Truyen3h.Co

onze | đáy trời

hai

cathnar

2.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Choi Wooje biết trong mắt người khác, bản thân nó thực sự có thể được coi là một loài động vật đơn bào, cảm xúc chuyển pha còn nhanh hơn cả sự sinh diệt của nơ-ron thần kinh. Wooje lắc đầu, không phải lúc nào nó cũng đơn bào, không phải với ai nó cũng đơn bào, hơn nữa việc này cũng không hoàn toàn do nó làm chủ.

Tỉ như, tối ngày hôm qua, khi nhìn thiếu tướng rời đi mà không đóng cửa, nó đã nghĩ ra đủ trò để hôm nay thiếu tướng vừa ra khỏi phòng họp đã phải chạy ngay đi tiếp mấy lão già đang ăn no rảnh mỡ ở Bộ An ninh, nhưng đến lúc ngủ dậy, Wooje lại cảm thấy thiếu tướng đã bận lắm rồi, nếu nó còn vẽ thêm việc cho thiếu tướng làm, không biết chừng nó sẽ được đổi người giám hộ mất.

Choi Wooje tỉnh dậy vào sáu giờ sáng theo thói quen, nhưng nó không rời giường ngay lập tức. Wooje lăn một vòng trong chăn, ngoẹo đầu trên cái gối hoạ tiết bảy màu mà Moon Hyeonjoon sẽ không bao giờ mua, ngán ngẩm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vành đai phía Bắc chìm trong tuyết trắng, giọng nữ biên tập viên rè rè vang lên từ radio thông báo tình hình thời tiết sáng nay cho nó. Thông tin của Moon Hyeonjoon đúng nhưng không đủ, không chỉ trung tâm đặc khu liên bang đổ tuyết, cả vành đai phía Bắc cũng bị biến thành một vệt trắng lạnh lẽo. Khí hậu ở đây chẳng bao giờ là lý tưởng để sinh sống, Choi Wooje thích khí hậu dưới vành đai phía Nam hơn, chắc giờ ở phía Nam đang là mùa thu hoạch dưa hấu.

Choi Wooje chậc lưỡi, tự nhiên lại thấy thèm dưa hấu. Nhưng dưa hấu ở đây vừa đắt vừa hiếm, người nghèo như thiếu tướng làm gì mua nổi chứ. Nó lại cảm thán lần nữa, rằng khí hậu chốn này quả là tồi tệ, càng ngày càng tồi tệ, đến nỗi ăn một quả dưa hấu cũng trở thành việc xa xỉ. Còn tất cả những gì mấy lão già nắm chính quyền có thể làm là mở hội thảo hàng năm về việc khí hậu sẽ ngày càng tệ hơn, còn nguyên nhân thì chắc chắn không phải là mấy lão.

Nhìn quá lâu vào một khoảng không đơn sắc khiến hai mắt Wooje vừa cay vừa mỏi, nó ngáp một hơi dài, nhắm mắt lại, dùng hai tay xoa xoa mi mắt nặng trĩu. Đến khi cảm thấy con ngươi đã dễ chịu hơn một chút, nó mới dừng động tác xoa mắt lại, nghiêng đầu nhìn về phía vật thể màu đen trên trần nhà ở phía góc phòng.

Wooje lại ngáp một lần nữa, vươn tay ra khỏi chăn, cũng nên chào bình minh rồi.

Thợ sửa khoá đến lúc Wooje đang đánh răng. Nó cũng không để tâm đến việc phải gọn gàng nghiêm chỉnh trước mặt người ngoài, vừa ngậm bàn chải vừa ú ớ chào gã thợ sửa khoá đã đến đây không dưới mười lần.

Thợ sửa khoá là người quen mặt, nhà thiếu tướng cũng chẳng có gì để thó, Wooje yên tâm quay lại nhà tắm, tiếp tục đánh răng.

Moon Hyeonjoon thực sự chuẩn bị sẵn ba bữa ăn cho nó. Nhưng khi Choi Wooje nhìn nồi cá trong tủ lạnh, nó vẫn cảm thấy thiếu tướng đừng nên vào bếp thì hơn. Mặc dù kỹ năng nấu nướng của Choi Wooje thậm chí còn gần với con số không hơn cả Moon Hyeonjoon, nhưng điều đó chẳng có chút xung đột nào với việc nó chê thậm tệ mấy món thiếu tướng nấu cả.

Wooje lôi quyển danh bạ đặt dưới bàn trà trong phòng khách ra, tựa lưng vào ghế sô pha, bắt đầu tìm số của Yoo Hwanjoong.

