Truyen3h.Co

onze | đáy trời

một

cathnar

1.

"Hôm nay trung tâm đặc khu liên bang có bão tuyết."

Choi Wooje rũ mắt, chỉ nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu của Moon Hyeonjoon. Người nọ vẫn đang ngồi trên sàn, cẩn thận cởi giày và tất của nó ra rồi đặt gọn sang một bên. Dáng vẻ chăm chú chuyên tâm của người nọ khiến Choi Wooje cảm thấy câu nói vừa rồi chỉ đơn thuần có ý nghĩa thông báo, hôm nay trung tâm đặc khu liên bang đổ một trận tuyết. Chấm hết.

Nhưng Choi Wooje vẫn không khỏi nhíu mày, bắt đầu vận động đại não để tìm ra ý nghĩa thực sự trong câu nói vừa rồi của Moon Hyeonjoon.

Moon Hyeonjoon không bao giờ nói những lời thừa thãi, một câu vu vơ thông báo về trận bão tuyết ở trung tâm đặc khu liên bang càng không nằm trong những thứ mà Moon Hyeonjoon có thể và sẽ nói ra.

Choi Wooje vô thức nghiêng đầu, thoáng liếc nhìn đôi giày đặt dưới chân ghế sô pha của mình. Trên mũi giày vẫn còn dấu vết của bùn non chưa khô hết, vải giày màu trắng khiến mấy vết bùn nâu nhoe nhoét gai mắt vô cùng, nhìn qua là biết chủ nhân đôi giày vừa có một cuộc phiêu lưu kỳ thú. Người "thông minh" như Moon Hyeonjoon chỉ cần liếc qua cũng biết nó vừa đi đâu. Trên vành đai phía Bắc có cả trăm ngàn nơi ngập bùn lầy, nhưng chắc chắn không phải bất cứ nơi nào liên quan đến trung tâm đặc khu liên bang. Chắc chắn không phải trung tâm đặc khu liên bang, không phải trung tâm thủ đô, Choi Wooje không chạy đến trung tâm thủ đô, không có hứng thú với trung tâm thủ đô, càng không tự mình chạy nổi đến tận chốn đó.

Vậy tại sao Moon Hyeonjoon lại nhắc đến trung tâm đặc khu liên bang chứ?

Cái đầu thông minh của Choi Wooje không thể giải mã nổi câu nói vừa rồi của Moon Hyeonjoon, nó vừa lo lắng đứng ngồi không yên vừa thấy lồng ngực bí bách không chịu nổi. Từ bỏ công cuộc lý giải lời nói của Moon Hyeonjoon, Wooje bắt đầu suy nghĩ xem tiếp tục im lặng hay tự giác khai báo mình đã chạy đi đâu thì sẽ có lợi cho bản thân hơn.

Trong lúc những câu chữ thú tội về động cơ lần phá khoá cửa ngày hôm nay của Wooje vẫn còn đang chạy lòng vòng trong đầu để tìm một trật tự hoàn hảo nhất, cơn đau từ mắt cá chân truyền lên đại não đã khiến nó rùng mình, bao nhiêu lời biện hộ cũng bị cảm giác đau đớn cuốn đi sạch sẽ.

Moon Hyeonjoon vừa bẻ cổ chân nó.

Mẹ kiếp! Moon Hyeonjoon vừa bẻ cổ chân nó mà không báo trước một lời nào.

Choi Wooje muốn nhảy dựng lên la ó một trận, la ó gì cũng được, nhưng chắc chắn phải đủ âm lượng để thể hiện được độ nghiêm trọng của cơn đau mà nó vừa phải chịu.

"Trật khớp rồi."

Trước khi Wooje kịp bỏ qua sự thật là cái cổ chân của mình đang sưng vù để nhảy dựng dậy và làm vết thương nghiêm trọng hơn nữa, Moon Hyeonjoon đã kịp nắm cổ chân nó kéo lại, ngẩng đầu chậm rãi thông báo lại lần nữa thông tin bệnh tình của nó.

