là người rất tán thưởng Jungkook, đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm của cậu, rất hăng hái giảng đạo cho Lisa. Họ liệt kê ra rất nhiều danh hiệu và giải thưởng mà cậu đạt được trong năm nay, rồi tỉ mỉ nói về nhân phẩm và danh tiếng của Jungkook, dùng lý do người trẻ tuổi thiếu hiểu biết để bào chữa, còn có khả năng cao sẽ được nhận vào những trường đại học danh tiếng. Tóm lại là hy vọng Lisa sẽ không tại thời khắc mấu chốt này mà bóp chết tương lai của Jungkook, có chuyện gì thì đợi thi đại học xong hẵng truy cứu trách nhiệm cũng chưa muộn, giáo viên đều sẽ đứng về phía cô.

Nói qua nói lại thì chỉ có một ý tứ: Nếu muốn kiện thì đợi tiền đồ phía trước của Jungkook được định ra rồi muốn kiện gì thì kiện. Còn không thì sức ảnh hưởng quá lớn, cũng tổn hại đến hình ảnh của trường học.

Lisa hỏi: "Nhà cậu ấy đã biết chuyện này chưa?"

Thầy chủ nhiệm ngập ngừng một lát rồi đáp: "Vẫn chưa."

Chưa thì tốt.

Trời lạnh quá, lạnh đến nỗi da cũng tím tái, Lisa nắm chặt lấy điện thoại, cứ cách năm phút lại lên mạng một lần, cô chỉ mong Baekmin mau chóng làm ra quyết định, ít nhất là phải giải quyết trước khi người nhà của Jungkook biết được. Mà Baekmin rời đi một tiếng sau cuối cùng cũng nhắn cho Lisa một cái tin. Lisa nhìn thoáng qua màn hình.

Cuối cùng cũng tới rồi.

——Chuyện của Haeun tôi đã nói với thầy chủ nhiệm. Ngày mai thầy sẽ đưa tôi đến phòng tuyển sinh của trường đại học Korea. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì ngày hôm sau Haeun có thể đi học lại bình thường. Mà cậu hôm nay bắt buộc phải rút đơn, nếu không ngày mai tôi sẽ thay đổi lời khai ngay tại chỗ.

Trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, Lisa lập tức ngẩng đầu lên: "Thầy, em không kiện nữa."

***

Nhưng những lời đồn trong trường đã không còn cách nào ngăn cản được nữa.

Thời tiết đã lạnh đến mức nào rồi. Lạnh đến nỗi tuyết cũng bắt đầu rơi. Một trận tuyết ngay trước đêm giáng sinh, cả thành phố ngập tràn hơi thở vui vẻ, mà số lượng truy cập trên diễn đàn trường cũng vượt qua con số kỉ lục. Muốn xoá bài viết cũng xoá không hết, độ hot thì không ngừng tăng cao, phải tận đến khi bị nhà trường can thiệp vào, tạm thời đóng cửa diễn đàn mới thôi.

Lisa không về lớp.

Cô đi về phía sân thể dục vắng vẻ, nhìn một trời đầy tuyết trắng, có một người đang ngồi ở trên khán đài. Jungkook được thả ra sớm hơn Lisa. Bài viết cuối cùng trước khi diễn đàn đóng cửa chính là đang thảo luận chuyện Wonwoo đánh Jungkook, lý do cậu ta động thủ nói có sách mách có chứng, nghe nói Jungkook không đánh trả.

Trên mặt cậu có vết thương.

Tuyết đã rơi một trận, trên vai Jungkook bao phủ một lớp tuyết mỏng, miệng vết thương hơi sưng đỏ. Lisa chậm rãi đi đến trước mặt cậu, vạt áo theo gió đông lướt nhẹ qua đầu gối.

Lisa dùng tay sờ lên mặt cậu.

Jungkook chưa từng yên tĩnh trầm mặc thế này, khuỷu tay nặng nề đặt trên đầu gối, không nói một lời nào chỉ nhìn xuống mặt đất.

Lisa nói: "Thực xin lỗi......"

"Jungkook...... thực xin lỗi."

Cậu nghiêng đầu tránh đi. Tay Lisa rơi vào khoảng không, điều này càng khiến trong lòng cô khó chịu, Lisa nhẹ giọng hỏi: "Nhà cậu đã biết chưa?"