Thiếu tướng thực sự nghèo đến mức cạn lời, còn chẳng mua được cho nó một cái máy liên lạc mới. Choi Wooje nhập dãy số dài dằng dặc vào máy liên lạc mà Moon Hyeonjoon bảo là phần thưởng thành tích xuất sắc của mình từ thời mới nhập ngũ, kiên nhẫn nghe cái cục kim loại đen xì đó kêu rè rè gần một phút đồng hồ, Yoo Hwanjoong mới bắt máy.

Choi Wooje kể tên vài món vừa rẻ vừa dễ mua mà mình có thể ăn được. Yoo Hwanjoong ở đầu dây bên kia ghi lại trên một tờ giấy nhớ, xác nhận một lần rồi hỏi nó còn muốn ăn gì nữa không. Wooje đảo mắt một vòng, cuối cùng vẫn không nói rằng mình muốn ăn dưa hấu.

Đồ ăn nóng hổi được chuyển đến sau bốn mươi phút. Choi Wooje nhận lấy mấy túi đồ lỉnh kỉnh từ tay Yoo Hwanjoong, ngạc nhiên hỏi. "Sao anh mang đến nhiều thế?"

Hwanjoong cởi giày, thay dép vào nhà, thuận tay treo áo khoác lên cây treo quần áo cạnh giá giày. "Hyeonjoon dặn anh mua nhiều một chút."

Wooje à một tiếng, không hỏi gì thêm.

Moon Hyeonjoon là đồ dối trá.

Nhiêu đây đồ ăn đủ để một mình nó sống thêm hai ngày nữa, "một chút" cái gì chứ? Thiếu tướng nói họp giao ban đầu tháng chỉ mất tầm một ngày thôi, nhưng mua cho nó nhiều đồ ăn dự trữ thế này, chắc chắn là chuẩn bị bỏ nó ở nhà một mình không chỉ một ngày.

Dối trá!

Choi Wooje bỗng nhiên không còn muốn thể hiện tinh thần tích cực cầu tiến cho chính quyền liên bang xem nữa. Nó đặt hết những túi to túi nhỏ lên bàn bếp, kéo ghế ngồi xuống.

Yoo Hwanjoong xắn tay áo, bắt đầu dọn đồ trong túi ra.

Tất cả đều là những món nó tự gọi, nhưng đến lúc ăn xong Wooje vẫn chẳng thấy ngon.

Có lẽ nó nên gây ra nhiều phiền phức hơn nữa cho thiếu tướng mới phải.

Wooje đặt bát đũa xuống, nhì nhèo với Yoo Hwanjoong rằng em thấy đau đầu. Hwanjoong chỉ cười, thu dọn bát đũa rồi bắt đầu rửa bát.

Tiếng nước chảy liên tục từ vòi dội vào tai nó, Wooje quay đầu nhìn về phía bồn rửa bát, nước nóng bốc hơi khiến hoa văn trên gạch ốp tường trở nên mờ mịt.

Moon Hyeonjoon luôn mở nước lạnh. Dù là trời hạ nắng nóng bốn mươi độ hay mùa đông âm mười bảy độ, Moon Hyeonjoon cũng chỉ dùng nước lạnh. Nhưng thiếu tướng có nghèo cũng không nghèo đến nỗi chẳng dám dùng nước nóng, dù sao thì chi phí điện nước ở cái nhà này cũng được phía quân đội chi trả. Choi Wooje từng hỏi Moon Hyeonjoon tại sao không dùng nước nóng, thiếu tướng còn chẳng thèm quay đầu lại nhìn nó, chỉ trả lời vỏn vẹn hai chữ. "Quen rồi."

Tiếng nước ngừng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Wooje. Nó ngẩng đầu, thấy Yoo Hwanjoong đang lau tay vào khăn bông treo trên tủ bếp.

Đối với Hwanjoong, căn nhà này quen thuộc chẳng khác nào nhà của bản thân, anh dọn dẹp xong bàn bếp, tiện tay cầm máy hút bụi dọn dẹp cả phòng khách.

Wooje dựa vào cửa nhà bếp, tốt bụng nhắc nhở. "Hôm qua hình như Moon Hyeonjoon vừa dọn dẹp rồi."

Hwanjoong có vẻ hơi ngạc nhiên trước thông tin này. "Nó còn có thời gian để dọn nhà hả?"

Choi Wooje lắc đầu. Thật ra nó cũng không biết hôm qua Moon Hyeonjoon có dọn phòng khách không, nhưng theo lịch thì hôm kia là ngày thiếu tướng phụ trách vệ sinh nhà cửa, mà hôm kia thì thiếu tướng còn không ở nhà để động vào cái máy hút bụi, theo lẽ thường tình, hôm qua thiếu tướng phải dọn bù thôi, vậy nên nó mới chêm thêm hai chữ "hình như".