Choi Wooje nhìn nét mặt bình thản của người trước mặt, cả nỗi sầu não băn khoăn vì không biết phải mở miệng thú tội thế nào lẫn cơn bạo phát vì đau hai giây trước đều như bị một cục tẩy xóa đi sạch bong, đến cả một vết vụn chì cũng không còn.

Moon Hyeonjoon dường như cũng đoán được nó sẽ nhảy dựng lên vì đau, sau khi giữ nó ngồi lại ngay ngắn trên ghế liền mở nắp lọ thuốc đặt sẵn bên cạnh, bắt đầu xoa bóp vết thương.

Choi Wooje liếc lọ thuốc đặt dưới chân mình, não bộ lập tức tua ngược để tìm kiếm xem cái lọ màu xanh lạ hoắc này xuất hiện từ lúc nào. Nó thuộc hết tất cả các loại thuốc trong tủ thuốc treo ngay lối vào nhà bếp, chắc chắn là cái lọ màu xanh xấu xí kia chưa từng xuất hiện trong căn nhà này cho đến sáng hôm nay. Trên đường về nhà, Moon Hyeonjoon cũng không dừng lại ở bất cứ chỗ nào, càng không nói đến nhà thuốc. Wooje chun mũi nghĩ, Moon Hyeonjoon có bao giờ cần dùng đến thuốc đâu, lọ thuốc này chắc là từ trên trời rơi xuống.

"Quân nhu mới được phát sáng nay. Thuốc do quân đội nghiên cứu, vừa được cấp giấy lưu hành tháng trước."

Choi Wooje ồ lên, hóa ra là thuốc từ trên Bộ Quân sự rơi xuống. Sau khi được giải đáp thắc mắc về nguồn gốc lọ thuốc có lai lịch thần kỳ kia, bộ não Choi Wooje lại lập tức nhảy sang một pha khác.

Bực bội.

Choi Wooje lại bực bội.

Moon Hyeonjoon lại đoán được nó đang nghĩ gì. Choi Wooje còn chưa hé răng một lời nào về cái lọ thủy tinh màu xanh xấu xí kia, nó mới chỉ liếc mắt một cái. Wooje bĩu môi, ừ thì Moon Hyeonjoon là quân nhân, thính giác và trực giác tốt hơn người thường, nhưng nó mới chỉ liếc mắt một cái, Moon Hyeonjoon thậm chí vẫn còn đang cúi đầu, vậy mà người kia cũng biết tỏng nó đang nghĩ gì.

Còn Choi Wooje thì chẳng bao giờ biết Moon Hyeonjoon đang nghĩ gì. Thậm chí có những lúc ngay cả lời Moon Hyeonjoon nói mà nó cũng không hiểu, tỉ như thông báo "trung tâm đặc khu liên bang có tuyết" của Moon Hyeonjoon vài phút trước vậy.

Moon Hyeonjoon quấn một lớp băng gạc quanh cổ chân nó, đóng lọ thuốc lại rồi đứng dậy. Choi Wooje vẫn còn đang chìm trong cơn bực bội vô lý do nó tự vẽ ra, thấy Moon Hyeonjoon cất thuốc lên tủ rồi quay người vào trong, nó không nghĩ ngợi gì liền đứng dậy chạy theo.

Cơn bực bội vô cớ khiến cái đầu thông minh của Choi Wooje bớt thông minh đi một chút, nó đột nhiên quên mất rằng một chân mình còn đang quấn băng gạc, hùng hổ bước được một bước rồi mới đau đến nghiến răng nghiến lợi mà ngồi lại xuống sô pha. Choi Wooje càng bực bội hơn, cảm thấy hôm nay cả vũ trụ này chắc chắn đều đang chống lại mình.

Nó hừ một tiếng, cả cái vũ trụ này chống lại nó cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, có gì đáng để bực bội thêm nữa đâu.

Wooje thử đứng lên lần nữa, cẩn thận để bên chân bị thương không phải tiếp xúc với sàn nhà. Nó nhảy lò cò vào nhà bếp, trong bếp trống không, chỉ có một ấm nước đang nhả khói sôi sùng sục trên bàn bếp, chắc là Moon Hyeonjoon vừa đun lúc đi vào trong. Wooje bám vào tường, tiếp tục nhảy lò cò vào trong, lần này quả nhiên thấy Moon Hyeonjoon trong nhà tắm.