"Cậu không cần quan tâm."

"Người cùng lớp......."

"Cậu không cần quan tâm."

"Vậy chuyện với Wonwoo thì sao?" Lisa hỏi câu thứ ba, một lần nữa đặt tay lên mặt Jungkook, giọng có chút khàn: "Cậu ta dựa vào đâu mà đánh cậu? Mình cũng chẳng phải là cái gì của cậu ta. Cậu ta nghĩ bản thân là ai?"

Jungkook lại nghiêng đầu tránh đi, trả lời: "Là tôi không coi cậu ta là bạn trước."

"Nếu..." Lisa  ngừng lại một chút, hít vào, nói: "Nếu như cậu muốn làm hoà với cậu ta, mình sẽ đi giải thích."

"Không cần."

"Vậy mình có thể làm gì? Cậu nói đi."

"Không cần."

Tóc Lisa bay loạn trong gió, chóp mũi phiếm hồng, tay cũng lạnh như băng, nhưng vẫn không chịu rời đi, phải đến tận khi Jungkook mở miệng nói: "Cậu không cần phải áy náy về chuyện của Wonwoo. Là bản thân cậu ta cũng không coi tôi là bạn."

Lisa nhìn cậu, còn cậu nhìn xuống nền đất, tiếp tục nói: "Tình cảnh của nhà Wonwoo cậu biết được bao nhiêu?"

"Cậu ta, gia cảnh tốt."

"Vậy từng gặp qua người nhà cậu ta chưa?"

Lisa không đáp.

"Biết nhà cậu ta ở đâu không?"

Lisa vẫn không biết trả lời thế nào.

"Cậu ta theo đuổi cậu ba năm đã có lần nào nhắc tới gia đình mình hay chưa?"

"Có nói qua......"

"Nói gì?"

"Bố cậu ta là kiến trúc sư công tác ở nước ngoài. Còn mẹ là nhà từ thiện luôn ở châu Phi."

Jungkook không chớp mắt nhìn mặt đất, nói: "Vậy tôi nói cho cậu biết. Bố cậu ta là thợ xây, mẹ là nhân viên trong nhà máy dệt kim. Năm nay tự nguyện xuất khẩu lao động sang châu Phi bởi vì lương ở đó cao gấp ba lần."

Lisa sững sờ không phát ra tiếng động.

"Cậu ta kết bạn với tôi chỉ bởi vì tôi có tiền. Tôi giúp cậu ta thanh toán, bao gồm cả những chi phí theo đuổi cậu. Lớp mũi nhọn cũng không thiếu người có gia cảnh bình thường, cậu ta vốn dĩ có thể sống tự do tự tại cùng với bọn họ, thế nhưng cậu ta lại lựa chọn cùng loại người như tôi ở chung. Cậu ta chỉ coi tôi là túi tiền với nhân mạch mà thôi. Mỗi ngày đều cố gắng tạo ra vô số lời nói dối để che giấu lời nói dối đầu tiên của mình. Cậu ta không bao giờ để tôi tới tiểu khu nhà cậu ta, cũng chưa bao giờ giới thiệu người nhà với tôi. Cậu ta ở nhà tôi như cá gặp nước nhưng sự thật thì lòng phòng bị tôi so với bất cứ ai đều nặng hơn."

Cuối cùng, Jungkook nói: "Cho nên tôi ghét cậu ta."

Đây rốt cuộc là dùng tâm tình như thế nào để nói ra? Bình tĩnh, không có chút cảm xúc, cũng không có giao tiếp bằng ánh mắt. Lisa lần đầu tiên ở trước mặt Jungkook mà quẫn bách như vậy. Cái gọi là "người tốt kẻ xấu" lại một lần nữa bị bóc trần. Cậu nói: "Ở cái trường này chẳng có mấy ai là người tốt. Có lẽ chỉ có mình Haeun. Chuyện này là tôi đang giúp cô ấy, không phải là giúp cậu. Là tôi nợ Haeun."

Sau đó cậu nói: "Cho nên cậu đi đi."