Wooje ngồi xuống sô pha, bật bộ anime nó đang xem dở ngày hôm qua lên.

Yoo Hwanjoong nhìn màn hình tivi, dường như nhớ ra việc gì đó, nhẹ nhàng hỏi. "Dạo này em còn đến lớp ôn thi không?"

Wooje im lặng một lúc mới trả lời. "Không học chỗ đó nữa, chẳng dạy được thứ gì bổ ích."

Yoo Hwanjoong bật cười. "Vậy vẫn là Hyeonjoon kèm em học rồi so đáp án tham khảo à?"

Choi Wooje ngả người xuống ghế, gối đầu lên gối tựa màu xanh rêu mà nó từng chê xấu vô số lần, chun mũi nói. "Moon Hyeonjoon thì kèm học gì chứ, nhiều lúc cả đáp án tham khảo mà còn không hiểu."

Hwanjoong chỉ cười, cũng không phản bác lại lời của Wooje, hiển nhiên là anh không bất ngờ với việc Moon Hyeonjoon đọc đáp án tham khảo rồi cũng không hiểu cách giải đề, Hwanjoong đã học chung lớp với Moon Hyeonjoon ngần ấy năm cơ mà.

"Vậy em đã quyết định sẽ thi vào trường nào chưa?"

Câu hỏi của Yoo Hwanjoong vang lên bên tai, không xa không gần, vừa vặn hoà lẫn vào tiếng nhạc kết thúc tập anime mà nó đang xem. Đoạn outro cuối mỗi tập là tập hợp những khung hình được sắp xếp ngẫu nhiên, xuất hiện chớp nhoáng rồi lập tức bị thay bằng một khung hình khác, có những khung hình đã xuất hiện rồi, có những khung hình chưa được chiếu tới. Wooje không thích xem phần outro lắm, sự sắp xếp không theo chuẩn mực của dòng thời gian tuyến tính đôi lúc khiến nó đau đầu.

Nó cũng không muốn biết trước những việc còn chưa xảy ra.

Wooje định chuyển sang tập tiếp theo, chợt nhận ra điều khiển tivi không nằm trên sô pha mà ở tận kệ kê tivi cách nó mấy mét lận.

Đứng dậy bước vài bước để lấy điều khiển cũng không phải việc to tát gì, nhưng đột nhiên hôm nay Choi Wooje cảm thấy cực kỳ lười biếng, hoặc chính xác hơn là nó muốn các vị lãnh đạo thấy bản thân nó cực kỳ lười biếng, vậy nên nó chỉ nằm yên trên sô pha, mặc kệ đoạn outro chạy từ đầu đến cuối. Wooje rũ mắt nhìn cái chân đang vung vẩy theo nhịp nhạc của mình, chợt nhớ ra tối hôm qua cái cổ chân này vẫn còn sưng vù như củ lạc vẹo.

Wooje thử lắc cổ chân thêm vài lần, ừm, đúng là hết đau rồi.

3.

Moon Hyeonjoon thực sự bỏ nó ở nhà ba ngày liền, không báo trước, không một cuộc gọi thông báo dù đã chậm trễ, không ai biết bao giờ thiếu tướng mới họp xong.

Choi Wooje ngồi nghe hết bản tin thời sự nhàm chán. Không có điểm tin đặc biệt nào hết, vậy chắc thiếu tướng vẫn chưa ngỏm.

Ngày thứ tư, trận bão tuyết đầu tiên của năm nay rốt cuộc cũng ngừng. Wooje thức dậy lúc bảy giờ ba mươi sáng, vừa ngáp vừa bỏ đồ ăn vào lò vi sóng. Nó bấm nút chọn chế độ hâm nóng đồ ăn rồi bước ra phòng khách. Máy liên lạc vẫn nằm yên tại chỗ mà nó vứt xuống đêm hôm qua, Wooje nhặt lên, mở máy. Màn hình máy liên lạc sáng lên, trên màn hình trống trải chỉ hiện độc một dòng chữ số mặc định hiển thị ngày giờ.

Moon Hyeonjoon vẫn không thèm gọi cho nó. Moon Hyeonjoon là đồ dối trá, đồ tồi tệ, đồ độc ác, đồ ăn trong tủ chỉ còn lại vừa đủ cho bữa sáng hôm nay thôi.