Có người từng nói Choi Wooje là sinh vật đơn bào, cảm xúc chuyển pha còn nhanh hơn cả sự sinh diệt của nơ-ron thần kinh. Nó không bận tâm về cách nói này lắm, nhưng thỉnh thoảng cũng tự thấy đúng thật.

Wooje bám vào cánh cửa nhà tắm, nhìn cảnh tượng bên trong mà cảm giác bực bội trong lòng đã bay tới tận chân trời nào.

Moon Hyeonjoon đang ngồi trong nhà tắm, cặm cụi chải giày cho nó.

Wooje cố nhịn không cười thành tiếng, tâm trạng đột nhiên vui vẻ như thể cả vũ trụ đều đang cung phụng một mình nó.

Moon Hyeonjoon là ai chứ? Moon Hyeonjoon trực tiếp chỉ huy đạo không quân lớn nhất đặc khu liên bang, Moon Hyeonjoon không gì không làm được, Moon Hyeonjoon là thiếu tướng trẻ tuổi nhất trên toàn liên bang, thế mà giờ lại đang ngồi chải hết đống bùn dính trên đế giày cho nó.

Choi Wooje đã lên sẵn kế hoạch, đến khi cái cổ chân khỏi hẳn thì phải ra ngoài chạy vài vòng nữa, lần tới nhất định nó sẽ quay lại cảnh thiếu tướng ngồi trong nhà tắm giặt giày.

Choi Wooje vẫn hí hửng cười khúc khích cho đến tận lúc ăn cơm. Nó ngồi ngoan ngoãn ở bàn ăn, nhìn thiếu tướng Moon tất bật chế biến món con cá xấu số của hôm nay. Wooje thừa biết dù trông thiếu tướng có bận rộn nấu ăn thế nào, thành phẩm cũng sẽ chẳng ra làm sao, nhưng niệm tình Moon Hyeonjoon vừa ngồi giặt giày cho nó, tẹo nữa Wooje sẽ khen món cá rán bóng đêm của thiếu tướng đã tiến bộ nhiều lắm rồi.

Choi Wooje nhìn đĩa cá được đặt xuống trước mặt mình, cảm thán quả nhiên tay nghề nấu ăn của thiếu tướng đã tiến bộ không ít, lần này chắc chắn là không sinh ra độc tố. Nó đợi Moon Hyeonjoon dọn dẹp xong bàn bếp, ngồi xuống phía đối diện rồi mới cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Wooje không mời, Moon Hyeonjoon cũng không, cả hai chỉ im lặng tự bắt đầu bữa ăn.

Choi Wooje cảm thấy bữa cơm hôm nay dễ nuốt hơn hẳn mọi ngày. Có lẽ là vì đồ ăn đều nóng, hoặc cũng có thể là do tâm trạng nó đang tốt sẵn. Vì lý do gì thì hôm nay nó cũng đã ăn hết một bát loa nhỏ, đám người ở Bộ Y tế mà nghe được chắc chắn sẽ vui đến mất ngủ.

Bữa tối kéo dài khoảng mười lăm phút, Moon Hyeonjoon đã ăn xong từ lâu, chỉ đợi Choi Wooje buông đũa liền thu dọn bát đĩa trên bàn. Hôm nay vốn là lịch làm việc nhà của Wooje, nhưng có vẻ như niệm tình cái chân của nó đi lại không được thuận tiện cho lắm, Moon Hyeonjoon không nói không rằng mà rửa hết cả đống xoong nồi bát đĩa.

Choi Wooje nhìn Moon Hyeonjoon đang rửa bát, nụ cười trên miệng đột nhiên cứng lại.

Vì chân nó đang bị thương, nên Moon Hyeonjoon mới làm hết việc nhà.

Vì chân nó đang bị thương...

Moon Hyeonjoon vẫn chưa hề nhắc đến việc nó tự ý chạy ra ngoài ngày hôm nay.

Choi Wooje cuối cùng cũng nhớ ra việc tày đình nó mới vừa gây ra, đảo mắt một vòng rồi bắt đầu tính kế thoát thân.