Tuyết bay tán loạn, vạt áo phấp phới, Lisa đứng trước mặt cậu lâu như vậy nhưng cậu không hề ngước mắt nhìn lấy một lần. Bước chân cô di chuyển, đi dọc theo lối hành lang, rất chậm rất chậm. Nhưng mới đi được ba bốn bước Lisa lại dừng lại, mặc dù trong đầu biết rằng bản thân mình lúc này hẳn là nên gọi điện cho Haeun, thế nhưng trong lòng lại không ngừng truyền ra vô số giọng nói thuyết phục cô: Quay đầu nhìn cậu ấy đi, quay đầu nhìn Jungkook đi.

Hô hấp càng lúc càng nặng nề. Lisa quay đầu nhìn bóng dáng cô độc của Jungkook.

Cậu không hề nhìn cô, hai tay Lisa siết chặt lấy vạt áo.

Cậu giúp cô cứu Haeun nhưng tiền đặt cược lại chính là tiền đồ và danh dự của bản thân, cứ để mặc cho cô chà đạp phá hỏng. Bây giờ Haeun đã không sao rồi nhưng Jungkook lại bởi vì việc này mà rơi vào một hoàn cảnh càng tồi tệ hơn, đối mặt với sự công kích từ dư luận lẫn áp lực từ gia đình thế nhưng cậu không hề yêu cầu cô báo đáp cái gì.

Cậu có tính toán gì chứ?

Năm giây sau, cước bộ chuyển hướng, Lisa đi về phía Jungkook, quỳ trước mặt cậu, đặt hai tay lên đầu gối, hỏi: "Cậu có muốn ở bên Baekmin không?

Jungkook từ từ ngước mắt lên. Lisa nhìn thấy trong mắt cậu phản chiếu hình ảnh của chính mình: "Cậu không muốn đúng hay không?"

Sau đó cô đặt tay lên má trái cậu, như thể làm ra một quyết định rất trọng đại, lại giống như một lời hứa hẹn, từng chữ từng chữ nói: "Được. Jungkook. Nghe tôi nói."

"Nếu cậu đã không muốn ở cùng cô ta, vậy tôi muốn chúng ta ở bên nhau."

"Tôi giúp cậu thoát khỏi Baekmin. Để cậu lấy tôi làm lý do, tự do làm những việc mình muốn làm, yêu người mình muốn yêu."

"Còn cậu phải giúp tôi quên đi Haeun. Dù có phải khiến cô ấy thay đổi cái nhìn về tôi cũng được. Tôi cùng cậu ở bên nhau, dùng cái này để đổi lại cho cô ấy được tốt nghiệp thuận lợi, đổi lại cuộc sống mà cậu luôn muốn có."

Bởi vì cuộc sống mà cậu muốn, có cô.

Kết thúc câu cuối cùng, nội tâm của cô cũng thở phào một hơi. Lisa đứng dậy, không một chút do dự nào dán môi mình lên môi Jungkook. Vài bông tuyết còn đọng trên môi hai người lập tức hoà tan thành nước rơi trên đầu lưỡi. Lisa ôm lấy cổ của Jungkook, muốn người vẫn còn chưa kịp phản ứng trở lại là cậu hôn mình.

Lúc này, bên ngoài sân vận động, mỗi một tầng lầu, mỗi một lớp học, mỗi một chiếc điện thoại, mỗi một cái miệng đều đang bận bịu réo tên hai người. Đám nữ sinh cường điệu cho rằng Jungkook không phải là loại người như thế, chắc chắn là do Lisa câu dẫn cậu, nói Lisa là hồ ly tinh. Còn đám nam sinh lại tụ tập lại một chỗ nói lần này Jungkook lỗ nặng rồi, nói Lisa thủ đoạn cao minh, nói không biết tiếp theo lại có trò vui gì nữa.

Lúc này, bên trong sân vận động trống trải, Jungkook sau hai ba giây trì độn cuối cùng cũng đưa tay ôm lấy eo Lisa, nhấc người cô lên. Lisa hơi ngả người về phía sau, cùng Jungkook nhiệt tình hôn môi. Đây là một hiệp định liên minh được ký kết trước bão gió, là một sự sưởi ấm giữa hai linh hồn cô độc, là một quyết định to lớn làm thay đổi cuộc đời. Tinh thần của Jungkook cũng dần dần hồi phục, ôm lấy cô càng ngày càng chặt. Mà Lisa cũng không cảm thấy hối hận.

Dù sao tôi và cậu đều cô độc, vậy chúng ta cứ tiếp tục cấu kết làm chuyện xấu đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co