Wooje vừa quay lại nhà bếp vừa nghĩ xem liệu thiếu tướng có quên cái thẻ nào ở nhà không. Nó từng có lần lấy thẻ của Moon Hyeonjoon đi quẹt hết cả hạn mức, cả tháng lương của thiếu tướng cũng không đủ trả, không biết thiếu tướng có còn dám để thẻ ở nhà không nữa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Choi Wooje không hiểu sao người như Moon Hyeonjoon lại bị ngân hàng thuyết phục mở cái thẻ tín dụng hạn mức gấp mấy lần lương tháng, đã thế còn vứt thẻ lung tung.

Wooje lấy đồ ăn trong lò vi sóng ra bằng tay không, nhiệt từ bát sứ hun những đầu ngón tay nó bỏng rát. Nó vội vàng buông bát xuống, hai tay nắm lấy tai mình, miệng vừa xuýt xoa vì nóng vừa lẩm bẩm. "Moon Hyeonjoon đúng là đồ tồi!"

Trong lúc Wooje còn đang ảo não ngâm tay trong nước lạnh, tiếng mở cửa quen thuộc vang lên.

Không bấm chuông, hẳn là người biết mật khẩu khoá cửa. Ngoài Choi Wooje ra, còn ai biết mật khẩu khoá cửa cái nhà này nữa chứ!

Xem ra Moon Hyeonjoon cũng không độc ác tồi tệ đến thế, ít ra thì thiếu tướng vẫn về trước bữa trưa.

Một phút sau, Wooje rút lại lời mình nói, Moon Hyeonjoon vẫn là đồ tồi tệ để nó chết đói ở nhà một mình!

Nó cảnh giác nhìn người lạ mặt ngoài cửa, đầu lông mày hơi nhíu lại. Dù thiếu tướng quả thực nghèo rớt mồng tơi, nhưng nhỡ trong nhà có tài liệu mật thì sao, hoặc nhỡ kẻ đột nhập không nhắm đến thiếu tướng mà nhắm đến nó thì sao?

"Chào cậu Choi." Người lạ mặt lên tiếng trước, sóng lưng nghiêm nghị thẳng tắp, trên vai còn lấp lánh một ngôi sao màu xanh dương. Choi Wooje nhận ra thứ này, trên vai của Moon Hyeonjoon cũng có sao, nhưng là màu trắng hơi ngả bạc, và thiếu tướng có tận hai ngôi sao.

"Chào." Wooje nhận ra nó có thể loại trừ khả năng mình sắp bị siết cổ hoặc vứt từ tầng mười bảy xuống. Người căm ghét nó đúng là nhiều không đếm xuể, nhưng chắc cũng không ai khùng đến nỗi bức tử nó rồi đi ăn cơm nhà nước trọn đời. Nó thay cái nhíu mày khó chịu bằng một nụ cười thương mại. "Anh là?"

"Cậu Choi, tôi đến đón cậu đi dự hội nghị theo lệnh của chính quyền liên bang."

Wooje à một tiếng, hoá ra là nó lại được làm đại biểu danh dự - theo lệnh của chính quyền liên bang.

Choi Wooje đã quá quen với mấy cuộc gặp gỡ hay hội nghị kiểu này, nó chỉ cần ăn mặc chỉn chu, đeo bảng tên đại biểu danh dự lên ngực trái, ngồi ở đó gật đầu lắng nghe và mỉm cười suốt mấy tiếng đồng hồ.

Theo lệnh của chính quyền liên bang.

Wooje không buồn hỏi xem lần này là hội nghị gì, cũng chẳng buồn mời người lạ mặt kia vào nhà. Nó quay người, trở về phòng thay quần áo.

Đến lúc nhìn thấy chiếc xe đỗ dưới cửa chung cư, Wooje mới quay sang giao tiếp câu thứ hai với người lạ mặt. "Đi ô tô?"

Người lạ mặt gật đầu, kiên nhẫn mời nó vào trong xe. "Hội nghị diễn ra ở gần đây, chỉ cần ngồi xe một tiếng là đến nơi, có thể tiết kiệm rất nhiều nhiên liệu khí đốt."

"Vậy à..."

Thấy Choi Wooje có vẻ vẫn còn lo ngại vì phương tiện giao thông đã không còn phổ biến này, người lạ mặt mỉm cười giải thích. "Cậu Choi Wooje yên tâm, đây là xe của quân đội, tuyệt đối an toàn, người dân bây giờ cũng không được tuỳ tiện sở hữu vũ khí-"

Choi Wooje không muốn nghe tiếp cũng chẳng thừa hơi để giao tiếp với loài người thêm một giây nào nữa, nó tự mình lên xe rồi đóng sầm cửa lại.

Tốc độ của loại xe này quả thực rất nhanh, cảnh vật bên đường vút qua cửa kính ô tô, chẳng có một khung hình nào có thể in lại rõ nét.