Moon Hyeonjoon rửa bát tốn nhiều lắm là năm phút đồng hồ. Giờ nó đứng dậy, đánh răng, thay quần áo rồi lao vào phòng ngủ thì có kịp không nhỉ.

Choi Wooje ỉu xìu xụ vai, Moon Hyeonjoon có khóa của tất cả những cánh cửa trong căn nhà này, nó giả vờ đi ngủ cũng không có tác dụng gì. Thở dài một tiếng, Wooje tự vỗ ngực mình an ủi, cũng không phải việc tày đình gì, chỉ là chạy ra ngoài, trật một cái cổ chân mà thôi, dám làm thì dám nhận. Choi Wooje tự chuẩn bị công tác tâm lý, càng tự an ủi càng cảm thấy mình có lý, chỉ là ra ngoài một chút thôi mà, Moon Hyeonjoon cũng không thể làm gì nó được, ít ra thì luật pháp liên bang không cho phép Moon Hyeonjoon đánh đập hay tra tấn nó. Đúng thế, chỉ cần không phải chịu đau thì có gì phải sợ chứ.

Choi Wooje làm xong công tác tư tưởng, hoàn toàn không còn chút sợ hãi hối lỗi nào nữa.

Moon Hyeonjoon làm gì được nó chứ, thử động vào nó xem, thiếu tướng muốn lên tòa án quân sự hay tòa án dân sự?

Moon Hyeonjoon thực sự không làm gì nó.

Trong lúc Wooje còn đang tự tưởng tượng ra viễn cảnh mình vênh mặt lên hỏi thiếu tướng muốn lên tòa án quân sự hay dân sự, thiếu tướng đã vỗ nhẹ vào đầu nó, bảo. "Đánh răng rồi đi ngủ sớm đi."

Choi Wooje ngơ ngác nhìn Moon Hyeonjoon quay lưng bỏ về phòng.

Moon Hyeonjoon không nhắc đến việc nó phá khóa chạy ra ngoài.

Moon Hyeonjoon không nhắc đến việc nó phá khóa chạy ra ngoài rồi ngã trật cổ chân.

Moon Hyeonjoon không nhắc đến việc Bộ An ninh sẽ lại gọi hắn lên nhắc nhở về vấn đề an toàn của cư dân vùng lân cận như thế nào.

Moon Hyeonjoon chẳng nói gì hết.

Choi Wooje ngồi ngẩn ra tại chỗ mất mười lăm phút, cuối cùng ôm một bụng chấm hỏi, thấp thỏm lết đi đánh răng. Nó bóp tuýp kem đánh răng, không cẩn thận làm hạt kem đánh răng trên bàn chải rơi thẳng xuống bồn rửa mặt. Công tắc trong người Choi Wooje được khởi động trong nháy mắt, nó lại thấy cả vũ trụ như đang chống lại mình.

Bực bội.

Bực bội.

Vô cùng bực bội.

Tại sao Moon Hyeonjoon không nhắc đến việc nó chạy ra ngoài chiều hôm nay? Trí nhớ của thiếu tướng tốt lắm mà, làm sao quên nhanh như vậy được chứ. Moon Hyeonjoon không sợ bị Bộ An ninh gọi cổ lên viết báo cáo nữa à? Hay chỉ còn hơn nửa năm nữa là hết nghĩa vụ, Moon Hyeonjoon chán không buồn quản nó nữa rồi?

Vô số câu hỏi vô duyên vô cớ chất thành đống, như tảng đá đè lên lồng ngực Wooje, khiến nó thấy mình như sắp không thở nổi. Wooje vứt bàn chải đánh răng xuống bồn rửa mặt, đẩy cửa ra ngoài.

Vừa mới lết đến cửa giao giữa nhà bếp và phòng khách, nó đã bắt gặp Moon Hyeonjoon từ phòng ngủ đi ra.

Moon Hyeonjoon dường như vừa mới tắm xong, mái tóc đen còn hơi ẩm, có vẻ đang vội nên không kịp sấy khô. Hắn đã thay sang một bộ quần áo mới, quân phục sẫm màu thẳng thớm không một vết nhăn, quân hàm trên vai sáng lấp lánh.