Wooje hạ cửa kính xuống, gió rít bên ngoài ùa vào trong xe, trên đầu thỉnh thoảng lại vang lên tiếng tàu điện cao tốc chạy vụt qua. Nó ngẩng đầu nhìn đuôi tàu biến mất trong màn sương mù mịt, chun mũi nghĩ không biết tàu điện có tiêu tốn nhiều nhiên liệu bằng ô tô không.

Trong xe rất yên tĩnh, người lạ mặt có một ngôi sao trên vai chỉ im lặng lái xe, Wooje nhìn ngôi sao lấp lánh sáng lên qua gương chiếu hậu, đột nhiên cảm thấy hơi gai mắt.

Khung cảnh vai áo trống không của Moon Hyeonjoon được lấp đầy bằng hai ngôi sao đột nhiên tràn vào đại não như một cơn thuỷ triều.

Mọi chi tiết của bức tranh hốt nhiên rõ ràng đến mức gai mắt. Khi đó nó bị vây trên đài cao, biển người phía dưới ngồn ngộn nhung nhúc như một đàn kiến chen chúc trong cái tổ kiến không còn đủ sức chứa. Moon Hyeonjoon cũng đứng trên đài cao, nhưng không có rào chắn, không vây hãm, không lính gác. Người dân phía dưới hô hào tên của một anh hùng, ngôi sao trên vai là lời ca ngợi cao quý nhất mà toàn bộ liên bang có thể cho anh, còn Choi Wooje là chứng cứ chân thực nhất cho chiến tích lẫy lừng này.

Cơn đau đầu quen thuộc khiến nó ngỡ mình vừa bị con quỷ thời gian ném lại về ngày hôm đó. Hộp sọ như bị nghiền nát dưới từng nhát búa, mồ hôi lạnh rịn ra hai bên thái dương, chưa kịp lăn xuống sườn mặt đã bị gió rít bên ngoài lùa vào cuốn đi.

Choi Wooje nhắm mắt, tựa đầu vào ghế.

Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi.

Choi Wooje không biết là lần này phải mất bao lâu, nhưng khi cơn đau đầu dần rút đi như đám dây leo chịu thua vì không thể leo lên khỏi vực thẳm để lôi người trên bờ vực xuống theo, nó mở mắt và thấy khung cảnh ngoài cửa ô tô vẫn là những mảng màu đè lên nhau như vừa nãy.

"Moon Hyeonjoon có biết không?"

Nó lại nhìn vào gương chiếu hậu, cất tiếng hỏi như thể chẳng có bất cứ chuyện gì vừa xảy ra.

Người ngồi trên ghế lái hơi ngạc nhiên khi nghe Wooje gọi thẳng tên Moon Hyeonjoon, nhưng vẫn lịch sự trả lời. "Thiếu tướng cũng tham dự hội nghị này, là thiếu tướng nhờ tôi đến đón cậu Choi."

Choi Wooje chống hai tay lên ghế, rướn người về phía trước. Nó vẫn nhìn người trên ghế lái qua gương chiếu hậu. "Anh là người mới à?"

Lần này thì người kia không lập tức hiểu ý của Wooje, nó hỏi lại. "Anh là cấp dưới mới của Moon Hyeonjoon à?"

Người ngồi trên ghế lái gật đầu.

Choi Wooje lại quét mắt một lượt qua hình ảnh phản chiếu trong gương chiếu hậu rồi mới quay về vị trí ngồi ban đầu của mình. Nó gật gù, vậy ra không phải đến cả mật khẩu khoá cửa cũng bị chính quyền liên bang quản lý, hẳn là Moon Hyeonjoon nghĩ giờ đó nó vẫn đang ngủ nên mới nói cho cấp dưới biết mật khẩu nhà mình.

"Anh tên là gì?" Choi Wooje nghĩ nếu đã có lần một thì sẽ có lần hai, sau này hẳn là vị cấp dưới mới này sẽ thay Moon Hyeonjoon đến tiếp tế nhiều lần, mình cũng nên biết tên người ta chứ.

"Họ Kim, tên Geonwoo."

Wooje gật gù, suy nghĩ xem mình nên xưng hô thế nào, nó cũng chưa thân quen đến mức gọi thẳng tên người ta, có lẽ nên gọi bằng chức vụ thì hơn. Wooje nhìn vai áo Kim Geonwoo, lục tìm trong đầu ký ức ít ỏi về cấp bậc quân hàm mà nó biết.

Hơn kém nhau một ngôi sao, chắc là không cách nhau quá xa đâu nhỉ.

"Thế sau này tôi gọi anh là đại tá Kim nhé."

Kim Geonwoo bật cười, lắc đầu nói. "Tôi mới chỉ là thiếu tá thôi."

Choi Wooje ồ một tiếng, cũng không cảm thấy xấu hổ vì kiến thức xã hội thui chột của mình. "Vậy à, chúc anh sớm thăng chức nhé thiếu tá Kim."

Kim Geonwoo gật đầu, dù lời chúc của Choi Wooje không có vẻ thành tâm là bao nhưng thiếu tá vẫn không quên cảm ơn.

4.

Đúng như lời Kim Geonwoo nói, một tiếng sau, xe dừng trước cửa trung tâm hội nghị đặc khu. Choi Wooje ngước đầu nhìn toà nhà trước mặt, quay lại hỏi Kim Geonwoo rằng toà nhà này có phải vừa mới xây xong không.

Kim Geonwoo gật đầu rồi dẫn nó vào trong.

Như mọi khi, Choi Wooje đeo lên ngực trái biển tên của đại biểu danh dự, được xếp một chỗ trên hàng cao nhất phía cánh trái, chỉ cần yên vị hết buổi hội nghị, chẳng cần phát biểu bất cứ điều gì.

Kim Geonwoo dặn nó ngồi yên tại chỗ rồi biến mất.

Wooje nhàm chán quan sát xung quanh. Có vẻ nó đến hơi sớm, trong phòng hội nghị mới chỉ lác đác vài người, tất cả đều ngồi ở những hàng ghế cao, có vẻ đều là người không quan trọng giống nó.

Không lâu sau, Kim Geonwoo bất ngờ quay lại, còn đem theo một cái hộp giữ nhiệt cho nó.

Choi Wooje dành cho vật đặt trên bàn một ánh mắt nghi ngờ, chỉ cần nhìn cũng biết cái hộp này dùng để đựng đồ ăn, nhưng sao Kim Geonwoo lại đưa cho nó ở đây, vào lúc này?

Kim Geonwoo đặt thêm đôi đũa dùng một lần lên bàn, giải thích. "Hội nghị bắt đầu lúc mười hai rưỡi nên không kịp đưa cậu Choi đi ăn trưa."

Choi Wooje à một tiếng, đồng hồ treo bên cạnh chỉ mười một giờ. Nhưng điều quan trọng hơn là, ngồi ăn trưa trong phòng họp trung tâm hội nghị đặc khu không giống tác phong của một thanh thiếu niên năm tốt đang tích cực rèn luyện dưới sự giám sát của toàn bộ liên bang.

Kim Geonwoo như đọc được suy nghĩ của nó, ngước nhìn camera trên đỉnh đầu rồi nói. "Bao giờ hội nghị bắt đầu mới bật camera, chính quyền đang thực hiện chính sách tiết kiệm nguồn tài nguyên."

Choi Wooje lại à thêm một tiếng.

Tiết kiệm nguồn tài nguyên!

Thành tích rèn luyện thật ra cũng không quan trọng bằng cái bụng đói, Choi Wooje không thắc mắc nữa, bắt đầu ăn uống tự nhiên như ở nhà.

Hội nghị bắt đầu vào đúng mười hai rưỡi, đến bài phát biểu thứ ba, Choi Wooje mới nhận ra chủ đề của hội nghị lần này là tiết kiệm nguồn tài nguyên và chống biến đổi khí hậu.

Đám người này vẫn luôn làm mấy việc nhàm chán vô ích như vậy. Nói ở đây thì ai nghe chứ? À, hình như hội nghị lần nào cũng được truyền hình trực tiếp, nhưng người dân ngồi ở nhà có mở tivi lên nghe không thì ai mà biết.

Wooje nhàm chán tựa lưng vào ghế, tự hỏi không biết bao giờ mới được về nhà. Nó cảm thấy hơi buồn ngủ, chẳng kiêng kỵ gì mà há miệng ngáp, sau khi ngồi ăn trưa ở đây xong, Choi Wooje quả thực đã coi chỗ này là nhà.

Vậy nên hình ảnh thanh thiếu niên năm tốt tích cực rèn luyện dưới sự giám sát của toàn bộ liên bang đang nằm dài ngáp ngủ trên ghế được truyền hình trực tiếp trên sóng truyền hình toàn liên bang.

"Cậu Choi Wooje?"

Có lẽ thính giác lúc ngáp sẽ suy yếu đi rất rất nhiều, nếu không đã không có chuyện Wooje chẳng hề nghe thấy có người vừa gọi tên mình.