Mọi câu hỏi chất chồng lên lồng ngực của Choi Wooje lập tức có câu trả lời.

Moon Hyeonjoon là ai chứ? Moon Hyeonjoon trực tiếp chỉ huy đạo không quân lớn nhất đặc khu liên bang, Moon Hyeonjoon không gì không làm được, Moon Hyeonjoon là thiếu tướng trẻ tuổi nhất trên toàn liên bang, hôm nay Bộ Quân sự vừa phát quân nhu tháng mới, thiếu tướng Moon hẳn là phải tới trung tâm đặc khu tham gia buổi họp bàn giao hàng tháng rồi.

Moon Hyeonjoon nói hôm nay trung tâm đặc khu liên bang có bão tuyết, vốn chẳng liên quan gì đến nó hết. Thiếu tướng chỉ thông báo thôi, hôm nay thiếu tướng phải bay tới trung tâm thành phố, trời còn đổ tuyết, chắc chắn đi lại sẽ rất khó khăn, công việc lại chồng chất, vài ngày nữa chưa chắc đã về được.

Choi Wooje phải ở nhà một mình.

Không phải Moon Hyeonjoon không nhắc đến việc nó tự ý chạy ra ngoài, chẳng qua là công việc của thiếu tướng bận rộn, không có thời gian nhiều lời với nó. Không biết chừng cả việc thiếu tướng phải giặt giày cho nó cũng đã bị ghi vào sổ, chờ lần sau lôi ra tính một thể.

"Đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh, đến bữa nhớ hâm nóng lại rồi hẵng ăn." Moon Hyeonjoon không để ý đến ánh mắt hừng hực oán giận của nó, bình thản lướt qua, vừa đeo giày vừa dặn dò.

Choi Wooje không thèm để ý đến cái chân quấn đầy băng gạc của mình, vội đuổi theo sau lưng hắn.

"Moon Hyeonjoon!"

Moon Hyeonjoon biết lời tiếp theo nó sẽ nói là gì, dường như không cần nó nhọc công hỏi, hắn đã tự trả lời.

"Họp bàn giao đầu tháng vẫn như mọi khi, mất tầm một ngày. Nhưng còn phải xem tình hình thời tiết thế nào đã."

Moon Hyeonjoon buộc xong dây giày, lấy áo khoác đi gió treo trên giá cạnh cửa nhà xuống, thong thả mặc lên. "Ngày mai sẽ có người đến sửa khóa, tối hôm nay ngủ cẩn thận một chút."

Choi Wooje đảo mắt, nói cứ như thể trong nhà thiếu tướng có thứ gì quý giá đáng để trộm mò vào cơ đấy.

"Đừng bỏ bữa. Đồ ăn trong tủ hết thì gọi cho Hwanjoong."

Choi Wooje hừ một tiếng, liền nghe thấy Moon Hyeonjoon sửa lại lời mình vừa nói. "Không muốn ăn đồ ăn trong tủ thì cứ gọi cho Hwanjoong, muốn ăn gì thì nói với cậu ấy, Hwanjoong sẽ mang tới."

Ánh mắt của Wooje lúc này mới bớt chút oán giận, thiếu tướng tự nói đấy nhé, ngày mai nó sẽ gọi bào ngư gan ngỗng gỏi cá về ăn.

"Tôi không muốn bị Bộ Y tế, An ninh hay bất cứ ai gọi lên lần nữa." Moon Hyeonjoon cài nốt chiếc cúc áo trên cùng, giọng vẫn đều đều không cảm xúc.

Choi Wooje im lặng không nói gì, Moon Hyeonjoon quay đầu nhìn nó một chút, sau khi xác định rằng những lời mình vừa nói đều đã lọt được vào tai đối phương, hắn cũng chẳng lãng phí thêm một giây một phút nào nữa, quay người mở cửa ra ngoài.

Choi Wooje bị gió lạnh bên ngoài lùa vào qua khe cửa thổi cho rùng mình. Nó vội vàng đóng cửa lại, trong bụng thầm nghĩ, quả nhiên thiếu tướng chỉ sợ phiền phức, đã vậy nó càng phải gây ra cho thiếu tướng nhiều phiền phức hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co