Choi Wooje chớp chớp mắt, mất vài nhịp để đại não nhận ra mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình. Còn người vừa mới gọi tên nó thì đang đứng rất xa, tận hàng thứ hai mươi tư dưới khu chỗ ngồi chính, đối diện là bục cao nơi mấy vị lãnh đạo cấp cao đang ngồi. Mặc dù ngồi ở rất xa, nhưng Wooje vẫn nhìn rõ gương mặt người nọ, vì màn hình lớn trong khán phòng đang chia đôi, một bên quay cận mặt người nọ, còn một bên thì đang chĩa vào cái mặt vừa mới ngáp ngủ của nó.

Tình huống lúc này thực sự nằm ngoài dự đoán của Choi Wooje. Nó từng tham gia vô số buổi hội nghị nhàm chán, cũng không phải là chưa được lên sóng truyền hình trực tiếp bao giờ, nhưng trước giờ họ chỉ quay mặt nó lúc giới thiệu đại biểu - có lúc còn chẳng thèm quay, sau đó nó chỉ việc ngồi yên lặng đến lúc được thả về, chứ chưa ai điểm mặt gọi tên nó ngay giữa hội nghị như thế này hết.

"Có vẻ cậu Choi Wooje chưa kịp nghe rõ câu hỏi của tôi, tôi xin phép được nhắc lại một lần nữa. Cậu nghĩ chúng ta có thể làm gì để khắc phục hậu quả từ sai lầm mà chế độ cũ đã gây ra?"

Mất vài giây để Wooje có phản ứng đầu tiên, nó chậm chạp đứng dậy, trong đầu nhắc lại một lần nữa câu hỏi vừa rồi.

Ồ, thì ra là vừa hỏi nó.

Sai lầm mà chế độ cũ đã gây ra.

Ồ, hoá ra là đang hỏi nó về sai lầm mà chế độ cũ đã gây ra.

Vậy ra Choi Wooje thực sự là đại biểu dưới tư cách một công dân của liên bang chứ không phải tàn dư còn sót lại của chế độ cũ.

Màn hình chính vẫn đang chia làm hai nửa, một bên là người đặt câu hỏi, một bên là Choi Wooje. Gương mặt xa lạ kia không tồn tại trong trí nhớ của nó, Wooje rũ mắt, tầm nhìn dừng lại trên cầu vai người nọ, hai ngôi sao trắng bạc lấp lánh dưới ánh đèn rực rỡ của phòng họp lớn.

Thiếu tướng...

Tầm mắt Choi Wooje chệch sang phải một chút, lúc này nó mới nhận ra Moon Hyeonjoon cũng ở đó, trên vai cũng lấp lánh hai ngôi sao, nhưng Moon Hyeonjoon không hề quay đầu lại, Moon Hyeonjoon vẫn chỉ chăm chú lật giở tập tài liệu trên bàn.

Choi Wooje thầm cảm thán trong lòng, thiếu tướng Moon quả thật lúc nào cũng thích ra vẻ, trên tập tài liệu đó có gì mà phải đọc chăm chú đến thế chứ. Nó vô thức học theo Moon Hyeonjoon, cúi đầu nhìn tập tài liệu trên bàn mình, mỗi người đến dự đều được phát một bộ tài liệu y hệt nhau để tiện theo dõi nội dung hội nghị.

Choi Wooje khẽ chớp mắt, những dòng chữ khô khan trên giấy lập tức bắt đầu nhảy múa trước mặt nó.

Những con số vô hồn được phóng to in đậm, cung cấp thông tin về việc hoàng gia đã giết bao nhiêu con ốc biển để tạo ra một gam thuốc nhuộm màu tím, bao nhiêu người đã chết vì không có hoa tử thảo làm thuốc. Đôi khi cũng xuất hiện một vài số liệu có vẻ không liên quan đến chủ đề ngày hôm nay, tỉ như bao nhiêu nô lệ đã chết trong quá trình thu thập nhuyễn thể làm thuốc nhuộm, nhưng Choi Wooje không kịp nhận ra những dòng chữ này thừa thãi như thế nào.

Những dòng chữ trên mặt giấy như vô vàn mũi kim đâm vào mắt, vừa xót vừa cay.

Nó ngẩng đầu, nhìn về phía Moon Hyeonjoon. Thật ra chẳng cần đến màn hình lớn chính giữa phòng họp, đám người ở Bộ Y tế luôn nói gen của hoàng gia ưu việt hơn người thường, nó vẫn có thể nhìn rõ người ngồi dưới kia.

Bình tĩnh, đạo mạo, ung dung, chẳng chút vướng bận. Choi Wooje thấy Moon Hyeonjoon, vô cùng rõ ràng, giống như khi người ta đặt lên vai thiếu tướng hai ngôi sao màu trắng chói mắt tượng trưng cho nền dân chủ độc lập. Trước kia đã vậy, bây giờ vẫn thế, thiếu tướng không đặt Choi Wooje trong mắt, còn hai ngôi sao trên vai thiếu tướng thì gai mắt đến tột cùng.

Choi Wooje hít một hơi thật sâu, cố gắng ghìm quả tim đang ngày càng đập nhanh hơn trong lồng ngực lại. Nó nghiêng đầu cười, quăng mớ tài liệu trên bàn đi, những tờ giấy lả tả rơi xuống từ hàng ghế cao nhất trên góc căn phòng, tán loạn một hồi mới hạ cánh trên bàn những vị đại biểu ngồi phía dưới.

"Ngại quá, tôi vẫn còn đang phải so đáp án tham khảo trong tuyển tập đề ôn thi đại học, vấn đề này to tát quá, không hiểu sao các vị lại hỏi một thằng nhãi như tôi. Hay là..." Choi Wooje ngừng lại, nghiêng đầu như một đứa trẻ, khoé môi vẽ lên một nụ cười vô hại. "-đến cả các vị lãnh đạo tài giỏi của nền dân chủ độc lập gắn kết toàn bộ liên bang ở đây cũng không biết giải quyết thế nào?"

Lâu lắm rồi nó mới nói một câu dài đến thế, Wooje thầm bật ngón cái trong lòng, không ngờ lời thoại trong mấy câu chuyện não tàn mà nó hay nghe trước khi đi ngủ cũng dùng được ngoài đời thật, đã thế lại còn là ở chốn "máu mặt" cỡ này.

Nói đoạn, Choi Wooje ôm cái hộp cơm giữ nhiệt đã sớm trống không của mình, không đợi ai đuổi, tự giác tìm cánh cửa gần nhất, rời khỏi cái lồng nhốt khỉ này.

Chẳng ngoài dự đoán, nó vừa đi được vài bước, một đám người mặc cảnh phục đã xồ ra trước mặt, chuẩn bị lôi nó đi đâu đó để nó chịu trách nhiệm vì hành động vừa rồi của mình.

Wooje cảm thấy mình nên cho người ta chút mặt mũi, ít ra cũng phải tỏ ra hoảng sợ một chút, la hét một tí, vậy mới giống phim truyền hình. Nhưng nó đã quá quen, nó thực sự chẳng sợ chút nào hết. Tàn dư của chế độ cũ nhìn hai vị đang ghì chặt vai mình, giả vờ khóc lóc.

"Hai anh à, nhẹ tay một chút được không, trước khi có phán quyết chính thức mà hai anh làm gãy cái xương nào của tôi thì tôi cũng có quyền kiện đó!"

Choi Wooje nhẩm đếm.

Một.

Hai.

Ba.

Đến giây thứ tư, lực ghì trên vai nó quả thực giảm đi không ít. Choi Wooje còn chưa kịp hí hửng vì kiến thức pháp luật nó học lỏm được trong phim thực sự có thể áp dụng ngoài đời thực, trên đầu đã vang lên giọng nói chế giễu đầy quen thuộc.

"Cậu Choi Wooje cũng có năng lực kiện người khác ra tòa à?"

Dù là câu nghi vấn, nhưng ngữ khí là câu khẳng định. Ai có não bộ hoạt động bình thường đều có thể hiểu được, Choi Wooje không có khả năng kiện ai ra toà hết.

À, Choi Wooje quên mất, theo luật pháp liên bang, nó chưa đủ tuổi pháp lý.

Wooje ngẩng đầu lên nhìn chủ nhân giọng nói, đang định trả treo, rằng người giám hộ của nó có thể đại diện thay nó ra toà. Nhưng khác với giọng nói châm chọc vừa nãy, người giám hộ của nó đang đứng cách nó vài bước chân, quân phục màu xanh thẳng thớm không một vết nhăn, áo choàng vắt một bên tay, cúi đầu chăm chú nhìn nó như thể hắn sẽ lập tức tán dương bất cứ "lời thoại" điên rồ nào nó có thể thốt ra.

Chuông báo động trong đầu Choi Wooje lập tức réo inh ỏi.

Xong đời nó rồi! Có vẻ nó thực sự vừa mới phát ngôn quá khích, lần này nó thực sự gây ra phiền phức cho thiếu tướng, hơn nữa còn là cái loại phiền phức mà dân chúng toàn liên bang đều biết. Hội nghị còn chưa kết thúc mà thiếu tướng đã cầm cả áo choàng ra ngoài thế này.

Xong đời nó rồi.

Moon Hyeonjoon thực sự tức giận rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co